Mộng mơ thời hiện đại – chương dẫn phần I

PHẦN I


Tháng 2 năm 2015

“Ủa, thế hôm nay là sinh nhật mày thật hả Lam Anh?”

“Ừm…” – Cười tít mắt.

“Tặng mày. Sinh nhật vui vẻ.”

“Oa… Yêu mày quá Giang ơi!”

“Ậy… Xin lỗi nha, tao không biết… Đâm ra…”

“Không sao, không sao. Còn Tết mà, mừng tuổi cho tao sộp sộp là được rồi, đại gia Tử Linh.”

Đối tượng bĩu môi và lặng lẽ rút ví…

Hí hửng:

“Còn mày, Bình. Quà tao đâu?”

“E hèm…” – Đột ngột đứng dậy – “Tao tặng mày đây…” – Vớ lấy chiếc lược và…

“Happy birthday to you ~~~ Happy birthday to you ~~~ Happy birthdayyyy~~~ Happyyyy birthdayyy~~ Happy birthday to you~~~~”

Vừa hát vừa múa.

“HAHAHAHAHAHA!!!”

Sinh nhật không cô đơn.

oOo

Tháng 6 năm 2015

“Nào nào, không được ti hí, vào đi, cẩn thận…”

“Làm gì mà kinh thế…” – Càu nhàu.

“Bất ngờ mới vui!”

“TARAAA~~~” – Đồng thanh. Tuy thiếu mất một nhưng mà la vẫn rất to.

Người bị bịt mắt giờ đã được giải thoát. Sau đó thì…

“WOW!!!” – La cũng rất to. Toàn những kẻ to họng – “Đẹp quá!”

Trước mắt là cả một chú cá heo khổng lồ màu xanh aqua có bộ lông thật là mềm mại. Bên cạnh đó là một chiếc bánh sinh nhật tầng phủ chocolate trắng thật ngon lành.

Sinh nhật bất ngờ.

oOo

Tháng 8, năm 2015

“Nhà Kim Bình… giàu thế…?”

Họ đứng trong một đại sảnh rộng lớn và nhìn ngắm xung quanh. Một bữa tiệc chào mừng sự trở về sau hơn ba năm du học và mừng sinh nhật. Vậy mà không khí ảm đạm lạ.

Chủ nhân bữa tiệc trong bộ váy xanh lá lộng lẫy đứng một mình sau tấm rèm ban công khách sạn, lặng lẽ nhâm nhi ly rượu đỏ.

“Chúc mừng sinh nhật, Bình…”

“Wow, xinh quá cơ!”

“Bình à…” – Nhăn mặt.

Cả lũ cùng chờ đợi.

“Sao? Mày là đứa nhìn tao kinh dị nhất đấy Tử Linh.” – nhíu mày.

“… Thì… Mày có cần cao thế không chứ…” – rên rỉ.

Năm giây im lặng.

“Phì…”

“Im đi Lam Anh…” – Nhăn – “… Mày làm tao hết nhịn nổi rồi…”

“Hahaha…” – Đột ngột cười lớn.

“Đồ điên! Mày dở hơi hả Linh!” – Chủ nhân vừa cười vừa… vỗ đầu kẻ ‘thấp hèn’.

“Này! Không được vỗ!” – La hét.

Sinh nhật ấm lòng.

oOo

Tháng 12, năm 2015

“Mừng nhà mới!”

“Mừng cuộc sống mới!”

“Mừng công việc mới của Lam Anh!”

“Mừng sắp đến sinh…”

“CHEER!!!” – La to, ngắt lời.

Nhíu mày.

11 giờ 55 phút.

“King koong”

“King koong”

“Để tao.” – Bóng màu xanh dương đứng lên.

“Xin hỏi có phải cô Đoàn Nhật Giang?”

“Là tôi.”

“Của cô đây ạ.”

“Cảm ơn.”

11 giờ 57 phút.

“Cái gì đấy?” – Áo đen hỏi.

“Tách” – Bóng sáng điện phụt tắt.

“Ê, sao mày tắt đèn, Lam Anh?”

“Phụt” – Ánh nến lung linh.

“…”

11 giờ 59 phút.

“…” – Bất ngờ.

“Chúc mừng sinh nhật, Tử Linh.”

“Cảm ơn mày vì ngôi nhà.” – Áo xanh lá quệt mũi.

“Cảm ơn vì đã để bọn tạo sống cùng ở đây.” – Áo tím mỉm cười.

Chiếc hộp giấy mở ra. Một bộ váy trắng muốt đính những hạt cườm đen bên trong. Đi kèm là một chiếc ví đen nhỏ nhắn và một chiếc khăn lông thời trang.

Sinh nhật hạnh phúc.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s