Đoạn tình kết 13 – 14

13.

Khi Bắc Đường Ngạo trở về, đã qua giờ ngọ. Lâm Yên Yên vẫn còn hoàn hương (thắp hương), lại muốn đi thăm hỏi thân thích trong thành. Bắc Đường với chuyện đi chúc Tết không có chút hứng thú, Lâm Yên Yên không dám ép hắn, liền một mình đi.

Bắc Đường Ngạo cưỡi ái mã Mặc Tuyết trở về , thấy những bông tuyết đã bắt đầu rơi, nhớ tới người kia còn đang quỳ ở Trầm Mai viện, trong lòng buồn bực nan giải.

Bất kể thế nào, chuyện về hài tử tuyệt đối không thể thay đổi. Y dám giấu chuyện mang thai, đã là tội không thể tha, giờ còn muốn mang hài tử về, tuyệt đối không thể!

Bắc Đường Ngạo chưa trở lại nội viện mà đích thân dắt ái mã tới chuồng ngựa, chải lông phủi tuyết cho nó.

Một bóng người vô thanh vô tức bay đến phía sau Bắc Đường, nhẹ nói:

“Môn chủ, chuyện đã được giải quyết ổn thỏa.”

Bắc Đường Ngạo gật nhẹ, không nói gì, thậm chí còn không quay đầu lại, vẫn tiếp tục vuốt ve ái mã.

Lại vô tung, thân ảnh kia trong nháy mắt rời đi, ngay cả bóng dáng cũng không lưu lại. Tất thảy chỉ phát sinh trong chốc lát.

Ai mà trông thấy cảnh đó, có thể còn tưởng mình hoa mắt, ban ngày trông thấy quỷ ảnh.

Trở lại trong phòng, Bắc Đường Ngạo cố tránh tiền viện, từ sau chuồng ngựa trở về.

Hắn biết lúc này Ngôn Phi Ly nhất định còn quỳ ở tiền viện. Hắn không muốn thấy y lại phiền lòng.

Đúng vậy, phiền lòng!

Bắc Đường Ngạo bây giờ tuy nét mặt lãnh tĩnh như thường, nhưng trong lòng lại tâm phiền ý loạn. Hai mươi hai năm qua hắn chưa từng thế này.

Rời khỏi Tổng đà nửa năm, Bắc Đường cố gắng quên đi chuyện xảy ra vào ngày ấy. Nhưng hắn càng muốn quên, lại càng nhớ rõ mồn một. Tuy rằng khi đó, thần chí hắn mơ hồ, nhưng khoái cảm lúc ở trong cơ thể Ngôn Phi Ly, lại khắc sâu trong đầu hắn. Chỗ đó chặt, nóng, so với cùng nữ nhân rất khác biệt. Cứ thế ở trong hầu phủ của Minh quốc, bao nhiêu mỹ nữ do quốc quân đưa tới, vậy mà ‘tính’ (thú tính chăng? ;__;) tất cả như không.

Bắc Đường Ngạo thích nữ nhân, nhất là mỹ nữ. Nhưng hắn không háo sắc, cũng không đắm chìm trong nhục dục. Trong mắt hắn, nữ nhân chẳng qua chỉ là công cụ để nối dõi tông đường. Kể cả vị hôn thê Lâm Yên Yên cũng thế. Bất quá Lâm Yên Yên thân phận cao quý, khéo léo nhanh nhạy, sau này sẽ là chính thê của hắn mà thôi.

Sau khi trở lại Tổng đà, trong niên yến, Bắc Đường Ngạo ý chí phong phát (hăng hái, hăm hở), giai nhân ở bên, hoàn toàn không chú ý tới Ngôn Phi Ly. Sau khi Lâm Yên Yên say rượu, Bắc Đường đưa nàng về phòng, vốn định quay lại tiếp tục bữa tiệc, cùng các huynh đệ uống thêm vài chén. Nhưng lúc đi ngang qua Trúc viên của Ngôn Phi Ly, lại đột nhiên giật mình, nhớ tới Hoa Hương Diễm của Đông Môn lúc chạng vạng truyền lời bảo Ngôn Phi Ly thân thể không khỏe, sớm đã lui xuống.

Gần đây Ngôn Phi Ly không được khỏe, sao đột nhiên lại không khỏe?

Bắc Đường Ngạo suy nghĩ chốc lát, vẫn còn chút quan tâm tới Ngôn Phi Ly, liền đi vào Trúc viên. Ai ngờ nghe thấy tiếng rên rỉ từ ngọa thất, lại trông thấy Ngôn Phi Ly nằm trên giường hai chân mở lớn, bị Hoa Hương Diễm và Thu Diệp Nguyên đè xuống.

Cho dù ai nhìn thấy cảnh đó, cũng sẽ liên tưởng đến những chuyện tục tĩu. Bắc Đường đương nhiên cũng không ngoại lệ. Chỉ là còn chưa kịp quở mắng thuộc hạ làm những chuyện đáng nhục thế này, đã bị một câu của Thu Diệp Nguyên làm chấn kinh!

Bắc Đường Ngạo tuổi trẻ nhưng tâm tính thì không, đọc nhiều thi thư, thưởng thức rộng rãi, từng xem qua rất nhiều tạp văn dã ký. Người thông minh như hắn, thấy rõ dáng vẻ của Ngôn Phi Ly là quả thật sắp sinh, sửng sốt trong chốc lát, những ghi chép về Ma Da tộc hiện lên trong đầu.

Ngôn Phi Ly vật lộn một đêm, cuối cùng cũng sinh được một đứa bé trai. Bắc Đường Ngạo nhìn thoáng cái bớt trước ngực đứa trẻ, liền minh bạch mọi chuyện.

Việc này vô cùng khó tin, chắc chắn không ai có thể tưởng tượng được. Bắc Đường Ngạo sau khi trở về suy nghĩ cẩn thận một ngày, buổi tối ngày thứ hai đích thân mang đứa bé đi.

Hiện giờ Ngôn Phi Ly quỳ gối ở tiền viện, vì sao cầu xin trong lòng Bắc Đường Ngạo đương nhiên rõ. Hắn cáu giận y đem chuyện đứa bé giấu mình, giờ còn ngang nhiên chạy tới đây xin tha thứ, Bắc Đường Ngạo quyết tâm tạm thời không để ý đến y.

“Môn chủ, Thu đại phu cầu kiến.” Hạ phó báo lại.

“Bắc Đường môn chủ…” Không chờ phó nhân thông báo xong, Thu Diệp Nguyên đã xông vào.

“Thu đại phu, có chuyện gì vậy?” Phẩy tay, cho phó nhân lui xuống, Bắc Đường ngồi trên cao mộc đàn cạnh bàn, nâng chén trà nhấp một ngụm.

Thu Diệp Nguyên không chỉ là thần y của Tứ Thiên Môn, còn là bào đệ (em trai ruột) của Nam Cung phu nhân Thu Diệp Lam. Nể mặt nhị ca, Bắc Đường cũng nên cho hắn chút mặt mũi.

Thu Diệp Nguyên nhanh như cắt, bất chấp thân phận liền xông vào, thấy Bắc Đường môn chủ đang nhàn nhã uống trà, trong lòng càng sốt ruột.

“Thu mỗ mạo muội xông vào, thỉnh môn chủ thứ lỗi.”

“Thu đại phu không cần đa lễ, có chuyện gì xin cứ nói thắng.”

“Môn chủ, không biết Ngôn tướng quân đã vi phạm chuyện gì, môn chủ vì sao phạt hắn quỳ ở tiền viện?”

Bắc Đường Ngạo lạnh lùng nói:

“Bản tọa không phạt hắn, là hắn muốn quỳ ở đó.”

Thu Diệp Nguyên nghe vậy cả kinh.

“Thu đại phu nếu không tin, có thể tự mình hỏi hắn.” Bắc Đường Ngạo thấy vẻ mặt nghi ngờ của hắn, không tức giận, đáp.

“Ngôn tướng quân thần chí đã không rõ ràng rồi, hoàn toàn không nghe thấy Thu mỗ nói gì!” Thu Diệp Nguyên gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, giậm chân nói.

Vừa rồi hắn vất vả lắm mới tìm được Ngôn Phi Ly, đã thấy sắc mặt y tái xanh, toàn thân cứng đờ, thần chí tê dại, với tiếng gọi và lời hỏi thăm của hắn đều ngơ ngẩn, không có chút phản ứng. Hắn đưa tay cố kéo Ngôn Phi Ly, lại bị y đẩy ra, vẫn ngoan cố quỳ, dường như căn bản không nhận ra người trước mặt là ai.

Thu Diệp Nguyên biết thần chí y đã mơ màng, tâm tư tán loạn, chỉ dựa vào một ý niệm mạnh mẽ nào đó mà chống đỡ.

“Cái gì?!” Bắc Đường Ngạo cả kinh, đặt chén trà xuống, đứng dậy, từ cửa sổ nhìn ra.

Thấy Ngôn Phi Ly vẫn quỳ ở xa xa, trên đầu và vai tuyết đọng đầy, mái tóc đen như mực rối tung, hắc bạch tương ảnh, tựa như nhất bút huy hào (2), tuyết trắng vẫn rơi lên người y.

“Môn chủ, chuyện của Bắc Môn Thu mỗ không tiện nhiều lời. Nhưng Ngôn tướng quân đối nhân xử thế nhất quán khiêm tốn, tính tình cẩn trọng, lại luôn vì Thiên Môn mà cống hiến rất nhiều… Cho dù Ngôn tướng quân làm sai chuyện gì, thỉnh ngài nhìn vào tấm lòng trung thành của hắn, xin ngài mau đi khuyên nhủ hắn. Ngài cũng biết, hắn vừa sinh xong không lâu, quỳ dưới trời đại tuyết cả ngày, tính mạng sẽ nguy hiểm a!” Thu Diệp Nguyên vốn là một y giả có tâm, lấy việc cứu người làm trọng, ở bên khuyên nhủ.

Bắc Đường không nghĩ tới thân thể sản hậu của Ngôn Phi Ly sẽ bị ảnh hướng, bây giờ nghe Thu Diệp Nguyên nói, mới thấy quả thực là không ổn, vội vàng xoay người ra khỏi cửa.

Theo hương thơm nhàn nhàn đến gần, trước mặt y là một đôi nhuyễn bì trường ngoa (giày da bò mềm =.=) màu trắng hiện ra. Ngôn Phi Ly cứng ngắc ngẩng đầu lên.

Bắc Đường Ngạo nhìn thấy dáng vẻ của y, tuy không có biểu tình gì, nhưng trong ngực khẽ nhói. Nhớ lại đêm đầu tiên quen nhau, nhãn thần của Ngôn Phi Ly nhìn thẳng hắn.

Lúc đó chỉ cảm thấy người thanh niên tuấn tú kia và thân phận võ tướng của y thật không tương xứng, đôi mắt đen nhánh. Trong ánh mắt ấy toát lên một vẻ cô tịch, khao khát, bi thương. Giống như một tiểu cẩu sắp bị chủ nhân bỏ rơi, đang cầu xin chủ nhân hãy ấu yếm, thương yêu nó.

Cũng chẳng biết bản thân sao lại làm vậy, có muốn theo ta không? Lời đơn giản vậy mà thốt ra.

Bây giờ trong đôi mắt kia vẫn là vẻ buồn bã, đẹp lạ như trước, nhưng quang mang khao khát năm đó đã bị một màng tuyệt vọng lờ mờ thay thế.

“Phi Ly, ngươi đứng lên đi.”

Ngôn Phi Ly chậm rãi lắc đầu, thoáng thấy hoa mắt.

“Môn, môn chủ, xin ngài… Van cầu ngài…” Ngôn Phi Ly run rẩy khô rát cầu khẩn Bắc Đường Ngạo.

“Không thể!” Bắc Đường Ngạo không chờ y nói xong, cự tuyệt lần nữa. Chỉ thấy con ngươi Ngôn Phi Ly ánh thêm một tầng tuyệt vọng. Bắc Đường Ngạo hạ giọng:

“Hài nhi đã đi rồi, ta sẽ đối xử không tệ với nó. Chỉ là ngươi kiếp này không thể gặp lại nó!”

Hai mắt Ngôn Phi Ly thoáng trở nên trống rỗng, đứng lên, cả người đột nhiên run rẩy, ngã thẳng về phía trước.

(*) nhất bút huy hào: nôm na là như tranh vẽ.

14.

Khi Ngôn Phi Ly tỉnh, lọt vào mắt đầu tiên là chiếc giường xa lạ, rồi đến khuôn mặt Thu Diệp Nguyên đang thở dài mới trở nên rõ hơn.

Ngôn Phi Ly vẫn cảm thấy đầu mình mơ màng, thân thể hơi động, nhưng không thấy đau đớn quá.

Thu Diệp Nguyên vội vàng ở bên nói với y:

“Ngôn tướng quân, cơ thể ngài giờ đang bị đống thương (thương tổn do giá rét) rất nhiều, lại sốt cao không ngừng, không thể tùy tiện hoạt động, tốt nhất nên nghỉ ngơi.”

Nghe hắn nói, Ngôn Phi Ly nhất thời cảm thấy mơ hồ.

“Ta làm sao vậy? Đây là đâu?”

Thu Diệp Nguyên biết trí óc y còn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, ôn nhu nói:

“Ngài đã hôn mê 3 ngày rồi, đây là ngọa thất của Bắc Đường môn chủ.”

Ra là ngày ấy Bắc Đường Ngạo thấy y hôn mê, liền đem y ôm vào phòng. Toàn thân y bị tổn thương do giá rét, lại sốt cao, hạ thể vẫn chảy máu, không thể tùy tiện đi lại. Bắc Đường đem y về ngọa thất của mình, để Thu Diệp Nguyên ở lại chăm sóc cho y, bản thân đến chỗ khác.

Thu Diệp Nguyên vừa nói như vậy, Ngôn Phi Ly đã chậm rãi nhớ lại mọi chuyện phát sinh, lòng đau đớn.

“Ngôn tướng quân, suốt từ bấy ngài chưa hề ăn uống gì, ở đây có chút cháo nóng, ngài ngồi dậy ăn được không?” Nói rồi, đỡ Ngôn Phi Ly từ từ ngồi dậy.

Ngôn Phi Ly căn bản cái gì cũng không muốn ăn, nhưng trông thấy vẻ quan tâm của Thu Diệp Nguyên, mới miễn cưỡng ăn một chút.

“Thu đại phu, phiền ngài nhiều như vậy, thực xin lỗi.” Ngôn Phi Ly khẽ nói với Thu Diệp Nguyên.

“Ngôn tướng quân, ngài đừng nói vậy. Cứu người là nhiệm vụ của y giả, sao lại là phiền, Thu mỗ cũng đâu làm gì đâu.” Thu Diệp Nguyên thấy thần sắc của Ngôn Phi Ly, không khỏi đau lòng. Nghĩ đến y vừa sinh con xong một ngày, hài tử đã biến mất, hơn nữa còn là bị Bắc Đường môn chủ ôm đi.

“Ngôn tướng quân, Thu mỗ là y nhân, có chút chuyện phải nói với ngài. Ngài sản hậu chưa được 3 ngày, không hảo hảo điều dưỡng, dưới đại tuyết quỳ suốt ba canh giờ, dù thể chất của ngài khác với nữ tử, nhưng gốc bệnh đã ăn vào, sau này có thể bệnh sẽ không dứt, khó khỏi. Ngài phải chuẩn bị tâm lý.”

Gốc bệnh cái gì, Ngôn Phi Ly hoàn toàn không quan tâm. Thân thể y thế này, đáng lẽ phải bị nguyền rủa, đúng là dị dạng, đúng là không nên tồn tại, thậm chí, chính y cũng hận sao mình không chết đi. Nếu không phải tại cái thể chất tai hại này, y sẽ không sinh ra đứa nhỏ, cũng sẽ không vì mất đi nó mà thống khổ.

Ngôn Phi Ly ở lại trong phòng Bắc Đường Ngạo nửa tháng, bệnh trạng trong người cùng đống thương mới dần tốt lên. Thời gian nay, Bắc Đường cũng từng đến thăm y đôi lần, chỉ có điều toàn phải lúc y đang mê ngủ.

Một buổi chiều, Bắc Đường lần nữa tới ngọa thất, Ngôn Phi Ly vừa uống thuốc xong, đang hoàn toàn tỉnh táo.

Thu Diệp Nguyên bưng chén thuốc lui xuống, để lại hai người với nhau.

“Thân thể sao rồi?” Bắc Đường ở ngồi xuống bên giường hỏi.

“Phiền môn chủ lo lắng, thuộc hạ đã đỡ hơn nhiều.” Ngôn Phi Ly nhìn Bắc Đường Ngạo, không biết làm sao đối mặt, thấp giọng nói, “Vài ngày nay thuộc hạ ở lại chỗ của môn chủ, thật là không thích hợp. Thuộc hạ muốn mau chóng trở về Trúc viên.”

Bắc Đường Ngạo khoát tay, “Ngươi đang bệnh, Trúc viên vắng vẻ, ngươi lại không có hạ phó. Ở lại đây đi, thân thể khỏe lại hẵng trở về.”

Ngôn Phi Ly định lên tiếng, rồi lại thôi. Hai người sống cạnh nhau đã tám năm, chưa từng phát sinh chuyện kiểu này, cũng chưa hề nói chuyện vậy. Dường như vô tình, khoảng cách đã gần hơn, mà lại có khi càng hờ hững.

Lặng yên được một lúc, Bắc Đường đột nhiên nghiêm mặt hỏi:

“Phi Ly, ngươi hận bản tọa không?”

Câu hỏi bất ngờ, Ngôn Phi Ly ngẩn cả người. Sau khi xảy ra chuyện ở Quỷ lâm, môn chủ chưa từng gọi thẳng tên y.

Hận?

Y chưa từng có ý niệm này.

Cười khổ một tiếng: “Thuộc hạ sao lại hận môn chủ. Thuộc hạ chưa bao giờ nghĩ đến.”

Bắc Đường có phần thấy lạ:

“Ta mang hài tử đi, ngươi thực sự không hận ta?”

Ngôn Phi Ly nghe hắn nhắc đến đứa bé, trong ngực căng thẳng, sắc mặt thay đổi, lặng lẽ không lên tiếng.

“Ngươi quả nhiên là oán ta. Bất quá ta muốn ngươi biết, ta sẽ không đối xử tệ với đứa bé đâu, dù thế nào, nó cũng là cốt nhục của ta. Nhưng nó sinh ra không được bình thường, ta làm vậy cũng để tất cả cùng có lợi, ngươi cũng không muốn khi con mình lớn lên, biết người sinh ra mình là nam nhân chứ. Ngươi muốn nó phải làm sao? Đến lúc đó phải làm thế nào?” Bắc Đường cúi người, nhẹ nói với y.

Kỳ thật chuyện này Ngôn Phi Ly cũng đã nghĩ qua, giờ nghe nói thế, quả thật vẫn đau lòng. Thấp giọng:

“Môn chủ nói đúng. Dù sao môn chủ cũng là phụ thân của đứa bé, có quyền quyết định tượơng lai của nó, đương nhiên sẽ vì tương lai của nó mà suy nghĩ.”

Bắc Đường thấy y đã minh bạch, rất hài lòng, mỉm cười nói:

“Phi Ly, ngươi cũng không cần nói với ta như vậy. Chuyện hài tử ta đã có dự đính, chỉ là dụng tâm của ta ngươi hiểu là tốt rồi. Ngươi là trợ thủ tối đắc lức của ta, tối chung ái đại tướng, sau này hãy để chuyện hài tử quên đi, hảo hảo phụ tá ta, ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi.”

Nói rồi đứng dậy, “Ngươi nghỉ ngơi tốt đi, ta sẽ quay lại thăm ngươi.”

“Môn chủ.” Ngôn Phi Ly chợt gọi giật hắn, “Thuộc hạ có một chuyện muốn xin ngài đồng ý.”

“Chuyện gì?” Bắc Đường quay lại.

“Thuộc hạ…” Ngôn Phi Ly do dự một lát, rồi vẫn dứt khoát ngẩng đầu, “Thuộc hạ muốn đợi sau khi khỏi bệnh sẽ rời khỏi Tổng đà, đến đóng ở biên cương.”

Sắc mặt Bắc Đường Ngạo trầm xuống, sắc nhọn nhìn y.

Ngôn Phi Ly bị nhãn thần chiếu vào mà phát run, nhưng vẫn không thay đổi, quỳ gối trên giường, “Thỉnh môn chủ bằng lòng!”

Bắc Đường Ngạo lạnh lùng nhìn y một lát, đột nhiên cười:

“Phi Ly, còn nói ngươi không hận ta? Ngươi làm vậy là sao?”

“Thuộc hạ quả thật không hận môn chủ, thỉnh môn chủ tin thuộc hạ! Chỉ là Thu đại phu đã nói, trong người thuộc hạ có gốc bệnh, cơ thể và võ công đều không được như trước, có ở lại bên môn chủ cũng là lực bất tòng tâm, không bằng đến phân đà biên cương, giúp môn chủ để ý đến chuyện tình nơi vùng miền ấy, vì môn chủ giải ưu.”

Chuyện này y đã suy nghĩ từ lâu. Nếu đã vào Tứ Thiên Môn, y sẽ tuyệt không thể rút lui. Tứ Thiên Môn thống lĩnh toàn giang hồ, vượt qua biên giới hai nước, quy định rất nghiêm, đẳng cấp phân minh, còn hơn cả cơ chế triều đình đương thời. Về cả phương diện kinh tế cũng như quyền lực, thống hợp với lực Chư quốc, có thể nói đúng là một chế độ toàn diện, thực lực vệ quốc cường thịnh. Y nếu không thể rời khỏi Môn, nên đợi một ngày nào đó sẽ quay lại ở bên môn chủ. Y quả thực không biết đối mặt thế nào, chi bằng tránh đi là tốt nhất.

“Ngươi muốn ly khai bản tọa?”

“Không phải!” Ngôn Phi Ly vội vàng giải thích, “Thuộc hạ luôn trung thành với môn chủ, nhật nguyệt chứng giám! Chưa bao giờ có ý niệm ly khai.”

Bắc Đường đột nhiên đến gần y, khẩu khí dịu dàng, nhưng không hề có chút ấm áp:

“Như vật là tốt nhất! Phi Ly, bản tọa sẽ không cho phép ngươi ly khai. Cho dù thân thể võ công người không như ngày trước, nhưng ngươi vẫn là một nhân tài khó tìm, bản tọa sao có thể để ngươi đến tiểu địa phương kia mai một tài năng. Hơn nữa, nếu thân thế ngươi sau này không tốt, bản tọa sao có thể yên tâm để ngươi đi. Ngươi nên ngoan ngoãn ở lại bên cạnh bản tọa, bản tọa ngày sau sẽ hảo hảo đền bù cho ngươi.” Bắc Đường Ngạo cười rộ lên, nhưng tiếu ý không nằm trong mắt.

“Phi Ly, hảo hảo nghỉ ngơi, không nên nghĩ đông nghĩ tây nữa. Đem những chuyện không vui sớm quên đi, ngươi vẫn là đại tướng mà bản tọa tín nhiệm nhất.” Dứt lời, tung thân rời đi.

Ngôn Phi Ly chán nản ngã xuống giường, biết môn chủ sẽ không để y đi. Bản thân tránh không thoát, chỉ có thể đối mặt.

Lời thề thuở niên thiếu năm đó, sẽ trói buộc y cả đời. Sống, y là người của Bắc Đường Ngạo; Chết, y cũng là âm hồn của Bắc Đường Ngạo…

+++

Hôm qua tớ post lộn lịch, xin lỗi à nha ^^”

15 thoughts on “Đoạn tình kết 13 – 14

  1. Nàng edit tốt wá a~~~ Chữ nghĩa dễ hiểu, mà ko bị lỗi type nữa \(o^.^o)/

    Theo ta thì nếu nàng chú thích bằng cách mở ngoặc ngay sau chỗ cần chú thích, như vậy sẽ dễ theo dõi hơn (ta lừi kéo xún cúi chap đọc chú thích lắm XP)

    Bản rewrite này ko bik có hay hơn bản cũ ko nàng nhỉ? 😀

    • Thank nàng ^^

      Ta sẽ tiếp thu ý kiến đóng góp này ^^ Cảm ơn nàng (lần nữa) đã góp ý.

      Bản rewrite hay hơn bản cũ. Ta đọc bản lúc đầu thấy diễn biến tình cảm hơi nhanh, couples phụ không được chú trọng mấy. Còn bản này đáp ứng đầy đủ kì vọng của một reader như ta, đâm ta càng chết mê chết mệt nó, hihi ~

      Tuy nhiên, do đọc QT, mà ta thì ko giỏi đọc QT lắm, nên đây cũng chỉ là ý kiến chủ quan XD

  2. tơ muốn đập chết cái anh Bắc Đường Ngạo này lắm rui. còn em Ly sao khổ thế đã thế lại còn ngốc. tức quá đạp chết ăn thịt, bực ghê cơ

  3. Ôi trời ơi, ta tức quá, ta chịu không nổi!!!! Từ sau khi anh Ngao lây đứa bé đi thì anh làm gì ta cũng thấy ghét!! Trơi ơi ta bực quá, bực thằng công đang chết, cũng bực em thụ thế mà quá nhu nhược!! Không lựa chọn con mình mà để nó ở vs một người xa lạ. Trời ơi ai lại nhu nhược đến thế cơ chứ!!!! “đập bàn” “đập ghế”

  4. Cái này khó nói, anh công cũng có lập trường và địa vị khá đặc thù, nên trong tình huống này mình cảm thấy quyết định cực kỳ logic dù hơi tàn nhẫn =___=, dù ko muốn nhưng phải thừa nhận cực kỳ thix tính cách của bậc vương giả của ảnh

    Còn về Phi ly, thì mình thấy ảnh cũng đã ra sức giành lấy đứa bé, ko hề nhu nhược chút nào

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s