Đoạn tình kết 19 – 20

19.

Ngôn Phi Ly ngơ ngác nhìn theo bóng lưng ly khai của Bắc Đường, hai chân mềm nhũn, ngã dựa vào thân cây.

Quả nhiên là bản thân si tâm vọng tưởng.

Nghe thấy câu nói kia của Bắc Đường, Ngôn Phi Ly mặc dù biết là bởi chuyện mình thỉnh chiến tiền trảm hậu tấu, tổn hại đến uy nghiêm môn chủ của hắn, khiến hắn thẹn quá hóa giận. Nhưng trong ngực vẫn không cầm được vui sướng, không cầm được hy vọng. Chính là, đã sớm biết, vô luận thế nào cũng là không có khả năng. Chuyện phát sinh đêm nay là do hắn uống rượu rồi làm bậy, giai nhân trong lòng hắn, sẽ sớm thành hôn, tạo thành một gia đình mỹ mãn, đến phiên y ư. Chắc hẳn hiện tại hắn rất phiền muộn mà thôi!

Ngôn Phi Ly ngẩng đầu.

Trăng hôm nay sáng, mãi ở nơi xa xăm kia khó lòng với tới.

Thu Diệp Nguyên gần đây bận bịu nhiều việc, thực sự tối mắt tối mũi. Không phải bởi vì người bệnh gia tăng, mà chỉ bởi một gã bệnh nhân khiến hắn vô cùng nhức đầu. Một kẻ đáng lẽ phải hồi phục bằng mười kẻ khác, giờ kén cá chọn canh, chỉ đông nói tây, thực sự khiến hắn tâm lực tiều tụy.

“Cộp!”  Hầm hập đặt mạnh chén thuốc xuống.

“Ngươi tóm lại có uống không?” Khuôn mặt Thu Diệp Nguyên vốn rất thanh tú tuấn mỹ, giờ có phần dữ tợn, đang nghiêm giọng mà uy hiếp người trước mắt.

Người nọ không nhanh không chậm cầm lấy chén thuốc ngửi ngửi, “Đây là thuốc gì?”

“Thuốc trị phong hàn thượng hạng của thượng hạng, cam đoan sau khi ngươi uống rồi ngủ một giấc, bệnh gì cũng xem như xong hết!”

“Hanh!” Người nọ coi thường, hừ lạnh một tiếng, dùng ngữ khí tức chết người, nói, “Thuộc trị phong hàn hượng hạng của thượng hạng? Mỗi cái bệnh phong hàn nho nhỏ của bản tọa, ngươi trị liệu nhiều ngày rồi còn không khỏi, xứng danh ‘thần y’? Rõ là xấu mặt Tứ Thiên Môn.”

“Ngươi! …” Thu Diệp Nguyên tức không nói nên lời, cả khuôn mặt đều đỏ rực lên.

Vị này chính là Tây Môn đại môn chủ, cả đời cũng không thèm về Tổng đà một chuyến, trở về Tổng đà cũng chẳng có lấy một dịp may mắn hạ cố đến Thạch cư của hắn. Ai ngờ tháng trước vì đến tây nam điều quân, trở về, đại khái là do trên đường chạy gấp, người luôn cường kiện như y lại nhiễm phong hàn. Vốn lúc đầu bệnh không nặng lắm, nhưng y rất không hợp tác, không thèm tuân theo lời dặn dò của Thu Diệp Nguyên về việc uống thuốc, còn chạy loạn khắp nơi. Hai ba ngày sau, phong hàn chẳng những không đỡ, giờ còn mắc thêm chứng ho khan.

“Đã bảo ngài phải uống thuốc đúng giờ, đồng thời phải hảo hảo nghỉ ngơi. Nhưng ngài chỉ uống thuốc có một lần, bệnh sao có thể khá lên?”

“Nói đến thuốc, bản tọa còn chưa tính toán với ngươi đâu! Ngươi nói cái thuốc gì đó, bản tọa sau khi uống xong ngủ một giấc, dậy có tốt lên đâu. Ngươi có thật là thần y, dược đáo bệnh trừ hay không? Bản tọa đã dùng thuốc này, sao hôm nay còn phải chạy đến Thạch cư của ngươi?”

Thu Diệp Nguyên nhìn thần tình cuồng vọng của y, tức giận mà giậm chân. Hắn đối xử với mọi người luôn trầm tĩnh ôn hòa, cũng không nóng giận làm bừa, huống hồ là với người cần chữa trị.

Thế nhưng không biết tại sao lại ra sự tình này, thấy Tây Môn Việt vênh váo tự đắc, chính là nhịn không nổi khí bất đả nhất xử lai (1). Tính hắn không giỏi tranh luận, lúc này đánh nghiến răng nghiến lợi, không biết phải phản bác lại y ra sao.

(1) “[Khí bất đả nhất xử lai]: nghĩa là không khí không thể tới cùng một chỗ được, cũng như câu [Không đội trời chung]” – mò trên google, thấy trên blog của bạn Lục Hoa, mình… ê hệ hệ… *cắn cắn móng tay (vừa được cắt)*

Tây Môn thấy vẻ giận dữ vô cùng của hắn, trong lòng thích thú không diễn tả được bằng lời, nhưng vẫn còn chút hảo tâm mà lo lắng.

Ngôn Phi Ly tiến vào Thạch cư, trông thấy tình cảnh giằng co kì lạ giữa hai người, do dự không biết nên vào hay không. Lúc đó Thu Diệp Nguyên chuyển đầu, phát hiện ra y.

“Ngôn tướng quân!” Thu Diệp Nguyên lập tức bỏ rơi Tây Môn, chạy ra, “Ngươi sao lại đến đây? Có chuyện gì sao? Thân thể không khỏe ở đâu phải không? Ta giúp ngươi xem.” Nói rồi lập tức kéo Ngôn Phi Ly vào Chẩn đường.

“Không, không cần. Ta không có chuyện gì, chỉ là có chút việc…” Ngôn Phi Ly nhìn về phía Tây Môn môn chủ, thấy y đang trầm tư nhìn bọn họ, tiến đền hành lễ.

“Ngươi có chuyện gì?” Thu Diệp Nguyên lo lắng hỏi.

Ngôn Phi Ly thấy Tây Môn môn chủ ở đây, không biết phải mở lời ra sao.

Tây Môn Việt đoạn uống hết chén thuốc, đứng dậy, “Thu thần y, dược của ngài bản tọa đã uống. Nếu ngày mai bệnh của bản tọa không khỏi, chiêu bài thần y này của ngài sợ sẽ không trụ được đâu.”

Thu Diệp Nguyên trầm mặt, “Tây Môn môn chủ yên tâm, nếu ngày mai bệnh phong hàn của ngài không khá lên, Thu mỗ nguyện ý tùy ngài xử trí.”

“Nga?” Tây Môn nhướng mày, tự tiếu phi tiếu (như cười như không) nói, “Lời này của Thu thần y xin đừng quên.” Nói rồi xoay người rời đi.

Trong Chẩn đường chỉ còn lại Ngôn Phi Ly và Thu Diệp Nguyên.

“Ngôn tướng quân, ngươi đến là có chuyện gì?”

Ngôn Phi Ly vẫn khó mở lời, lắp bắp:

“Ta muốn… Sẽ không, sẽ không, lại, lại mang thai…”

Thu Diệp Nguyên nhất thời không phản ứng lại, ngây người hồi lâu, nhìn Ngôn Phi Ly cắn môi sắc mặt rất tái.

Lẽ nào…?

Thu Diệp Nguyên trong lòng cả kinh, cẩn trọng xác nhận: “Ngươi, ngươi muốn…”

Ngôn Phi Ly gian nan gật đầu. Nhiều ngày nay y vẫn hết sức lo âu, không biết cơ thể này sẽ lại có thêm một hài tử nữa không. Việc từng khổ cực mang thai gần mười tháng, nơm nớp lo sợ che giấu, còn lúc sinh nở vô cùng kinh khủng kia, y thực sự không muốn lại phải trải qua nữa. Cho nên cứ phòng bị trước thì tốt hơn. Huống hồ Tổng đà đã phê chuẩn thỉnh chiến thư của y, lập tức sớm lên đường đến chiến trường.

Thu Diệp Nguyên trầm ngâm một lát, “Ngươi chờ chút.” Nói rồi quay vào Dược đường. Lát sau, cầm ra một gói thuốc, đưa cho Ngôn Phi Ly.

“Ngôn tướng quân, loại thuốc đoạn tuyệt sinh dục đặc biệt nguy hiểm, không hề dễ dùng, huống hồ thân thể ngươi đã chịu nhiều tổn thương, càng không thể dùng. Nơi này ta có chút thuốc, cũng có thể phòng ngừa thụ thai. Nếu ngươi cần, ở, ở hậu cung cũng có, chỉ là không biết với ngươi có tác dụng hay không thôi.” Tiếp đó tỉ mỉ giảng giải một hồi.

Ngôn Phi Ly nhận lấy thuốc, ngẩng đầu nhìn Thu Diệp Nguyên, hổ thẹn không biết nói gì.

“Ngôn tướng quân, ngươi không cần nhiều lời. Ngươi và ta, không cần khách khí.” Thu Diệp Nguyên cười cười với y, ôn hòa nói.

Buổi tối sau bữa ăn thì dùng, Ngôn Phi Ly cho Lăng Thanh và Hỉ Mai lui, đích thân cẩn thận sắc thuốc, rồi chậm rãi uống, đồng thời cũng mở cửa sổ để mùi thuốc tản đi.

Lấy thư thỉnh chiến từ trong ngực ra, phía trên nổi bật Tứ Long trạc của Thiên Môn, biểu lộ rõ ràng sự tán thành thỉnh cầu của y. Ba ngày sau, liền cũng Tây Môn môn chủ mang quân đến chiến trường Giản cảnh.

Mấy ngày nay môn chủ cũng đang nhanh chóng chuẩn bị hôn sự. Hạ lễ khắp nơi đều đổ về Trầm Mai viện mỗi ngày, chỉ riêng của Minh quốc quốc chủ đã đến 16 rương. Nghĩ đến việc nửa tháng nữa hắn sẽ thành thân với Lâm Yên Yên, ngực Ngôn Phi Ly như quặn lại.

Y trước kia ở Giản quốc, xưng là nghĩa quân, kỳ thật so với lưu phỉ có khác biệt gì đâu, chỉ là bọn họ lấy một ít của cái phân phát cho bách tính cùng khổ, lấy cái mỹ danh kiếp phú tể bần (2) mà thôi. Cuộc sống bấp bênh không ổn định lại chòng chành trôi dạt này, không chỉ chiến sự sẽ đến bất kì lúc nào, lại còn phải trốn tránh sự truy tiễu (3) của triều đình, căn bản không hề an toàn.

(2) kiếp phú tể bần: cướp của người giàu chia cho người nghèo

(3) truy tiễu: truy kích và tiêu diệt

Nhưng tám năm ở Tứ Thiên Môn, tuy vẫn thường xuyên phải xuất binh tác chiến, hoặc hành tẩu giang hồ, vì trong lòng luôn có một người, toàn tâm toàn ý vì hắn, ngược lại lại tồn tại một cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc. Một đời này chỉ mong như thế.

Nhưng hiện tại, y ngay cả cái hạnh phúc nhỏ nhoi ấy cũng không thể đảm bảo nữa rồi.

Ngôn Phi Ly ngồi bên bàn suy tư, tâm trí bay đi xa rồi. Một người đẩy cửa gian ngoại ốc, tiến vào, mang theo gió lạnh và hương thơm nhàn nhạn.

Ngôn Phi Ly ngẩng lên, gọi một tiếng, “Môn chủ!”

20.

Đôi mày thanh tú của Bắc Đường cau lại, “Mùi gì vậy?”

Ngôn Phi Ly biết mùi thuốc vẫn chưa tản hết, công lực của môn chủ lại thâm hậu, ngửi thấy ngay. Y sẽ không nói dối Bắc Đường, nhưng thật là không biết phải trả lời ra sao.

Bắc Đường đi về phía bàn, cầm lấy chén thuốc ngửi ngửi, liếc Ngôn Phi Ly một cái.

Hắn biết thuốc này. Bởi vì ghét kỹ nữ bất khiết, trong Hầu phủ bên ngoài Minh quốc hắn cũng nuôi vài thị tẩm nha hoàn sạch sẽ, chỉ là hắn quyết không để những nữ nhân thân phận thấp hèn kia mang giọt máu của mình, cho nên mỗi lần chiêu hạnh đều bắt các nàng uống mật dược phòng thai. Thuốc này tuy không giống với thứ thuốc mà hoàng thất Minh quốc thường dùng, nhưng Bắc Đường vẫn biết tác dụng của nó.

“Ngươi sắc thuốc?” Đặt chén thuốc xuống, nhìn y, “Là Thu Diệp Nguyên đưa?”

Ngôn Phi Ly gật đầu, “Thuộc hạ hôm nay xin hắn.”

Bắc Đường Ngạo nhìn thỉnh chiến thư để mở trên bàn, suy nghĩ một chút, không biết là nói cho Ngôn Phi Ly nghe hay cho chính mình, thấp giọng:

“Cũng tốt. Vạn nhất lại có nữa, ở chiến trường bất tiện.”

Ngôn Phi Ly nghe thấy, thân thể khẽ run.

Bắc Đường đi tới bên y, “Ba ngày nữa ngươi phải đi rồi, những ngày này hãy tiếp bản tọa tốt một chút.”

Ngôn Phi Ly dường như muốn nói gì đó, trương liễu trương khẩu (1), rốt cuộc cũng chẳng nói được gì.

(1) trương liễu trương khẩu: dịch bừa – mấp máy môi chăng ‘___’


Nửa đêm, Bắc Đường Ngạo rời đi, Ngôn Phi Ly nằm ở trên giường, trên người vẫn còn đầy những vết tích tình dục.

Y không rõ… Tại sao? Môn chủ rõ ràng đã bằng lòng để y ly khai, nhưng nhiều đêm liền lại tìm đến y. Môn chủ đến tột cùng xem y là gì? Chẳng lẽ là công cụ tiết dục?

Thế nhưng môn chủ, dù cận nữ sắc không nhiều, nữ nhân vốn không thiếu, đại hôn cũng bất quá còn một tháng nữa, sao lại tìm y? Môn chủ rốt cuộc muốn gì?

Ngôn Phi Ly không dám hỏi, cũng không muốn hỏi. Từ lúc sinh Ly nhi, y với Bắc Đường cũng đã xả cốt liên cân (2), muốn đoạn cũng không đoạn được. Cho dù Bắc Đường Ngạo chỉ nhất thời nông nổi cũng được, vẫn là trước khi hắn thành hôn, giấc mộng đẹp này y không muốn nó tan nát.

(2) xả cốt liên cân: xẻ xương và thịt ~> ý tứ dễ hiểu rồi nhá

Y rất muốn hỏi môn chủ, Ly nhi giờ thế nào rồi? Có khỏe không? Có lớn lắm không? Trông ra sao?

Người ta nói ‘con là máu thịt của mẹ’ (3). Lời này thật không sai.

(3) è hem, dịch bừa ;__;

Mỗi lúc nằm mơ, Ngôn Phi Ly vô số lần đưa tay sang bên cạnh sờ soạn, khao khát là hài tử đang bên mình say ngủ. Nhưng lúc nào cũng vậy, chỉ là một khoảng không lánh giá.

Y từ bé là cô nhi, được một tên khất cái nuôi dưỡng, chưa từng cảm nhận được tình phụ mẫu máu mủ. Ngay khi còn nhỏ, thường nghe thường thấy trên phố, người mẹ nắm lấy bàn tay nhỏ của đứa con đi mua đồ dùng, thèm muốn vô cùng. Trong thâm tâm cũng tưởng tượng, đến một ngày mình cũng có cha mẹ, được cha mẹ dẫn y về nhà, trên đường thì mua đồ ăn cho y.

Sau này trưởng thành, hiểu rõ nguyện vọng này không thể thực hiện được, liền bắt đầu một giấc mơ khác. Một ngày nào đó y sẽ có một người vợ tốt, sinh mấy đứa nhỏ ngoan ngoãn, chu đáo nuôi dưỡng chúng lớn lên, làm phụ thân, giúp mẹ sấp nhỏ có được cuộc sống yên ổn qua ngày.

Nhưng hôm nay, tất cả đều không thể thực hiện được nữa. Đừng nói nghiệt tình của y với Bắc Đường Ngạo chém không đứt, chính là thân thể y đã sinh hài tử, sao có thể thành thân với một nữ nhân? Hơn nữa, mấy đêm này hầu hạ dưới thân Bắc Đường, y cũng không còn muốn ôm nữ nhân nữa.

Chỉ cần vừa nghĩ đến Ly nhi, ngày sinh ra hài tử lại tái hiện, Ngôn Phi Ly trong lòng đau như bị ai đó cắt thịt. Lại còn để y nhìn Bắc Đường thú thê sinh tử (lấy vợ sinh con) nữa, sao y có thể chịu nổi.

Vậy mới muốn ra chiến trường. Y cần phải làm việc để quên đi tâm tư bản thân, y cần phải hành hạ cái thân thể này một chút mới có thể che giấu đi nỗi đau trong ngực.

Ba ngày sau, Ngôn Phi Ly dẫn ba nghìn bộ đội, theo đại quân của Tây Môn môn chủ – Tây Môn Việt xuất phát. Y chỉ thu xếp vài thứ y vật đơn giản, mang Lăng Thanh cùng đi. Trúc viên giao cho Hỉ Mai phụ trách.

Trước khi đi, theo quy củ phải đến trước môn chủ thỉnh an. Bắc Đường đang ở Lưu Hương cư đánh cờ cùng Lâm Yên Yên, y không nhìn rõ hai người họ.

Bắc Đường Ngạo ngồi bên trong dừng lại một chút, nhàn nhạt một câu “Hảo.” Ngược lại, Lâm Yên Yên lại nhỏ nhẹ ôn nhu nói với Ngôn Phi Ly, “Ngôn tướng quân, đường xá xa xôi, ngài bảo trọng thân thể.”

“Đa tạ Lâm tiểu thư quan tâm.” Lần sau tái kiến, chỉ sợ phải gọi nàng là phu nhân rồi. Ngôn Phi Ly cay đắng nghĩ.

“Phi Ly, chuyện quỷ dị nơi chiến trường không ai hay, ngươi đi Giản cảnh trợ giúp, cùng Tây Môn môn chủ chia sẻ ưu sầu là tốt, nhưng phải biết chừng mực.”

“Vâng.” Lời này Bắc Đường tuy lạnh giọng nói, nhưng lại khiến tâm Ngôn Phi Ly ấm áp lên. Biết hắn đang nhắc nhở mình, không nên liều mạng.

Ngôn Phi Ly sẽ không mang tính mạng của mình ra đùa giỡn, bởi vì y còn muốn quay về, còn phải chờ, chờ một ngày có thể gặp lại Ly nhi.

Đại quân lần này xuất phát, còn có một người nữa đi theo, chính là Thu Diệp Nguyên. Ngôn Phi Ly thấy hắn thì thất kinh lắm.

Thu Diệp Nguyên dường như cũng có chút khổ não, bởi vì hắn phải nói là tự nguyện đi, không được nói là bị ép buộc. Đều do Tây Môn Việt kia, sau khi uống thuốc, phong hàn đúng là đã khỏi, nhưng vẫn ho khan, liền bảo thuốc không có tác dụng, muốn hắn phải tuân thủ lời hứa, để y xử trí.

Thuốc đó vốn trị phong hàn chứ không phải ho han, thế nhưng Thu Diệp Nguyên bất quá đã phát ngôn, buộc lòng phải nghe theo yêu cầu của y, thu xếp bao phục khởi hành cung quân quân y.

Bộ binh sau nửa tháng cũng tới được phân đà phía nam Giản cảnh, nơi nhân mã tụ họp. Ngôn Phi Ly mới hiểu hết tình huống nghiêm trọng ra sao. Chính là phía nam gặp lũ lụt, lại phải quản mấy tiểu quốc, đại gia tự cố bất hạ (2), căn bản không có sức để chống lại những tiến công của Điền quốc.

(4) tự cố bất hạ: tương đương câu “ốc còn không mang nổi mình ốc”

Hiện tại còn có thêm hai tiểu quốc sát nhật cảnh nội Điền quốc, Tứ Thiên Môn đã thiệt hại khoảng sáu phân đà rồi.

Ngôn Phi Ly cực kỳ am hiểu địa hình chung quanh Giản cảnh, rất nhanh thích nghi được với tình hình, ước chừng nắm rõ địa thế. Sau đó một tháng, ngoại trừ vài cuộc tiến công nhỏ và chút khiêu khích, song phương cũng không có đại động gì.

Ngôn Phi Ly uể oải trở lại lều. Lăng Thanh lanh lợi giúp y cởi giáp. Hắn đã thay quân phục, giờ là quân vệ của Ngôn Phi Ly.

“Bữa tối đã chuẩn bị xong, thuộc hạ bưng lên cho ngài.”

“Không .” Ngôn Phi Ly ngăn lại, “Ta không muốn ăn, để lát nữa đi.”

Cho Lăng Thanh lui, Ngôn Phi Ly ngả vào giường, muốn nghỉ một lát. Không ngờ lại mơ màng trầm trầm thiếp đi, đến tận nửa đêm, tỉnh lại thì càng hốt hoảng, thầm nghĩ thân thể mình quả thực suy yếu hơn trước nhiều quá. Thế này mà cũng mệt đến không dậy nổi.

Đứng lên thắp nến, trông thấy một bữa ăn đơn giản trên bàn. Chắc Lăng Thanh đem cơm vào, thấy y ngủ say qua, không nỡ đánh thức, để lại ở đây.

Ngôn Phi Ly ngồi xuống, định ăn một chút. Nhưng vẫn không muốn ăn chút nào. Có lẽ đã quá bữa từ lâu, đồ ăn lạnh rồi, dầu mỡ cứng hết cả thế kia, nhìn không ngon miệng. Cơm nước ở quân doanh vốn cẩu thả, không có mùi vị gì.

Rồi Ngôn Phi Ly lại nghĩ lại, dẫu khó ăn thì y vẫn cần phải ăn. Ở trong quân doanh, làm việc và nghỉ ngơi phải ổn định mới là tối quan trọng, chiến sự bất kì lúc nào cũng có thể xảy ra, nhất định phải đảm bảo thể lực.

Ngôn Phi Ly gắp một miếng rau, còn chưa bỏ vào trong miệng, vị ngậy đã dậy lên khiễn y không thể chịu nổi, buông đũa mà vọt tới góc trướng, nôn ra.

9 thoughts on “Đoạn tình kết 19 – 20

  1. oa oa, t7 mà cũng có chương mới sao nàng *ôm tiếp*, nàng vất vả quá

    đọc 2 dòng cuối thì chắc ai cũng hiểu rồi ha, tội bé thụ ghê, mình muốn chém a công quá.

    ơ nàng ơi thế t2 có tiếp k *chớp chớp*

  2. Nàng năng suất quá thể *tung hoa*
    Ta cũng bắt đầu thix bản rewrite a nàng, thấy Ngạo ca bớt lạnh lùng hơn hẳn ^^
    Ban đầu ta còn nghĩ Thập Thế tỉ chỉ thêm vài chỗ thôi, h đọc vào mới bik tỉ ấy vik lại toàn bộ, thật là khâm phục a ~<3

    Mà nàng ơi~ tên của Ngạo ca là do nàng cố tình hay do bản gốc nó ghi là Bắc Đường thế? Ta nghĩ phải là Bắc Đường Ngạo mới đúng chứ nhỉ? '____'

    • Bản raw nó gọi Bắc Đường nàng ạ. Nàng để ý mà xem, 4 đại gia toàn thấy gọi họ á. Tất nhiên cũng có chỗ gọi đầy đủ.

      Cảm ơn cm của nàng XD

  3. ầy anh muốn tránh cũng tránh ko được thuốc ko có tác dụng rùi, “dính” tiếp đứa nữa rùi, anh muốn triệt sản thì càng “con đàn cháu đống” 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s