Đoạn tình kết 25 – 26

25.

Sau khi Thu Diệp Nguyên và Lăng Thanh lui ra, trong đại trướng tĩnh lặng lại, chỉ còn Bắc Đường Ngạo và Ngôn Phi Ly. Hô hấp của Ngôn Phi Ly rất yếu, nhìn kĩ mới thấy, ra khuôn ngực còn phập phồng thở. Vốn là một võ tướng lâu năm, thân thể lúc nào cũng khỏe mạnh, bây giờ lại mong manh thế này.

Bắc Đường Ngạo đưa tay dọc theo khuôn mặt y. Nhiều năm đã qua, hắn hình như chưa từng ngắm kĩ khuôn mặt này. Giờ mới phát hiện, không biết từ bao giờ, mái tóc đen như mặc trải xuống sườn lại có lẫn vài sợ bạc. Dù đang mê man nhưng mi gian (*) vẫn hằn những nếp nhăn thật sâu. Vốn là một khuôn mặt tuấn tú, thế mà gò má đã nhô cao, gầy không thể tưởng như thế.

(*) mi gian: khoảng cách giữa 2 lông mày.

Bắc Đường Ngạo rời mắt khỏi khuôn mặt tái nhợt của y, nhìn đến phần bụng, nơi đã từng vì hắn mà mang hài tử, đã bằng phẳng như cũ rồi. Chậm rãi xoa nhẹ, nghĩ đến thời gian qua, cũng đã có một hài tử ở đây. Một đứa nhỏ nữa khả ái như Ly nhi. Thật đáng tiếc, vô duyên với nhân thế…

Ngực Bắc Đường có chút khó chịu. Nếu không phải yêu mến Ly nhi, hắn hẳn sẽ vui mừng khi hài từ này không còn nữa. Nhưng nếu đã có một nhi tử khả ái như Ly nhi, khó trách muốn có thêm đứa thứ hai, đứa thứ ba,… Ở phương diện này, Bắc Đường cũng không khác với người thường. Thậm chí còn quan niệm bảo thủ, cố chấp hơn người ta một chút.

Mà, rõ ràng đã uống thuốc phòng thai, sao có thể có hài tử nhỉ?

Bắc Đường Ngạo thở dài. Bắt lấy mạch của Ngôn Phi Ly, cảm thấy nội tức của y rất lộn xộn, yếu ớt vô thực. Khẽ nhíu mày, đỡ y dậy, bàn tay đặt lên hậu tâm của y, một luồng nội lực ấm áp chậm rãi truyền vào.

Ngôn Phi Ly tập võ muộn, nội công căn cơ không thuần túy. Nhưng y chăm chỉ, công lực có thể coi là thâm hậu. Chỉ là không sánh được với Bắc Đường Ngạo, vốn tập luyện Minh Nguyệt thần công từ năm bốn tuổi. Trên đời này, chỉ có Minh Nguyệt thần công mà Bắc Đường Ngạo luyện, mới có năng lực chữa thương và tự hồi phục. Có điều không phải ai cũng tập luyện được loại võ công này.

Nội lực của Ngôn Phi Ly đang hỗn loạn dẫn ổn định, thân thể cũng ấm áp hơn, y tựa vào ngực Bắc Đường, chợt rên rỉ một tiếng.

Bắc Đường nhận ra, cũng không thấy có phản ứng gì đặc biệt, chỉ cúi xuống, lắng nghe thấy âm thanh nhỏ nhoi ấy:

“Con ở đâu… Con… Con… Môn chủ… Con…”

Y lẩm bẩm rời rạc, dần dần lại im lặng lại.

Bắc Đường Ngạo ngây người một lát, chậm rãi vận hảo nội công, thu tay đang ở hậu tâm của y, đỡ y nằm xuống.

Đúng lúc Thu Diệp Nguyên đi vào, “Bắc Đường môn chủ, Ngôn tướng quân phải uống thuốc.”

Bắc Đường Ngạo đứng dậy, nhường chỗ cho hắn.

Thu Diệp Nguyên thấy, sắc mặt Ngôn Phi Ly vốn tái nhợt giờ đã hồng hào lên một chút, bắt mạch, hiểu nguyên do, cảm kích không thôi nhìn Bắc Đường Ngạo. Y thuật của hắn tuy cao nhưng lại không biết võ công, với cơ thể khí lực hao tổn như Ngôn Phi Ly không có cách. Võ công của Lăng Thanh là theo dòng âm nhu, với Ngôn Phi Ly không thích hợp, nếu giúp y chữa thương, không khéo còn vô ích. Chân khí hỗn loạn này, mặc dù không liên quan đến bệnh của Ngôn Phi Ly, nhưng không có cũng khó hồi phục.

“Môn chủ, thỉnh ngài giúp ta nâng Ngôn tướng quân dậy.”

Bắc Đường Ngạo đã đứng lên rồi, nghe hắn nói, lại an vị tại đầu giường, nâng Ngôn Phi Ly dậy.

Thu Diệp Nguyên dùng thìa cho y uống, nhưng Ngôn Phi Ly hôn mê bất tỉnh, một thìa bón thuốc vào, phần nửa trào ra ngoài.

“Các ngươi bình thường cho hắn uống như thế này?” Bắc Đường Ngạo nhíu mày hỏi.

Thu Diệp Nguyên thở dài, “Có lúc Ngôn tướng quân tỉnh, tuy ý thức mơ hồ, thì còn có thể nuốt xuôi. Nhưng phải lúc hôn mê, không thể làm gì hơn là bón từng chút thế này.”

Bắc Đường Ngạo bóp khớp hàm của y, nói với Thu Diệp Nguyên: “Bón cho hắn đi.”

Lông mày Thu Diệp Nguyên chau lại, “Biện pháp này ta đã thử qua, nhưng những gì cho hắn uống đều trào ra hết.”

Bắc Đường siết chặt tay mình, im lặng một lát, đột ngột đón lấy chén thuốc từ Thu Diệp Nguyên, nói với hắn: “Bản tọa bón hắn, ngươi lui xuống trước đi.”

Thu Diệp Nguyên có chút do dự, lo lắng: “Môn chủ, chuyện này…”

“Lui xuống! Có vấn đề gì bản tọa sẽ gọi ngươi.”

Thu Diệp Nguyên buộc phải lui.

Bắc Đường Ngạo nhìn Ngôn Phi Ly trong ngực, uống một ngụm thuốc, cúi xuống môi y. Vị thuốc nồng, còn có cả vị của Ngôn Phi Ly. Bản thân hắn không thích cái chuyện hôn môi, dù là với thê tử Lâm Yên Yên, cũng chỉ khi tình nồng mới hôn nàng. Nhưng bây giờ, hắn bón dược cho Ngôn Phi Ly, thì không muốn phải rời khỏi đôi môi lạnh giá này. Thật nhẹ nhàng hôn, ôm lấy thân thể gầy gò quen thuộc, Bắc Đường dần dần nghĩ rằng, có chút động tình.

Thật khó để buông đôi môi của Ngôn Phi Ly, Bắc Đường cố kiềm chế dục tính bản thân, lòng kinh ngạc, không ngờ Ngôn Phi Ly lại có ảnh hướng lớn đến hắn vậy.

Bón hết thuốc, Bắc Đường Ngạo nhẹ đặt lại Ngôn Phi Ly xuống, nhưng cảm thấy y khẽ động. Cúi đầu nhìn, chẳng biết từ lúc nào, tay Ngôn Phi Ly đã nắm lấy góc áo hắn.

Thần chí của Ngôn Phi Ly vẫn mơ màng trầm trầm. Y như đang tiến vào một vực thẳm rất sâu, không nhìn thấy đáy. Trong đó có vô số người đã chìa tay ra, gọi y. Lão khất cái, sư phụ, những địch nhân môn bị y giết cũng ở đây.

Một thanh âm nỉ non của trẻ nhỏ vang lên không ngừng. Y biết hài tử đó là ai. Đó chính là đứa con vừa mất của y.

Ngôn Phi Ly muốn đến chỗ bé con đang khóc lắm, y muốn ôm nó vào lòng, muốn hảo hảo nhìn xem nó thế nào. Thế nhưng mãi cũng không thể tìm được. Không thấy con, đứa con của y và môn chủ, trong người vừa lạnh vừa mệt, trái tim băn khoăn không biết làm thế nào.

Bỗng nhiên, có một luồng khí chảy vào cơ thể y, sưởi ấm thân thể vốn băng lạnh nhiều ngày nay. Hương thơm nhàn nhạt vờn quanh, khiến y thấy quen thuộc và an tâm đến khó hiểu.

Y lần nữa trầm trầm ngủ, rồi không biết lúc nào, có một đôi môi ấm áp bao phủ y. Vị thuộc đắng chát theo yết hầu đi xuống, đầu lưỡi linh hoạt quấy nhiễu y, tinh tế lướt qua mọi chỗ, không ngừng khuấy động đầu lưỡi của y.

Rất quen thuộc, rất ấm áp.

Đừng đi…

Ngôn Phi Ly lòng hô to, mãi đến khi hương thơm nhàn nhạt kia bao lấy y lần nữa.

Khó khăn mở mắt, Ngôn Phi Ly lờ mờ nhìn thấy đỉnh trướng quen thuộc. Đầu còn choáng váng, cảm giác mình đã ngủ rất rất lâu rồi, toàn thân hư nhuyễn vô lực.

“Ngươi đã tỉnh.”

Thanh ấm cũng quen thuộc vang lên bên tai, ngữ điệu vẫn lạnh lùng ấy có chút dịu dàng.

“Môn, môn chủ?” Giọng của Ngôn Phi Ly đặc biệt suy yếu. Y ngỡ ngàng nhìn Bắc Đường Ngạo, ý thức còn chưa thanh tỉnh hoàn toàn, chỉ vô thức nắm chặt góc áo của hắn. Đột nhiên, chuyện phát sinh đêm đó giống như tia chớp, xẹt qua đầu y. Cuống quít đặt tay lên bụng, hỏi nhỏ: “Hài tử… Môn chủ, hài tử đâu?”

“… Hài tử đã không còn.”

Ngực Ngôn Phi Ly nhói lên. Tuy không nhớ chuyện xảy ra thế nào, nhưng vừa tỉnh đã nghe được sự thật, thế nào cũng không thể tiếp nhận. Ngơ ngác nhìn Bắc Đường hồi lâu, hốc mắt trở nên ươn ướt, y không thể nén được tâm tình, nhắm chặt hai mắt, để lệ cứ tuôn.

Tâm Bắc Đường Ngạo cũng rất khó xử. Dù sao đó cũng là con hắn. Nằm bên cạnh Ngôn Phi Ly, hiếm khi ôn nhu vậy mà ôm lấy y, để nước mắt của y chảy vào lòng mình.

Ngôn Phi Ly vô cùng đau đớn, không biết đã bao lâu, thể lực không cho phép, lại hôn mê.

Bắc Đường Ngạo bắt mạch, biết đã không còn trở ngại, nhìn khuôn mặt đầm đìa nước mắt của y, không đặt tên được tư vị trong lòng. Ngồi dậy, đắp chăn giúp Ngôn Phi Ly, thấy y vô thức cuộn mình, hai tay vẫn ôm chặt bụng, giống như hài tử vẫn còn ở đó.

Không biết vì sao, nhìn dáng vẻ này của y, Bắc Đường Ngạo chợt thấy xót xa. Sờ sờ ngực, cảm nhận thứ gì đó như vỡ ra, đau đớn vô cùng.

26.

Khi Bắc Đường Ngạo ra khỏi lều, bên ngoài trời đã sáng. Lăng Thanh từ sớm sương rét mướt đã ở đây, cúi đầu đứng chờ.

“Môn chủ?” Trông thấy Bắc Đường Ngạo đi ra, Lăng Thanh vội vàng tiến lại, “Ngôn tướng quân…”

“Hắn vừa tỉnh lại.”

“Thật sao?” Nháy mắt, vẻ kinh hỉ xuất hiện trên khuôn mặt tuấn dật của Lăng Thanh, khiến tâm Bắc Đường Ngạo khẽ động.

“Thuộc hạ vào chăm sóc hắn.”

“Không cần.” Bắc Đường Ngạo gọi hắn lại, nhìn sắc trời, “Ngươi đi gọi Thu đại phu đến xem Ngôn tướng quân. Còn nữa, chuẩn bị chút đồ ăn, dễ tiêu một chút.”

“Vâng.” Lăng Thanh đáp, vội vàng rời đi.

Bắc Đường Ngạo nhìn bóng lưng hắn, trên mặt có vẻ lo lắng.

Thu Diệp Nguyên rất nhanh đã tới, sắc mặt hắn cũng rất không tốt. Ngôn Phi Ly bệnh nặng đã nhiều ngày, bởi vì chuyện này là bí mật, hắn không dám để ai biết, cứ cùng Lăng Thanh chăm sóc Ngôn Phi Ly, lại còn phải chú ý tới chuyện quân y, nhiều ngày rồi, có chút kiệt sức.

Bắc Đường Ngạo thấy hắn tới, liền nói chuyện Ngôn Phi Ly vừa tỉnh. Thu Diệp Nguyên bắt mạch, xác định Ngôn Phi Ly cuối cùng đã qua cơn nguy hiểm, chỉ có điều thân thể thực sự quá suy yếu, không thích hợp ở lại chiến trường.

“Vậy, bản tọa đưa hắn quay về Tổng đà.” Bắc Đường Ngạo thấy bộ dạng này của Ngôn Phi Ly, cũng biết không thể ngày một ngày hai hồi phục.

“Bắc Đường môn chủ, Tổng đà cách nơi này rất xa, Ngôn tướng quân suy nhược cơ thể, e không thích hợp đi đường dài.” Thu Diệp Nguyên cũng không cảm thấy về Tổng đà là tốt cho Ngôn Phi Ly. Thứ nhất là lý do trên, còn lý do nữa, chính là trong khi Ngôn Phi Ly hôn mê, thường nói mớ, tuy rời rạc, nhưng Thu Diệp Nguyên vẫn có thể suy đoán ra: Phụ thân thứ hai của đứa nhỏ mà Ngôn Phi Ly mang chính là của Bắc Đường môn chủ.

Kĩ lưỡng ngẫm lại, khả năng này là lớn nhất. Ngôn Phi Ly đã theo Bắc Đường nhiều năm, trung thành tận tâm. Tuy tính tình khoan dung ôn hòa, nhưng vẫn luôn giữ khoảng cách với mọi người. Hơn nữa xã hội hiện giờ, người cương trực như Ngôn Phi Ly mà chịu nằm dưới thân, chắc hẳn hiếm thấy.

Trong đầu Thu Diệp Nguyên đã có phỏng đoán, hắn với Ngôn Phi Ly giao tình thâm hậu, đương nhiên sẽ suy nghĩ cho y. Hắn dù không biết quan hệ của hai người này đến đâu, cũng không biết Ngôn Phi Ly bị bách hay là cam tâm tình nguyện, nhưng thấy Bắc Đường Ngạo vừa nhận được tin liền lập tức tới, ra Ngôn Phi Ly trong lòng môn chủ cũng rất nặng tình.

Lại nghĩ Bắc Đường vừa mới tân hôn, trở lại Tổng đà với Ngôn Phi Ly mà nói, thế nào cũng không tốt. Y hiện giờ cả thể xác và tinh thần đều bị thương tổn, thật sự bị đả kích đến không dậy nổi, huống hồ ở Tổng đà nhiều người nhiều chuyện phức tạp, cũng khó an tâm nghỉ ngơi.

Bắc Đường Ngạo không biết những tâm tư này của Thu Diệp Nguyên, nghe hắn nói, liền trầm tư. Ở đây hẻo lánh, lại là chiến trường, thân thể Ngôn Phi Ly hiện tại thực sự không thể ở lại. Nhưng mấy phân đà gần đây, đều bị người Điền chiếm lĩnh, tham chiến lại tham chiến, cũng vẫn chưa hoạt động như bình thường được, không an toàn.

Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có mỗi thủ đô Hoa Thành của Việt quốc, nơi đó cách đây vài ngày đường, hơn nữa là phân đà thuộc quản lý của Tây Môn môn hạ, hẳn là an toàn vô ưu hơn.

Tây Môn Việt mang binh thần luyện quay về, vừa vào lều lớn, đã trông thấy Bắc Đường Ngạo ngồi trên đại y (ghế dựa lớn) của y sau quân trác (bàn), nhìn chiến sự địa đồ.

“Khiêm Chi và Ngôn tướng quân quả thật chủ tớ tình thâm, vậy mà đã chạy đến chiến trường Giản cảnh của ta.” Ngữ khí của Tây Môn Việt thoáng trào phúng.

Y và Bắc Đường Ngạo không phải không hợp nhau, chẳng qua luôn không ăn ý. Hai người một cuồng vọng, một cao ngạo, tính nết gần như tương trùng, đều không vừa mắt với nhau, cho nên gặp mặt khó tránh khỏi châm chích một chút.

“Phi Ly là đệ nhất đại tướng của ta, theo ta đã nhiều năm, thâm tình là tự nhiên.” Bắc Đường ngạo không lạnh không nhạt nói.

“Ngôn tướng quân rốt cuộc bị sao vậy? Nói là bị thương trên chiến trường, sao nghiêm trọng vậy?” Tây Môn Việt nhíu nhíu mày.

“Tiểu thương thôi, đã không còn đáng ngại, Khiêm Chi thay mặt hắn tạ ơn Tây Môn môn chủ đã quan tâm.” Bắc Đường Ngạo tuy nói vậy, nhưng khẩu khí lại mang ý mỉa mai.

Tây Môn Việt nghe chối lắm, mà không thể phản bác được. Năm đó y từng vì đệ nhất võ tướng, thủ hạ của mình, trở nên bá đạo. Tính tình sơ cuồng chính là do chuyện phản bội. Cho nên sau này, y tuy thu liễm rất nhiều, nhưng cư xử với mọi người cũng lãnh đạm đi.

Sau cuộc đại chiến kia, y vội vàng lo chuyện chiến hậu, suốt từ bấy vẫn chưa đi thăm Ngôn Phi Ly, chỉ biết Ngôn Phi Ly vẫn hôn mê bất tỉnh. Sau đó mấy ngày, Điền nhân không cam tâm bại trận, đã rục rịch, phát động vài xung đột nhỏ, Tây Môn lại càng không thể xem Ngôn Phi Ly ra sao. Chỉ sai người đưa đến rất nhiều dược liệu quý báu, để Thu Diệp Nguyên hảo hảo chiếu cố Ngôn Phi Ly.

Kỳ thật mà nói, Ngôn Phi Ly vốn không phải là thuộc hạ của y. Nghe Thu Diệp Nguyên nói, tính mạng của Ngôn Phi Ly đã không còn đáng ngại, liền không để tâm nữa. Thế nhưng hôm qua nhận được tin, nói Bắc Đường Ngạo vì Ngôn Phi Ly mà tới, mới giật mình, e sợ thương thể của Ngôn Phi Ly. Nghĩ Ngôn Phi Ly thời khắc hiểm nghèo, chủ động xin đi tham chiến, ở cuộc đại chiến thủ vững chiến trường, lòng chợt áy náy quá. Liền nói với Bắc Đường Ngạo:

“Nếu thương thể của Ngôn tướng quân đã không còn đáng ngại, ngươi cũng không cần phải ở đây nữa đâu. Thương thế của hắn thế nào? Phải làm gì, ngươi cứ nói.”

Hai người tuy thường ngày thích đối chọi, nhưng cũng đã quen nhau nhiều năm, với nhau cũng có chút biết tính. Bắc Đường Ngạo không khách khí nữa.

“Hắn không thể ở lại chiến trường, ta muốn dẫn hắn ly khai.”

“Quay về Tổng đà?” Vậy là thương thể của Ngôn tướng quân rất nghiêm trọng, y khó thoát trách nhiệm rồi.

“Quay về Tổng đà xa quá, ta sợ hắn không chịu nổi, muốn dẫn hắn đến Hoa Thành phân đà ở lại một thời gian, đợi thương thể của của hắn khá lên sẽ trở về.” Nói đến tình trạng của Ngôn Phi Ly, Bắc Đường Ngạo bất giác nhíu mày.

Tây Môn Việt không ngờ vết thương của Ngôn Phi Ly lại nặng thế. Thấy Bắc Đường Ngạo đối với Ngôn Phi Ly quan tâm vậy, vừa cưới vợ đã bất chấp tất cả, chạy đến đây muốn dẫn Ngôn Phi Ly đi, lòng không khỏi kinh ngạc.

Bắc Đường Ngạo thương lượng với Tây Môn Việt về chuyện của Ngôn Phi Ly xong, trở lại lều, thấy Thu Diệp Nguyên đang châm cứu cho y, Lăng Thanh canh giữ bên cạnh.

“Hắn tỉnh chưa?”

Thu Diệp Nguyên lắc đầu. Bắc Đường Ngạo phân phó Lăng Thanh: “Lập tức đi thu dọn hành lí, theo bản tọa đến Hoa Thành.”

“Sao nhanh vậy?” Thu Diệp Nguyên ngẩng đầu, sửng sốt hỏi.

Bắc Đường Ngạo ngồi xuống giường, nhìn Ngôn Phi Ly, lòng có chút lo lắng, nhưng nét mặt vẫn dửng dưng. “Điền nhân muốn tấn công, ở đây không an toàn.”

Vừa rồi ở chỗ Tây Môn nghe được một tin tức ngoài ý muốn. Kẻ đối chiến với Ngôn Phi Ly ở chiến trường hôm đó, cuối cùng bị Lăng Thanh giết chết, chính là thân đệ đệ Sa Man của Ngột Kiệt. Ngột Kiệt vô cùng tức giận trước cái chết của Sa Man, tuyên bố ý định báo thù. Ngôn Phi Ly và Sa Man đối đầu, trên chiến trường có rất nhiều kẻ trông thấy, y lại thân là chủ tướng của Thiên Môn, phục sức nổi bật, Ngột Kiệt nhất định đã biết y là ai. Ba ngày trước cho người đến, nói nhất định sẽ gỡ thủ cấp của cừu nhân xuống.

Bắc Đường Ngạo không sợ gặp gã trong tuyến chiến, nhưng e gã phái người ám tập. Điền nhân am hiểu dụng độc. Ngôn Phi Ly lúc này khó có thể phòng bị, tốt nhất nên sớm đưa y ly khai.

Ngôn Phi Ly từ lúc hửng đông đã tỉnh một lần, sau đó lại hôn mê, nhưng đã khá hơn nhiều. Lăng Thanh lui xuống chuẩn bị việc rời đi, Thu Diệp Nguyên cũng muốn đi theo, liền quay về trướng của mình thu thập đồ dùng.

Bắc Đường Ngạo sau khi an bài hảo hộ vệ, đi vào đại trướng, tới bên giường, đã thấy Ngôn Phi Ly tỉnh lại, đang lẳng lặng nhìn hắn.

“Ngươi đã tỉnh? Đúng lúc lắm, nào, ăn một chút, chúng ta phải xuất phát.” Bắc Đường Ngạo đi đến nâng y đậy, nhỏ giọng.

Ngôn Phi Ly không có phản ứng nhiều, chỉ vẫn nhìn hắn mà thôi.

Vừa rồi tỉnh lại, nhớ đến chuyện tối qua, còn tưởng mình đang mộng. Môn chủ hiện giờ tân hôn yến nhĩ, xa đến nghìn dặm, sao lại ở đây, sao lại đối với y ôn nhu vậy?

Nhưng lúc này, đã trông thấy Bắc Đường Ngạo ngay trước mặt, Ngôn Phi Ly không dám tin.

Mãi đến khi, một muỗi cháo rất ấm rất ngon đưa vào miệng, Ngôn Phi Ly mới lấy lại được thần chí, phát hiện mình đang bị môn chủ ôm vào lòng, mà thìa cháo đang ở trong bàn tay trắng trẻo của môn chủ…

12 thoughts on “Đoạn tình kết 25 – 26

    • Tội bé Ly quá à, đứa con trc chưa ở cạnh dc mấy hôm đã bị thằng công đáng chém bắt đi, đứa thứ 2 thì chưa gặp đã mất rồi T___T

      Bạn công thích ng` ta muốn chết mà mãi k chịu nhận j hết, ta mong bé Ly tỉnh lại bỏ đi theo bạn Lăng Thanh a cho bạn công ngu xuẩn tức ói máu luôn

      Thank chap mới của nàng a *ôm ôm*

  1. Wow~ Nàng thật năng suất quá a~~~~ Ta chỉ vào đọc rep thôi mà đã lụm ngay 2 chap mới >_<

    Ta thix 2 chap này quá, Ngạo ca mềm mỏng dịu dàng với mỗi bạn Ly, xem mà xúc động mún khóc ;____;

    Vất vả vất vả, cám ơn nàng nhìu nhé~<3

  2. Hức hức, không biết vì lí do quỷ quái gì mà mạng nhà mình bị chặn không cho vào WP, cứ phải dùng trang trung gian *,*. Dùng google dịch thì nhanh thì không comment được còn dùng trang khác comment được thì rất chậm. Thật làm mất hứng quá đi mất!

    Mình thiệt là mình ngưỡng mộ khả năng edit của blue lắm ấy. Đã vậy tốc độ còn rất nhanh nữa chứ *ôm ôm*. Cảm ơn bạn nhiều nghen :*~ À, có mấy chỗ chính tả trong đoạn cuối này nha blue:
    “rất âm rất ngon” — rất ấm rất ngon
    “thần chí” — thần trí

    Thích cách Thập Thế miêu tả tâm lí, tình cảm nhân vật trong tác phẩm này thật chứ. Cứ thế ngấm sâu trong lòng người đọc như thế nào. Nói đi nói lại hoài nhưng vẫn xót xa cho anh Ly quá. Một thời tung hoành ngang dọc trên lưng ngựa mà bây giờ là yếu ớt, mỏng manh như chiếc lá trước đầu ngọn gió thế này. Đọc cảnh anh Ngạo chăm cho anh Ly mà thương kinh khủng. Anh Ly coi như cũng có chút niềm an ủi ;A;

    • Úi~ Cảm ơn bạn chỉ lỗi nhá, hihi~ Đoạn cuối đâm tớ lơ là~ Hị hị…

      “Thần chí”, tớ để nguyên theo QT. Tớ nghĩ “chí” ở đây là “ý chí” chứ không phải “trí não” ^^

  3. Cảm ơn các nàng đã ủng hộ~

    Chiều muộn mai chắc mới có tiếp á, sang ủng hộ ta nữa nha. Thank các nàng nhìu nhìu nhìu~~~

  4. nghe bạn Lu nói thế chứ ta vẫn tức lắm nè.
    Quan điểm của ta là yêu là phải đánh chiếm! Ko thì ít ra cũng phải bày tỏ rõ rõ 1 teo.
    MÀ cái thằng công bá đạo kia nữa! Sau này lại còn dám làm bé Ly của ta phải sinh mấy lần nữa chứ ><

  5. “con ở đâu…con…con…môn chủ…con”,”hai tay vẫn ôm chặt bụng,giống như hài tử vẫn còn ở đó”.Ta đau lòng nhất là hai câu này,tỉnh dậy một hồi thì hỏi con mình, ngủ mà hay tay vẫn ôm bụng,giống như hài vẫn còn bên cạnh , an tường ở trong người anh Phi Ly . Ta muốn khóc mà đau đến khóc không ra nước mắt . Thử hỏi một đứa thì bị đem đi , một đứa thì chết ngay từ trong bụng mẹ , chưa kịp chào đời chưa kịp thấy ánh nắng mặt trời . Còn anh Phi Ly thì cứ hết lần này tới lần khác bị tổn thương, cả thể xác lẫn tâm hồn . Nhưng vết thương ngoài có thể hồi phục , nhưng vết thương tâm hồn thì rất khó để mà biến mất . Mặc dù có hết đi chăng nữa thì cũng để lại vết sẹo , tùy thời nó có thể nhói đau . Thật mong anh Ngạo có thể chăm sóc tốt cho anh Phi ly , để anh Phi Ly không phải đau nữa , vì dù sao thì anh Ngạo cũng là liều thuốc tốt nhất cho anh Phi Ly mà.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s