Đoạn tình kết 31 – 32 – 33

31.

Ngôn Phi Ly cả người chấn động, mắt mở lớn nhìn Bắc Đường Ngạo. Còn Bắc Đường Ngạo khi nhìn thấy vẻ mặt này của y, liền hiểu lời mình nói đã chạm vào đúng nỗi lòng người đối diện.

“Môn chủ, ngài có ý gì?” Thanh âm của Ngôn Phi Ly thoáng run rẩy.

“Ý bản tọa là, có thể để ngươi gặp hài tử kia.”

Ngôn Phi Ly ôm lấy cánh tay hắn: “Môn chủ…”

Bắc Đường Ngạo nhìn dáng vẻ kích động mừng rỡ của y, trong lòng có chút phấn khởi, nói với y: “Phi Ly, chỉ cần ngươi đỡ hơn, cùng bản tọa quay về Tổng đà, ngươi đương nhiên có thể gặp nó.”

Ngôn Phi Ly mấy ngày trời cứ nghe quay về Tổng đà, là có chút rùng mình, nhưng giờ đây, chỉ một lòng mong ngóng có thể trở về. Ý nghĩ về Ly nhi hiện lên, cũng không nhịn được hỏi:

“Ly nhi nó, nó có khỏe không? Nó trông như thế nào? Môn chủ có gặp nó không?”

“Ân. Con rất khỏe. Không những mũm mĩm, mà phi thường khả ái. Bản tọa trước khi đi có gặp.”

Tâm Ngôn Phi Ly như nhảy múa, trong đầu tràn ngập tưởng tượng dáng vẻ của Ly nhi. Nhớ tới tiểu thân thể mềm mại từng nằm trong lòng mình, khuôn mặt nhiu nhíu vào, cũng nắm tay mập mập, giờ không biết trông thế nào. Lớn lên có giống y nhiều không, giống môn chủ chút nào không?

Ngôn Phi Ly kích động không biết phải nói gì, chợt nghĩ ra, mở miệng muốn nói lại bị Bắc Đường Ngạo chặn lại.

“Đừng nói với bản tọa là ngươi giờ đã không vấn đề, dậy còn không nổi nữa là đi đường.”

“Môn chủ, ta…” Ngôn Phi Ly còn muốn thuyết phục.

“Không. Phi Ly, đừng để ta đổi ý.”

Ngôn Phi Ly cả kinh, lập tức im lặng. Thế nhưng thần sắc lại có vẻ lo lắng bất an.

Bắc Đường Ngạo cười cười, vươn tay giữ y, “Ly nhi sắp được một tuổi rồi, một tháng trước ta gặp đã lên cân, mắt vừa to vừa tròn, còn có thể cười. Chỉ cần ngươi mau chóng hồi phục là có thể gặp nó.”

Thần sắc Ngôn Phi Ly khẽ động.

“Chuyện gì vậy?” Bắc Đường Ngạo nháy mắt trông thấy vẻ do dự của y.

“Môn chủ, Ly nhi… Có giống ta không?” Kì thực y muốn hỏi Ly nhi giống y hay giống môn chủ. Nhưng câu hỏi không thể thoát ra.

“Rất giống.” Bắc Đường Ngạo nhìn ánh mắt chờ mong của y, suy nghĩ thêm, lại cẩn thận nói: “Mắt con rất giống ngươi, vẻ cười rộ lên cũng rất giống, còn lại khá giống ta.”

Ngôn Phi Ly vốn kìm nén nỗi nhớ đứa con đã lâu, lúc này nghe Bắc Đường Ngạo miêu tả, tình cảm trong lòng như bài sơn đảo hải mà dâng trào, kích động không kiềm chế được mình. Ngay cả lúc bị Bắc Đường Ngạo ôm vào ngực cũng không chú ý.

Bắc Đường Ngạo nói sẽ để y gặp con cũng chỉ tính là kế tạm, muốn y có thêm một hi vọng, sớm khỏe lại. Đợi trở về Tổng đà, gặp hài tử một lần cũng được. Nhưng thấy dáng vẻ xúc động của y, tâm trạng không khỏi động lòng.

Hài tử cũng là con đẻ của Ngôn Phi Ly, để hắn gặp hài tử, sao lại không được?

Bắc Đường Ngạo ngẫm nghĩ thoáng qua, rồi lại nhìn y. Lúc này vì đang kích động, khuôn mặt gầy gò của Ngôn Phi Ly có chút ửng hồng. Năm nay kì thực y đã 29 tuổi rồi, nhiều tháng nay lăn lộn sa trường tới kiệt sức, tóc mai vài sợi đã chuyển bạc. Càng ngày càng gầy, tâm lực tiều tụy, khóe mắt cũng có mấy đường hằn nhạt. Trước đây y dù không phải là phi thường tuấn mỹ, nhưng cũng mang một vẻ đẹp ôn nhu, cương trực như trúc. Giờ vì bệnh, lại đã từng sinh con, ngược lại còn có vẻ vị đạo (hứng thú =)) – ôi Ngạo ca~).

Bắc Đường Ngạo nhìn nhìn, không thể nhịn được động tình, hạ môi, hôn y.

Ngôn Phi Ly cả kinh, chợt tỉnh, lúng túng nhìn hắn.

Bắc Đường Ngạo bị đôi con ngươi đen nhánh như ban lộc làm không thể nhẫn được, ghé vào tai y, lẩm bẩm: “Phi Ly, ta muốn ôm ngươi.”

Ngôn Phi Ly toàn thân cứng đơ.

Hai thân ngươi tương đương. Tỉ mĩ ngắm còn thấy Ngôn Phi Ly cao hơn một chút. Nhưng y giờ gầy lắm, được Bắc Đường Ngạo ôm, trông cũng chẳng có vẻ cao lớn gì.

Ngôn Phi Ly đương nhiên hiểu ý tứ của hắn. Vừa rời Tổng đà, có lúc cũng không nhịn được động tình. Nhưng giờ đây, sau khi mất hài tử, y trăm triệu không muốn.

“Không! Không thể!” Ngôn Phi Ly nhất mực cự tuyệt.

Đôi mắt Bắc Đường Ngạo nheo lại: “Vì sao? Thu đại phu đã nói thân thể ngươi không còn đáng ngại.”

“Không thể.” Ngôn Phi Ly muốn đẩy hắn, nhưng gốc bệnh khiến y không thoát được đôi tay như sắt kia.

“Môn chủ, ngài, ngài đã thành thân…” Ngôn Phi Ly hoảng loạn tìm cớ.

“Vậy thì sao?” Bắc Đường Ngạo nhíu nhíu đôi mi dài. Lâm Yên Yên tuy là thê tử của hắn, nhưng quan hệ của hắn và Ngôn Phi Ly không liên quan đến nàng.

Ngôn Phi Ly thấy hắn không để tâm, vẫn siết chặt lấy mình, tâm trạng vốn đang nhảy loạn giờ liền nguội lạnh.

Bắc Đường Ngạo vẫn rất gần, còn muốn hôn y, nhưng khi vừa hạ môi liền bị y né tránh, nụ hôn rơi xuống gò má. Nhãn thần Bắc Đường Ngạo nhất lãnh, chằm chằm nhìn y. Cười gằn một tiếng:

“Chúng ta ngay cả con cũng đã sinh, giờ còn nói gì chuyện nên hay không?”

Ngữ khí thoáng trào phúng khiến sắc mặt Ngôn Phi Ly tái nhợt. Y cứng ngắc lại, rồi đột ngột trầm thanh: “Môn chủ, ngài còn nhớ đã nói gì với ta không?”

Bắc Đường Ngạo chấn động, vòng tay nới lỏng.

“Ngài từng nói, có những việc đương đoạn bất đoạn, kỳ đoạn tự loạn. Bây giờ, ta đã hiểu rồi.” Y dừng lại một chút, lại chậm rãi nói: “Ta đạ hạ quyết tâm, phải cắt đứt nghiệt duyên này với ngài, từ nay về sau, sẽ không nghĩ tới nữa.”

32.

Bắc Đường Ngạo nhìn y hồi lâu, ánh nhìn thâm trầm khó dò. Ngôn Phi Ly không tự chủ được mà né tránh ánh mắt ấy. Y rất sợ khi hắn nhìn mình như thế, dũng khí kia sẽ tan thành mây khói.

“Phi Ly, ngươi nói thật?” Giọng Bắc Đường Ngạo thật lạnh lùng, thanh thanh, mang theo hàm ý.

Ngôn Phi Ly khó khăn gật đầu.

Y biết mình căn bản không làm được. Y nói dối. Y sao có thể cắt đứt được nghiệt tình này với môn chủ! Chỉ là vì mất đứa con trên chiến trường, y vạn phần đau khổ, nghĩ kĩ thấy rằng hai người làm vậy là sai. Nếu nói Ly nhi là do ngoài ý muốn, vậy thì đứa con đã mất kia sao sao? Là kết quả do dục vọng của hai ngươi?

Hài tử ấy đã không còn, với môn chủ có lẽ không việc gì phải đau khổ, nhưng với y là đau đớn như bị trùy tâm (trùy: dùi, khoan lỗ)! Cho nên y không muốn sai nữa.

Bàn tay Bắc Đường Ngạo xoa xoa gương mặt của Ngôn Phi Ly, im lặng một lát, rồi chợt cười: “Như vậy cũng tốt! Nếu ngươi thật muốn cắt đứt hết, chúng ta sẽ khôi phục lại quan hệ như trước kia.”

Nói rồi buông tay.

Thoát khỏi cái ôm của Bắc Đường Ngạo, Ngôn Phi Ly bỗng nhiên có cảm giác mất mát. Tuy chính mình nói thể, lại không ngờ môn chủ khoan thai mà tiếp nhận vậy, trong lòng một nỗi thất vọng không thể đè nén.

Quả nhiên, mình đối với hắn, chỉ như một đồ vật…

Ngôn Phi Ly cười khổ trong lòng. Những tưởng ở chung với nhau mấy ngày nay, quan hệ của cả hai đã thay đổi. Giờ mới phát giác, tất thảy đều là y mơ tưởng chiêm bao, môn chủ ngay từ đầu đã không để y trong đầu, đương nhiên cũng sẽ không quan tâm mình từ chối hắn hay không. Môn chủ cao ngạo như vậy, cớ gì lại muốn vui vẻ với y.

“Sao vậy?” Bắc Đường Ngạo nhẹ nhàng giúp y vén tóc mai, gọi thần chí y quay về.

“Không có gì.” Ngôn Phi Ly mạnh mẽ cười: “Môn chủ đồng ý là được rồi. Chỉ là…”

“Ân?”

“Việc… Ly nhi…” Ngôn Phi Ly thấp thỏm hỏi.

“Việc này ngươi cứ yên tâm.” Bắc Đường Ngạo cười, “Bản tọa đã nói là làm.”

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, “Sắc trời không còn sớm nữa, gió cũng lạnh hơn, ngươi quay về phòng nghỉ ngơi đi. Đừng quên, ngươi khôi phục càng nhanh, càng sớm được gặp Ly nhi.”

Ngôn Phi Ly ngoan ngoãn trở về phòng, ngoái lại, Bắc Đường Ngạo vẫn đứng ở hành lang dài. Thoáng buồn bã, Ngôn Phi Ly im lặng rời đi.

Bắc Đường Ngạo đợi y vào hẳn, liếc về hướng tây viện môn, chớp mắt đã ly khai.

Từ lúc biết mình có cơ hội được gặp Ly nhi, lại là do chính Bắc Đường Ngạo hứa hẹn, tâm tình Ngôn Phi Ly không phải chịu uất ức nữa, nhờ có hi vọng, trở nên có sức sống hơn.

Thu Diệp Nguyên không biết Bắc Đường Ngạo dùng phương pháp gì, nhưng tâm bệnh phải được tâm dược trị, mắt thấy nỗi buồn đau thầm kín của Ngôn Phi Ly đã tám phần là ổn, bệnh trong người đương nhiên cũng tốt lên rất nhanh.

Như thế thêm một tháng nữa, Ngôn Phi Ly dần dần phục hồi, người cũng đã có chút thịt.

Bắc Đường Ngạo vì cùng một viện lạc với y, mỗi ngày đều đến thăm, nhưng không đề cập đến việc muốn ôm y nữa. Chẳng qua giữa những cử chỉ, có mang theo chút thân mật, khiến Ngôn Phi Ly khó có thể bỏ qua, mà cũng không dám khẳng định.

Trên thực tế, Bắc Đường Ngạo ở đây cũng không hề thanh nhàn. Bởi vì Tây Môn Việt đang ở chiến trường, chuyện tình của Tây Môn bên này bị gác lại rất nhiều. Tây Môn Việt đại khái có bàn giao cho Đỗ Sinh, giờ có Bắc Đường Ngạo nên chuyện gì cần giải quyết khả dĩ để hắn giải quyết. Cho nên Bắc Đường Ngạo gần đây cũng chỉnh đốn mọi sự ở Hoa Thành phân đà. Lại thêm nạn dân trong thành không ngừng vào mạnh, trị an và quản lý đề trở nên hỗn loạn.

Trong chuồng ngựa, Bắc Đường Ngạo đang chải lông cho Mặc Tuyết. Thân ảnh ngày mồng hai đầu năm lại xuất hiện phía sau hắn.

“Môn chủ, sự tình đã điều tra xong.” Người nọ trình lên một bức thư.

Bắc Đường Ngạo tiếp nhận, đọc thoáng, thuận tay giơ lên, tờ giấy hóa thành bột, tán trong không khí.

Thân ảnh kia muốn lui ra, lại bị Bắc Đường Ngạo gọi lại:

“Khoan.”

Trong lòng người nọ thoáng kinh ngạc. Mình mỗi lần báo cáo công việc cho môn chủ xong đều rời đi ngay, môn chủ chua từng trực tiếp nói chuyện nhiều với y. Hôm nay sao bỗng nhiên lại bị gọi lại.

“Môn chủ còn có chuyện phân phó?”

“Bản tọa muốn ngươi đi theo dõi một người.”

“Là ai?”

Bắc Đường Ngạo quay đầu lại, tự tiếu phi tiếu đáp: “Một người vô cùng quen thuộc.”

Bắc Đường Ngạo đi vào trong viện thì trông thấy Ngôn Phi Ly đang chậm rãi múa một bài kiếm pháp, Thu Diệp Nguyên và Lăng Thanh đứng ở một bên.

“Bắc Đường môn chủ.”

“Môn chủ.”

Trông thấy Bắc Đường Ngạo, hai người vội vã hành lễ. Ngôn Phi Ly thở mạnh, hổn hển thu lại kiếm pháp, đi tới trước mặt Bắc Đường Ngạo.

“Phi Ly, hôm nay thân thể thế nào?”

“Đa tạ môn chủ quan tâm, đã tốt lên nhiều.” Ngôn Phi Ly đưa kiếm cho Lăng Thanh. Kì thật sau khi múa kiếm, y đã mệt đến độ vô lực, tay chân hư nhuyễn, gần như không thể cầm nỗi chuôi kiếm. Chỉ là muốn mau khá lên, liền tận lực luyện tập. Cũng may có Thu Diệp Nguyên ở bên trông chừng, dẫu sao cũng không để y miễn cưỡng.

“Môn chủ, thuộc hạ đã khá lên nhiều, mấy ngày nữa chúng ta có thể khởi hành về Tổng đà được không?”

“Khá hay không, cũng phải do Thu đại phu định đoạt.” Bắc Đường Ngạo đạm đạm cười nhạt, nhìn về Thu Diệp Nguyên.

“Thân thể Ngôn tương quân bị hao tổn, không phải ngày một ngày hai có thể khôi phục hoàn toàn. Bất quá giờ bệnh cũng đã dần dần chuyển biến tốt, chỉ là thể lực chưa lấy lại được, nếu dọc đường được chăm sóc chu đáo hợp lý, không nên quá sức, thì có thể.”

Thu Diệp Nguyên thấy vài ngày gần đây, vô cùng rõ ràng khát vọng trở về Tổng đà của Ngôn Phi Ly, dù không biết nguyên nhân vì sao, nhưng nếu hiện tại tình trạng thân thể y đã đi theo chiều hướng tốt, có thể chịu được việc đường xá xa xôi, mới cân nhắc nói ra ý kiến của mình.

Ngôn Phi Ly nghe xong quả thực đại hỉ, chờ mong nhìn Bắc Đường Ngạo.

Bắc Đường Ngạo cũng đã rõ, nhẹ nhàng gật đầu, “Vậy, chuẩn bị chuẩn bị, vài ngày nữa sẽ trở về Tổng đà.”

Buổi tối, Bắc Đường Ngạo lưu lại dùng bữa tối cùng y. Trong lòng Ngôn Phi Ly vui vẻ, lại thêm dạo này Bắc Đường Ngạo đều đễn dùng cơm với y, cũng không im lặng như trước kia. Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, bầu không khí thực êm ả.

Dùng được nửa bữa, Hoa Thành phần đà đà chủ Đỗ Sinh chợt tới.

“Tham kiến Bắc Đường môn chủ.”

“Chuyện gì?” Bắc Đường Ngạo đặt đũa xuống. Hắn không thích đang dùng cơm thì bị người khác làm phiền.

Đỗ Sinh này là một lão đạo tinh luyện, khoảng tầm bốn mươi tuổi, tướng mạo thường thường, hơi hói một chút. Đôi nhân xử thế lúc nào cũng khôn khéo, sớm từ lúc nghe danh đã lấy được lòng Bắc Đường Ngạo, giờ này lại chạy đến đây, nhất định có đại sự.

“Báo cáo môn chủ, Tổng đà Nam Cung môn chủ đưa đến công văn khẩn, thuộc hạ sợ làm lỡ đại sự của môn chủ, cho nên vội đưa tới.” Nói rồi trình lên một phong thư đỏ.

Màu đỏ cho thấy là chuyện quan trọng, dù chưa phải là lệnh khẩn cấp, nhưng cũng đủ để thấy việc này trọng yếu.

Bắc Đường Ngạo mở tín phong, lấy ra bức thư, đọc mà tâm khẽ động.

“Môn chủ, có chuyện gì vậy?” Ngôn Phi Ly thấy thần sắc hắn như thế, bèn hỏi.

“Không có việc gì.” Bắc Đường Ngạo gập lá thư lại, nhìn Ngôn Phi Ly, vẻ mặt có chút quái dị, rồi hiện lên tia vui sướng: “Yên Yên có tin mừng.”

Trong nháy mắt, khí sắc Ngôn Phi Ly trở nên trắng bệch.

33.

Trên đường lớn ở Hoa Thành, Ngôn Phi Ly chậm rãi bước. Trong thành vẫn thật phồn hoa, người đến người đi, chỉ là ven đường khất cái và nạn dân, quần áo tả tơi khắp nơi, phố xá cũng chật chội hơn xưa nhiều.

Ngôn Phi Ly lòng trĩu nặng khi nhìn những người này, tâm tình trong tim sớm cũng nguôi ngoai.

Ngày mai bọn họ sẽ khởi hành về Tổng đà. Ngôn Phi Ly gần đây luôn cố gắng tránh mặt Bắc Đường Ngạo, với việc quay về Tổng đà thật mâu thuẫn mà lo âu.

Hôm nay uống thuốc xong, chợt muốn ra ngoài một chút. Bắc Đường Ngạo vắng mặt, dĩ nhiên không ai quản y. Thu Diệp Nguyên vội vàng chuẩn bị dược liệu, cũng chẳng nói gì, chỉ bảo y đừng gượng ép, sớm quay lại.

Hoa Thành này y cũng từng tới vài lần, thật xứng là nhất quốc chi đô, vô cùng sầm uất. Nhớ lại mười năm trước, y còn đang làm thủ lĩnh Phan quân, để tiếp tế tiếp viện quân lương, từng mang vài bộ hạ lẻn vào Hoa Thành chọn mua vật phẩm. Khi đó ở con đường đông này có một cửa hàng, chuyên kinh doang búp bê bàn a phúc (1) rất dễ thương, còn có cả bát lộng cổ (2), đủ thứ dành cho hài tử, rất nổi tiếng trong thành. Ngôn Phi Ly mang theo bộ hạ A Nam, vợ hắn đã có thai, gần đến tháng, sắp sinh. Hắn đã hoàn thành công việc ở Hoa Thành, đặc biệt xin Ngôn Phi Ly dẫn hắn tới đó mua đại a phúc, nói là để cho đứa con sắp trào đời, còn muốn vẽ bình an cát lợi.

(1) búp bê bàn a phúc: xem tại đây.

(2) bát lộng cổ: ;___; Theo mình đoán thì đây chính là cái trống của các em bé, nhỏ nhỏ, có dây ở hai bên thùng trống, rồi quay quay thì dây buộc viên tròn đập vào mặt trống ấy >.< Không biết nó gọi là gì nữa, đành để nguyên QT. Phía dưới, ở trong truyện cũng miêu tả ^__^

Khi đó Ngôn Phi Ly tuổi còn trẻ, mới mười tám mười chín tuổi, theo hắn đến một cửa hàng, lượn quanh cả nửa ngày. Đối với y, việc chăm chú trái lựa phải chọn này thực có vài phần buồn cười, lại thấy mình một người độc thân lại ở đây chọn đồ chơi thực có chút xấu hổ. Sau cùng kiến nghị với A Nam, chọn một đôi một nam một nữ bàn a phúc, vô cùng khả ái. A Nam phi thường vui vẻ, còn khen y thật tinh mắt. Ngôn Phi Ly cũng thấy mừng cho hắn, sắp được làm phụ thân. Khi đó y vẫn chưa gặp Bắc Đường Ngạo, thầm nghĩ vài năm nữa mình cũng sẽ thú thê, sinh một oa oa, cũng muốn đến cửa hàng này mua vài món đồ chơi cho con.

Nghĩ tới đây, miệng Ngôn Phi Ly khẽ kéo ra, như cười cười, nhưng thần sắc lại nhiễm vẻ bi thương.

Bởi vì hắn hồi tưởng đến vợ A Nam, do khó sinh mà chết, nghe nói việc sinh đẻ mất ba ngày ba đêm mà cuối cùng cả mẹ và con đều không giữ được.

Y cũng không biết tường tận, chỉ nhớ lúc mang binh trở về gặp lại A Nam, hắn đã thay đổi hoàn toàn, khí sắc và nhãn thần đều ngơ ngác, làm chuyện gì cũng cực liều lĩnh.

Sao A Nam lại thành vậy?

Ngôn Phi Ly hồi tưởng kĩ lại, cũng không nhớ A Nam hi sinh trên chiến trường nào. Khi đó hắn cũng không hơn mình là bao. Giờ, huynh đệ xuất sinh nhập tử cùng mình không biết còn lại mấy người.

Thật là bản thân làm sao thế?

Ngôn Phi Ly cười khổ một tiếng, nhớ đến tình cảnh hai hôm trước.

“Chúc mừng môn chủ, chúc mừng môn chủ!” Đỗ Sinh nghe thấy tin môn chủ phu nhân có tin mừng, lập tức chúc mừng Bắc Đường Ngạo.

Bắc Đường Ngạo mỉm cười: “Đa tạ Đỗ đà chủ.”

“Môn chủ phu nhân có tin vui, đúng là đại hỉ của Thiên Môn, chẳng hay Bắc Đường môn chủ có phải trở về Tổng đà ngay hay không?”

“Bản tọa dự định ba ngày sau sẽ quay về, phiền Đỗ đà chủ chuẩn bị hộ.” Bắc Đường Ngạo gật đầu, tiện thể giao việc.

“Vâng.” Đỗ Sinh theo mệnh lệnh của Bắc Đường Ngạo, nói thêm vài câu chúc mừng nữa rồi tủm tỉm lui xuống.

“Thuộc hạ cũng chúc mừng môn chủ!” Ngôn Phi Ly hướng về Bắc Đường Ngạo bày tỏ, nở nụ cười trên khuôn mặt tái nhợt.

“Ân!” Bắc Đường Ngạo lên tiếng, chân mày không che giấu vẻ vui mừng lờ mờ. Lâm Yên Yên dù sao cũng là thê tử hắn thiên nghìn vạn tuyển, giờ đã có mang, theo quy chế của Bắc Đường gia, vô luận trai gái, đã là con vợ cả thì là đứa con đầu. Bắc Đường Ngạo nghĩ tới đây, tâm trạng rất vui sướng.

“Phi Ly, mấy ngày nay chuẩn bị một chút, ba ngày sau chúng ta xuất phát.”

“Vâng.” Ngôn Phi Ly vừa mới nguội lạnh cả lòng, giờ nghĩ đến Ly nhi, lại nóng lên. Im lặng một lát rồi nói:

“Thân thể thuộc hạ đã không còn đáng ngại, môn chủ không cần để bụng, lúc này chuyện của phu nhân quan trọng. Môn chủ nếu lo lắng, thỉnh quay vể Tổng đà trước cũng được.”

“Không, Yên Yên sẽ biết tự chăm sóc.” Bắc Đường Ngạo đạm đạm nhất tiếu, nhìn hắn thật sâu.

Ngôn Phi Ly thấy thần tình của hắn, trong lòng xót xa, dường như người muốn nứt ra, máu đỏ đang ào ạt tuôn trào. Chỉ cảm thấy hiện tại, từng khắc trôi qua đều khó khăn khi đứng trước mặt hắn. Nghĩ dọc đường vẫn phải tiếp xúc, càng cảm thấy không thể chịu nổi.

Lâm Yên Yên biết tự chăm sóc mình, y thì không ư? Cho dù thân thể y không tốt, nhưng cũng là tướng quân soái lĩnh nhiều năm, lẽ nào không bằng một nữ tử?

Trong bụng không nói được tự vị này là thế nào.

Thật vất vả mới ăn xong, khuôn mặt Bắc Đường Ngạo vẫn cứ mang theo tiếu ý, rõ ràng trong lòng thật sự đang thích thú.

Bữa cơm này của Ngôn Phi Ly, không biết ngon hay không, cứ như là nhai lại. Tâm trạng vui vẻ khi được trở về Tổng đà lúc đầu giờ đã biến mất hoàn toàn, lại còn phải ép buộc bản thân bất động thanh sắc.

Trước khi Bắc Đường Ngạo rời đi, đột nhiên xoay người, chăm chú nhìn y hồi lâu, mãi đến khi y không chịu nổi nữa mới nói nhỏ:

“Phi Ly, kì thực ngươi không cần phải miễn cưỡng mình.”

Ngôn Phi Ly sửng sốt, còn chưa phản ứng lại, thân ảnh của môn chủ đã dần xa.

Lăng Thanh vẫn đi theo Ngôn Phi Ly, thấy vẻ mặt buồn bã của y, tinh thần hoảng hốt, thực không đành lòng. Thật vất vả suốt cả tháng, y mới có sức sống như vậy. Nhưng lúc này dường như lại đầy tâm sự như trước.

“Khoan… Công tử, cửa hàng chuyên bán búp bê mà ngài nói, ở phía trước kia đúng không?”

Thanh âm của Lăng Thanh thật đúng lúc, gọi Ngôn Phi Ly trở về với hiện tại. Bừng tỉnh ngẩng đầu, không ngờ đã tới nơi rồi.

Vào trong cửa hàng, bên trong vẫn được bày đầy bàn a phúc và nhiều món đồ chơi. Chỉ là tường gách đã cũ, vách loang lổ, rơi xuống nhiều rồi.

“Không ngờ vẫn còn.” Ngôn Phi Ly lẩm bẩm. Y vốn không mong chờ quá, rằng sẽ tìm thấy cửa hàng. Dẫu sao cũng đã mười năm, thế sự biến thiên, biết hay không còn người kinh doanh.

Trong điếm không có khách nhân, chỉ có một quản sự trẻ, nghe tiếng y, bèn đi tới cười nói: “Công tử trước kia đã từng chiếu cố nơi đây? Cửa hàng này của gia phụ đã kinh doanh được mười năm, mấy ngày trước lão nhân gia vừa qua đời, sinh ý trong điếm cũng rất tốt. Đợi hàng tồn được bán xong hết, cửa hàng này cũng sẽ bán đi. Công tử nếu để ý món hàng nào, cứ tự nhiên lựa chọn, chúng ta khả dĩ ưu đãi.”

Ngôn Phi Ly nghe hắn nói xong, lại mơ hồ nhớ lại mười năm trước, ở đây quả là có một lão nhân trên dưới năm mươi kinh doanh. Lúc đó lão nhân còn nói, mỗi vị khách nhân chọn lấy một bàn a phúc, một hài tử sẽ xuất hiện.

Ngôn Phi Ly nhìn những món đồ chơi được bày ở cửa hàng, cũng không biết nên mua cho Ly nhi cái gì.

“Công tử muốn mua cho tiểu thiếu gia hay thiên kim?”

“Ân?” Ngôn Phi Ly sửng sốt, lúng túng đáp: “Là, là nam hài tử.”

“A! Nguyên lai là tiểu thiếu gia. Bao nhiêu tuổi rồi a?” Tiểu lão bản kia một mặt vừa đem những món đồ chơi cho nam hài tử đến, lại vừa thân thiện hỏi thăm.

“Tám tháng rồi.” Ngôn Phi Ly cúi đầu.

“Yêu! Nhanh lắm đấy.” Tiểu lão bản nhiệt tình nói: “Tiểu tử nhà ta cũng được mười tháng mà đã học đi rồi, công tử ngài mua thứ này đi là vừa!” Nói rồi mang đến một vật.

Ngôn Phi Ly cầm lấy nhìn, là một tiểu bát cổ mặt xanh viền vàng, so với những tiểu cổ trên phố rất khác biệt, chế tác cực kì tinh xảo, mặt da dê khi ấn vẫn còn bọt nước, hai cổ trụy nhi theo lay động đập vào mặt cổ, phát ra âm “thùng thùng thùng” ròn tan.

Tiểu lão bản thấy dáng vẻ say sưa của y, cười nói: “Công tử, hài tử tám tháng dùng cái này chơi là hay nhất. Sau này ngài cầm cái này dụ nó, học đi sẽ rất nhanh đấy!” Nói rồi lại mang ra bốn năm mẫu mã khác, đặt trước mặt y, nhiệt tình đề cử.

Ngôn Phi Ly vừa thờ ơ nghe hắn nói, vừa cầm tiểu cổ chơi chơi.

Ly nhi mà học đi, trông thế nào nhỉ?

Trong đầu Ngôn Phi Ly tưởng tượng, bàn tay nhỏ bẻ mập mạp của Ly nhi vung vung vẩy vẩy, chạy về phía y, trên mặt bất giác lộ ra nụ cười.


+++


Sắp đến một trong những phân đoạn ta thích nhất, hị hị~

5 thoughts on “Đoạn tình kết 31 – 32 – 33

  1. nàng năng suất ghê 3 chương lận^^

    2 anh thật là kiểu tình trong như đã mặt ngoài còn e, ta muốn Ly nhi có thêm đệ đệ quá *cười gian*

    thnk nàng nha, vất vả quá X:X:X

  2. (2) bát lộng cổ: ;___; Theo mình đoán thì đây chính là cái trống của các em bé, nhỏ nhỏ, có dây ở hai bên thùng trống, rồi quay quay thì dây buộc viên tròn đập vào mặt trống ấy >. cái này mình gọi là trống bỏi áh nàng 😀
    mà đọc đến đoạn Lâm Yên Yên có thai mà xót xa quá 😦

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s