Đoạn tình kết 39 – 40

39.

Lại có tiếng bước chân, Ngôn Phi Ly lập tức nhận biết, trong đó có Ngột Kiệt. Hắn tuy là đại tướng Điền tộc, nhưng võ công không phải cao lắm, cước bộ mạnh mẽ, khí vũ hiên ngang. Còn hắc y nhân kia hành tẩu im ắng, ngược lại có chút công lực.

 

Ngôn Phi Ly nằm ở trên giường không động đậy. Ngột Kiệt và hắc y nhân kẻ trước kẻ sau tiến vào. Nhìn thấy dáng vẻ hôn mê của y, Ngột Kiệt cười lạnh:

 

“Ngôn tướng quân sao nhanh chóng đã không chịu nổi Mê Đà Tiên lần hai?” Mở nắp chiếc ấm, thấy bên trong có nước, cầm lấy, hất hết tất cả vào mặt Ngôn Phi Ly.

 

Y giật mình, thần sắc có chút hoảng hốt, dường như tỉnh táo lại.

 

Ngột Kiệt phất tay, hắc y nhân tiến đến, thô bạo lôi y dậy, kéo y ra khỏi cửa.

 

Ngôn Phi Ly toàn thân vô lực, trên đường gần như bị hắc y nhân kéo lê đi.

 

Sự vô lực này năm phần là giả, năm phần vẫn là thật. Đợt Mê Đà Tiên thứ hai tuy y đã nôn ra được, bất quá thuốc vào đến miệng là tan, rất nhanh, chính vì vậy nên năm phần dược liệu đã được hấp thụ. Huống chi viên thuốc ăn lần hai này so với lần thứ nhất nhạy hơn, cảm giác mê huyễn phù phiếm đã bắt đầu chồi lên.

 

Ngoài cửa sắt là một hành lang hắc ám. Ẩm thấp âm u, tường cũng tỏa ra hàn khí, tối đến độ không thấy rõ đường đi. Ngột Kiệt và hắc y nhân mang y quẹo trái quẹo phải, dần dần ra khỏi địa lao.

 

Ngôn Phi Ly càng đi càng kinh ngạc.

 

Một địa lao dài hẹp và âm u thế này, không thể một sớm một chiều tồn tại. Ở Hoa Thành, kẻ có quyền thế để xây dựng được một nhà lao như vậy đếm được trên đầu ngón tay. Những phú thứ nhân gia, cao môn đại hộ, để phòng ngừa kẻ tiểu nhân ám toàn và cừu gia trả thù, phần lớn sẽ chuẩn bị vài gian cơ mật giống như tiểu địa lao giam giữ Ngôn Phi Ly. Nhưng có được một đường hầm quy mô lớn thế này, chủ nhân của gian ngục tuyệt đối không phải người thường.

 

Nhớ lại năm nay Thiên Môn và Điền tộc có chiến sự, thái độ không tham dự của Việt quốc, cùng với lũ lụt thiên tai…

 

Trong đầu Ngôn Phi Ly dần dần nghĩ đến một suy đoán…

 

Bị hắc y nhân kéo qua thềm đá, vào một gian địa lao rộng hơn, bên trong có vài thứ chén đèn đuốc, sáng sủa hơn.

 

Ngôn Phi Ly nhất thời bị ánh nến làm lóa, chưa thích ứng được với ánh sáng.

 

Chậm rãi mở mắt, thân thể Ngôn Phi Ly thoáng một cái, cảm thấy dược lực của Mê Đà Tiên tựa hồ so vơi tưởng tượng còn ác liệt hơn.

 

Dáng người bị xích thành hình chữ đại rất chặt trên tường, thân ảnh bạch sắc ấy vô cùng rõ rệt.

 

Tay chân bị thiết liên siết lấy gắt gao, vệt máu nhiễm đỏ bạch y, khắp nơi đều bị thương, có chỗ còn lộ cả da, khiến người ta phải hoảng sợ.

 

Nhưng so với những vết thương tàn bạo ấy, mi mắt người bị trói rũ xuống, trên khuôn mặt tuấn mỹ đặc biệt lạnh lùng.

 

Cho dù ở hoàn cảnh nhếch nhác như thế, khí thế vương giả trời sinh của người nọ vẫn không suy giảm mảy may, vẫn cứ như đang ở nhà mình, tùy thời khả dĩ ra lệnh, nhất hô bá ứng.

 

Trong nháy mắt, Ngột Kiệt cũng có cảm giác như vậy.

 

“Môn chủ…” Thanh âm của Ngôn Phi Ly rất nhẹ rất nhược, giống như một câu hỏi do dự.

 

Bạch y nhân ngẩng đầu lên, trong mắt hiện ra một tia mừng rỡ.

 

“Phi Ly, ngươi đến à.”

 

Ngữ khí trăm nghìn như một, giống ngày trước, mỗi lần y đến Trầm Mai viện thỉnh an đều nghe thấy, thanh lãnh, bình tĩnh.

 

Ngôn Phi Ly như trúng sét đánh, dại ra hồi lâu, thình lình hai mắt mở lớn, muốn mạnh mẽ thoát khỏi cánh tay hắc y nhân, lảo đảo bổ nhào về phía trước.

 

“Môn chủ! Môn chủ!” Ngôn Phi Ly cảm thấy bây giờ dược tính của Mê Đà Tiên đã khống chế mình, khiến y muốn phát điên. Y liều mạng giật lấy thiết liên, mong muốn giải thoát hắn khỏi bức tường.

 

“Ha ha ha…” Ngột Kiệt nhìn thấy cảnh này, nghe tiếng động mà thiết liên tạo ra, nhịn không nổi bật cười ha hả.

 

“Phi Ly, ngươi làm sao vậy?” Bắc Đường Ngạo kinh ngạc hét lên.

 

Ngôn Phi Ly như tai điếc mắt mù, hai tròng mắt y đỏ sậm đầy mê loạn, nhưng vẫn liều lĩnh giật lấy thiết liên, muốn giải cứu cho môn chủ, nhưng tốn công vô ích.

 

“Ngươi đã làm gì?” Bắc Đường Ngạo lớn tiếng quát, trừng về phía Ngột Kiệt. Ánh mắt đầy sắc bén, lập tức khiến gã câm miệng.

 

Ngột Kiệt bị khí thế của hắn dọa khiếp, dừng cười. Nhưng vẫn không biết tại sao, ánh nhìn cuẳ hắn khiến quyết tâm của gã có chút lung lay.

 

“Sao?” Ngột Kiệt cười nhạt: “Bắc Đường môn chủ hẳn phải cảm thấy vinh hạnh mới phải. Ta đã dùng linh dược tốt nhất của Điền tộc, chiêu đãi thủ hạ tướng quân của ngươi.”

 

Bắc Đường Ngạo cả kinh, nhìn Ngôn Phi Ly, thấy đôi mắt y vẫn mê loạn, nước mắt chậm rãi chảy dài.

 

40.

 

“Môn chủ… Môn chủ…” Ngôn Phi Ly không thể khống chế được nước mắt của mình

 

“Phi Ly! Ngươi tỉnh lại!”

 

Ngôn Phi Ly vẫn còn nắm lấy thiết liên, nghe thấy thanh âm của Bắc Đường Ngạo thì dừng động tác, mơ màng nhìn hắn, cảm thấy tia lý trí cuối cùng đã rời đi rồi.

 

“Môn chủ, có đau không?”

 

“Cái gì?” Bắc Đường Ngạo sửng sốt nhìn thần sắc Ngôn Phi Ly dần tán loạn.

 

“Môn chủ, có đau không?” Ngôn Phi Ly chạm vào vết thương trên người Bắc Đường Ngạo, rất nhiều vết thương máu vẫn chưa ngừng chảy, dính đầy hai tay y.

 

Tâm Ngôn Phi Ly như bị dao cắt. Từ sớm y đã theo môn chủ, môn chủ của y cao khiết như trăng, môn chủ của y cường đại vô địch, môn chủ mà y yên lặng một lòng hầu hạ, sao có thể bị đối xử thành thế này?

 

Không biết có phải do dược tính không, Ngôn Phi Ly dần dần cũng không thể khống chế được tâm tình của mình. Vết máu đỏ tươi như vậy, vết roi lớn như vậy kích thích thần kinh y. Hai mắt đỏ sậm, nước mắt càng lúc càng chảy ra nhiều, dáng vẻ thật khiến người ta phải kinh hãi!

 

“Phi Ly, ngươi mau tỉnh lại cho bản tọa!” Bắc Đường Ngạo quát thẳng vào mặt y, vẫn không thấy y phản ứng, chỉ đang lẳng lặng chăm chăm vào vết thương trên người mình.

 

Bắc Đường Ngạo nhìn dáng vẻ đó của y, thở dài, hạ giọng: “Phi Ly, ta không sao, cũng không đau.”

 

Ngôn Phi Ly cuối cùng cũng cũng thoáng thay đổi nét mặt, ngẩng lên nhìn hắn.

 

“Thật sự, ta không hề đau, không tin ngươi lại gần đây xem.” Bắc Đường Ngạo dụ dỗ y.

 

Trong đầu Ngôn Phi Ly đang xảy ra vài ý nghĩ tranh đấu, cẩn thận đến gần hắn hơn.

 

“Gần hơn chút nữa.” Bắc Đường Ngạo nhỏ giọng gọi, thấy gương mặt y đã ở ngay trước mặt, thình lình vươn người, ngậm lấy đôi môi y.

 

Chiếc lưỡi đậm hương vị của Bắc Đường Ngạo không hề do dự chiếm đoạt cái miệng của Ngôn Phi Ly, trắng trợn quét khắp khoang miệng, từng ngóc ngách của y. Ngôn Phi Ly ngơ ngác, tùy ý để hắn hôn, cảm thấy vật gì đó đang thuận theo đầu lưỡi mình mà tiến nhập, khiến y phải choáng váng vì cảm xúc quá mạnh mẽ, bất giác bám chặt lấy hai vai Bắc Đường Ngạo.

 

Hai nguời hôn môi thật sâu, địa lao âm lãnh bỗng nhiên chuyển thành giường ấm, bầu không khí trở nên mờ mịt động tình.

 

Ngột Kiệt và hắc y nhân vốn đang ở tâm trạng xem kịch vui, quan sát nhất cử nhất động của chủ tớ hai người, giờ chỉ biết đứng đực ra nhìn.

 

Hai mắt Ngột Kiệt tròn vo, ngây người một lát, đột nhiên có phản ứng, quát lớn:

 

“Tách bọn chúng ra!”

 

Phát hiện không thấy động tĩnh gì, quay lại thấy hắc y nhân còn chưa tỉnh trí, Ngột Kiệt kiềm chế không được, đích thân vọt tới.

 

Nhưng Ngôn Phi Ly không hề để ý, vẫn tiếp tục ốm lấy hai vai Bắc Đường Ngạo, chết cũng không buông. Ngột Kiệt như vậy mà cũng không kéo được y.

 

Thấy đôi môi của cả hai vẫn đang dính chặt vào nhau, Ngột Kiệt càng giận dữ.

 

“Ma Sa!”

 

Hắc y nhân chấn động, cuối cùng bừng tỉnh, vội vàng chạy tới kéo lấy Ngôn Phi Ly.

 

Ngôn Phi Ly chẳng biết lấy đâu ra khí lực, ngón tay bấu chặt lấy vai Bắc Đường Ngạo, càng lúc càng siết chặt. Nụ hôn nồng say trộn lẫn cùng nước mắt, đầy chua chát mà cũng rất nồng tình, thế nào cũng không muốn xa cách.

 

Chỉ có điều cuối cùng, vẫn bị kiên quyết bắt chia lìa.

 

“Buông ra!” Ngôn Phi Ly điên cuồng giãy dụa, hai mắt Ngột Kiệt càng trợn lớn, vung tay cho y một tát, hắc y nhân nhân cơ hội điểm huyệt y.

 

“Dẫn hắn đi!”

 

“Không được động vào hắn!” Bắc Đường Ngạo gầm lên! Trông thấy Ngôn Phi Ly vì trúng đòn mà ngã xuống.

 

“Không được động? Ta càng muốn động!” Ngột Kiệt cũng không biết sao lại điên tiết, hạ liên tiếp hai cước xuống Ngôn Phi Ly.

 

“Ngươi!” Bắc Đường Ngạo hận không thể lập tức xông lên, cuối cùng chút lí trí đã lên tiếng nhắc nhở. Hít sâu, hắn ép mình phải tỉnh táo. Nhìn đôi mắt lo lắng của Phi Ly, vẫn ngần lệ, lòng Bắc Đường Ngạo quặn vào, nét mặt dần tĩnh lại.

 

“Mang hắn đi cho ta!” Ngột Kiệt quát.

 

Hắc y nhân theo lệnh, vội vã xốc Ngôn Phi Ly đi ra.

 

Trong địa lao chỉ còn lại Ngột Kiệt và Bắc Đường Ngạo.

 

“Không ngờ Bắc Đường môn chủ lại, lại…” Ngột Kiệt căm tức, muốn nói vài lời trào phúng, nhưng chuyện vừa rồi quá chấn động, với người Điền mà nói là một sự đả kích, Ngột Kiệt không biết phải nói gì.

 

“Lại?”

 

“Lại làm ra chuyện không biết nhục như thế!” Ngột Kiệt trong cơn giận thốt ra một câu, sau khi nói xong cũng thấy thật nực cười.

 

“Nhục hay không là chuyện của ngươi, miễn bản tọa cao hứng là được.”

 

Bắc Đường Ngạo cười lạnh một tiếng, không chút phật lòng. Lúc nãy, hắn đã thừa dịp đem Cửu Kim đan cho Phi Ly ăn, tin là một canh giờ nữa y có thể hồi phục nội lực.

 

Vốn Cửu Kim đan cũng có tác dụng giải độc và chữa thương, nhưng Bắc Đường Ngạo không ngờ bọn chúng cho Ngôn Phi Ly ăn Mê Đà Tiên. Mê Đà Tiên dù không tính là độc dược, nhưng so với toàn bộ chất độc còn lợi hại hơn. Bắc Đường Ngạo nhớ tới dáng vẻ của Phi Ly khi nãy, lo lắng y không thể thanh tỉnh đúng lúc.

 

“Ngươi…” Ngột Kiệt mặc dù bị tù nhân này mê hoặc, nhưng vẫn còn quyết đoán nam nhân, á khẩu không trả lời được.

 

“Ngươi, ngươi dám như vậy cùng một nam nhân, với chính thuộc hạ của mình…” Ngột Kiệt nói không xuôi nổi.

 

“Chuyện của bản tọa không khiến ngươi quản!” Bắc Đường Ngạo không chút khách khí mà ngắt lời gã. Hắn oán giận gã dám hạ Mê Đà Tiên với Phi Ly, còn dám đánh y, thế nên nói chuyện rất lãnh ngạnh.

5 thoughts on “Đoạn tình kết 39 – 40

  1. 1 chữ tình đơn giản nhưng khiến lắm kẻ đau khổ thay…

    1 bắc đường ngạo lãnh tuyệt, cao ngạo bây giờ ko thể ko cuối đầu thừa nhận rằng từ khi con người ấy bị bắt mất thì trái tim cùng sự bình tĩnh đã đi theo con người ấy.
    Dù trái tim có muốn trở lại như trước đây cũng chẳng thể vì khi nghĩ đến người ấy ở 1 nơi mình chẳng rõ, tim cũng tự se thắt lại.
    Dù mắt có muốn nhắm lại, tai có muốn nghỉ yên cũng chẳng thề vì ko nghe được giọng người ấy nói, hình ảnh người ấy cũng chẳng thể thấy dù trong bóng tối mờ mịt…rõ ràng muốn người ấy là thuộc hạ nhưng vẫn muốn gần gũi, rõ ràng ko thể quên nhưng càng cố nên bây giờ lại càng ko thể bỏ ra. Tình yêu hình thành nên từ tình huynh đệ, từ sự ngưỡng mộ, từ sự hy sinh, từ sự quen thuộc nên bấy lâu nay đã ngủ yên trong lòng anh Ngạo, bây giờ vừa mới nhận ra, sao anh có thể cam tâm để cho người khác tổn hại Phi Ly?

    Phi Ly ơi Phi Ly, xem ra dù có trăm ngàn đau khổ nhưng với tấm chân tình hiện giờ của anh Ngạo, ta e là nếu có bắt đi vào chổ chết thì chắc rằng Phi Ly cũng chẳng từ nan. tình yêu mòn mỏi tưởng là vô vọng nay con người ấy đã đáp lại thậm chí còn vì mình mà chịu buông tay cho kẻ thù đánh đập…ta thiết nghĩ ko cần Mê đà tiên cũng có thể khiến cho Phi Ly cười ra nước mắt!
    trong cái khổ lại có được chân tình…ta thật sự rất thích nụ hôn của 2 người lúc này, vừa đau đớn vừa nhớ nhung vừa là khao khát. Nó khiến ta cảm thấy chẳng ai, chẳng có điều gì có thể chia cắt họ dù bên cạnh họ lúc này là kẻ thù, là địa vị chủ tớ, là điều xã hội chê trách nhưng đó là vì những kẻ kia nào hiểu được 1 chữ “tình”……

    p/s: thật sự ta =.= ko tìm được bản mà nàng nói, ta ko có nick VNS, nếu nàng có thì nàng share cho ta với ^^. or nàng có thể cho ta nick của nàng cũng được

    • http://www.mediafire.com/?xnmodwjmizz

      Link down QTed nàng ạ. Nàng có cần bản raw nữa không?

      Ta… thó trộm bên VNS XD

      Ta phải thú thực là sắp đến phân đoạn mà ta cực kì kết rồi, hehe ~

      Đoạn “dứt ko ra” này vẫn chưa là gì (dù nó cũng nằm trong top những cảnh ta thích, hị hị~). Ta cũng rất nôn nóng, mong edit đến đoạn mà ta thích nhứt.

      Cảm ơn nàng comment nhiệt tình, đọc cm của nàng thích nhắm *chụt chụt*

      • trình độ ta nông cạn lắm a, đọc bản raw thì cũng thế ^^ ta thì cực kỳ thích đoạn Phi Ly đi xa đến nhà Lưu Thất trông ngựa ke..ke…có kẻ chỉ nhìn từ xa lập tức nhận ra vì phi đến bắt hắn ngay ko cho hắn rời xa mình lần nữa ^^

        sắp tới đoạn 2 anh ih vào hang núi, tắm ôn tuyền chữa thương cho em Phi Ly nhưng ta thấy….chữa “nội tâm” của anh Ngạo mới là chính ka..ka..nàng cẩn thận kẻo xịt máu mà chết theo mấy đoạn đó đấy ha.h.a…

  2. Tên hắc y nhân kia…haha…xem màn mùi mẫn của 2 anh xong đơ lun…tội nghiệp, e nó chắc làm sát thủ mí chuyện thi thú í còn non nớt *cười khả ố*

  3. Tội 2 bạn quá đi… Truyện này ngược quá mà không dứt ra được… Muốn buông không đọc nhưng không đành lòng. Muốn biết anh Ly có được hạnh phúc không. Haizzz

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s