Hoàng hậu bỏ trốn 20 (2)

Chương 20 (tiếp)

 

“Ai cần ngươi lo, ta thích thì trốn.” Ai, lỡ mồm.

 

Hắn đột nhiên lộ ra một nụ cười tà ác, “Ngươi rốt cuộc cũng thừa nhận là muốn chạy trốn?”

 

Tôi không thể không gật đầu: “Đúng vậy, muốn chạy trốn.”

 

“Vì sao?” Hắn tựa hồ rất có hứng thú với tôi.

 

“Bởi vì ta không muốn bị chọn.” Lý do thứ nhất, là nguyên nhân quan trọng nhất không thể không nói.

 

“Thiên hạ có bao nhiêu nữ tử muốn vào cung, ngươi vì sao không muốn tiến cung?”

 

“Hoàng đế sắc quỷ kia không biết có bao nhiêu nữ nhân, hôm nay yêu người này, mai thích người khác, thật không biết hắn cuối cùng yêu ai. Gả cho một người mình không yêu, hoặc không phải người thương của mình chẳng lẽ hạnh phúc? Cung đình hiểm ác đáng sợ a, ngươi không hiểu. Ta từ nhỏ đã quen nhìn đám nữ nhân hậu cung hồng tường như hoa như ngọc tranh đấu, đánh chết ta cũng không muốn bị cuốn vào. Đám nữ tử ấy vì một nam nhân không yêu ai, thường xuyên lục đục với nhau, mang thanh xuân biến thành hư ảo, vĩnh viễn đấu tranh ở đây. Với chỉ số thông minh của ta, tuy rằng không phải sợ đám đàn bà con gái đó. Nhưng ta không muốn hại người, lại càng không muốn tranh một người đàn ông không yêu mình với họ. Cho dù là ta yêu hắn, ta cũng không muốn chung chồng với bất kì một người đàn bà nào. Hơn nữa, ta còn là vợ bé, hiểu chưa?” Nghe tôi nói hết rồi, hắn có chút giật mình. Tôi quay lại, ánh mắt dương lên rõ ràng như đang nói: “Đồ thiếu hiểu biết.”

 

“Nói rất đúng, nói rất hay.” Hắn nghi hoặc nhìn tôi: “Bất quá ta thấy hơi kì, cô nương ngươi mới vài ba tuổi đầu, vì sao đã chứng kiến hậu cung phi tần tranh đầu?” Tôi lại nói bậy rồi.

 

“Ta từ nhỏ thích đọc sách, sách về cung đình tranh đấu xem không ít, nên mới quen.”

 

“Thì ra là thế.” Hắn thú vị cười: “Trở về đi, với tư sắc của ngươi, nhất định sẽ lạc tuyển. Đến lúc đó danh chính ngôn thuận ra khỏi cung, hiện giờ chạy trốn là tử tội đó.” Nghe có vẻ có chút thiện chí, nhưng tôi thấy hình như hắn uy hiếp mình, còn đả kích nữa chứ? Tôi che mặt a, hắn sao biết tôi xấu?

 

“Ngươi sao biết? Ngươi cũng không phải hoàng đế. Vạn nhất lão nhân hắn đầu óc lên cơn, bắt ta ở lại, không phải ta sẽ làm một oán phụ trong cung cả đời sao?”

 

“Vì ta là thị vệ bên cạnh hoàng đế, cho nên ta biết sở thích của lão nhân hắn.” Miệng hắn cũng không tự chủ được mà vểnh lên, tựa như lời của tôi buồn cười lắm ấy, buồn cưới đến thế cơ a.

 

Đồ nhỏ mọn, nếu không phải bản tiêu thư đang đứng dưới hiên, nhất định sẽ cho mi hai cái tát.

 

“Vậy a, ta quay về, tái kiến.” Tôi cúi đầu, xám xịt ly khai.

 

Kết quả, lần đầu tiên chạy trốn chính là —- thạm bại, xuất sư bất lợi a.

 

2 thoughts on “Hoàng hậu bỏ trốn 20 (2)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s