Đoạn tình kết 47 – 48

Ta đã nghĩ đến việc đặt pass 2 chương này, nhưng thiết nghĩ, các nàng chắc cũng đã đủ tuổi hoặc đủ hiểu biết để… khống chế hành vi của mình.

Dặn dò trước là mang khăn giấy đầy đủ. Còn có xịt ra máu mũi hay không là do thể chất mỗi nàng. Ta chỉ lo ta edit không đc bằng raw, khiến các nàng mất hưng thôi 😦

 

Warning: 18+

47.

Trước tiên mang hai con cá lọc sạch nội tạng, dùng bùn bên suối đắp kín, đêm nướng trên lửa, một lúc sau đã có được một món ăn ngon.

 

“Mùi vị không tồi. Phi Ly, thủ nghệ của ngươi càng ngày càng tốt đấy.” Bắc Đường Ngạo cũng không tiếc lời khen.

 

Ngôn Phi Ly mỉm cười. Y từ nhỏ có xuất thân ăn xin, tay nghề biến thức khó ăn thành mỹ thực để lót bụng, quả thực không ngoa, huống chi hai con cá còn mập mạp, lớn như vậy.

 

“Môn chủ, chúng ta nên xuất phát.” Bởi vì liên quan đến cơn phát tác dược tính của y, đã làm hành trình ban ngày bị chậm đi.

 

Bắc Đường Ngạo xem sắc trời, quả thật đã không còn sớm. Hiện tại xuất phát, chắc là đến nơi.

 

Ngôn Phi Ly xóa sạch dấu vết ở đây. Hai người cưỡi ngựa, ra khỏi sơn cốc. Nhưng Bắc Đường Ngạo không trực tiếp đi về phía bắc, biên cảnh Việt quốc, mà lại vòng sang hướng đông.

 

“Môn chủ, chúng ta đi đâu vậy?”

 

Bắc Đường Ngạo mỉm cười không đáp, vẫn cứ ra roi thúc ngựa, chạy về phía trước.

 

Chạy thẳng một đường, qua hai thành trấn, sắc trời mờ mịt, đi tới chân một ngọn núi.

 

Ngôn Phi Ly theo hắn đi tới đi lui trong núi, cuối cùng ở nơi sơn cốc sâu nhất tìm được một sơn động bí mật. Bắc Đường Ngạo nhảy xuống ngựa, nói với Ngôn Phi Ly:

 

“Đêm nay ở đây, ngươi chiếu cố ngựa một chút.” Nói xong thi triển khinh công, nháy mắt đã không thấy tung tích.

 

Ngôn Phi Ly dắt hai con ngựa đến dưới một táng cây non, đi vào sơn cốc, đơn giản rửa ráy khỏi bụi bặm, cũng đồng thời tìm chút cỏ khô. Thu thập bốn phía, nhìn lại cũng được đống củi nhỏ, nhóm lửa.

 

Khi Bắc Đường Ngạo trở về, trong tay đã có con thỏ rừng, ném cho y xử lý.

 

Ăn xong bữa thịt thỏ, Bắc Đường Ngạo nói với Ngôn Phi Ly:

 

“Phi Ly, theo ta.”

 

Ngôn Phi Ly đi theo hắn ra khỏi sơn động, đi tới một dãy núi thấp phía trước. Núi không cao, nhưng lại vô cùng hiểm trở, tựa hồ rất khó leo lên. Bất quá đối với những người có võ công, cũng không đáng gì.

 

Hai người đến bên sườn núi, một hang động rộng rãi mở ra. Bắc Đường Ngạo vén đám dây leo rậm rạp lên. Đó là một huyệt động bán cao, bên trong có chút tối tăm, nhưng nham bích hiện lân quang, vẫn thấy đường.

 

Ngôn Phi Ly không rõ vì sao, vẫn cứ theo sau môn chủ trong sơn động mờ mịt, chốc lát ở đây chợt phát ra ánh sáng.

 

“Phi Ly, ngươi xem.” Bắc Đường Ngạo nói với y. Phía trước, dưới động nham là một ôn tuyền lộ thiên. Nước suối cuồn cuồn từ mạch ngầm tuôn ra, còn mang theo hơi nóng lờ mờ. Ngẩng đầu nhìn lên, ánh trăng tựa như gần ngay trước mặt. Trời không sao, chỉ có ánh trăng đơn độc, vậy mà lại là cảnh sắc mỹ lệ đáng lay động.

 

“Ôn tuyền này có công hiệu chữa thương, có lợi cho ngươi.”

 

Ngôn Phi Ly có chút giật mình, “Môn chủ, sao ngài tìm ra được chỗ này?”

 

“Không phải ta tìm được, chỉ là nghe người khác từng nhắc qua, mới thử vận. Không ngờ đúng là thấy nó.”

 

Nơi này là do Đông Phương Hi phát hiện. Hắn ta một thân phong lưu tiêu sái, không chịu nổi ràng buộc, tuổi còn trẻ đã tam xuyên ngũ nhạc, đông hải tây lĩnh, chỗ nào cũng đã từng đặt chân đến. Nơi này do hắn ngẫu nhiên tìm ra, không biết đã nói cho Bắc Đường Ngạo từ lúc nào.

 

Kỳ thật tại cơn nghiện phát tác của Ngôn Phi Ly khiến hắn lo lắng. Thấy với tình hình như vậy, chạy tới biên cảnh thực sự miễn cưỡng. Nếu lần phát tác sau, không biết y làm sao chịu đựng được. Đáng giận là không có thuốc giải, không biết còn phải trải qua mấy lần độc phát, mới có thể thoát khỏi sự trói buộc của dược tính.

 

Buổi trưa khi lặn xuống nước, Bắc Đường Ngạo đột nhiên nghĩ tới chuyện Đông Phương đương niên đã từng nói với hắn về ôn tuyền này, nghe đâu có lợi cho việc giải độc. Nhớ lại hình như là ở nơi giao giới giữa Văn quốc và Việt quốc, mất nửa ngày để đến nơi.

 

Bắc Đường Ngạo thông minh hơn người, trí nhớ cũng tốt. Chỉ dựa vào mấy chi tiết miêu tả vụn vặt mà Đông Phương Hi năm đó nói đến, thêm nữa do hắn vận khí tốt, thực sự đã tìm được.

 

“Phi Ly, ngươi xuống ngâm đi.”

 

“Việc này…”

 

Ngôn Phi Ly hơi bối rối nhìn Bắc Đường Ngạo. Kỳ thật lúc y trông thấy ôn tuyền, đã không nhịn được tâm động. Phải nhớ rằng, ba ngày trước khi bị Ngột Kiệt bắt đến giờ, lại bị giam giữ, còn bôn ba, sáng sớm mồ hôi nhễ nhại vì độc phát lần đầu, lúc này thực sự muốn hảo hảo ngâm mình. Chỉ là môn chủ ở bên, bảo hắn sao dám khoan khai tháo thắt lưng.

 

Bắc Đường Ngạo biết tác phong người này có chút hướng nội, mỉm cười:

 

“Ta trở về sơn động đợi ngươi.” Nói rồi xoay người ly khai.

 

Ngôn Phi Ly đợi môn chủ đã đi xa, cuối cùng vẫn là không chịu nổi, cởi y vật, chậm rãi đi xuống ôn tuyền.

 

Khi nước suối bắt đầu bao lấy y, nhiệt khí bừng bừng theo lỗ chân lông toàn thân ngấm vào, sóng dợn sóng dợn, nhanh chóng hấp lấy hơi người, nhanh đến độ suýt phi thiên.

 

Ngôn Phi Ly thả lỏng cơ thể ngâm mình trong nước, bơi bơi lặn lặn, bệnh trong người dường như đỡ lên không ít. Đầu tiên là những đau nhức toàn thân, nhanh chóng thuyên giảm, thư thái không nên lời. Y hoàn thoàn buông lỏng cả người, mượn sức nước lại bơi lại lặn, chỉ còn mỗi cái đầu nổi lên mặt nước.

 

Trong không gian mơ hồ, trong đầu nghĩ đến đủ chuyện, nếu là lúc bình thường sẽ tuyệt không nghĩ đến. Tỉ như… Trưa nay, hương diễm của môn chủ lúc đắm mình.

 

Đang miên man suy nghĩ bậy bạ, thình lình cảm giác thấy có một hương thơm quen thuộc, Ngôn Phi Ly vội   vàng quay đầu, đã thấy Bắc Đường Ngạo đừng trên bờ chậm rãi cởi thắt lưng.

 

“Môn chủ, ngài, ngài quay lại?” Vừa thất kinh: “Ngài làm gì vậy?”

 

“A, vừa rồi quên mang theo y vật, bản tọa đặc biệt mang tới cho ngươi.” Bắc Đường Ngạo chỉa chỉa về bao phục bên cạnh, cởi hết y vật của mình, đi xuống ôn tuyền, “Bản tọa chợt nghĩ, cũng muốn ngâm nước nóng.”

 

Ngôn Phi Ly bất ngờ, lộ vẻ lúng túng. Dẫu sao cũng là hai đại nam nhân, cùng ngâm ôn tuyền có gì là lạ. Nhưng y vừa mới nghĩ đến cảnh tượng kiều diễm của môn chủ vào ban trưa, lúc này cái cảnh ấy lại một lần nữa tái hiện trước mặt, thật sự khiến y không chịu nổi.

 

Ngôn Phi Ly muốn lên bờ sớm, nhưng ôn tuyền này không lớn lắm, chỗ đặt y vật lại ở phía môn chủ, vô luận thế nào, đều phải đi qua hắn.

 

Ngôn Phi Ly vừa mới đến gần chỗ Bắc Đường Ngạo được một thước, đã bị hắn tóm lấy cổ tay.

 

“Sao đã vội lên, ngươi phải ngâm thêm một lúc nữa.” Bắc Đường dấn thân đến, cơ ngực ngay sát phía sau y.

 

Ngôn Phi Ly thở dốc đến kinh ngạc, chân mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã nhào vào ao.

 

“Không sao, thuộc hạ đã ngâm đủ rồi.” Ngôn Phi Ly liều mạng muốn thoát khỏi những ngón tay của Bắc Đường Ngạo, nhưng thế nào cũng không thể.

 

Làm sao đây? Y, y, hạ thể của y đã có phản ứng!

 

Màu đỏ từ bờ vai trần lan ra toàn thân, hai má sớm đã như con cua luộc.

 

Cả đời Ngôn Phi Ly cũng chưa gặp chuyện gì nan kham đến vậy. Mặc dù trước kia còn sinh con trước mặt môn chủ, cũng không thấy xấu hổ và ảo não thế này.

 

Ôn tuyền vốn là thứ dễ kích thích tình dục con người ta, huống chi y vừa mới mơ tưởng đến dáng vẻ hương diễm ban trưa của môn chủ.

 

Bắc Đường Ngạo biết y đã động tình, từ đằng sau gắt gao giữ lấy y, không cho y chạy trốn. Hai tay từ từ vươn ra, lướt qua bờ ngực y.

 

Làn da Ngôn Phi Ly trơn bóng mịn màng không thể tả, vậy mà lại rất co dãn và dẻo dai, đưa tay chạm, từng giọt nước chảy dài, càng tăng thêm vẻ gợi cảm. Bắc Đường Ngạo không biết vô tình hay hữu ý, đầu ngón tay khẽ động đến tiêm nhũ trước ngực y, hơi thở phả đến bên tai y.

 

“Phi Ly, bản tọa đặc biệt mang ngươi đến nơi này chữa thương, sao có thể nhanh chóng rời đi như vậy?”

 

Ngôn Phi Ly không thể chịu nổi nữa, cả người mỏi nhừ, ngã vào lòng Bắc Đường Ngạo.

 

Đôi môi Bắc Đường Ngạo di động, hôn lên vành tai sau của y, dùng răng nhẹ nhàng nhấm nháp, lời nói ôn nhu mà hàm hồ:

 

“Phi Ly, ta biết lời ngươi nói ngày đó là không thật tâm, thật ra ngươi rất muốn, đúng không?”

 

Ngôn Phi Ly bị ôn tuyền và tình dục làm cho hư nhuyễn cả người, đầu óc không còn rõ ràng, mơ mơ hồ hồ phát ra tiếng.

 

Bắc Đường Ngạo xoay y lại, để y dựa lên vách ao, cúi người dán sát lấy y, đưa tay xuống phía dưới, cười khẽ.

 

“Đã cứng thế này rồi sao? Xem ra ngươi đã nhịn từ lâu rồi nhỉ…”

 

“Môn chủ…” Mặt Ngôn Phi Ly càng đỏ lên, nhìn người ngay trước mặt mình, cảm thấy dục vọng nơi khố hạ như càng lúc càng phát lớn, cuống quýt nhắm chặt hai mắt, không dám nói chuyện, cũng không dám nhìn hắn lấy một cái (ngất~ Ly ca, anh có cần kute thế không~).

 

Bắc Đường Ngạo mơn man đôi môi mọng, ghé vào tai y khẽ rì rầm:

 

“Yên tâm, bản tọa sẽ thỏa mãn ngươi.”

 

Nói rồi, mở rộng hai chân y ra, bàn tay lần mò xuống, năm lấy phân thân của y. Cảm giác thoáng động, ngón tay linh hoạt bắt đầu trượt đến nơi quan trọng nhất, vuốt ve theo quy luật.

 

48.

 

Thân thể của Ngôn Phi Ly đôi với Bắc Đường Ngạo là cực kì mẫn cảm, lúc này thân thể ấy đang run rẩy, cắn chặt môi, mới không để tiếng rên rỉ thoát ra.

 

Bắc Đường Ngạo một mặt vừa khiêu khích phân thân của y, một mặt áp lên môi lên môi y, dùng răng và lưỡi khai mở cánh môi mềm, nhỏ giọng:

 

“Phi Ly, ta đã nói rồi, không cần miễn cưỡng mình.”

 

Ngôn Phi Ly hé miệng, mặc cho hắn tiến vào.

 

Hai cơ thể dính sát vào nhau, nước suối ấm áp tựa hồ muốn nấu chảy bọn họ. Phân thân cũng đã nóng rực, Bắc Đường Ngạo cứng ngắc đặt vào giữa lối vào của y.

 

Bắc Đường Ngạo nâng Ngôn Phi Ly lên, nhấc hẳn hai chân y, quắp lấy lưng mình.

 

“Không, đừng…” Ngôn Phi Ly có chút bối rối, bộ dạng này thật sự…

 

Bắc Đường Ngạo chặn miệng y lại. Một ngón tay đã đi vào.

 

Cả người Ngôn Phi Ly căng cứng, không tự chủ kẹp chặt nơi đó. Hai tay siết chặt lấy bả vai Bắc Đường Ngạo, giúp mình tựa bên thành ôn tuyền.

 

Bắc Đường Ngạo mở rộng thêm song đồn (dạ… là cái bản tọa, ta đi chết đây~), đem hai ngón tay đi vào, bên tai nghe thấy một tiếng rên khẽ từ Ngôn Phi Ly.

 

Kỳ thực Bắc Đường Ngạo biết y chịu được. Không ai hiểu rõ nam nhân này hơn hắn, cũng không có thân thể nào rõ ràng cương nhận (*) hữu lực như người này, vừa chặt lại vừa mềm.

 

(*) cương nhận: cương – dạ, xin đừng bắt ta giải thích; nhận – mềm lỏng ra – đừng bắt ta nói thêm~ Đi đâm đầu vào gối tập 2.

 

Cuối cùng cũng không thể kiên nhẫn được nữa, Bắc Đường Ngạo rút ngón tay ra, đem phân thân chậm rãi đi vào.

 

“Ngô…” Ngôn Phi Ly rên rỉ một tiếng nữa. Huyệt khẩu chặt chẽ kia đã hoàn toàn mở ra, dưới tác dụng của ôn tuyền, lại càng dễ dàng. Y cố sức thả lỏng thân thể, cuối cùng cũng nuốt hết được toàn bộ phần thân của môn chủ.

 

Bắc Đường Ngạo cảm thấy sự tiến nhập của mình thuận lợi đến không ngờ, bởi vì Ngôn Phi Ly hoàn toàn phối hợp với hắn. Vậy thì sao có thể nhẫn đây? Va chạm, không dừng.

 

Ngôn Phi Ly không thể thở nổi nữa, siết chặt lấy thêm tấm lưng của hắn. Bắc Đường Ngạo cũng bất chấp tất cả, dùng lực trừu sáp.

 

Nội bịch của Ngôn Phi Ly quả thực mạn diệu, không có cách nào miêu tả. Mỗi lần sáp nhập đều chặt đến khó khăn, mà mang theo khoái cảm cực đại; khi trừu xuất lại nhu nhuyễn ấm áp như nước ấm.

 

Bắc Đường Ngạo vốn định đối xử với y ôn như một chút, thế nhưng vô pháp dừng lại được. Dục vọng mãnh mẽ dị thường, mỗi lần tiến xuất càng lúc càng nhanh.

 

Sóng dập dờn kịch liệt theo cử động của hai cơ thể. Những thúc đẩy lên xuống của cả hai, mỗi lúc một kích thích tình dục đối phương.

 

Lúc đó, phong cảnh kiều diễm trong sơn động là vô hạn.

 

Rên rỉ và thở dốc không ngừng từ ôn tuyền truyền ra, hai thân thể xích lõa đang giao hợp tắm trăng rửa tội.

 

“A —” Ngôn Phi Ly thở mạnh, bị Bắc Đường Ngạo ép vào bờ ao, một thân co quắp ngẩng đầu lên, trên bầu trời ngân nguyệt sáng tỏ mỹ lệ. Gần quá, hình như có thể đưa tay chạm vào.

 

Đôi mắt Ngôn Phi Ly trở nên sương mù, đôi môi khẽ nhếch, thân thể càng co quắp lại, co rút, tiếng rên rỉ đầy khoái cảm hòa vào hơi thở hổn hển.

 

“Phi Ly —” Bắc Đường Ngạo gọi, bỗng nhiên chạm vào khuôn mặt y, “Nhìn ta!”

 

Minh nguyệt của bầu trời chợt gần ngay trước mặt. Ngôn Phi Ly mê mẩn nhìn khuôn mặt tuấn mỹ đầy sắc dục của hắn, đôi mắt như sao lóe ra một thần thái khác thường, khiến y nhớ đến quầng minh nguyệt kiểu nhiên ngày đầu gặp mặt.

 

Một thân bạch y ấy, một thiếu niên tay cầm nhuyễn kiếm, lãnh diễm như hàn mai, một thiếu niên cao cao tại thượng như một vị thần trẻ tuổi, phía sau là lãnh nguyệt càn khôn, một thiếu niên tỏa ra ngân sắc nhàn nhạt. Thiếu niên ấy giờ khắc này đã hóa thành một cường giả chân chính, đang ở trước mặt y.

 

“Môn chủ…”

 

“Gọi Khiêm Chi…”

 

“… Khiêm Chi…”

 

Ngôn Phi Ly vươn tay, cảm nhận được hơi nóng của vầng minh nguyệt, tựa ôn tuyền cũng phải sôi sục.

 

Bắc Đường Ngạo cúi đầu, ép môi vào môi y.

 

Điên cuồng tàn phá, cắn mút nhiệt liệt. Ngôn Phi Ly nhắm mắt, đầu óc chẳng còn gì, mơ mơ hồ hồ nhớ lại buổi chạng vạng ở Quỷ lâm ấy, môn chủ cũng điên cuồng như vậy.

 

Từng tấc da tấc thịt của cả hai đều dính sát lấy nhau, cho nhau những ma sát, cho nhau những dây dưa, chuyển động một cách có quy luật.

 

Ngôn Phi Ly không còn muốn gì hơn. Không thể nghĩ đến nối chuyện ngày hôm qua hay chuyện ngày hôm nay, y chỉ biết, giờ khắc này, vầng minh nguyệt kiểu nhiên cao khiết này, cuối cùng y cũng chạm được vào rồi…

 

… (oa ha ha ha, đang ngăn máu múi ~> câu này có trong bản raw, cơ mà cũng là tình trạng của bạn Lu)

 

Bắc Đường Ngạo nhìn thân ngươi vô lực đang nằm trong lòng mình. Hắn đã giúp y mặc một chiếc áo đơn vào, bởi vì sau vài lần phun trào, y cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, giữa lúc tình cảm mãnh liệt, thở gấp rồi hôn mê.

 

Dục vọng của Bắc Đường Ngạo đối với y hình như là bất tận khó kiềm chế, vô luận là bao nhiêu lần đều không đủ, chỉ thầm muốn không ngừng tác cầu. Đêm nay, Ngôn Phi Ly cũng rất ngoan ngoãn, hai thân thể phối hợp vô cùng thân mật khăng khít.

 

Cuối cùng Bắc Đường Ngạo chợt nhớ tới lời Thu Diệp Nguyên nói, biết cơ thể y không thích hợp thụ thai, thuốc tránh thai của nữ tử bình thường không có tác dụng với y. Cho nên trước mắt, đến phút cuối đều lập tức rút ra. Đây là sự săn sóc hắn chưa từng dành cho bất kì ai.

 

Nghĩ tới đây, Bắc Đường Ngạo càng ôm chặt lấy y vào ngực, nhìn khuôn mặt y, càng nhìn càng thấy y là chân dung của Ly nhi!

 

Huyết thống này, thực sự kì diệu. Trên người nhi tử có dáng vẻ của hắn mà cũng có dáng vẻ của y. Hài tử ấy là mối liên hệ chặt chẽ của bọn họ.

 

Bắc Đường Ngạo không kìm được ý nghĩ, giá có thể cùng y có thêm mấy hài tử nữa thì huyền diệu biết bao.

 

 

Khi bình minh sắp đến, Ngôn Phi Ly lại hôn mê vì độc tính phát tác, Bắc Đường Ngạo lần thứ hai ôm y vào ôn tuyền. Không biết là thật do kiệt sức hay là tác dụng đặc biệt giảm độc tính của ôn tuyền, Ngôn Phi Ly không cảm thấy đau đớn nhiều lắm. Thậm chí còn không hoàn toàn tỉnh táo, thời gian cũng không lâu như lần trước, khoảng chừng vài thần (tớ đoán là 1 đơn vị thời gian), đã giảm bớt.

 

Ngôn Phi Ly mở đôi mắt mệt mỏi, phát hiện mình vẫn nằm trong ông tuyền ở sơn động, chỉ là bầu trời có vầng trăng sáng tỏ đã được thay thế thành một màu xanh biêng biếc.

 

Khó khăn cử động thân thể mỏi nhừ, toàn thân vô lực.

 

Vạt áo tuột xuống, lộ ra một nước da trắng mịn nhờ ngâm ôn tuyền, còn điểm vài vết lốm đốm.

 

Ngơ ngác nhìn những dấu tích tình dục này, Ngôn Phi Ly nhớ đến sự hoang đường đêm qua.

 

Thật sự… Quá điên khùng!

 

Ngôn Phi Ly lấy tay che mặt, day day trán.

 

Tuy rằng y tự nguyện, nhưng chuyện điên khùng như thế, y nghĩ cũng còn chưa nghĩ tới.

 

Có lẽ là do chuyện môn chủ bị nhốt trong địa lao kích thích y, có lẽ là do hương diễm khi môn chủ tắm rửa khiêu khích y. Nhưng cũng không thể phủ định rằng, y thích kiểu yêu này, bởi vì người kia không phải ai khác mà là môn chủ của y, Bắc Đường Ngạo.

 

Ngôn Phi Ly nhớ đến độc tính trong người vừa bộc phát, nhưng cảm thấy nhẹ nhàng hơn so với lần trước rất nhiều, tựa hồ môn chủ vẫn ôm y suốt trong ôn tuyền, còn dùng nội lực giúp y sở giải độc tính.

 

Ngôn Phi Ly đứng dậy, mặc y vật, động tác thong thả nhưng vẫn đâu vào đấy. Nhìn bốn phía không thấy thân ảnh Bắc Đường Ngạo đâu, chắc đã quay lại sơn động nghỉ ngơi như dự tính hôm qua của bọn họ, vội vã ra khỏi ôn tuyền sơn động, chậm rãi hạ sơn.

15 thoughts on “Đoạn tình kết 47 – 48

  1. Ha! Ta đã đến đây, người yêu dấu :”>
    Ta thích H đẹp, ta thích, ta thích a~~ (nói thích nữa chẳng khác nào ta tự nhận “biến thái”) 🙂
    Từ nay ngoài đam mỹ việt ra, ta sẽ “cắm cọc dựng lều” luôn ở đây, nàng đừng đuổi ta mắc công! (113 thì khác)
    Thôi chào nàng, đông khách nhé.
    P/s : ta giật tem! *hí hửng chạy đi* 😀

    • ayda, cất cục gạch vào, bắt đầu xây nhà thoi ^^

      ta chẳng thấy cái gì gọi là sex ^^ chỉ thấy cái gọi là “tức nước vỡ bờ” thoi ^^ Ngạo ca sau nhiều tháng và nhiều lần kềm nén đã ko thể làm chủ bản thân mình nữa ròi a. Nơi này ko có ai chỉ có hồ nước, bầu trời, mặt trăng và rừng núi hoang vu làm chứng cho tình yêu của anh dành cho Phi Ly ^^ ta ko cảm thấy dục vọng mà là thấy tình yêu, khi yêu nhau thì làm chuyện đó là hiển nhiên ^^ hơn nữa giữa 2 người đây cũng ko phải là lần đầu, có 1 đứa con ròi còn ngại ngùng chi nữa ^^
      ta đọc đến đoạn Ngạo ca ở khúc cuối cùng còn nhớ lời thầy thuốc Diệp mà vừa mắc cười vừa thấy tội nghiệp cho anh. Đang phút thăng hoa mà còn lo lắng cho người yêu, sợ con người ấy xảy ra chuyện rồi lại xa mình, ta thấy thông thường bọn đàn ông đến lúc ấy thì có còn nhớ gì nữa đâu a =.= hix! anh nhìn Phi Ly mà toàn liên tưởng tới vài đứa con…anh thật tham =.=
      nói ko phải khen, trình độ “mần thịt” Ngôn Phi Ly của anh rất gian manh và gian trá hô..hô….nói là chữa bệnh cho em nhỏ nhưng rõ là anh chữa cả bệnh tương tư cho anh. nói là cho em nhỏ tắm mà cuối cùng là anh tắm và “tắm” luôn cho em….anh chữa bệnh kiểu này thì có mà ra 1 đống tiểu đường Ngạo và tiểu Phi Ly ấy, cũng may mà anh còn biết dừng phút cuối ko thì em nhỏ khổ dài dài vì sinh =.=

      • =))

        Ta cũng thấy tội nghiệp cho anh Ngạo. Thực ra ta muốn có ngay tiểu thiếu giá hay tiểu thiên kim cơ *giãy* Ta bấn Ly nhi lắm~

        Hùi bé nó dễ thương kiểu bé. Nhớn lên dễ thương kiểu nhớn…

        Mà anh Ngạo, càng lúc càng… trơ tráo =)) Còn anh Ly, càng lúc càng… ngây thơ trong sáng =)) Mắc cười nhất là mấy cái đoạn anh í ngượng, dễ thương dễ thương *giãy tập 2* Thế này không bảo sao con 2 người cute~

        Hình như ta tự biên tự diễn hơi cuồng *xấu hổ*

  2. Hài nhi xin chen chân vào gia trang của mẫu thân.

    Tình hình là sau khi đọc chap 47 – 48 trên di động thì hài nhi đã kiểm tra lại tài khoản và nó hao hụt đi một con số đáng kể.

    Nhưng hài nhi không thấy đau lòng lắm vì tìm được hai anh mới!!

    Hai anh ý rất cute và rất đáng đọc

    Hiện tại hài nhi đang bấn Thừa Đức ca ca nhưng nay có thêm Ngạo ca ca anh ý cũng dễ thương á nhưng chưa đủ độ gian manh

    Mẫu thân đông khách

    Hài nhi xin cáo từ

    Bông kính bút

    • Cục cưng~ Con cứ tự nhiên đê, ở đây lắm dzai tuyển, không chỉ kể 2 anh Ngạo-Ly.

      Sang phòng Khách điếm, dàn 3 anh chính, 2 anh phụ rất hấp dữn~

      Sang phòng Hoàng hậu cũng có dzai.

      Vào Mộng mơ thì cũng là hàng VN chất lượng cao.

      Con cứ tự nhiên =))

  3. *Ngoi ngoi trồi lên trong đống công việc vô bờ bến để cmt cho Blue đây ;)*

    Cái này nói ngoài lề chứ mình uất ức nhất là chuyện đặt pass cho nên ngàn vạn lần Blue đừng nên làm a vì chỉ có thể ngăn nhất thời thôi vì càng cấm thì quần chúng càng có xu hướng càng phải khám phá cho bằng được, tội là tội cho những bạn trẻ như mình này *vì đã nhiều lần mò không ra T A T*

    Từ lúc đọc cảm xúc của Blue khi nói về chuyện edit những chương này đã làm mình chuẩn bị tinh thần rồi, không ngờ đọc xong mới thấy chuẩn bị như thế nào cũng bằng thừa *cười lớn*. Tuy rằng Ngạo ca và Phi Ly ca đã quan hệ trước đó nhiều lần nhưng khi ấy mỗi người đều có một nút thắt trong lòng còn lần này tâm tình đều đã được thông, đọc mà thấy hạnh phúc gì đâu. Phi Ly ca thật là đáng yêu không chịu nổi nha. Ngạo ca cuối cùng cũng đã nảy sinh tư tưởng muốn có thêm nhiều hài tử với Phi Ly ca *dự báo tương lai Phi Ly ca còn sẽ khổ dài với tư tưởng này*

    Cũng lại nói ngoài lề trước khi ngụp lặn tiếp, đọc thấy lịch update KĐLB bên tay trái mà mừng rơi nước mắt *mặc dù thấy cảm xúc tội lỗi với những bạn đang ngóng trông MMTHĐ lắm cơ mà… hé hé*

    Một ngày mới vui vẻ nè 😀

    • *bóp bóp vai* Khổ nàng, bận bịu thế cơ à?

      Về đặt pass, ừ thì mình cũng chỉ định thế thôi, vì rating của wordpress này là PG-13 á :)) Thế mà lại có… H~~ Nhưng mà như bạn nói ấy, đặt hay không thì vẫn để mọi người đọc mà, thế thì thôi, đặt làm gì nữa :))

      Hị hị, đến mình nhiều khi đọc lại cái cảnh này, edit rồi hay chưa vẫn thấy mũi nóng nóng =)) Đọc ở đây thì thấy thích lắm, nhưng sang bên KHLB thì… Mũi cũng nóng nóng, cơ mà thương em thụ với giận thèng công vô cùng >.<

      Chúc nàng luôn may mắn và thành công trong công việc nhé ^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s