Đoạn tình kết 53 – 54

53.

“Cạch” một tiếng, chiếc khóa tinh xảo đã được mở, rơi xuống giường, chiếc chìa mở được tiểu nhân nhi nắm chặt trong tay.

 

“Ly nhi thật thông minh!” Bắc Đường Ngạo kinh hỉ, ôm lấy hài tử, hôn lên má nó.

 

Bé con dường như rất thích được Bắc Đường Ngạo hôn, lập tức “lạc lạc lạc” bật cười, đôi mắt đen long lanh híp cả lại.

 

Có thứ gì đó lấp đầy đôi mắt, khiến tất cả trở nên thật mơ hồ. Ngôn Phi Ly gắng mở lớn mắt, muốn nhìn rõ ràng hơn cảnh tượng trước mặt, hình như tất cả cũng khán bất chân thiết.

 

Bắc Đường Ngạo ôm lấy đứa bé đi đến gần, mỉm cười với y: “Phi Ly, ngươi xem Ly nhi của chúng ta rất thông minh này.”

 

Ngôn Phi Ly không thể nói được gì, chỉ hoảng hốt mà tha thiết nhìn đứa con.

 

Bắc Đường Ngạo bất đắc dĩ thở dài, ôn nhu nói: “Đã lớn thế này rồi, trước mặt trẻ con thì không nên trưng ra bộ dạng như vậy.”

 

“Cho ta, cho ta ôm nó…” Ngôn Phi Ly thoáng như không còn chút cảm giác, cẩn thận vươn tay ra.

 

Hài tử cũng không sợ người lạ, để cho y ôm, hiếu kì nhìn y, lại quay đầu lại nhìn Bắc Đường Ngạo.

 

“Ly nhi… Ly nhi của ta…” Ngôn Phi Ly khẽ chạm vào khuôn mặt nộn nộn của con, thấy nó quay đầu, giơ cái khóa đã được mở lên cho y xem.

 

“Ly nhi… Hảo thông minh… Ly nhi của ta… Hảo thông minh…” Ngôn Phi Ly biết nó muốn y khen ngợi mình, lập tức tươi cười khen thưởng, nhưng cuối cùng, cuối cùng không nhịn được mà ôm chặt lấy đứa con, nghẹn ngào không thôi.

 

Bắc Đường Ngạo thấy dáng vẻ vừa khóc vừa cười của y, có chút yêu thương, cũng có chút khó xử. Nhiều năm qua, hắn chưa bao giờ thấy Ngôn Phi Ly rơi lệ. Giờ thấy bộ dạng này, làm hắn hơi hoảng. Muốn đưa tay lau nước mắt cho y, rồi lại nghĩ không thích hợp, bàn tay cứ do dự như vậy. Hồi lâu, cuối cùng mới nói:

 

“Phi Ly, bình tĩnh một chút, đừng dọa con.”

 

Ngôn Phi Ly nghe thế, cuống quít ngửng đầu, đã thấy đôi mắt to tròn như hai viên lưu ly đang nhìn y, không hề sợ sệt.

 

Bắc Đường Ngạo cười: “Ngươi xem, Ly nhi của chúng ta rất khỏe, thực là một đứa bé đẹp.”

 

“Vâng.” Ngôn Phi Ly quay mặt sang chỗ khác, lúng túng lau lệ, lại quay lại nhìn hài tử, nói: “Con giống môn chủ.”

 

“Cũng giống ngươi. Ngươi xem đôi mắt đen kia, giống ngươi như đúc a.”

 

Ngôn Phi Ly nhìn kĩ một chút, vẫn thấy hài tử giống môn chủ nhiều hơn.

 

Ly nhi ngồi trong lòng y, im lặng lắng nghe, chợt hướng về phía Bắc Đường Ngạo, vươn tay ra, lóng ngóng kêu: “Y nha…”

 

Bắc Đường Ngạo cười cười với con, dỗ dành: “Ly nhi ngoan, để… nghĩa phụ ôm.”

 

Ngôn Phi Ly nghe mà cứng đờ người.

 

“Phi Ly, tên của Ly nhi ta đã nghĩ ra rồi, người xem ngươi xem.” Bắc Đường Ngạo đưa tờ giấy ra, bên trên bốn chữ rồng bay phượng múa.

 

“Bắc Đường Diệu Nhật…” Ngôn Phi Ly lẩm bẩm đọc.

 

Diệu (*) đại diện cho nhật, nguyệt, tinh. Diệu Nhật, Diệu Nhật, như vầng nhật quang rực rỡ, ẩn dụ cho sự kỳ vọng với hài tử của Bắc Đường Ngạo.

 

(*) Diệu: 曜 – mặt trời, mặt trăng và các vì sao đều gọi là diệu, mặt trời, mặt trăng và năm ngôi sao, kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ hợp thành thất diệu, thời xưa chia ra để gọi bảy ngày trong tuần, ngày nhật diệu là ngày chủ nhật, ngày nguyệt diệu là ngày thứ hai, số còn lại theo thứ tự mà gọi (QT).

 

“Đó là một cái tên hay.”

 

“Đúng vậy.”

 

Ôm con đi đến bên giường, Ngôn Phi Ly lấy chiếc tiẻu bát cổ từ trong ngực ra, chơi chơi mấy cái trước mặt Ly nhi, thu hút toàn bộ sự chú ý của nó. Ngôn Phi Ly cười, cùng chơi với con.

 

Bắc Đường Ngạo đi tơi, ngồi xuống bên cạnh bọn họ.

 

“Hôm nay người vừa rời Trầm Mai viện, ta liền đích thân mang con quay về, muốn để người ngạc nhiên. Phi Ly, bây giờ đã gặp Ly nhi, ngươi thấy có vui không?”

 

“Ân! Cảm tạ môn chủ.” Ngôn Phi Ly nhìn Ly nhi, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn.

 

Bắc Đường Ngạo ở bên y chơi đùa với Ly nhi cả nửa ngày. Đến bữa trưa, đại khái đã đói bụng rồi, Ly nhi dần dần có chút quấy. Bắc Đường Ngạo bèn gọi một tiếng, một nông phụ tiến vào.

 

“Tiểu thiếu gia đã đói bụng rồi.”

 

Phụ nhân kia không nói gì, chỉ hành lễ, tiếp nhận hài tử rồi lui xuống.

 

“Nàng muốn đem con đi đâu?” Ngôn Phi Ly hấp tấp hỏi.

 

“Ngươi đừng lo, ta chỉ bảo nàng mang con lui xuống cho ăn.” Bắc Đường Ngạo thấy thần sắc Ngôn Phi Ly hoảng loạn, trấn an nói: “Ngươi yên tâm, nàng tên là Thúy Nữ, là vú nuôi của con. Suốt một thời gian, Ly nhi vẫn ở cùng nàng. Nàng là một người câm, sẽ không nói lung tung. Phi Ly, ngươi ngồi xuống, có chút việc ta muốn bàn với ngươi.”

 

Ngôn Phi Ly thuận theo.

 

Bắc Đường Ngạo nghiêm mặt: “Ta đặt tên cho Ly nhi là Diệu Nhật, ngươi hẳn minh bạch tâm ý của ta. Nó là trưởng tử của ta, bất luận sau này Yên Yên sinh con trai hay con gái, đều không thể biến chuyển sự thật này. Sau này phong hào Bắc Đường vương, nó không thể thiếu quyền kế thừa.”

 

Ngôn Phi Ly trong lòng run rẩy.

 

“Môn chủ…”

 

“Ngươi không cần nói gì, ý ta đã định. Hài tử này nếu đã là trưởng tử của ta, theo lý sẽ kế thừa mọi thứ từ ta. Bất quá, Phi Ly, ngươi phải hiểu rằng, nếu nó đúng là con ta, thì không thể là con ngươi, ngươi hiểu không?”

 

Sắc mặt Ngôn Phi Ly trong nháy mắt tái nhợt lại.

 

“… Ta minh bạch.”

 

Bắc Đường Ngạo thở dài: “Ta biết, hài tử là con ruột của ngươi, để nó gọi ngươi là nghĩa phụ, trong lòng ngươi nhất định khó chịu. Thế như ta không còn cách nào khác. Tương lại của con còn dài, chuyện này dù sao cũng khó giải thích cho nó, không bằng để nó nhận ngươi làm nghĩa phụ, sau này cũng là phụ tử thân mục, chẳng  phải nhất cử lưỡng tiện sao.”

 

Thần sắc Ngôn Phi Ly hơi ảm đạm, cũng biết chỉ có thể như vậy, thấp giọng: “Vâng. Môn chủ suy nghĩ chu toàn.” Đột nhiên nhớ tới một chuyện: “Còn phu nhân…”

 

“Ta chưa nói cho nàng. Đợi nàng sau khi sinh xong đi.”

 

“Vậy… Ly nhi… Môn chủ dự định bao giờ, bao giờ mang con đi?”

 

Bắc Đường Ngạo thấy vẻ hồi hộp lo sợ của y, tâm trạng mềm nhũn: “Ngươi nếu muốn bên nó thêm, ta sẽ bảo Thúy Nữ để nó ở đây đôi ba ngày.”

 

Nghe vậy, trong lòng Ngôn Phi Ly cực kì vui sướng, khuôn mặt tràn đầy vẻ mừng rỡ.

 

“Môn chủ, cảm tạ môn chủ!”

 

Bắc Đường Ngạo nghĩ quyết định này có phần hấp tấp, nhưng thấy thần thái của y lại thấy đáng giá, mỉm cười: “Để Ly nhi ở đây với ngươi cũng tốt. Thúy Nữ và trượng phu của nàng tuy nghe được nhưng đều là người câm. Ly nhi bây giờ đang lúc học nói, ngươi rảnh thì dạy nó đi.”

 

Ngôn Phi Ly tức khắc đứng ngồi không yên, nóng lòng muốn ôm ngay lấy Ly nhi, dạy nó nói, dạy nó đi.

 

54.

 

Bắc Đường Ngạo vô cùng tuân thủ lời hứa. Đợi sau khi Thúy Nữ ôm Ly nhi quay lại, liền nói cho nàng Ngôn Phi Ly là nghĩa phụ của đứa nhỏ, muốn nàng để nó ở đây một thời gian, tiện thể hầu hạ Ngôn Phi Ly sinh hoạt hàng ngày.

 

Sau khi giao việc xong, Bắc Đường Ngạo trở về Trầm Mai viện.

 

Ngôn Phi Ly được gặp lại con, vừa có thể sớm chiều ở cùng nó, đương nhiên đặc biệt quý trọng. Nói chung, thực đúng ‘mẫu’ tử tình thâm, Ly nhi bất quá nửa buổi đã quen hơi y.

 

Mấy ngày sau đó, Ngôn Phi Ly một tấc cũng không rời Ly nhi, buổi tối cũng muốn ngủ cùng con. Nửa đêm tỉnh dậy cho con ăn hoặc cho con đi tiểu, đều đích thân làm.

 

Mấy hôm nay Tổng đà đang gấp rút chuẩn bị cho tân niên, nguyên sự vụ rất nhiều, nhưng Bắc Đường Ngạo lại cố ý giao cho ngườn môi hạ, toàn bộ chuyển giao cho Bắc Môn phó tướng làm, không muốn làm phiền Ngôn Phi Ly.

 

Thấm thoát, một đêm trừ tịch nữa đã tới. Phù Du cư giăng đèn kết hoa, vui vẻ tưng bừng.

 

Bữa tiệc trọng đại mỗi năm một lần lại đến, bất quá năm nay thiếu Đông Môn môn chủ Đông Phương Hi và đại tướng thủ hạ của hắn.

 

Bởi vì Việt quốc Giản cảnh đưa tin chiến thắng liên tiếp, Văn quốc quốc chủ đại hỉ, cố ý gọi đệ đệ “Không chịu thua” về, cùng chung ngày hội. Mọi người trong Môn đều hiểu, lần này Đông Phương cuối cùng cũng nắm được cơ hội, không chỉ củng cố thể lực bản thân ở Văn quốc, mà còn đến gần hơn với mục tiêu của hắn.

 

Ngồi trong bữa tiệc, ngoại trừ nhừng người đã thông báo là không thể dự, còn có một người vắng mặt, đó là Lâm Yên Yên.

 

Nguyên nhân vì thân thể nàng mang bầu, đi lại bất tiện, với niên yến có chút lười nhác tham gia. Cho nên đêm nay, chỉ có một mình Bắc Đường Ngạo theo lệ cũ họp mặt.

 

Trong lòng Ngôn Phi Ly không yên mà uống rượu với mọi người, đầu chỉ nghĩ đến Ly nhi. Nghĩ đến Ly nhi thật thông minh, mấy ngày ngắn ngủi, với sự dạy dỗ của mình đã nói được mấy câu, thầm hãnh diện không thôi. Qua giờ tuất, cuối cùng cũng không dằn lòng được nữa, mượn một cái cớ mà xin cáo lui.

 

Trở về Trúc viên, Ly nhi còn đang ngủ. Bởi vì buổi tối có pháo hoa mừng tân niên, Ngôn Phi Ly nghĩ đây không chỉ là năm mới đầu tiên của con, mà còn là ngày sinh nhật, mới bảo Thúy Nữ cho con ngủ trước, ban đêm sẽ đánh thức.

 

Sau khi cho Thúy Nữ lui xuống, Ngôn Phi Ly ngồi bên giường, ôn nhu nhìn khuôn mặt say ngủ của Ly nhi, vỗ nhè nhẹ lên lưng con mà tràn đầy tình yêu thương.

 

Lúc Bắc Đường Ngạo bước vào, nhìn thấy một màn đáng cảm động này. Trong nháy mắt, hắn thật sự có một ảo giác, hình như Ngôn Phi Ly mới chính là ‘thê tử’ của hắn, đang dỗ dành nhi tử vào giấc ngủ.

 

Ngôn Phi Ly trông thấy Bắc Đường Ngạo đi vào, có chút kinh ngạc.

 

“Môn chủ sao lại tới đây?”

 

“Đến xem ngươi và con.” Bắc Đường Ngạo đi đến, ngồi bên cạnh y, nhìn Phi Ly, lấy ra từ trong người một trường mệnh tỏa (1) bằng vàng, nói: “Ngày mai là ngày sinh nhật Ly nhi tròn một tuổi, ta làm cho con một chiếc trường mệnh tỏa, đợi nó thức thì đeo vào cho nó, để cầu an.”

 

(1) trường mệnh tỏa: tớ đoán là vòng cổ.

 

Ngôn Phi Ly nhận lấy kim tỏa, đưa lên trước mặt, thấy có khắc tên Ly nhi và ngày sinh tháng đẻ, phía dưới còn tám chữ ‘binh an khang thái, trường mệnh bách tuế’.

 

“Môn chủ suy nghĩ thật chu toàn, ta còn chưa nghĩ đến việc này.”

 

Bắc Đường Ngạo cười cười: “Chuyện ngươi không ngờ còn nhiều lắm. Ngày mai chúng ta phải tổ chức cho Ly nhi lễ Trảo chu (2) mới được.”

 

(2) lễ Trảo chu: lễ chọn đồ vật đoán tương lai của các bạn Trung Quốc 😀

 

Ngôn Phi Ly cũng cười: “Việc này thì ta cũng đã nghĩ đến.”

 

“Nga? Ngươi chuẩn bị cái gì?”

 

“Vậy môn chủ chuẩn bị cái gì vậy?”

 

“Việc này bản tọa không thể nói cho ngươi.”

 

“Vậy thuộc hạ vô lễ, thuộc hạ cũng không thế nói cho môn chủ.”

 

Hai người cùng bật cười. Ngôn Phi Ly ôm lấy Ly nhi, đánh thức nó, rồi mặc quần áo cho con, bọc thật kín. Bắc Đường Ngạo đeo trường mệnh tỏa vào cho Ly nhi, làm nổi bật hẳn khuôn mặt nhỏ nhắn mà bầu bĩnh của nó, khả ái vô cùng.

 

Hai người cùng ôm hài tử ra sườn núi nhỏ phía sau Trúc viên, tiếng pháo nổ từ Hồng tường bên kia truyền tới, nghe thực náo nhiệt.

 

“Chíu… Bùm!”

 

Pháo hoa nở rộ rực rỡ trên bầu trời, phát ra hồng quang mờ mờ.

 

Đôi mắt đen của Ly nhi mở rất lớn, hứng phấn nhìn lên không trung.

 

 

Lâm Yên Yên nghe tiếng pháo hoa bên ngoài, gọi nha hoàn tới.

 

“Môn chủ vẫn uống rượu ở bữa tiệc sao?”

 

“Vâng.”

 

“Ngươi bảo người đi thỉnh môn chủ quay về đi, nói ta muốn ngài đưa ta đi xem pháo hoa.”

 

“Vâng.” Nha hoàn kia lui xuống, hồi lâu trở lại, hồi báo: “Phu nhân, đã phái người đi thỉnh, bất quá đại điện không thấy môn chủ, nói rằng từ sớm đã rời khỏi hội trường.”

 

“Nga?” Tú mi của Lâm Yên Yên khẽ cau lại, “Rốt cục là đi đâu rồi.”

 

Hôm nay nàng không tham gia niên yến, ngủ từ lúc trưa, bây giờ tinh thần rất tốt. Liền chỉnh trang lại dung nhan, chậm rãi đứng dậy.

 

“Các ngươi theo ta đi xem pháo hoa đi.”

 

Được nha hoàn đỡ ra khỏi phòng, đứng ở trong sân hồi lâu, Lâm Yên Yên nhìn bầu trời ngoài bức tường, nói: “Ở đây khó thấy.”

 

Chợt nhớ tới tân niên năm ngoái, vì mình say rượu nên không thể xem pháo hoa, Bắc Đường Ngạo vẫn còn chút nuối tiếc bảo nàng, nơi xem pháo hoa rõ nhất là sườn núi nhỏ phía sau Trầm Mai viện. Vậy là theo mấy nha hoàn ra Trầm Mai viện, hướng về phía sườn núi nhỏ u tĩnh phía sau.

 

Còn chưa đến gần, đã nghe thấy tiếng hài đồng thật rõ, tiếng cười thanh thúy mơ hồ truyền đến, còn có tiếng cười nói của hai nam nhân, thanh âm thật quen thuộc.

 

Đi qua sơn lâm, Lâm Yên Yên liếc mắt đã thấy Bắc Đường Ngạo đang ôm Ly Nhi cùng Ngôn Phi Ly đứng ở đỉnh núi, ngưỡng vọng lên cảnh sắc hoa mỹ trên không trung.

 

Một bông hoa pháo màu trắng tung lên, ánh sáng tràn đầy, nháy mắt tỏa ra một mảng diễm hồng, soi rõ nụ cười ấm áp của Bắc Đường Ngạo và Ngôn Phi Ly.

 

Tâm Lâm Yên Yên cả kinh!

 

Dáng vẻ tươi cười này của Bắc Đường Ngạo, nàng chưa từng thấy. Trong đó còn chút hãnh diện, chút thỏa mãn, còn có cả chút nhu tình.

 

Bắc Đường Ngạo nghe tiếng bước chân, quay đầu, bắt gặp sắc mặt kinh ngạc của Lâm Yên Yên.

 

“Yên Yên?”

 

Toàn thân Ngôn Phi Ly chấn động.

8 thoughts on “Đoạn tình kết 53 – 54

  1. Chết cha…bị bắt gặp gòi….đánh ghen đơi…”Vợ cả” Ly của ta k được thua nha…keke.
    Haizzz…cười thế thôi chớ tình cảnh thế này lo cho e Ly quá.

  2. nhưng mà bộ cầu duyên phi ly không đến nỗi như bộ này, dù sao xã hội cũng tiến bộ roài, với lại bộ đó con không bị người ta bắt đi, vẫn tự mình nuôi, tốt hơn bộ này a! đó là lý do ta sợ không dám xem bộ này, nhưng cuối cùng vẫn xem đến đây!

  3. Ta cảm thấy tức quá!!! Tức thằng công. Nói cái gì mà “nếu nó là con ta rồi thì không thể là con ngươi” Trời ạ,Ly tự mình sinh ra thằng nhỏ thế mà nói không phải con Ly thì là con ai? Mà bạn Ly ta cũng cảm thấy bực, bạn quá nhu nhược. Con bạn mà bạn không chọn đi!!! Ta không biết nói sao nữa, con mình mà mình quyết định giao cho người khác thì thiệt sự là….. không còn gì để nói! Thất vọng a~ thất vọng a >.<

  4. Cho mình hỏi bộ này HE hay BE vậy? Mình đọc thấy đau đầu lắm rồi, vẫn cố gắng vì tin tưởng vào hạnh phúc của Ngôn Phi Ly nhưng vì tò mò bộ Cầu duyên của bạn Ngocphong va Tieudaocam nói mà đi tìm rồi thấy cái đoạn đầu Bắc đường ngạo gọi phily đã đi không trở về rất thương tâm.. Mình thất vọng quá, giật mình xem lại thể loại bộ này nhưng k thấy viết rõ he hay be… tình hình là ai đó cho mình biết để mình tiếp tục có hi vọng với bộ này, chứ k chắc bỏ giữa chừng quá :(((( chỉ cần cho mình biết Phi Ly có hạnh phúc hay k thôi. HE hay BE ấy??? :((((

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s