Hoàng hậu bỏ trốn II – 6.1

Chương 6: Có thai

Cho dù tôi đang ở Lãnh cung, Trái Đất vẫn quay, ngày mai mặt trời vẫn mọc. Chúng tần phi trong hậu cung vẫn tranh đấu, tôi vẫn sống. Tôi chỉ là một cung tần cấp bậc thấp, nguyên bản không có nhiều người quan tâm lắm. Đối với loại người vào Lãnh cung mà xem như trò đùa thế này, thật là truyện thần hồ kỳ kỹ (1).

(1) thần hồ kỳ kỹ: đoán – truyện lạ kỳ một không hai.

 

Ba cô con gái Mạc gia đều số phận như phong vân, không ngờ kết quả lại thảm đạm như vậy. Tưởng Dung ôn nhu động lòng người lạc tuyển; Vân Dung độc quyền danh hiệu đệ nhất tài nữ kinh thành nhiều năm bỗng nhiên hóa điên, bị đuổi khỏi cung. Tôi xấu xí không gì sánh bằng nhưng vẫn được xưng là tiên tử, hôm nay lại vào Lãnh cung.

 

Thế là thế nào?

 

Từ bách tính đến hậu cung phi tần, đều sôi nổi suy đoán, Mạc gia có phải là đại họa lâm đầu? Các đại thần thường ngày giao hảo với Mạc Văn Xương cũng dần dần xa lánh, thậm chí các phu nhân giao hảo với Đại phu nhân căn bản cũng không hề tới lui nữa, Mạc gia thật thê lương.

 

Khi Tần Nhi mang mấy tin tức này đến nói với tôi, nước mắt không chịu đọng lại. Người của Mạc gia tuy không muốn gặp tôi, nhưng bọn họ đều là gia nhân của tôi. Từ nhỏ tôi vốn không nhà, mặc dù hiện tại, cái nhà này cũng không phải hài hòa lắm, nhưng tôi vẫn rất quý trọng.

 

Cha trước đây từng bạc đãi tôi, chí ít giờ ông cũng đã đối xử tốt hơn. Bây giờ ông cảnh già thê lương, tôi không thể thờ ơ.

 

Bất quá không phải chuyện tệ hại. Tưởng Dung có thể sẽ lấy được người mình thích. Vân Dung hơi thảm một chút, nhưng sẽ không mất mạng. Nàng tuy vị quăng về, nhưng tài mạo song toàn, gả cho một nhà thường thường bậc trung chắc cũng không thành vấn đề. Mạc Ngôn thông minh tuyệt đỉnh, tương lai nếu như khảo thủ công danh, tiền dồ của Mạc gia cũng sẽ không phải đen tối quá. Về phần tôi, Lãnh cung là kết cục tốt nhất rồi.

 

“Tiểu thư, thế nào đi chăng nữa tiểu thư cũng phải ăn nhiều một chút.”

 

Nhìn bữa tối không mấy phong phú, tôi lại tùy tiện buông đũa. Từ lúc vào Lãnh cung, ba người chúng tôi đều cũng ăn cơm. Vào Lãnh cung rồi, căn bản không cần bận tâm tới thân phận.

 

Tôi lắc đầu: “Không muốn ăn, các muội ăn đi. Tiến cung nhiều ngày rồi mà chỉ có ăn ngủ, ngủ ăn, ta béo lên rồi đây này.” Tôi sờ sờ bụng, bĩu môi không vui. Tôi đã xấu thì chớ, nếu biến thành cái thùng phi di động nữa thì chết luôn đi cho xong.

 

“Tiểu thư, không phải mượn cớ, nô tì biết tiểu thư có nỗi khổ trong lòng. Nhưng tiểu thư không cần phải đày đọa bản thân a. Rõ ràng là ăn rất ít, béo thế nào được.” Tần Nhi vừa gắp thức ăn cho tôi, vừa oán trách. Tôi thực sự không chịu nổi nàng, trình độ lải nhải của nàng có thể vượt qua cả Đường Tăng trong “Đại thoại tây du” í.

 

“Tiểu thư, tiểu thư nên ăn nhiều một chút, tiểu thư xem, tiểu thư có béo đâu, trái lại càng lúc càng gầy.” Ngâm Thu cũng gắp cho tôi một miếng. Tôi không quen bị nhân gia gọi là tiểu chủ, lằng nhằng, cho nên bảo Ngâm Thu gọi tôi là tiểu thư.

 

Tôi kéo tay Ngâm Thu đặt lên bụng mình, cười: “Thấy chưa? Gần đây to lên, không chừng là lười vận động nên có một đống mỡ đây này.

 

Ngâm Thu đang cười chợt sắc mặt thay đổi, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu thư, nguyệt tín của tiểu thư bình thường chứ?

 

Tôi thuận miệng đáp: “Hai tháng chưa thấy tới, sao? Không phải bị bệnh phụ khoa chứ? Ta nhớ trước kia lúc ở… quê nhà, bình thường cũng thế. Hồi bé ta hay hoạt động mạnh, không chỗ nào không bị thương, cho nên nguyệt tín thường bất thường. Ngày trước ta cũng đã đến bệnh… Y quán xem qua, bất quá thầy thuốc nói không dị dạng. Sau này cũng không thường theo dõi nữa.”

 

Nàng cau mày, “Tiểu thư, nô tì có thể bắt mạch cho tiểu thư không?”

 

Tôi đưa tay ra, cười: “Muội còn có thể bắt mạch hả, ta nhặt được của quý rồi, về sau sinh bệnh không cần tìm thái y, nói thật, ta không tin bọn họ lắm.”

 

Sắc mặt của nàng càng lúc càng ngưng trọng, rụt rè nói: “Tiểu thư, tiểu thư có rồi.”

 

“A?” Tôi thoáng cái nhảy dựng lên. Tin này không khác gì sao Hỏa đụng phải Trái đất, tôi tự nhiên có?

 

“Tiểu thư, gần đây có phải tâm tình bất an, ăn không được, mệt mỏi rã rời.” Ngâm Thu rất chuyên nghiệp, hỏi

 

Tôi nghĩ kỹ lại, những bệnh trạng này tôi tựa hồ đều có, gật đầu: “Muội sao biết.”

 

“Tiểu thư, tiểu thư đã có thai hai tháng.”

 

“Bịch” Ai đó té phịch xuống đất, miệng mở lớn đến độ nhét vừa trái táo, ai đó kia chính là tôi.

 

(cont)

2 thoughts on “Hoàng hậu bỏ trốn II – 6.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s