Hoàng hậu bỏ trốn II 6.2

Chương 6 (tiếp)

 

“Tiểu thư, tiểu thư.” Ngâm Thu nhanh chóng chạy lại nhấn nhân trung của tôi, Tần Nhi vội đưa tôi một chén nước, tôi mới chậm rãi tỉnh táo lại.

 

Lão nhân Tần Nhi vẻ mặt chán nản, “Tiểu thư, tiểu thư kiểu gì lại có…”

 

Tôi bất đắc dĩ lắc đầu, ngước mặt lên, “Ta sao biết được, còn đang phiền lòng đây này. Ta một đóa hoàng hoa đại khuê nữ, thình lình có thai, bị đả kích rất lớn a, hiểu không?” Tôi bực dọc vò tóc.

 

Tần Nhi vội hỏi: “Ngâm Thu, ngươi biết y thuật? Hay là nghĩ lầm?”

 

Ngâm Thu đáp: “Cha ta là Vương thái y cả Thái y viện, từ nhỏ ta đã đi theo cha học hỏi y thuật, cho nên không thể sai được.”

 

Tôi cực kì ủ rũ gục đầu, rồi lại ngửa mặt lên trời than: “Ai nói cho ta biết được a? Ta rốt cuộc làm sai cái gì?”

 

Tần Nhi lén lút quay lại, “Tiểu thư, hài tử này không phải của Thành vương chứ?”

 

“Cái gì a? Thành vương cho ngươi cái gì tốt mà ngươi cứ luôn nhắc đến hắn? Ngươi còn làm thế nữa, ta thề sẽ đem ngươi đi làm thiếp cho hắn, làm tiểu lão bà, để Tư Oanh hảo hảo chỉnh đốn ngươi.” Tôi hung tợn trừng mắt.

 

Tần Nhi bĩu bĩu miệng, “Tiểu thư, vậy là của ai?”

 

“Ai khiến muội lo, đi ra ngoài cho ta, ta muốn một mình.” Cái bà già này đừng làm phiền nữa, tôi giờ lòng chết lặng, lão nhân nàng muốn làm Đường Tăng đời hai tôi cũng không có ý kiến, miễn đừng liệt tôi vào đối tượng lải nhải đệ nhất.

 

Tôi biết rõ, cái thai này nhất định là của vị ‘đại hiệp’ kia. Tôi thật ‘may mắn,’ được quà khuyến mại cưỡng gian. Nếu tốt vận vậy, tôi nên mua vé số. Giờ ngay cả tên hỗn đản đó là ai cũng không biết, mang thai không minh bạch. Kiếp trước tôi thật giết người phóng hỏa, gian dâm bắt người cướp của, ông Trời mới nghiêm phạt tôi thế này.

 

Tiện tay tôi lục lọi trong đống quần áo ra bảo thạch, bảo thạch tỏa ra lam sắc yếu ớt, tôi cảm thấy ánh sáng này cực giống ánh mắt u oán của tôi. Tôi tuy khi đó ghét khối bảo thạch này, ghét tên hỗn đản đó, nhưng vẫn giữ lại nó. Bảo Tần Nhi làm cho một cái dây, biến thành phụ tùng. Bà già Tần Nhi không rõ tôi muốn làm dây đeo cho cái gì, cho nên chuẩn bị giúp tôi một đống. Có nha hoàn như nàng, tôi thật xui xẻo.

 

Tôi trừng mắt với bảo thạch, “Uy, nhìn cái gì? Chủ nhân ngươi là ai? Lôi hắn ra đây, nói với hắn ta có thai. Cưỡng gian xong thì chạy, là cái hạng gì thế, đồ đại hỗn đản vô trách nhiệm, đại hỗn đản.”

 

Tôi sờ sờ cái bụng hơi nhô lên, thở dài, “Con, không phải mẹ nhẫn tâm, mà là không thể để con ở lại a.”

 

 

“Ngâm Thu.”

 

“Tiểu thư, có chuyện gì?” Ngâm Thu luống cuống chạy vào.

 

Chậm rãi nhắm mắt, “Ta xin ngươi một chuyện.”

 

“Tiểu thư, tiểu thư nói gì vậy? Có việc gì xin cứ phân phó.”

 

“Đứa nhỏ này… Ta không thể giữ.” Tôi cắn răng, vô cùng đau đớn nói, “Bảo Vương thái y cho ta thuốc phá thai, không được để ai biết. Nhớ kỹ, không được để bất kì kẻ nào biết. Nhớ đấy, tính mệnh của toàn Mạc gia ta đều ở trong tay muội.”

 

Tân Nhi vội vàng chạy vào, “Tiểu thư, xin suy nghĩ lại.”

 

Tôi cười gượng: “Suy nghĩ lại thế nào? Ngay cả cha nó là ai ta còn không biết, chẳng lẽ còn muốn sinh nó ra sao?”

 

“Cái gì? Sao lại không biết?” Tần Nhi nghi ngờ.

 

“Nói thật cho các muội, trước kia ta bị người vũ nhục, cho nên mới…” Tôi xoay người sang chỗ khác, lệ lặng lẽ rơi.

 

“Tiểu thư…” Tần Nhi ôm lấy đầu tôi, tôi tựa vào ngực nàng nghẹn ngào thút thít. Ngâm Thu cũng tiến tới ôm lấy tôi, ba người cùng khóc.

 

“Tiểu thư, nô tỳ biết trong lòng tiểu thư rất loạn, nô tỳ cũng biết tiểu thư không muốn hài tử này. Nhưng hài tử thực sự vô tội, tiểu thư… hẳn rõ ràng.” Ngâm Thu nhẹ nhàng vỗ vỗ vai tôi, nói ra mấy câu rợn cả người.

 

“Ta cũng biết trẻ con thì vô tội, nhưng ta cũng vô tội. Ta ngay cả cha con mình là ai cũng không biết, sao lưu nó lại được? Cho dù lưu lại thì có thể ư? Ta là cung tần, bí mật này một ngày nào đó sẽ bị lộ, toàn Mạc gia sẽ chết không có chỗ chôn.” Tôi hít mạnh một hơi, nói ra tình cảnh trước mắt.

 

Tôi sao không muốn giữ lại đứa con này, dù sao cũng là con mình. Tuy rằng tôi rất xui xẻo, tuy rằng tôi bất đắc dĩ mới có nó, nhưng tôi thực sự thương nó.

 

“Tiểu thư, tiểu thư giữ lại đi. Nô tỳ biết tiểu thư muốn giữ lại, không cần lo gì cả, có nô tỳ và Ngâm Thu ở đây rồi.” Tần Nhi cũng khuyên tôi, theo tôi lâu rồi, nàng rất hiểu tôi.

 

“Tiểu thư, sau này tiểu thư sẽ không hối hận a?”

 

“Tiểu thư, nên lưu lại đi, mai sau… Còn có một thân nhân.”

 

Thân nhân? Hiện tại tôi mới phát hiện, ngoại trừ Tần Nhi, tôi chẳng có ai. Sau này nếu ra khỏi cung, e rằng Mạc gia cũng không chứa tôi. Với dung mạo này, sẽ chẳng có ai nguyện ý muốn tôi, lúc đó đứa nhỏ sẽ là lý do tôi phải sống. Cho dù còn nhiều gian nan, cho dù có khổ sở, tôi cũng tuyệt đối muốn giữ lại nó. Cùng lắm, tôi sẽ một mình nuôi con. Cho dù không xuất cung, tôi cũng phải lưu lại nó.

 

Cắn chặt răng, “Hảo, giữ lại.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s