PN Đoạn tình kết 2

Phiên ngoại 2: Nguyên đán phụng hiến (Nhật Huy thiên)


 

Một trản nến sáng, một chén rượu nhạt, một thanh trường kiếm, một… tiểu bát cổ của trẻ con.

 

Hương thơm tử đản hưởng chầm chậm lan tỏa, hơi ấm bao phủ khắp nơi trong gian phòng buổi hoàng hôn.

 

Một người ngồi lặng lẽ bên bàn, tự rót tự uống. Hắn trông có vẻ trẻ tuổi, bất quá là khoảng hai mươi, một thân hắc sắc thâm y bằng lụa, hoa văn nổi bật hình tinh tú điểm bạch vân, tôn lên vẻ tuấn mỹ vô trù, khí độ ung dung của hắn.

 

Khẽ động bát tiểu cổ, dùi trống nhỏ tinh xảo đập vào mặt da dê của trống, phát ra tiếng “thùng thùng” thật giòn. Đôi môi tú bạc của hắn hơi nhếch lên, câu dẫn ra một cánh cung tựa hỉ tựa ưu.

 

Hương khí vương vấn trong không gian, song đồng sâu thẳm mà đen hun hút của hắn phát ra vẻ mơ màng, không biết đang nhìn về đâu.

 

Phảng phất, tựa hồ như trôi về lồng ngực ấm áp rộng lớn của người nọ, được bàn tay của y vỗ về, được thanh âm trầm ấm của y dỗ dành. Mình nằm trong lòng y, rất an tâm, rất vô lo, dường như ở với người nọ chính là ngự nơi cực lạc, tất cả những gì là trần tục đều không thể quấy nhiễu, thuần khiết không chút tạp chất.

 

Ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng cười, khiến ánh hoàng hôn dần hạ bừng lên sức sống.

 

Hắn đứng dậy, đi tới trước khung cửa sổ, đẩy cửa nhìn ra ngoài, trong sân có hai thân ảnh đang nhảy nhót giữa tuyết.

 

“Nguyệt! Xem chiêu!”

 

Theo tiếng gọi của thiếu nữ, thiếu niên đang chăm chú thì lập tức chịu một khối tuyết ném tới, vừa trúng vai.

 

“Hảo, ta không giáo huấn ngươi không được!” Thiếu niên cũng vốc lấy một nắm tyết trắng, chạy về hướng hoàng y thiếu nữ.

 

“A a —” Thiếu nữ vừa chạy vừa thét.

 

Thiếu niên đã bắt được nàng, nắm tuyết trong tay lập tức nhằm mặt nàng phi tơi. Nữ hài kia ngã xuống, mái tóc dài che hết khuôn mặt, chẳng thấy rõ được gì, chỉ nghe thấy tiếng “Ô ô” nức nở phát ra.

 

Nam tử trẻ tuổi trong phòng khẽ nhíu mày, lộ ra vẻ lo lắng.

 

Thiếu niên bất vi sở động, hừ một tiếng: “Đừng có lừa ta, mánh khóe này ta không mắc lừa nữa đâu.”

 

Nữ hài vần chưa ngừng nức nở, cũng không ngẩng đầu lên, vẫn ngồi chồm hỗm trên đất, đôi vai đơn bạc khẽ run rẩy.

 

Thiếu niên tuy vừa dứt lời, nhưng vẻ mặt lại có chút lưỡng lự. Vừa mới giằng co một hồi, thấy nữ hài vẫn không có ý định đứng lên, không khỏi có chút dao động, cúi xuống: “Thần? Làm ngươi bị thương thật sao?”

 

“Đương nhiên…” Nữ hài run run một lát, đột nhiên bật phắt người dậy, một đống tuyết văng trúng mặt thiếu niên: “Không phải! Ha ha ha…”

 

Thiếu niên chật vật đứng lên trong tuyết, tức giận đến đỏ cả má, một lúc sau mới đuổi theo lần hai.

 

Hai thân ảnh một vàng một trắng, trong sân rộng tung tẩy, nhìn kĩ lại, phát hiện dung mạo hai đứa giống hệt nhau, ngay cả khóe miệng vui cười, cũng như một khuôn. Đúng là một đôi song bào huynh muội phấn điêu ngọc trác.

 

Nam tử trẻ tuổi nhìn bọn nhóc cười đùa ầm ĩ, khóe miệng cũng lộ ra tiếu ý nhàn nhạt, dung mạo, so với huynh muội kia, bảy tám phần là giống.

 

Vô thức sờ tiểu cổ trên tay, lòng lại phiêu lãng, giống như bay về một thời không rất xa, bản thân áp vào bụng người nọ, tượng tượng dáng dấp của cục cưng bên trong. Tay người nọ ấm lắm, xoa lấy gáy hắn, khoảnh khắc còn đang ôn nhu nói chuyện với hắn đột nhiên chuyển thành tiếng rên rỉ. Rồi phụ vương tới, muốn tách hắn ra khỏi người nọ, mình lại cứ ôm chặt tay y không buông. Người nọ đau đớn, vậy mà tuyệt đối không thương tổn hắn, bàn tay rõ ràng đã trắng bệch, nhưng vẫn nắm lấy bàn tay hắn, vẫn ôn nhu như lúc ban đầu…

 

“Nghĩ cái gì vậy? Sao lại nhập thần như thế?”

 

Nam tử đứng trước cửa sổ vẫn không động, tùy ý để hồng y mỹ nhân ôm lấy hạ thân hắn, khuôn mặt xinh đẹp tựa lên vai hắn, không ngừng phả hơi.

 

Thấy hắn không để ý đến mình, hồng y mỹ nhân không chịu khép đôi môi đỏ mọng, oán giận nói:

 

“Lại sao vậy? Ngay cả ta vào lúc nào cũng không biết.”

 

Hắc y nhân cuối cùng cũng chớp chớp mi, nhàn nhạt đáp: “Đệ trên người đậm mùi dược vị, sao lại không biết.”

 

“Dược vị rất nồng sao?” Hồng y nhân cả kinh, vội vàng giơ ống tay áo lên ngửi ngửi, lẩm bẩm: “Người ta đã tắm rồi mà.” Sau đó dụi đầu vào lồng hõm vai hắn, cọ cọ, nũng nịu: “Nhật Nhật, người ta rất nhớ huynh a…”

 

“Huy, đừng nháo!” Ôm lấy tay y, hắc y nhân bất đắc dĩ nhíu mày.

 

Hồng y mỹ nhân chớp chớp đôi mắt phượng dài, tà mị cười: “Ta nháo cái gì?” Nhưng tay không hề ngoan ngoãn mà xâm nhập vào vạt áo người kia dò xét, di chuyển từ trên xuống dưới.

 

“Hôm nay phụ vương sẽ trở lại, đệ an phận chút đi.”

 

“Trở về cũng được thôi! Hôm nay là đại niên tam thập, náo nhiệt một chút cũng không sao.” Nói xong, đôi môi liễm diễm, mọng như tô son kia bắt đầu di chuyển đến hai gò má hắn.

 

“Nếu đệ muốn náo nhiệt thế này, chỉ e tất cả mọi người dự tân niên đều ngã ngửa hết.” Hắc y nhân đưa tay ngăn cái “miệng lang” kia lại, điềm đạm nói.

 

Hồng y mỹ nhân thoáng liếc thấy tiểu bát cổ trong tay hắn, con ngươi ánh lên, cười cười: “Huynh muốn phụ vương về gấp để làm chi a?”

 

Hắc y nhân nghe vậy, mi dài hất lên: “Không phải đệ đã làm chuyện tốt gì chứ?”

 

“Huynh nói xem?”

 

“Đệ!” Hắc y nhân đẩy y ra, lạnh lùng: “Lá gan đệ thật không nhỏ!”

 

“Đương nhiên.” Hồng y nhân không biết sợ vẫn cười, chiếc cổ thon dài ngẩng cao, cằm nhỏ khả ái vênh lên: “Chuyện gì mà ta không dám làm.”

 

Hắc y nhân không để ý đến y nữa, ngồi xuống bên bàn, uống cạn chén rượu nhạt. Hồng y nhân mỉm cười bước lại, chủ động rót rượu cho hắn, lại thấy hắn đặt chén rượu xuống, không uống.

 

“Sao vậy? Sao không uống, sợ ta hạ độc ư?” Hồng y nhân mở to mắt, làm như vô tội, nói.

 

Hắc y nhân thản nhiên đáp: “Đệ không hạ độc, bất quá bỏ thuốc vào thôi.”

 

Hống y nhân cắn môi dưới, ủy khuất u ám nhìn hắn, thực sự thần tiên cũng phải thương xót. Hắc y nhân lại bất vi sở động, nói: “Còn không mau đi chuẩn bị. Để xem lúc phụ vương trở về sẽ xem đệ giải thích thế nào.”

 

“Có gì mà phải giải thích chứ, không phải chỉ là hồi sự thôi sao. Nột, ta bảo đại ca —” Hồng y nhân kéo dài giọng, khẽ cười: “Huynh khẳng định ta hạ dược vào rượu? Người ta toàn thân đều là thuốc, huynh không biết sao?”

 

Hắc  y nhân biến sắc. Kì thật từ lúc y vào mình một mực chú ý, chưa hề lộ ra mảy may sơ hở, chẳng lẽ y vẫn có cơ hội?

 

Hồng y nhân toét miệng, với lấy bàn tay hắn, lộ ra nửa chừng cánh tay trắng bóc, ôn nhu nói: “Đùa thôi mà, đại ca đừng tưởng thật.”

 

Hắc y nhân thật không thể chịu nổi y, ánh nến mờ mịt, đôi mắt người đó trở nên yêu dã dị thuờng, mang theo một sự mị hoặc mập mờ đầy hứng thú.

 

Hai người đang im lặng thì trong chốc lát, bên ngoài vang lên những tiếng huyên náo. Công lực của hắc y nhân thâm hậu, đã nghe thấy động tĩnh, liền đứng dậy.

 

“Phụ vương về.”

 

Hồng y nhân gật đầu, cũng đứng dậy, dựa vào hắn, giữ hắn lại: “Nột, phụ vương đã trở về, nếu vui mừng thì không sao, chứ nếu mà kinh hách… Huynh phải giúp ta nga!”

 

“Đệ còn biết sợ a?” Hắc y nhân nghe vậy, không khỏi bật người khẽ. Người này không cười thì lạnh lùng như trúc, khi cười lên, lại phảng phất giống đông tuyết tẫn dung, lê hoa sơ trán. Hồng y mỹ nhân không khỏi ngây người, sửng sốt hồi lâu, đột nhiên nắm lấy tay hắn, nói nhỏ: “Ta không sợ gì cả. Ở bên cạnh huynh, ta không sợ gì hết…”

 

Hắc y nhân càng nở nụ cười diễm lệ, không nói gì, nhưng cũng không giằng tay ra, để y nắm tay mình, cùng ra ngoài cổng…

6 thoughts on “PN Đoạn tình kết 2

  1. cái này sao giống….Tỏa tình khiên vậy??? phần tiếp theo của DTK nhưng viết về Diệu Huy và Diệu Nhật hix….rõ ràng là ko phải anh em nhưng lại mang tên anh em, rõ ràng ko phải người thân nhưng bị bắt làm người thân, rõ ràng là yêu nhưng lại mang tội loạn luân…hix! cái này coi tội nghiệp 2 anh em nhà nì lắm vì papa Ngạo hung dữ quá =.= cũng may là mama Ly thương con, che chở nên 2 đứa mới khi bị papa đánh đòn ke..ke,,,

  2. Ôi, nhảy qua đây rùi. Cái đoạn Diệu Nhật nhớ lại là lúc Ngôn Phi Ly sinh ra Diệu Thần và Diệu Nguyệt phải hem, lúc đó Diệu Nhật nhận phụ thân ah. Tỏa Tình Khiến hay ghê, ta cứ nhớ mãi. Cơ mà Diệu Nhật giống phụ thân ah, sinh đứa đầu thì hoàn cảnh khúc trắc, sinh dễ, đến khi “thịnh thế bình an”, có phu quân chăm nom thì thai nghén lại khủng khiếp, đến nỗi con đầu của Diệu Nhật phải thắc mắc lúc Diệu Nhật sinh nó có phải cũng thía không, tại Diệu Nhật lúc này bụng bự tròn tròn, tướng đi kì quái, tính tình…khó chịu nữa.

    Haiz, cả Diệu Nhật và Phi ly đều có tình yêu trắc trở, gặp nhìu đau khổ, nhưng mừng rỡ cả 2 đều hạnh phúc mãi mãi về sau, keke

    Thanks nàng lần nữa vì phiên ngoại nì, tuy là không liên quan nhìu lắm đến Ngạo ca và Phi ly, keke ~ Ta bấn quá ~ Bộ Vương phi của ta là nam nhân là nói đến Diệu Nhật và Đông phương Hạo Diệp ah ~

    Nàng hanchul_8x chắc bít ah, dân chúng còn làm thành Bắc Đường Heechul và Đông Phương Hangeng mà, ôi bấn ~ Ta bấn hanchul ~ Thoy ta chui vào nhà Hankim chơi đây, keke ~

    Nhân tiện ta hỏi tí, có đời sau của đời Diệu Nguyệt hem, Tiểu Lâu Thính Vũ hình như là đời sau phải hem, có xuất hiện 1 bé nhà Đông Phương+Bắc Đường nà, hình như là Đông Phương Vô Song, sau lấy Minh chủ của giáo nào ý ~ Ma da hệ liệt bộ nào cũng hay cả ~

    Thui ta nói nhìu chuyện quá, ta bay đây ~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s