Đoạn tình kết 61 – 62 – 63

Có ai nhớ ta không vậy ta~ Ta trở lại rồi đây này~

Sắp tới ta thi nên bận. Mí lị, dạo này ta lười học quá nên kiến thức nó đang rụng. Chắc từ nay về sau cũng cuối tuần mới update đc. Các nàng chịu khó nhớ ^^

 

61.

“Không được! Ta không đồng ý!”

 

Buổi tối, khi Bắc Đường Ngạo trở về, Lâm Yên Yên liền đem việc này nói với hắn, lập tức bị hắn phản đối.

 

“Vì sao?”

 

“Ta nói không được là không được!”

 

“Phu quân, chàng thật bá đạo. Chàng đã hỏi Ngôn tướng quân chưa mà biết không được? Ngôn tướng quân cũng đã ba mươi tuổi rồi. Nam nhân ba mươi, là tuổi thành gia lập nghiệp. Hắn thân là đệ nhất đại tướng, đi theo chàng đã nhiều năm, công huân xuất sắc, chiến tích hiển hách. Chàng thân là chủ thượng của hắn, chẳng lẽ không quan tâm đến chung thân đại sự của hắn sao?” Lâm Yên Yên vô cùng ngạc nhiên, nhưng khẩu khi vẫn không nhanh không chậm, từng chữ thuyết phục.

 

“Nói chung, chuyện này nàng không cần lo!” Bắc Đường Ngạo lạnh lùng nói, đứng dậy ly khai khỏi phòng.

 

Sau khi trở lại Tổng đà, bởi vì Lâm Yên Yên mang thai, thân thể không tiện, Bắc Đường Ngạo liền dọn đến Nhã Hương cư ở sườn đông trong Trầm Mai viện. Hiện tại, tuy hài tử đã ra đời, nhưng theo quy củ, chưa đầy tháng thì phu thê không thể chung phòng. Bởi vậy, hắn vẫn ngủ lại ở chỗ kia.

 

Lâm Yên Yên lần đầu thấy Bắc Đường Ngạo lãnh ngạnh bác bỏ nàng như vậy, cảm thấy có chút xấu hổ buồn bã, cũng không thể giải thích được tại sao.

 

“Tiểu thư, môn chủ, môn chủ hình như không đồng ý…” Lan Nhi vốn ở ngoài phòng, nhưng những lời đối thoại vừa rồi của hai người, nàng nghe rất rõ ràng, hai mắt lúc này rưng rưng, thương tâm không nguôi.

 

“Ngươi không phải lo lắng, ta sẽ làm chủ cho ngươi.” Lâm Yên Yên bình tĩnh nói.

 

 

Ba ngày sau, Bắc Đường Diệu Huy đầy tháng. Các tướng lĩnh và quản sự trong Thiên Môn đều đến tham gia, còn mang theo rất nhiều quà mừng.

 

Kỳ thật Bắc Đường Ngạo không thích náo nhiệt, với nhưng chuyện lặt vặt này càng không hứng thú. Nhưng trong mắt mọi người, đây chính là lễ đầy tháng trưởng tử của hắn, không cần hắn lo liệu, cũng có người tự nguyện giúp. Huống hồ, nương gia của Lâm Yên Yên cũng là gia tộc quyền cao chức trọng, rất nặng lễ nghĩa.

 

Trong đại viện của Trầm Mai viện, khách quý chật nhà, bầu không khí từng bừng không thua hôm giao thừa. Ngôn Phi Ly đương nhiên cũng tới tham dự, dâng tặng hạ lễ của mình.

 

Đây là sự kiện đại hỷ đầu tiên của môn sau tân niên, tất cả mọi người đều vui vẻ vô cùng. Ngôn Phi Ly bị vài lão bộ hạ lôi kéo uống rượu dồn dập. Y vốn là một người có tửu lượng khá, nhưng từ lúc thân thể phải chịu nhiều tổn hại, giờ không chịu nổi tửu lực, thường ngày cũng phải hết sức kiềm chế. Chỉ là dạo này nhiều chuyện khổ não, từng đợt từng đợt, trong lòng phiền muộn, nên không tiết chế nữa.

 

Uống mấy chén lót bụng, cảm giác nóng nực chậm rãi xuất hiện, giống như hỏa thiêu.

 

“Ngôn tướng quân, đã lâu không uống cùng ngài, hôm nay chúng ta phải uống vài chén mới được!” Trầm phó tướng dáng vẻ cao hứng bừng bừng, như thể là con hắn đầy tháng không bằng.

 

Ngôn Phi Ly ha ha cười: “Hảo! Hôm nay ta sẽ bồi các huynh đệ, không say không về!”

 

 

Bắc Đường Ngạo buồn chán nghe âm thanh đàn ca.

 

Việc này không biết do ai thu xếp, vậy mà cũng mời được gánh hát ca vũ nổi danh kinh thành, đang biểu diễn trước mắt đây. Trong Thiên Môn cấm chế sâm nghiêm, rất ít khi mới những hí tử thế này vào, chỉ có những hoạt động do đích thân môn chủ tiến hành mới có thể sắt xếp chút tiết mục. Chính vì vậy, đại gia mới phá lệ mà dễ dãi, không quá khắt khe như trước.

 

Bắc Đường Ngạo chậm rãi nhìn bốn phía, trông thấy mấy tướng lĩnh đang mời rượu Ngôn Phi Ly, không khỏi nhíu mày.

 

Không biết ai đó đề nghị muốn trông thấy tiểu thế tử, Lâm Yên Yên mới để nãi nương bế hài tử ra. Mọi người trông thấy, tất nhiên không thể thiếu những lời khen ngợi rằng hài tử trông đẹp thế nào, tương lai tiền đồ tốt ra sao.

 

“Ngôn tướng quân, không biết lúc nào mới có thể uống rượu mừng đầy tháng cho nhi tử của ngươi a?”

 

“Ngôn tướng quân còn không mau rước lão bà đi! Tràm phó tướng, ngươi phải hỏi lúc nào mới có thể uống rượu mừng của thượng tướng quân chứ.”

 

Trầm phó tường vỗ đầu, cười: “Đúng đúng, là ta hồ đồ, không có lão bà sao có nhi tử a!”

 

Tất cả mọi người đều cười ha hả.

 

Mấy vị tướng lĩnh này, lớn hơn hoặc nhỏ hơn Ngôn Phi Ly vài tuổi, nhưng đều đã thành gia lập nghiệp, có nhi có nữ.

 

“Ngôn tướng quân, nhi tử của môn chủ cũng đã đầy tháng, ngươi cũng nên cân nhắc chuyện đại sự của bản thân đi.” Trầm phó tướng vỗ vỗ vai Ngôn Phi Ly, sang sảng nói.

 

Ngôn Phi Ly cười cười, không đáp lại, chỉ cạn thêm một chén rượu, sắc mặt hơi ửng hồng.

 

“Ngôn tướng quân, nếu ngươi vừa ý khuê nữ nhà ai, nói với lão ca ta, lão ca ta sẽ làm mối cho ngươi!” Đại hán râu quai nón bên cạnh vỗ ngực nói.

 

Có người lại kêu lên: “Nếu để lão Trương ngươi đi làm mai, ai dám gả cho Ngôn tướng quân a! Đừng có phá hư chuyện tốt của Ngôn tướng quân chứ.”

 

Mọi người càng cười ngất trời.

 

Ngôn Phi Ly được bầu không khí vui vẻ này xoa dịu, cảm giác buồn rầu không còn, cười đáp: “Không cần phải làm mai, các vị huynh đệ uống với ta mấy chén là vui rồi.”

 

Bắc Đường Ngạo ở bên kia giao tiếp với mọi người, tâm tư lại bay đến bên Ngôn Phi Ly. Hai người tuy cách nhau một khoảng cách, nhưng với nội công thâm hậu của Bắc Đường Ngạo, ngưng thần tụ lực, dù ồn ào vẫn nghe rõ cuộc trò chuyện của bọn họ, không khỏi thầm uất hận người muốn làm mai cho y sao gần đây nhiều vậy! Lại thấy Ngôn Phi Ly uống từng chén từng chén liên tục, có chút lo lắng.

 

Buổi tối, tửu yến cuối cùng cũng kết thúc, Bắc Đường Ngạo đi tiễn mấy vị khách nhân tử Nam Cung, trở lại viện đã không thấy bóng dáng Ngôn Phi Ly. Khách khứa từng tốp rời đi, Bắc Đường Ngạo trở lại Lưu Hương cư xem Huy nhi và Ly nhi. Ly nhi không biết thế nào, ngủ không ngủ, vẫn khóc suốt không ngừng, miệng vẫn gọi “cha.” Nãi nương và thị nữ bên cạnh đều cho rằng nó nhớ môn chủ, nhưng chỉ có Bắc Đường Ngạo và Thúy Nữ câm điếc mới biết người nó gọi ai. Bắc Đường Ngạo có chút bất lực, dỗ dành hồi lâu mới vỗ về được nó.

 

Bắc Đường Ngạo muốn về Nhã Hương cư, nhưng lại gặp Lâm Yên Yên ở hành lang.

 

“Phu quân, chàng muốn đi đâu?”

 

“Tối rồi, nàng vẫn chưa nghỉ ngơi sao?”

 

Lâm Yên Yên phất nha hoàn phía sau đi, đến bên hắn, hai má đỏ bừng, nhỏ giọng: “Phu quân lẽ nào đã quên, hôm nay Huy nhi đã đầy tháng rồi.”

 

Bắc Đường Ngạo minh bạch nàng muốn ám chỉ mình nên quay lại chủ ngọa, nhưng chỉ nói: “Hôm nay nàng cũng vất vả rồi, sớm quay về nghỉ ngơi đi.” Nói rồi xoay người ly khai.

 

Ra khỏi Lưu Hương cư, Bắc Đường Ngạo không về Nhã Hương cư, mà tránh mọi người, lặng lẽ đi về Trúc viên. Đẩy cửa phòng, trong phòng chỉ có mỗi một ngọn trản nến, tựa tỏ tựa mờ, buồng trong mơ hồ truyền ra tiếng ưm a.

 

Bắc Đường Ngạo biến sắc, chậm rãi đẩy cửa buồng, trên chiếc giường tối mờ, có hai người y sam lộn xộn dây dưa, cùng quay đầu lại.

 

62.

 

“Môn chủ?!” Mặt Ngôn Phi Ly đang đỏ lựng, trở nên trắng bệch. Nữ tử dưới thân y vội vàng kéo vạt áo lại, thất kinh.

 

“… Cứ từ từ, Ngôn tướng quân hảo hăng hái a!” Bắc Đường Ngạo chậm rãi mở miệng, thần sắc như thường, nhưng trong ánh mắt băng lãnh lại nhuốm thêm phần sương lạnh, ngữ khí cũng không thể cho là nhẹ nhàng.

 

Ngôn Phi Ly đứng dậy, đầu óc hỗn loạn, nhưng cũng không nói gì, chỉ siết chặt hai tay.

 

“Đây là cô nương nhà nào, sao mà may mắn được nằm trên giường của Ngôn tướng quân vậy?”

 

Nữ tử vốn đang cúi đầu, nghe vậy thì run lên, vội vàng quỳ bụm xuống trước Bắc Đường Ngạo.

 

“Môn chủ, không, không, không phải vậy, ngài, ngài hiểu lầm rồi…”

 

“Hiểu lầm?” Bắc Đường Ngạo nhìn Lan Nhi đang nơm nớp lo sợ, thanh âm càng chậm chạp: “Hai người các ngươi nửa đêm canh ba, cô nam quả nữ, y sam bất chỉnh ở trên giường, còn nói ta hiểu lầm ư?”

 

“Ta hiểu lầm cái gì? Nói!” Bắc Đường Ngạo đột ngột quát một tiếng, khiến cả hai người đều thót tim.

 

Lan Nhi chưa từng thấy môn chủ khủng bố như vậy, sợ đến mặt cắt không giọt máu, cả người mềm nhũn, ngã xuống đất, rét run.

 

Ngôn Phi Ly quỳ gối bên cạnh nàng: “Việc này là hiểu lầm, thỉnh môn chủ bớt giận?”

 

Bắc Đường Ngạo thấy Ngôn Phi Ly vì nữ nhân đó mà cầu tình, trong lòng càng nổi giông tố. Đủ loại cảm xúc dồn đến, khiến nộ khí của hắn bùng lên cao ngất. Vung mạnh tay, tát một cái trời giáng lên khuôn mặt Ngôn Phi Ly, khiến y ngã về phía giường.

 

“A!” Lan Nhi kêu lên, nhào tới trước, run rẩy nói: “Môn chủ, không phải do Ngôn tướng quân, là, là lỗi của nô tỳ. Nô tỳ biết sai rồi, nô tỳ không dám nữa…”

 

“Cút! Ngươi là cái thá gì, ngươi mà xứng nằm trên giường hắn ư? Lập tức cút ngay cho ta!”

 

Lan Nhi sợ đến nỗi mắt mày thất sắc. Nàng luôn kính nể môn chủ, giờ thấy hắn thô bạo vậy, một câu cũng không dám nói thêm, hốt hoảng chạy ra khỏi cửa.

 

Lan Nhi vừa rời đi, Bắc Đường Ngạo lập tức túm lấy Ngôn Phi Ly, ném hắn vào giường, quát: “Các ngươi rốt cuộc đã làm cái gì?”

 

Ngôn Phi Ly bị cái tát của hắn làm choáng váng đầu óc, khóe miệng còn vệt máu trào ra, hắn có quát hỏi cũng không trả lời được, chỉ chăm chú nhìn hắn, cắn môi không lên tiếng.

 

“Ngôn. Phi. Ly. Ta hỏi lại lần nữa, các ngươi rốt cuộc đã làm gì?”

 

Ngôn Phi Ly gắng sức nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, chậm rãi mở miệng, thanh âm khàn khàn: “Ngươi không tin ta?”

 

Bắc Đường Ngạo khẽ run lên, hai tay buông lỏng.

 

Kỳ thật, tâm ý của Ngôn Phi Ly đối với hắn, hắn rõ ràng hơn bất kì ai. Chỉ là nghĩ đến chuyện Lâm Yên Yên từng đề cập với hắn, khiến hắn rất để tâm. Hôm nay lại nghe các tướng lĩnh muốn làm mai cho y, càng khiến hắn tâm phiền ý loạn.

 

Ban nãy bất ngờ thấy y và một nữ nhân trên giường dây dưa ám muội, lòng như bị vật gì đó nhéo vào, rất đau. Một ngọn lửa không tên bùng lên, hận không thể thiên đao vạn quả nữ nhân kia, rồi bóp chết Ngôn Phi Ly. Lúc này nghe y chất vấn, giọng nói lộ ra vẻ tuyệt vọng, mới minh bạch mình đang ghen.

 

Bắc Đường Ngạo chậm rãi buông y ra, thấy nhãn thần đau đớn bi thương của y, lòng thắt lại: “Ta không phải không tin ngươi, chỉ là nhìn cảnh tượng này, ai có thể không nghi ngở.” Trông thấy má trái của y sưng lên, có chút hối hận, vừa rồi hắn nổi giận, vung tay mà không cân nhắc, đã tát lên khuôn mặt này rồi.

 

“Ta hạ thủ quá nặng… Vì sao ngươi lại cầu tình cho nữ nhân đó?”

 

“Không vì gì cả.” Ngôn Phi Ly đàm đạm, bờ má tê dại, mất hết cảm giác.

 

Bắc Đường Ngạo lạnh nhạt nói: “Ngươi có biết nữ nhân đó có ý đồ với ngươi? Nếu không phải ta vào đúng lúc, không biết sẽ phát sinh chuyện gì.”

 

Ngôn Phi Ly cắn răng: “Ngươi vẫn không tin ta.”

 

“Đây là hai việc khác nhau! Ngươi không muốn giải thích gì sao?”

 

Ngôn Phi Ly không lên tiếng.

 

Bắc Đường Ngạo đứng bật dậy, mặt đày vẻ lo lắng, hận nói: “Ta sẽ điều tra rõ chuyện này.”

 

Sau đó, phất tay áo rời đi.

 

 

Lao ra khỏi Trúc viên, một trận gió lạnh kéo tới, mang theo hơi lạnh thấu xương, thổi tắt ngọn lửa thịnh nộ của hắn.

 

Bắc Đường Ngạo không phải không biết chuyện này cổ quái. Lúc đầu có lẽ tại hắn nổi cơn ghen, bị sự đố kị chiếm giữ tâm hồn. Nhưng cũng phải nói đến cái thái độ gì cũng không nói của Ngôn Phi Ly. Nếu muốn hắn tin, cho dù chỉ nói có một câu, có vô lý thế nào bản thân cũng có thể bỏ qua, sẽ tuyệt không khó chịu thế này.

 

Thật ra là khó chịu cái gì, hắn cũng không biết. Chỉ là dáng vẻ tĩnh mịch này của Ngôn Phi Ly khiến hắn càng phẫn nộ, có một cảm giác không được tín nhiệm.

 

— nguyên lai, cả hai ta đều chưa tin tưởng nhau a!

 

Bắc Đường Ngạo chợt phát hiện ra sự thực này, lòng đau nhức khắc khoải.

 

— hai ta như thế này thì liên quan gì đến nhau? Không tin tưởng nhau cũng là đương nhiên thôi.

 

“Ha ha…” Bắc Đường Ngạo đột nhiên phát ra tiếng cười khẽ, vị tanh nồng trào lên yết hầu, lại bị hắn nuốt mạnh xuống.

 

— thấm thoát, trong lòng ta ngươi đã quan trọng như vậy…

 

Bắc Đường Ngạo thầm quyết tâm, đem tâm trí đang dao động tàn khiến nội tức tán loạn ép xuống. Nhưng hắn thập phân rõ ràng, Minh Nguyệt thần công hoàn hảo của mình, cuối cùng đã xuất hiện vết nứt.

 

— loại quan hệ này vốn không nên tồn tại. Nếu không phải có Ly nhi, hôm nay chúng ta vẫn là chính mình trước kia.

 

Trong đầu Bắc Đường Ngạo, thình lình có một ý niệm.

 

63.

 

Ngôn Phi Ly chậm rãi trở mình, tỉnh lại trong nhức nhối. Gò má đã thôi đau rát, nhưng lồng ngực lại trống không, mênh mồng mù mịt.

 

Hôm đó là do uống quá nhiều rượu nhưng cũng không đến nỗi say, cho nên khi Lan Nhi vào phòng, y lập tức phát hiện. Lan Nhi đặc biệt bưng đến một chén trà giải rượu cho y, y từ chối không được, đành phải uống. Ai ngờ lúng túng thế nào, nước trong chén bị sóng ra ngoài, bắn cả vào người, khiến y phục bị ướt. Lan Nhi vội vã muốn hầu hạ y thay y phục.

 

Ngôn Phi Ly không phải chưa từng trải qua chuyện nam nữ, cũng không phải không biết tâm tư của các nha hoàn đối với y. Lan Nhi đến gần, muốn làm gì, có ý tứ gì, y loáng thoáng cũng hiểu, tất nhiên sẽ không để nàng làm vậy.

 

Kỳ thực ở trong cao môn đại hộ, ai lại không có nha hoàn hầu hạ ở tẩm cư, đừng nói đến thay y phục, kể cả tắm rửa cũng không là gì. Mấy việc sinh hoạt này, Lan Nhi sớm đã làm quen, cho dù ở Trầm Mai viện, Bắc Đường Ngạo cũng có rất nhiều nha hoàn chăm lo ăn mặc. Tay chân nàng nhanh nhẹn hoạt bát, nhanh chóng đã cởi xong vạt áo Ngôn Phi Ly.

 

Ngôn Phi Ly dẫu sao cũng không thể để nàng giống một Lăng Thanh thứ hai, vội vã ngăn hai tay nàng lại.

 

“Lan Nhi cô nương, không cần, ta có thể tự thay đồ.”

 

“Chuyện này thì có gì chứ. Ngôn tướng quân không cần để ý, Lan Nhi hầu hạ ngài.” Lan Nhi nói nhỏ.

 

“Thực sự không cần, ta không có thói quen được hầu hạ.”

 

“Ngôn tướng quân, việc này sao có thể để ngài tự làm. Lan Nhi, Lan Nhi nguyện ý hầu hạ ngài… Lan Nhi ngưỡng mộ ngài đã lâu.” Lan Nhi đỏ mặt xấu hổ, câu cuối lí nhí, nhưng bày tỏ tâm ý bản thân rất rõ ràng.

 

Ngôn Phi Ly hơi kinh ngạc, không ngờ nàng bạo dạn vậy, cứ thể mà trực tiếp nói, không khỏi ngây người một lúc.

 

Kỳ thật nữ tử Bắc quốc luôn mạnh dạn vậy, yêu hận oán sầu muốn nói là nói, muốn làm là làm. Lan Nhi tuy theo Lâm Yên Yên đến đây, đã nhập gia tùy tục, thu liễm rất nhiều. Nhưng bây giờ, chuyện đã được tiểu thư chấp nhẫn, còn cổ vũ nàng thẳng thắn theo đuổi, nàng liền phô bày cách hành sự của đầy bạo dạn của nữ tử Minh quốc, nhân cơ hội này mà bày tỏ. Thấy Ngôn Phi Ly không nói gì, nàng tiếp tục: “Lan Nhi tự biết mình chỉ là nha hoàn, không xứng với Ngôn tướng quân, nhưng Lan Nhi thật có tâm ý với tướng quân, tuyệt không giả dối, thỉnh tướng quân tin nô tỳ.”

 

“Lan Nhi cô nương, ta tin cô nương, bất quá Ngôn mỗ e không thể có phục phận này…” Ngôn Phi Ly thật không biết phải nói thế nào cho phải. Trong đầu vẫn bị chất cồn quấy nhiễu, tai ù ù, nhất thời có chút phiền não, xoa xoa thái dương.

 

“Tướng quân…” Lan Nhi cũng không nổi giận, thấy y khó chịu, nhân tiện: “Có phải đầu khó chịu? Lan Nhi giúp ngài thư giãn.” Nói rồi, nhẹ nhàng giúp y xoa bóp.

 

Ngôn Phi Ly định cự tuyệt, nhưng cảm thấy bàn tay nàng thật ôn nhu dễ chịu, quả thật rất thoải mái, mới để nàng giúp mình xoa hai bên thái dương. Đến lúc khá lên, mới nói: “Đa tạ cô nương, ta đã đỡ rồi, cô nương trở về đi.”

 

Lan Nhi nghe những lời này, đột nhiên hai mắt đỏ lên, rơi lệ.

 

Ngôn Phi Ly nhất thời luống cuống, vội nói: “Lan Nhi cô nương, cô, cô nương…”

 

“Tướng quân có phải ghét Lan Nhi?”

 

“Tuyệt đối không phải.”

 

“Nếu như vậy, xin tướng quân tác thành Lan Nhi.” Nói rồi, nhào vào Ngôn Phi Ly, ôm lấy đầu gối y mà thút thít.

 

“Cô nương mau đứng lên.” Ngôn Phi Ly hốt hoảng.

 

Lan Nhi tự cởi áo mình, sắc mặt thẹn đến đỏ bừng: “Lan Nhi toàn tâm toàn ý, nguyện hầu hạ tướng quân.”

 

“Đừng làm vậy!” Ngôn Phi Ly vội tóm lấy cổ tay nàng, “Lan Nhi cô nương, thỉnh tự trọng.”

 

Lan Nhi nghe vậy, “oa” một tiếng, khóc thảm thiết. Ngôn Phi Ly thở dài, đỡ nàng ngồi xuống bên giường. Y đứng dậy, nghiêm mặt: “Lan Nhi cô nương, đa tạ cô nương nâng đỡ. Ngôn mỗ không ghét cô nương, thực không dám giấu diếm, Ngôn mỗ đã có người trong lòng, đời này ngoài người đó, quyết không chạm vào ai khác.”

 

Lan Nhi lặng người, thấy bộ dạng của y, cuối cùng đã biết tâm ý hắn rất kiên định, chỉ thương tâm không thể nói, nghẹn ngào rồi hạ giọng: “Tâm ý của tướng quân Lan Nhi đã hiểu, Lan Nhi… sẽ không làm khó tướng quân nữa.” Nói rồi đứng dậy, muốn ra khỏi phòng.

 

Chuyện hỗn loạn tiếp theo cũng không biết là thế nào. Tựa hồ là Lan Nhi không nhìn rõ đụng vào Ngôn Phi Ly, hay là Ngôn Phi Ly dời chân đụng vào nàng, nói chung là sự tình linh tinh, còn có một người say rượu, cả hai mới ngã xuống. Ngôn Phi Ly theo phản xạ đẩy tay, Lan Nhi sau dó bị Ngôn Phi Ly kéo vội lại, cùng ngã xuống giường. Vô cùng vướng víu hỗn loạn, ai cũng không nói nổi thành lời. Lan Nhi bị đau thì kêu, đang lúc bối rối định đứng dậy, lại nghe thấy tiếng cửa chậm chạp mở ra.

 

Nguyên lại trên đời có những chuyện khéo trùng hợp. Chính là cái lúc mập mờ đáng xấu hổ nhất ấy, môn chủ đẩy cửa vào, khiến hai người bách khẩu mạc biện (*).

 

(*) bách khẩu mạc biện: có trăm miệng cũng không biện bạch được (QT).

 

— chẳng lẽ đây là thiên ý?

 

Ngôn Phi Ly rời giường, cả thể xác lẫn tinh thần đều uể oải, nhớ lại tất cả mọi chuyện vừa phát sinh.

 

Cơn thịnh nộ của môn chủ, với y coi như là một sự quan tâm, nhưng cũng có thể nói rằng hắn không tín nhiệm mình.

 

— quan hệ giữa chúng ta là gì? Sao lại cần tín nhiệm?

 

Ngôn Phi Ly bỗng nhiên cảm thấy ức chế không thể chịu đựng được, đấm mạnh hai đấm xuống giường, khiến giường lõm sâu một lõm.

 

— cái gì chứ! Loại quan hệ này đáng lẽ không nên tồn tại!

 

Ngôn Phi Ly thở dốc, đau lòng đến nỗi không thể thở được.

 

 

“Rầm!” một tiếng, đại môn bật mở. Lâm Yên Yên và Lan Nhi đang khóc lóc cùng giật nảy mình, ngoảnh lại nhìn, trông thấy thần sắc lãnh ngưng của Bắc Đường Ngạo.

 

“Nàng mang theo một nha hoàn thật tốt!”

 

Lâm Yên Yên chưa từng trông thấy sắc mặt hắn như vậy, ban nãy Lan Nhi khóc sướt mướt kể lại chuyện phát sinh với nàng, nàng vẫn còn thấy khó tin. Nhưng thấy dáng vẻ này của Bắc Đường Ngạo, giờ nàng mới thấy chính xác.

 

“Phu quân, chuyện này…”

 

“Chuyện này nàng mau giải thích rõ cho ta. Bằng không, ngày mai đánh đuổi nha hoàn không an phận này đi!”

 

“Phu quân?!” Lâm Yên Yên kinh ngạc, Lan Nhi càng sỡ hãi. “Ngươi lui xuống trước đi.” Lâm Yên Yên vội vàng phân phó nàng ta. Lan Nhi không dám ở lại, hoang mang lùi ra.

 

“Để nàng ta đi câu dẫn Ngôn Phi Ly, có phải là mưu kế của nàng?”

 

“Vâng.”

 

“Nàng thật to gan!” Bắc Đường Ngạo nheo mắt lại, “Nàng hiện đang nghĩ gì, đừng cho là ta không biết.”

 

Tim Lâm Yên Yên nhảy lên. Nàng đúng là dự định đem Lan Nhi gả cho Ngôn Phi Ly, mượn chuyện này để lôi kéo tâm phúc của Bắc Đường Ngạo, thuận tiện dò la một số chuyện muốn biết. Bất luận thế nào, đây cũng là một sự lựa chọn tốt. Ai ngờ Bắc Đường Ngạo lại phản ứng quá nghiêm trọng với nó, thực sự nằm ngoài dự liệu của nàng, cũng khiến nàng mơ hồ cảm thấy không hợp lý lắm.

 

“Phu quân, nam nữ hoan ái, vốn không sai. Lan Nhi ngưỡng mộ Ngôn tướng quân đã lâu, thiếp cổ vũ nàng ta đi bày tỏ với Ngôn tương quân, có gì sai? Bọn thiếp đều là nữ tử Bắc quốc, dám yêu dám hận, chàng không thể trách nàng ta.”

 

“Hảo, ta không trách nàng ta.” Bắc Đường Ngạo lạnh lùng nhìn Lâm Yên Yên không còn dáng vẻ ôn nhu ngày xưa nữa. “Chỉ là từ nay về sau, nàng nên bỏ cái ý niệm này đi.”

 

“Vì sao?” Lâm Yên Yên không cam lòng, hỏi.

 

Bắc Đường Ngạo lạnh nhạt đáp: “Bởi vì từ ngày mai, Ngôn Phi Ly sẽ phải dời Tổng đà, đóng ở biên chi, không có lệnh, không được trở về!”

18 thoughts on “Đoạn tình kết 61 – 62 – 63

  1. hơ hơ.ta có đọc bản convert nhưng cái đoạn này tác giả chưa thêm vào a.nhưng vẫn hỉu được.he he.ngạo ca ăn dấm chua ghê gớm.thank nàng.ta là ma mới vào nhà nàng, giờ mới báo cáo.thông cảm nha

  2. Chào mừng blue quay trở lại!!!! Oa nhớ quá nhớ quá *ôm ôm*

    Đúng nơi nào càng nhiều người càng lắm chuyện thị phi, anh Ly có muốn an ổn sống một cuộc sống bình thường cũng không yên nữa ;___; và bây giờ dẫn đến quyết định ly khai như thế này. Cũng cùng phận nữ nhi nên mình có thể cảm thông được với tâm trạng của Yên Yên nhưng mà dưới thân phận hủ nữ thì thật ức chế quá. Mong là sóng gió mau qua để hai anh có thể toàn tâm toàn ý trao trọn vẹn con người mình cho nhau.

    • Úi dzời, lâu lắm mới thấy nàng *ôm ôm*

      Ta đồng ý với nàng! Trời ơi, ta càng lúc càng ghét LYY, dù ta cũng rất hiểu cho tâm trạng nàng ta, nhưng mà, chia cắt Ngạo-Ly, ko thể tha thứ! Mà ta thấy LYY đúng như anh Ngạo nhận định, mất hết vẻ ôn nhu hồi xưa. Cái này có gọi là lộng quyền ko? Hay là mất bản chất? Hz…

      Ta vừa thích lại vừa ghét phân đoạn tiếp theo, chẹp chẹp…

  3. Trời ơi, hên mà ta kiếm được nhà nàng! Bản QT ngày xưa ta đọc là bản chưa rewrite cho nên làm gì có mấy cảnh này! Oh my God, tim ta muốn nhảy ra ngoài luôn!

    Cố lên nàng!

    P/s: Nàng đang học 12 phải hông?

  4. rõ là yêu nên ghen đến ko thể kềm chế =.= từ Ngạo ca cho đến Yên Yên.

    Yên Yên cảm nhận được sức nguy hiểm nhưng chẳng qua là cô ko tin vào trực giác của mình >”””< đời người như chớp mắt, ngày vui thì chẳng có là bao thế mà 2 người cũng rãnh chơi trò trốn tìm thế này a?….

  5. rõ là yêu nên ghen đến ko thể kềm chế =.= từ Ngạo ca cho đến Yên Yên.

    Yên Yên cảm nhận được sức nguy hiểm nhưng chẳng qua là cô ko tin vào trực giác của mình >”””< đời người như chớp mắt, ngày vui thì chẳng có là bao thế mà 2 người cũng rãnh chơi trò trốn tìm thế này a?….

    p/s: nàng ơi, nàng dạo này bận lắm a? hay là sức khỏe có vấn đề???

  6. @Outsider: 3 năm sau mới hợp ;____;

    @Tích Chiêu: ^^ Ta sẽ đưa link bản rewrite này lên phần Download, nàng qua đó down nhớ. Ta đã qua năm 12 gian khổ rồi, đang là tân sinh viên 😀

    @hanchul_8x: Thì ghen thế này mới thấy anh Ngạo yêu anh Ly đến thế nào. Còn Yên Yên, xin lỗi, ta chỉ thấy rằng nàng ta lộ hết bản chất ra bấy nhiêu thôi >.< Thôi được rồi, công bằng mà nói thì Yên Yên cũng nặng tình với Ngạo ca thật. Rốt cuộc cãi chuỗi dai dẳng này thì là từ anh Ngạo mà ra cả, anh Ngạo là người đáng trách nhất á Ò.Ó.

    Dạo này ta bận ôn thi đâm chẳng làm ơn đc gì sất. Mí lị, ta đang lười học quá, kiến thức nó rụng đâm ta sợ a~ Gì chứ, việc học vẫn là mối quan tâm hàng đầu ;___;

  7. Mọi chuyện đúng là do bạn Ngạo mà ra nhưng thật ra cũng do cái thời của câu chuyện này nữa… Tội anh Ly quá, phải xa con xa bạn chồng ích kỷ của mình

  8. đọc mà thương Ly ca …đọc nhiều đam mỹ rồi nhưng cũng tránh k dám đọc truyện ngược nên chưa từng thấy cái truyện nào mà do thời thế lại ảnh hưởng đến tình cảm nghiêm trọng như vậy, yêu mà k dám chấp nhận ~.~ đã xác nhận yêu 1 người lại làm khổ người đó. aixx dù biết cũng k thể như mình thích mà a Ngạo vứt bỏ LYY được nhưng mà ……………Ly ca đáng thương quá cơ…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s