Đoạn tình kết 66 đến 72

66.

Thân ảnh màu nâu xẹt nhanh qua, phía sau là một thân ảnh màu đen theo sát. Sau khi vào đến rừng rậm, hắc y nhân bắn ra một cái gì đó, hạt y nhân kêu lên một tiếng, đứt đoạn ngã xuống. Người nọ đuổi lên, nhanh chóng điểm huyệt hắn, đã thấy bàn tay người ở trên mặt đất vung lên, đánh tới. Hắc y nhân phản ứng nhanh, lập tức nghiêng đầu tránh, giận dữ quát: “Lăng Thanh!”

 

Hạt y nhân khẽ cắn môi, lại một chưởng nữa đánh tới. Khuôn mặt luôn như lãnh nhược băng sơn của hắc y nhân đã lộ ra vẻ tức giận, không chút khách khí đánh trả. Hai người trong khu rừng đen kịt, đấu qua đấu lại đã hơn mười chiêu.

 

Tướng mạo của cả hai giống hệt nhau, tuổi tác cũng tương tự, nhưng công lực lại có hơn có kém. Công lực của hắc y nhân rõ ràng cao hơn một bậc, lại thêm Lăng Thanh vừa bị gã đánh trúng mắt cá chân, xuất chiêu ít ưu thế hơn, cuối cùng cũng bị hắc y nhân chế ngự.

 

“Ngươi thật to gan, dám phản bội môn chủ ư?!” Hắc y nhân phẫn nộ, đau đớn quát hỏi.

 

“Không phải!” Lăng Thanh rống to: “Ta không phản bội chủ thượng!”

 

“Vậy ngươi bỏ trốn khỏi Thiên Môn là vì lẽ gì? Ngươi không biết rằng khi đã vào Thiên Môn, trừ phi bị gạch tên khỏi danh sách của môn chủ, có chết cũng không được rời đi sao? Huống chi chúng ta còn là tư vệ của chủ thượng, đã phát thề trước vong linh Bắc Đường vương!”

 

Toàn thân Lăng Thanh run rẩy, kích động mà đáp: “Đại ca, ngươi cũng quên rồi sao, liệt tổ liệt tông Lăng gia ta cũng đã phát thề, kiếp này tuyệt không phản bội chủ thượng!”

 

Lăng Chu tức giận có chút bình tĩnh lại: “Vậy vì sao ngươi không chờ sự cho phép của môn chủ đã ly khai?”

 

Lăng Thanh nghiến răng, không lên tiếng.

 

“Ngươi nói mau! Nếu không chẳng cần chờ môn chủ cho phép, ta cũng không tha cho ngươi đâu!”

 

“Ta, ta muốn đi tìm một người…” Lăng Thanh cúi đầu, thấp giọng nói.

 

“Ngươi!” Lăng Chu đã biết hắn muốn tìm ai, cho dù gã luôn lãnh ngạnh với hắn, đối với người đệ đệ ruột thịt yêu hơn cả tính mạng, vì một nam nhân làm ra cái chuyện này, vẫn đau lòng vô cùng.

 

“Ngươi có biết mình đang làm gì không hả? Ngươi có biết hắn là người thế nào với môn chủ không? Ngươi dám…” Lăng Chu không thể nói tiếp.

 

“Ta biết.” Lăng Thanh đáp, đột nhiên ngẩng đầu: “Thế nhưng hắn đã ly khai, không phải là người của môn chủ nữa. Hiện tại hành tung bất minh, ta muốn đi tìm hắn. Đại ca, ngươi thả ta đi, ngươi để ta đi tìm hắn…”

 

“Chát!”

 

Tiếng bạt tai vang vọng, cái tát cho Lăng Thanh. Lăng Chu giận đến phát run: “Ngươi còn không biết hối cải!”

 

Lăng Thanh đưa tay chạm má, không nói.

 

“Ngươi cho rằng hắn đã rời khỏi môn chủ là ngươi sẽ có cơ hội? Ngươi cho rằng môn chủ thả hắn đi, thì sẽ không quan tâm đến hắn nữa? Không nói nhân hải mang mang (*), ngươi đi đâu tìm hắn, mà có tìm được thì sẽ thế nào? Ngươi nghĩ hắn sẽ thích ngươi ư?”

 

(*) nhân hải mang mang: biển người mênh mông.

 

Lăng Thanh cúi thấp đầu, một lát lại nhẹ nói: “Hắn sẽ không thích ta, ta biết.”

 

Trong mắt người kia, trong lòng y, chỉ có một mình môn chủ, điều này, huynh đệ bọn hắn đều rõ ràng vô cùng.

 

“Vậy vì sao còn muốn đi tìm?”

 

Lăng Thanh nhìn người bào huynh (anh ruột) của mình, mù mờ hoang mang đáp: “Ta cũng không biết… Ta chỉ biết mình muốn tìm hắn, muốn ở bên cạnh hắn. Cho dù trong mắt hắn không có ta, cho dù ta chỉ là phó dịch của hắn, không sao cả… Tóm lại, tóm lại ta không muốn để hắn một mình… Đại ca, ngươi nói xem, có phải kiếp trước ta thiếu hắn?”

 

Lăng Chu nhìn bộ dạng này của đệ đệ, không trả lời.

 

Hai người im lặng hồi lâu, gió gợi tiếng của lá trong khu rừng tĩnh lặng, còn có cả tiếng thú vật ban đêm huýt gọi.

 

“Đại ca?” Lăng Thanh dò xét gọi.

 

“… Ngươi đi đi.” Lăng Chu thở dài, giải huyệt đạo cho hắn.

 

Lăng Thanh đứng dậy, đột nhiên do dự: “Đại ca, ta đi, ngươi sẽ nói thế nào với môn chủ?”

 

“Không cần ngươi lo. Lăng gia chúng ta đời đời làm ám vệ cho Bắc Đường vương, thiếu một người, còn người khác.”

 

“… Đại ca, ta, ta có lỗi với ngươi! Cũng có lỗi với môn chủ! Ta…”

 

“Đừng nói nữa! Nếu ngươi không đi, ta sẽ đổi ý đó!”

 

Lăng Thanh cả kinh, vội vàng: “Vậy ta đi!”

 

Lăng Chu nhìn theo thân ảnh nhanh chóng tiêu thất vào rừng cây của hắn, đợi mọi chuyện đã xong xuôi, gã mới quay lại, đột nhiên quỳ xuống.

 

“Thuộc hạ tham kiến môn chủ.”

 

Một thân ảnh bạch sắc chậm rãi xuất hiện, không có tiếng động, tựa như quỷ mị.

 

“Đứng lên. Ngươi làm tốt lắm, sau này nhớ duy trì liên lạc với hắn.”

 

“Vâng.” Lăng Chu sớm đã khôi phục diện vô biểu tình, nhưng lúc này, vẫn không nhịn được có chút xúc động.

 

“Môn chủ, Lăng Thanh hắn, hắn chỉ nhất thời si mê Ngôn tướng quân, đợi một thời gian, sẽ tỉnh ngộ…”

 

Bắc Đường Ngạo mỉm cười, ngắt lời gã: “Ngươi không cần nói cho hắn, bản tọa sẽ không lưu tâm.”

 

Chính vì nỗi si mê này mới có thể thành tâm đi tìm người kia, cũng sẽ hảo hảo bảo hộ y — tuy rằng người kia cũng chẳng cần ai bảo hộ.

 

“Có lẽ, hắn đừng tỉnh ngộ sẽ tốt hơn…” Bắc Đường Ngạo ngẩng đầu, xuyên thấu qua tầng tầng cây, trông lên những vì sao lấp lánh. Ngôn Phi Ly tựa như một trong những vầng tinh tú này, lặng lẽ thủ hộ đã nhiều năm, hắn cũng hy vọng, bên cạnh y luôn có một người, có thể vĩnh viễn tận tâm bảo hộ y như thế.

 

— tiếp theo, sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra. Phi Ly, ta cần phải tạm thả ngươi đi. Nhưng ta sẽ phái một người, thay ta tìm ngươi trước, luôn ở bên ngươi…

 

67.

 

Thảo nguyên đầu xuân, xuân ý dạt dào, hoa nở điểm xuyến mặt cỏ xanh ngát, trải rộng, mang theo hương thơm nhàn nhạt, qua vùng bình nguyên thâm thấp, bay khắp sườn đồi, ra tận chân trời, hòa làm một với bầu trời trong xanh.

 

Nơi đây chính là thủ phủ của Minh quốc, ngoại ô của Diêu Kinh.

 

Trên đại thảo nguyên có mấy trăm con tuấn mã vừa hí vang vừa chạy, trần yên khởi chỗ (1), nhanh như chớp nháy, kinh thiên động địa, khí thế như hồng (cầu vồng – QT). Vó ngựa vù vù, ngay cả thảo nguyên cũng phải hơi rung rung. Ở sau đàn ngựa, có vài mục dân vung vung mã tiên đuổi theo.

 

(1) trần yên khởi chỗ: Ta mạn phép đoán là có khói bay theo, chạy tóe khói á.

 

Gần mấy trăm con ngựa cứ một mạch phi về một gia mã tràng. Gia mã tràng này không lớn cũng không nhỏ, chăn nuôi cũng chỉ có mười con, chuyên cung cấp ngựa cho vài hộ trong kinh thành. Nhưng hai năm nay, Minh quốc tân quân đăng cơ, không kiêng dè xuất kích, sau khi tiêu diệt các tiểu quốc xung quanh, dần dần thống trị thao nguyên tây bắc và biên cương nam bộ, nhu cầu với chiến mã tăng cao, cho nên mã tràng nhỏ nhỏ cũng phải mở rộng kinh doanh, trở thành một trong những mã tràng cung cấp ngựa cho đại quân Huyền Vũ của cấm vệ quân Bắc Đường vương.

 

Một tiểu cô nương diện y sam hoàng sắc, tầm mười bốn tuổi, thế mà đã cưỡi một chú ngựa rất to, xa xa chạy đến từ sườn dốc bên kia.

 

“Phan thúc thúc! Phan thúc thúc…” Thanh âm trong trẻo của cô nhóc bị tiếng móng ngựa dồn dập át đi, nhưng từ xa vẫn có thể thấy được nàng giữa đám mục dân. Người nọ đứng trước đàn ngựa, vẫy vẫy tay, rời khỏi đàn ngựa chạy vội tới.

 

“Nhã nhi.” Người nọ đã ở trước mặt nữ hài, mỉm cười hỏi: “Hôm nay không phải đi học sao? Về sớm vậy?”

 

“Phan thúc thúc.” Nữ hài mở to đôi mắt như sao, kích động đáp: “Hôm nay Bắc Đường vương và Úc tướng quân khải hoàn hồi triều, học đường nghỉ, chúng cháu đến cửa ô trông ngài.”

 

“Vậy sao. Nhanh thế à?” Người nọ sửng sốt.

 

“Vâng ạ. Bắc Đường vương thật lợi hại. Lần trước diệt Tôn quốc và Đức quốc cũng chỉ nửa năm, lần này diệt Nam Ô, chỉ có hai tháng. Hoàng thượng đại hỉ, ban chỉ gọi Bắc Đường vương hồi triều, quốc khách một tháng. Học đường của bọn cháu cũng không mở đâu!”

 

“Một tháng không cần đi học, cháu sao lại vui thế?” Người nọ giả bộ nghiêm mặt.

 

Nữ hài le lưỡi, hừ nói: “Đây là chiếu chỉ của Hoàng thượng, không phải người ta cố tình trốn học.”

 

“Được rồi, đã biết.” Người nọ cười cười, vươn tay, vỗ vỗ đầu nàng.

 

“Phan thúc thúc là tốt nhất.” Nữ hài bắt lấy tay y nũng nịu. Nàng tuổi nhỏ, chỉ mới mười một tuổi, nhưng nữ tử phương bắc phát triển nhanh, nhìn đã như một thiếu nữ trưởng thành rồi.

 

“Nhã nhi tới tìm ta có việc gì vậy?”

 

“À vâng.” Nữ hài lúc này mới nhớ đến chính chuyện. “Cha cháu tìm thúc.”

 

“Hảo, cùng đi nào.” Người nọ dắt theo nữ hài, ghìm cương mà đi.

 

Đến một trạch đại viện, hai người nhảy xuống ngựa, Lưu Nhã nhanh nhẹn chạy vào trong. Đúng lúc đó, một đại hán có vết sẹo lớn trên mặt đi ra, trông thấy nàng thì mắng: “Nha đầu, bảo mày đi tìm thúc thúc sao mãi mới về, đi chơi ở đâu hả?”

 

“Cha, con không có đi chơi, thúc thúc ở bãi chăn thả, con phải băng qua núi mới tìm được.”

 

“A Thất, ngươi đừng mắng nàng. Hôm nay chúng ta đi hơi xa.”

 

Đại hán nói với nữ nhi: “Về nhà hảo hảo dọn dẹp chút đi, mẹ con đang làm cơm đó, đi giúp đi.”

 

“Vâng.” Lưu Nhã ngoan ngoãn đáp, chạy đi.

 

“Tiểu Ngôn, ngươi đi theo ta.” Đại hán có vết sẹo trên mặt không phải ai khác, chính là người huynh đệ cùng lớn lên với Ngôn Phi Ly, Lưu Thất.

 

“A Thất, ở ngoài đừng gọi ta như vậy. Giờ ta tên Phan Ly.”

 

“A! Phải rồi! Tí nữa thì quên.” Lưu Thất vỗ đầu, nói xong mới nhớ.

 

Ngôn Phi Ly lắc đầu, rành gã hơn cả bản thân. Đã lâu như vậy rồi, cũng không thấy ai đi tìm y, chắc là người nọ… Đã quên mình rồi.

 

Hai người đi vào trướng phòng (2), Lưu Thất đóng cửa lại, ngồi xuống đối diện Ngôn Phi Ly, nói: “Tiểu Ngôn, Bắc Đường vương hôm nay sẽ khải hoàn hồi triều.”

 

(2) trướng phòng: phòng kế toán 😀

 

“Ân. Ta đã biết.”

 

“Sáng sớm hôm nay, Bắc Đường vương phủ đột nhiên cử người tới, nói rằng cấp cho ái mã của Bắc Đường vương một tẫn mã (ngựa cái) tốt nhất, bảo chúng ta chuẩn bị một chút, chọn khoảng ba con, buổi chiều mang đến Bắc Đường vương phủ.”

 

“Vậy a…” Ngôn Phi Ly thầm tính toán, Mặc Tuyết cũng đã bảy tám tuổi, đã đến tuổi làm cha. May mắn được theo Bắc Đường Ngạo mà nhịn lâu như vậy, vẫn chưa được cho phối lần nào.

 

“Bất quá, có vẻ hơi vội. Nếu muốn có tẫn mã tối hảo, thế nào cũng phải chuẩn bị a.”

 

“Ừ. Ta cũng nói với người của vương phủ như vậy, nhưng bọn họ nói tiểu thế tử muốn, nhất thời không chờ được, vương phi lúc đó mới hạ lệnh chọn nhanh, nói muốn hai ngày phải cấp đối tượng.”

 

Lòng Ngôn Phi Ly chợt thoáng động. Không biết tiểu thế tử mà bọn họ nói đến là ai…

 

Lưu Thất nuốt nước bọt, lại nói: “Hình như không chỉ để mỗi mã tràng của chúng ta chuẩn bị tẫn mã. Tất cả các mã tràng, mỗi mã tràng đều phải đưa đến ba con, cuối cùng để người trong vương phủ chọn, chọn xong mới biết. Hai năm trước, trong đợt tuyển mã, chúng ta bị chèn ép đến nỗi tí nữa thì không chống đỡ nổi. Nếu Tiểu Ngôn ngươi không kịp thời tới, chúng ta giờ này chắc chẳng nở mày nở mặt như bây giờ. Cho nên lần này…”

 

Lưu Thất chưa nói xong, Ngôn Phi Ly dù không để tâm, nhưng cũng đã hiểu. Tới đây đã lâu rồi, y vẫn luôn thầm nói với bản thân, đừng cố tìm hiểu. Nhưng người kia vang danh thiên hạ, dù y có nhất quyết khép tai không muốn nghe cũng không được.

 

Không nghe cũng được, hôm nay coi như lần đầu tiên nghe thấy. Tuy không có chuyện gì đáng nói, cũng không biết đó là ai, nhưng tiếng lòng của y vẫn không cách nào ngừng kích động…

 

68.

 

Buổi trưa, Ngôn Phi Ly và Lưu Thất không kịp ăn, đến thẳng mã tràng chọn lựa ba cô ngựa hoàn mĩ.

 

Ngôn Phi Ly nhớ tới Mặc Tuyết, một chàng ngựa kiêu ngạo y như chủ nhân a! Cô nàng nào mới có thể lọt vào mắt xanh của nó?

 

Ở trong mã tràng cả buổi, tốn bao nhiêu công phu, Lưu Thất cũng đã chọn ra được ba con, buổi chiều đưa đến vương phủ.

 

Bất quá Ngôn Phi Ly lại cảm thấy mấy con ngựa này không được. E rằng chúng nó lọt được mắt người, chắc gì đã hợp ý một con ngựa thông minh như Mặc Tuyết.

 

Chạng vạng, Lưu Nhã trở về cùng mấy đứa trẻ trong thành, trên bàn cơm cứ tíu tít chuyện Úc tướng quân cưới ngựa uy phong ra sao, lại tiếc nuối nói rằng Bắc Đường vương không kỵ mã mà ngồi hoàng niện (1), không lộ mặt.

 

(1) hoàng niện: đoán là xe hoàng gia ‘___’


“Vì sao không kỵ mã?” Ngôn Phi Ly hỏi.

 

Lưu Nhã vừa nhai cơm vừa nói: “Nghe bảo Bắc Đường vương bị thương trên chiến trường, Hoàng thượng đích thân ban ngự niện, bảo ngài không cần hạ kiệu, trực tiếp vào cung.” Nàng lắc lắc đầu, nói: “Úc tướng quân rất uy phong, bất quá không bằng Bắc Đường vương rạng ngời. Bắc Đường vương là người giỏi nhất. Lần trước cưới ngựa đen từ Đức quốc trở về, vô cùng oai, lại đẹp lắm a! Tỷ tỷ Trần gia nhìn đến ngây người, còn nói dù có là nha đầu trong phủ vương gia cũng nguyện ý làm.”

 

“Nha đầu, đừng nói nhảm nữa!” Lưu đại tẩu ở bên huấn nàng. “Con gái con đứa, đừng nói những điều hoang đường vậy”

 

Lưu Nhã nhăn nhăn mũi, cúi đầu và cơm tiếp.

 

Lưu Thất nhìn lướt qua Ngôn Phi Ly, thấy thần sắc y u ám, có chút suy nghĩ, không khỏi thầm nhíu mày.

 

Hai năm trước, Ngôn Phi Ly đột nhiên xuất hiện trước mặt gã. Một thân thanh sam, nhã nhặn cười.

 

Đã qua bao năm tháng, dường như đã bị cái nụ cười này, nhất tảo nhi không (2).

 

(2) nhất tảo nhi không: hễ quét là sạch, biến mất hoàn toàn.

 

Lưu Thất chỉ tiến lại, ôm chặt lấy y.

 

“Hảo huynh đệ!”

 

Ngôn Phi Ly ôm lại gã, hai người tách nhau ra, đấm đấm nhau, lại nhìn nhau cười phá lên.

 

Hai người lúc đó, chẳng cần nói gì nhiều.

 

Từ đó đến nay, Ngôn Phi Ly ở lại, giúp gã kinh doanh mã tràng, dùng cái tên giả là Phan Ly.

 

Tin tức cuối cùng mà Lưu Thất nghe được từ y, y đã là đệ nhất võ tướng của Tứ Thiên Môn Bắc môn, tâm phúc của Minh quốc Bắc Đường vương. Nhưng giờ lại cô độc thế này, dùng tên giả, nhất định đã xảy ra chuyện. Lưu Thất gì cũng không hỏi. Bởi vì gã tin Ngôn Phi Ly, giống như Ngôn Phi Ly tin tưởng gã.

 

“Nếu có một ngày ở giang hồ không chịu nổi nữa, nghìn vạn lần nhớ tới tìm ta a!”

 

Những lời này, gã vẫn nhớ. Cứ thế nhiều năm, có lúc, gã chờ Ngôn Phi Ly sẽ đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, nối lại tình huynh đệ với gã; có lúc lại hy vọng, y đừng bao giờ xuất hiện, có một cuộc sống thật tốt của chính mình.

 

Cuối cùng ngày đó tới, Ngôn Phi Ly xuất hiện, như không phải cái thái độ bức bách, cũng không có gì phiền phức hết, giống như nhàn vân dã hạc (3), đạm xuất giang hồ (4).

 

(3) nhàn vân dã hạc: tự do thoải mái, không bị ràng buộc, câu thúc.

(4) đạm xuất giang hồ: có lẽ là không liên quan/không chú ý đến (việc) giang hồ (cảm ơn các huynh đài tangthuvien)

 

Lưu Thất có lẽ về học thức kém y, võ công không bằng, nhân duyên cũng thua thiệt, chắc chẳng có gì bằng được y, nhưng rất hiểu y. Ngôn Phi Ly là kiểu người nhất định không mang đến phiền phức cho ai, bởi vì y đã giữ lại hết ưu tư cho mình rồi.

 

Có một số việc, y sẽ không buông tay. Có một số việc, trong sâu thẳm lòng y, sẽ luôn cố định, nặng như núi vậy!

 

“Tiểu Ngôn.” Dùng bữa xong, Lưu Thất gọi y. “Chúng ta đến mã tràng xem xét đi.”

 

“Hảo.”

 

Ngôn Phi Ly theo gã phóng ngựa bôn ba trên thảo nguyên, tiếng gió hét gào bên tai.

 

Dừng lại bên sườn núi, cùng nhìn về phía thái dương hồng hồng, mang đi ánh tà chiều cuối cùng.

 

“Tiểu Ngôn, ngươi có tâm sự?”

 

Ngôn Phi Ly không nói gì, chỉ nhĩn về phương xa.

 

Lưu Thất lại nói: “Vừa mới nghe nha đầu nói Bắc Đường vương bị thương, ngươi lo lắng?”

 

“Không. Sao phải thế chứ.” Ngôn Phi Ly đáp vội.

 

Lưu Thất thở dài: “Tiểu Ngôn, ngươi hà tất phải gạt ta. Ngươi là một kẻ trọng tình nghĩa. Phan đầu lĩnh năm ấy nhận ngươi làm đồ đệ, truyền võ công cho ngươi, ngươi liền nguyện ý vì hắn mà gánh vác khơi mào Phan quân, vì nguyện vọng của hắn, vì đông đảo huynh đệ, tân tân khổ khổ bôn ba bao nhiêu năm. Nếu không phải Giản quốc sẽ diệt vong, không biết ngươi sẽ phải nai lưng chống đỡ bao lâu.”

 

“Sư phụ với ta ân trọng như núi, ta vì hắn cũng là lẽ thường.” Ngôn Phi Ly khẽ vuốt vuốt bờm ngựa, thản nhiên nói.

 

“Ngươi đúng là… Ta chẳng biết vì sao năm đó ngươi lại vào Thiên Môn. Nhưng ngươi ở đó lâu như vậy, giờ lại ly khai, chắc chắn có cảm tình. Chuyện của ngươi ta không muốn hỏi, chỉ là ngươi có phiền não gì, chớ quên còn có huynh đệ là ta đây.”

 

Ngôn Phi Ly cảm kích, nói với gã: “Ta biết, hảo huynh đệ!”

 

Lưu Thất thấy y vẫn nhìn về phương xa, đó là hướng Diêu Kinh, biết có rất nhiều chuyện y không muốn nói, liền đổi chủ đề: “Tẩu tử của ngươi bảo ta hỏi, cô nương lần trước giới thiệu cho thế nào? Ngươi có thích không?”

 

Ngôn Phi Ly cười khổ: “A Thất, ngươi mau trở về nói với tẩu tử đi, sau này đừng cố mai mối cho ta, ta cả đời này cũng không kết hôn.”

 

“Ta sao nói thế được!” Lưu Thất trợn trừng mắt. “Hai năm nay, cái bà thích xen vào chuyện của người khác kia cứ lục đục muốn giới thiệu cô nương cho ngươi, đều bị ngươi từ chối, ta chỉ biết ngươi không để tâm thôi. Sao ta quản được nàng. Ngươi không thấy mấy năm trước nàng khóc lóc đòi nạp thiếp cho ta đấy, khổ sở kinh khủng.”

 

Lão bà của Lưu Thất ngoài nha đầu Lưu Nhã, vốn có sinh một nhi tử (5) nữa. Nhưng khi nhi tử được ba tuổi thì mắc bệnh, đã chết. Lưu đại tẩu vì khó sinh nên mất khả năng sinh đẻ, sợ không có con nối dõi, mới suy nghĩ để Lưu Thất nạp thiếp. Nhưng Lưu Thất xuất thân cô nhi, với cái chuyện bất hiếu hay không bất hiếu, vô hậu chẳng có vấn đề, không ngại không có nhi tử. Gã và Lưu đại tẩu tình cảm sâu nặng, vô luận thế nào cũng không chịu nạp thiếp. Lưu đại tẩu cảm thấy thẹn với gã, cứ dày vò nhiều năm. Cuối cùng thấy tâm ý Lưu Thất kiên định, mới dần dần thôi, quyết định bồi dưỡng Lưu Nhã, tương lai kế thừa gia nghiệp của cha. Vài năm sau cho Lưu Nhã đến học đường, để nàng học hỏi. Cũng may, Minh quốc rất cởi mở, không câu nệ nam nữ. Lưu Nhã đi học, y như cá gặp nước.

 

(5) nhi tử: con trai à nha, con gái gọi là “nhi nữ”.

 

Ngôn Phi Ly nghe Lưu Thất nói xong, khổ não đáp: “Vậy phải làm sao? Ngươi nghĩ giúp ta đi, lần này có cớ gì khả thi để thoái thác không?”

 

Lưu Thất lại cười: “Tự nghĩ biện pháp đi, ta không giúp được ngươi đâu. Lần trước ta ra chủ ý, giúp ngươi cự tuyệt con gái nuôi Tam khuê nữ nhà dì Vương Thẩm Thất, đã bị tẩu tử ngươi cho biết mặt, trách mắng một phen. Lần này thế nào chăng nữa cũng không giúp. Tự ngươi nói đi.”

 

Nói xong vung roi, “Giá” một tiếng, lao xuống sườn dốc.

 

Ngôn Phi Ly lập tức mặt mày ủ dột vung roi, cười khổ, thúc ngựa, đuổi theo.

 

69.

 

Giữa điện Thái Hòa, một màn ca múa.

 

Bắc Đường Ngạo có phần buồn chán ngồi ở bên trái hoàng vị, vị trí tôn sùng nhất ấy, phía trước là ca vũ biểu diễn và các triều thần a dua nịnh nọt, miễn cưỡng thờ ơ. Hoàng thượng cũng không thèm để ý, biết tính tình hắn vốn thanh lãnh, vừa mới trở về, còn bị thương, không có hứng thú cũng không có gì là lạ. Chỉ là với yến hội đón tiếp thế này, cũng phải tham gia góp vui, lộ diện một chút.

 

Bắc Đường Ngạo nghiêng người, trông thấy cữu cữu đang mỉm cười nâng chén, hiểu ý, muốn hắn đối chúng thần kính một chén. Bắc Đường Ngạo nhăn mày, định giả vờ không phát hiện ra, đã lại thấy cữu cữu nhấp nháy môi, ảm chỉ kính xong rồi về.

 

Lễ yến cung đình kiểu này, từ nhỏ hắn đã phải tham gia, rất nhiều quy củ tất nhiên là biết, liền nén nhịn, nâng chén đứng dậy.

 

Các vị triều thần phía dưới thấy thế, ào ào đứng lên, ngay cả vũ nhạc cũng tạm thời ngừng lại.

 

“Bắc Đường kính Hoàng thượng một chén.” Bắc Đường Ngạo nhàn nhạt phát ngôn, một ngụm uống cạn, đặt chén xuống, đối Hoàng thượng: “Hoàng thượng, thần thân thể không được khỏe, cáo lui trước.”

 

Hoàng thượng bất đắc dĩ, biết tính hắn, không thể làm gì khác ngoài gật đầu để hắn đi. Dám ở đại điện của ngài mà suồng sã lớn mật như vậy, ngay cả ăn nói xã giao cũng lười, chỉ có thể là cháu ngoại kiêu ngạo, Bắc Đường vương.

 

 

Bắc Đường Ngạo trở lại vương phủ, để bọn nha hoàn hầu hạ cởi triều phục tử sắc, thay y sam bạch y thường nhật. Phất tay cho người lui, đi vào nội thất. Lấy từ trong ngực ra một mật hàm, sáng hôm nay còn chưa vào thành, đã nhận được ở nơi đóng quân rồi.

 

Bắc Đường Ngạo nhếch môi, mỉm cười.

 

Ngôn Phi Ly a Ngôn Phi Ly, ngươi nếu đã thề ly khai, vì cớ gì lại cách ta gần như thế?

 

Nửa năm đầu vừa rời khỏi Thiên Môn, y một thân lang bạt giang hồ, xem ngũ hổ tứ hải, tam sơn ngũ nhạc, tránh né toàn bộ nhãn tuyến (1) của Thiên Môn. Mãi đến hai năm gần đây, mới đến ở với người huynh đệ thanh mai trúc mã Lưu Thất. Mà hai năm trước, cũng chính là lúc Minh quốc Tiên hoàng băng hà, lúc chính quyền nội loạn. Bắc Đường Ngạo chạy về Minh quốc, trợ giúp thân cữu cữu, hoàng tử nhỏ nhất của Tiên hoàng leo lên ngôi vị. Sau khi tức khắc chỉnh đốn quân lực, xuất binh tây chinh, lần lượt thu nạp các tiểu quốc vào bản đổ Minh quốc, cuối cùng hôm nay cũng thống nhất thổ địa phương bắc cùng tây nam rộng lớn này.

 

(1) nhãn tuyến: cơ sở ngầm.

 

Bởi thường xuyên xuất binh tại ngoại, cũng có cả nguyên nhân khác, Lâm Yên Yên và hai nhi tử nửa năm trước mới từ Thiên Môn trở về.

 

Theo tính toán, vẫn chưa hết thời gian ba năm đặt ra. Nhưng tỉnh cảm với y, đã không còn nghi ngờ gì nữa.

 

Khẽ thở dài, Bắc Đường Ngạo dựa vào tháp (ghế dựa – couch í), nắm tay lại, khẽ vỗ vỗ trán.

 

Trải qua một thời gian, tâm ý của mình tất nhiên chưa hề thay đổi, có thể thấy tình cảm sâu sắc thế nào, thật không thể tưởng. Đây không phải là hảo sự, nhưng căn do tâm sinh, bản thân không làm chủ được.

 

Giờ đã làm xong những chuyện phải làm, triều chính gì cũng không còn hứng thú. Phía đông nam, Đông Phương Hi bằng thủ đoạn nhanh như chớp, cấp tốc thu phục các tiểu quốc lân cận, mở rộng đất đai Văn quốc, song song củng cố thế lực bản thân. Hiện tại gã binh quyền nơi tay, trong triều từ trên xuống dưới đều có người của gã, bức vua thoái vị, hoặc mưu lược đoạt vị, e sớm muộn cũng ra chuyện. Dù có tình đồng môn với gã, cũng vừa có Minh ước, nhưng không thể kìm hãm dã tâm của gã. Dù sao chia đều thiên hạ, cũng không phải kế lâu dài.

 

Bắc Đường Ngạo nhíu mày, giận mình hiếm được thanh tĩnh, sao mà lắm chuyện đến.

 

Ngồi dậy, lại động đến thương thể, đau nhói một cái. Do lợi khí trứ danh của Nam Ô, thiết nỗ, gây thương tích.

 

Thiết nỗ, nặng hơn mười cần, chỉ cần một tiễn, mỗi tiễn nặng hai lượng, đủ để bắn thủng ngực hai trăm con lợn rừng hung dữ, vô cùng lợi hại. Chỉ có dân Nam Ô tây bắc, trời sinh khỏe mạnh, khả dĩ sử dụng. (2)

 

(2) Thực ra ta chém bừa đấy =”= Hy vọng các nàng nhắm mắt làm ngơ, hị hị~

 

Lúc đó Úc tướng quân dụ địch vào nơi nguy hiểm, Bắc Đường Ngạo mang binh bao vây, trên chiến trường, tất thảy hỗn loạn dị thường. Trường mâu (giáo) của Bắc Đường Ngạo phiên phi, lướt qua chỗ nào, chỗ đó không kẻ đứng được. Bảy mũi thiết nỗ, đồng loạt phóng tới, mục tiêu là hắn và Úc Phi Khanh. Hắn thần công hộ thể, nguyên thương không mảy may. Chỉ là khắc cuối, lấy Ngân tiên bên hông cứu Úc Phi Khanh, mới bị trúng một tiễn.

 

Rõ ràng đã dùng nội lực giảm đường bay của tiễn, không ngờ là mũi mẹ mũi con, xuyên thấu khí cường của hắn. Dù đã tránh được chỗ hiểm, nhưng vẫn bị đâm xuyên bả vai.

 

Bắc Đường Ngạo hơi khó vận động tay trái, xương bả vai vỡ vụn, thương thể nghiêm trọng, có khỏi hẳn hay không vẫn chưa biết. Bất quá hắn cũng không lưu tâm nhiều. Cho dù tay trái có bị phế, hắn vẫn là Bắc Đường Ngạo!

 

Gọi đại tổng quản tới, hỏi vương phi đang làm gì? Sao không mang thế tử đến tham kiến? Đại tổng quan đem chuyện thế tử muốn phối tẫn mã cho Mặc Tuyết, nói giờ bọn họ đang chọn ngựa.

 

Bắc Đường Ngạo mỉm cười, nói: “Bọn họ thì biết gì, làm sao chọn được tẫn mã tốt chứ. Bất quá chỉ nhìn sao cho đẹp mắt mình.” Sau đó trầm ngâm chốc lát, nói tiếp: “Đều chọn tẫn mã từ mấy mã tràng đó?”

 

Đại tổng quan kể tên lần lượt các mã tràng.

 

Bắc Đường Ngạo nghe tên Bạch Vân mã trang, lòng khẽ động, lại nói: “Ngươi đã thấy tẫn mã của mã tràng nào đưa tới xứng đôi với Mặc Tuyết của bản vương chưa?”

 

Đại tổng quản suy nghĩ một lát, đáp: “Mặc Tuyết của vương gia là thiên lý bảo mã trăm năm khó kiếm, há có thể phối với tẫn mã bình thường? Mấy tẫn mã được đưa tới dù không kém cỏi, nhưng ta xem cũng chỉ là giống bình thường, sợ không xứng với Mặc Tuyết.”

 

Bắc Đường Ngạo gật đầu, nói: “Ngày mai ngươi bảo họ cứ dắt ngựa về, ba ngày sau mang đến.”

 

“Vâng.”

 

Đại tổng quan đáp rồi lui.

 

Bắc Đường Ngạo đi tới cửa sổ, ngẩng đầu nhìn trăng rằm, đột nhiên nhớ đến buổi tối hôm đó, Ngôn Phi Ly một thân thanh sắc phong y, thân ảnh run rẩy đứng dưới đại thụ trong Trúc viên. Nhớ đến mình say rượu đã nói y thế nào, vẫn còn mù mịt chưa hiểu tâm ý bản thân, đã nói ra những lời thương tổn y. Lại không biết, khi đó phẫn nộ với y, tình ý đã bị bóc trần ra thật rõ ràng.

 

“Phi Ly, Phi Ly.” Bắc Đường Ngạo khẽ gọi, rồi cười khẽ, như tự nói với mình: “Ngươi thực sự đã đi rồi sao?”

 

Tiếng trầm thấp, tựa có tựa không.

 

70.

 

Ba lần liền phải đem tẫn mã từ Bắc Đường vương phủ trở về, Lưu Thất cuối cùng không nhịn nổi nữa, không biết ý tứ bọn họ ra sao. Lo lắng gãi đầu, nghe nói từ mấy mục nhân, tẫn mã của mấy mã tràng kia cũng thế.

 

“Tiểu Ngôn, rốt cục bọn họ muốn tẫn mã kiểu gì a? Ngựa cái thế nào mới xứng với ái mã của Bắc Đường vương hả?”

 

Ngôn Phi Ly gật gật đầu: “Mặc Tuyết quả thực là một thiên lý bảo mã.”

 

“Vậy thì phải làm sao đây? Tẫn mã tốt nhất, chúng ta đều đã đem đi, bọn họ không hài lòng, chúng ta cũng không có biện pháp.”

 

Ngôn Phi Ly suy nghĩ một chút, lại nói: “Ta nhớ, mấy ngày trước bắt được một đàn ngựa hoang, rất khỏe mạnh.”

 

“Cái gì?” Lưu Thất càng hoảng sợ. “Sao xứng với ngựa của Bắc Đường vương a.”

 

Đầu xuân năm nay, không biết một đàn ngựa hoang từ chỗ nào chạy đến, chỉ có hơn mười con, nhưng con nào con nấy đều thoăn thoắt dũng mãnh, chạy nhanh như gió. Trong đó, con đầu đàn, cũng là một thiên lý bảo mã tương xứng với Mặc Tuyết. Ngôn Phi Ly và Lưu Thất mất chút sức mới bắt được tất cả chúng, nuôi riêng ngoài mã tràng. Tẫn mã hoang dã và tẫn mã thường tất nhiên khác nhau, tuổi tác đại khái không hơn kém Mặc Tuyết là bao. Mà con ngựa của Bắc Đường vương cũng là một bảo mã hiếm thấy.

 

“Ta đem ngựa đến hảo hảo kiểm tra một chút, buổi chiều thì dắt mình nó đến Bắc Đường vương phủ đi.” Ngôn Phi Ly quyết định, rất tự tin vào nàng ngựa hoang kia, hy vọng có thể là cô nàng phối tốt nhất với Mặc Tuyết, đến lúc đó có thể cho tiểu thế tử kỵ.

 

Tuy không biết tiểu thế tử có đúng là Ly nhi không, nhưng như tấm lòng phụ mẫu trong thiên hạ, dù chỉ có chút liên quan, Ngôn Phi Ly cũng đặc biệt quan tâm.

 

Lúc này đây, Lưu Thất đích thân đem ngựa đến vương phủ, đến chạng vạng vẫn chưa về, Ngôn Phi Ly biết, có lẽ đã ăn chắc rồi.

 

Quả nhiên, buổi tối Lưu Thất cao hứng, hơi rượu nồng nặc từ vương phủ trở về.

 

“Tiểu Ngôn, ngựa của chúng ta quả nhiên đã được vương gia và tiểu thế tự đích thân chọn. Ha ha ha… Hức! … Vương gia rất hài lòng, thưởng cho chúng ta rất nhiều thứ, còn nói sau này quân mã của cấm vệ quân trong kinh thành, sẽ do chúng ta cung cấp. Ha ha ha… Hức! …” Lưu Thất vừa do say, vừa do kích động nói.

 

“Ngươi có gặp tiểu thế tử?”

 

“Ừa, gặp, gặp hết. Ha ha ha… Hức!”

 

“Tiểu thế tử trông thế nào? Có, có lớn không?”

 

Lưu Thất rượu bốc lên, say đến nỗi nằm lệch trên giường, Lưu đại tẩu phải ra ngoài sắc thang giải rượu cho gã. Ngôn Phi Ly nghe gã nhắc đến tiểu thế tử, cũng không nén nổi lòng, không ngừng dò hỏi. Đáng tiếc, Lưu Thất thần trí hỗn loạn rồi, phần thưởng hắn nhận được từ vương phủ chính là Long Tiên, một loại rượu vô cùng mạnh của Bắc Đường Ngạo.

 

Ngôn Phi Ly thấy gã nằm lệch trên giường, hai mắt cụp xuống, mặt đỏ bừng, mới đi đến đẩy đẩy gã. Lưu Thất lắc lắc đầu, hỏi lại: “Ngươi vừa mới nói gì?”

 

Ngôn Phi Ly lại hỏi lại lần nữa, giọng điệu khẩn thiết. Lưu Thất “Nga!’ một tiếng, ngẫm lại: “Khỏe lắm. Khỏe lắm.”

 

“Khỏe lắm cái gì?”

 

“Tiểu thế tử, tiểu thế tử khỏe lắm!”

 

“Trông hắn lớn không? Cao không? Trông thế nào?”

 

“Tiểu thế tử thưởng rượu… Tốt!” Lưu Thất lại nói lời người say.

 

“Là hắn thưởng ngươi rượu? Tuổi hắn còn nhỏ thế, sao lại thưởng rượu cho ngươi? Ai, Lưu Thất, ngươi tỉnh cho ta!”

 

Ngôn Phi Ly ra sức vỗ vỗ Lưu Thất, Lưu đại tẩu đi vào, cho gã uống giải rượu, mắng: “Đồ quỷ, rượu vương phủ cho có tốt mấy cũng không thể uống say thế nay a! Có phải mấy kiếp trước chưa thấy rượu bao giờ hả, xem ta kiếp này quản ngươi thế nào.”

 

“Đại tẩu, ngươi không cần phải vất vả, để ta trông hắn cho.”

 

Lưu đại tẩu tính tình ngay thẳng, lập tức nói: “Huynh đệ, ngươi không cần để ý hắn, để hắn say chết đi. Hôm nay cho hắn ngủ một mình, ta ngủ với nha đầu.” Nói rồi, cùng Ngôn Phi Ly sắp xếp cho gã ngủ trên giường, mình thì đến chỗ con gái.

 

Ngôn Phi Ly vẫn chưa từ bỏ ý định, lại kêu Lưu Thất dậy. Ngày mai gã thanh tỉnh, e mình cũng chẳng hỏi ra được gì, giờ say thế này biết đâu lại có tí manh mối.

 

“Lưu Thất, ngươi cho ta hỏi một chút, hôm nay ở vương phủ là thế nào?”

 

Lưu Thất vừa mới uống giải rượu, đầu óc vận động được một tí, nhưng vẫn rất hưng phấn, lập tức nắm lấy Ngôn Phi Ly, thao thao bất tuyệt.

 

Vương phủ rường cột chạm trổ, tráng lệ vô cùng.

 

Vương gia thật khí độ phi phàm, tuẫn mỹ bức người.

 

Tiểu thế tử đúng là con của cha hắn, thế gia phong phạm.

 

Ngôn Phi Ly nghe gã nói năng lộn xộn, bát nháo kể lể, mười câu thì chín câu liên quan đến ngựa, phải cố gắng lắm, hy vọng mới hình dung ra được tí tình huống. Nhưng Lưu Thất cũng chỉ từ xa nhìn tiểu thế tử, hàm hàm hồ hồ cũng không thấy rõ, chỉ nói: “Tiểu thế tử tuổi còn nhỏ, rất có khí phái, là gia phong! Ha ha ha, hức! … Là gia phong!”

 

Nói đến lúc Bắc Đường vương gọi gã lại hỏi mấy câu, còn ban cho vài thứ: “Bắc Đường vương này, thực sự, rất tuấn tú a, so với nữ nhân còn xinh đẹp hơn. Ha ha ha, hức! … Tuổi trẻ, bản lĩnh lớn, thật nhìn không ra. Hức! … Ngươi nói bọn họ thế nào sinh ra nhỉ? Trong nhà dân thường chúng ta, sao mà dưỡng ra được! Ha ha ha, hức! … Tuy giọng điệu lãnh lãnh thanh thanh, bất quá thái độ thật hiền hòa. Hức! … Khó trách trước kia muốn đi cùng hắn. Người đâu mà giống thiên tiên thế, ai cũng muốn hầu hạ, ha ha ha, hức! …”

 

Tiếp đó lại nói đến mã tràng, nói đến ngựa của bọn họ, nói Mặc Tuyết của vương gia, nói chuyện làm ăn sau này. Ngôn Phi Ly vần gã đến tận nửa đêm, mới cho gã ngủ.

 

Sáng hôm sau, Lưu Thất trầm trầm tỉnh lại, mơ màng thấy Lưu đại tẩu đi vào, hỏi: “Giờ gì rồi?”

 

Lưu đại tẩu giúp gã mặc quần áo, tức giận lườm một cái, nói: “Chính ngọ rồi.”

 

“Cái gì?!” Lưu Thất cả kinh, tỉnh cả rượu, “vụt” một tiếng, lao ra ngoài.

 

Ngôn Phi Ly đang ngồi trong sân cùng Lưu Nhã trò chuyện, thấy gã giầy chưa đi chạy đến, bèn cười: “A Thất, ngươi sao vội vậy?”

 

“Sao không vội được chứ? Bắc Đường vương nói, hôm nay muốn dẫn tiểu thế tử tới mã tràng xem ngựa!” Lưu Thất rống to.

 

“Cái gì?!” Lần này đến lượt Ngôn Phi Ly nhảy dựng lên. “Sao ngươi không nói sớm!”

 

“Hôm qua là ta say mà.” Lưu Thất ôm đầu, gấp đến độ xoay tròn trong sân.

 

Ngôn Phi Ly bình tĩnh lại, hỏi: “Bao giờ bọn họ đến?”

 

“Nói là sáng nay sẽ tới, giờ đã trưa rồi, không biết bao giờ.”

 

“Trưa cái gì, mặt trời vừa lên!”

 

“A?” Lưu Thất nhìn mặt trời, mới biết mình bị vợ lừa, sợ bóng sợ gió một hồi.

 

Lưu Thất vội vàng mặc quần áo, cùng Ngôn Phi Ly chạy tới mã tràng, sắp xếp sự tình. Lát sau, quả nhiên người của Bắc Đường vương phủ đến báo, nói nửa canh giờ nữa, vương gia sẽ mang theo thế tử tới, xem ngựa hoang đầu đàn được nhốt ở đâu. Nếu có hứng thú, sẽ qua núi đi săn.

 

“A Thất, vương gia bọn họ tới, ta tránh đi là tốt nhất, ngươi nghìn lần không được nhắc đến ta.”

 

Lưu Thất gật đầu.

 

Ngôn Phi Ly phóng ngựa trở về nhà, vừa đi được nửa đường, lại thấy cát bụi tung bay, móng ngựa rầm rập, vương kỳ đại tử sắc phía xa xa! Tiếng cờ lộc của vó ngựa, đều tăm tắp, rất nhanh truyền đến.

 

Ngôn Phi Ly thầm cả kinh, vội vàng nhìn xung quanh, không tìm thấy chỗ nào lánh, không thể làm gì khác phải hạ mã, đứng dưới táng cây bên dường, xoay người trốn sau ngựa, chỉ lộ ra bóng lưng, chờ đoàn xe của Bắc Đường Ngạo đi qua.

 

71.

 

Vương kỳ thêu ngân long phấp phới từ xa, tiếng vó ngựa dần đến gần, xe sáu ngựa kéo cao quý khí phái trái phải được bảo vệ, có vẻ nổi bật.

 

Ngôn Phi Ly xoay lưng, lúc đoàn xe đến gần, trống ngực dồn dập.

 

“Phụ vương, bao giờ chúng ta tới mã tràng a?”

 

“Sắp rồi.” Bắc Đường Ngạo nghiêng người ngồi trên trường tháp của xe, mỉm cười đáp.

 

“Phụ vương, vậy mã vương trông thế nào? Có lợi hại như Mặc Tuyết của phụ vương không?”

 

“Phụ vương cũng chưa từng thấy. Có lẽ Mặc Tuyết vẫn lợi hại hơn chút chút.”

 

“Ta cũng nghĩ vậy.” Bắc Đường Diệu Nhật ghé người vào hắn, “Phụ vương, vậy chúng ta có đi săn không?”

 

“Ngươi còn quá nhỏ, sẽ ngã từ lưng ngựa đó.” Bắc Đường Ngạo trêu chọc.

 

“Ai nói thế.” Bắc Đường Diệu Nhật nhăn mày, “Ta rất lợi hại, Minh Nguyệt thần công tầng thứ nhất phụ vương dạy ta, ta đều bồi được.”

 

“Vậy thì có gì? Chờ ngươi luyện thành mới coi là lợi hại.”

 

“Hanh!” Bắc Đường Diệu Nhật bĩu bĩu cái miệng nhỏ, biểu cảm lạnh lùng, leo xuống người phụ vương, ngồi sang bên cạnh. Năm nay chưa đến bốn tuổi, tính tình đã dần rõ, đầu óc thông minh, học đâu nhớ đấy, so với Bắc Đường Ngạo đương niên còn luyện thần công sớm hơn một năm.

 

Bắc Đường Ngạo vừa rồi cố ý kích con, giờ thấy nó giận dỗi, không không để ý, để nó ngồi cạnh.

 

Rốt cuộc, Bắc Đường Diệu Nhật vẫn là một hài tử, bị phụ thân lạnh nhạt một hồi, dần thấy không có gì thú vị, tiện tay mở cửa sổ, vén rèm nhìn ra ngoài, thấy thảo nguyên xanh mướt gần ngay trước mặt, bích sắc mênh mông.

 

Nó từ nhỏ ở tại Phù Du cư, nửa năm trước mới đến Diêu Kinh, cũng chưa từng xa nhà, chỉ mới xem qua chút cảnh vật trên đường lên kinh. Đây là lần xuất ngoại đầu tiên mà phụ vương mang nó theo, thế nên đặc biết hưng phấn. Lát sau đã không còn hờn giận nữa mà đơn thuần gọi.

 

“Phụ vương người xem, có đại ưng. Mau xem, mau xem nha!”

 

Bắc Đường Ngạo cười cười, rướn người qua, nhìn theo bàn tay nhỏ, lại đột nhiên toàn thân chấn động. Thoáng thấy một thân ảnh quen thuộc bên gốc đại thụ.

 

Đoàn xe dần dần bỏ lại y phía sau. Ngôn Phi Ly mang trong mình một nỗi hoài mong khó gọi tên, lẳng lặng chờ đợi bọn họ xa dần tầm mắt mình. Nhưng đột nhiên, một thanh âm trong trẻo non nớt từ mã xa, rõ ràng truyền tới, khiến y chấn động.

 

Không thể khống chế được, không thể kiềm chế được nỗi chờ mong, và cũng không thể giải thích cảm giác này. Lý trí của Ngôn Phi Ly thoáng đã không cánh mà bay.

 

Ta muốn nhìn một chút. Ta muốn thấy hài tử đang nói ấy, ta muốn trông thấy dáng vẻ của nó. Chỉ cần liếc một cái, liếc một cái là được rồi!

 

Ngôn Phi Ly bất giác, quay đầu lại.

 

Cẩm y đai ngọc nho nhỏ, khuôn mặt khả ái đang hưng phấn nhìn lên bầu trời chỉ trỏ.

 

Chỉ liếc một cái thế thôi, cũng đủ để trái tim Ngôn Phi Ly trúng đòn nghiêm trọng. Sau đó, bên cạnh thân mình nho nhỏ, xuất hiện một người mãi khắc cốt ghi tâm ở lòng y…

 

Thời gian như ngừng lại. Ngôn Phi Ly không cách nào thở được, si ngốc nhìn chằm chằm một lớn một nhỏ, hai khuôn mặt gần gần giống nhau, rõ ràng như thế lướt qua mặt mình, trở tay không kịp.

 

Tiếng xe, tiếng ngựa, tiếng gió, tiếng chim…

 

Y không nghe thấy gì hết.

 

Cái chớp mắt ngăn ngủi nhìn nhau, dài tựa trăm năm.

 

“Dừng xe!” Tiếng hô sắc nhọt mà cấp thiết của Bắc Đường Ngạo, mất đi vẻ thanh lãnh và trầm ổn ngày xưa.

 

Bắc Đường Diệu Nhật kỳ quái nhìn phụ vương. Sao đột nhiên lại dừng xe? Rồi theo ánh mắt phụ vương nhìn lại, chỉ thấy một người bên đường, nhìn mình với ánh mắt lạ lùng.

 

Bắc Đường Diệu Nhật còn quá nhỏ, nó không nhìn ra trong ánh mắt đó có bao nhiêu cảm tình phức tạp sâu sắc, cũng không nhìn ra nỗi thê ly giữa y và phụ vương mình. Nó chỉ biết, khi phụ vương bảo mã xa ngừng lại, người xa lạ ấy khiến nó cảm thấy sao mà thân thiết.

 

Bắc Đường Ngạo nắm chặt song cửa sổ, nhìn chăm chú vào người trước mặt. Đủ loại cảm giác, ào ạt mà đến.

 

Từng chuyện nhỏ nhặt nhất của Ngôn Phi Ly hai năm nay, hắn rõ như lòng bàn tay, mặc dù xa tận chân trời, nhưng gần như trước mặt. Thế mà giờ khắc này, sao khác quá, khiến hắn không thể kìm nén được.

 

Đã từng tưởng tượng sẽ gặp lại nhau như thế nào, không phải ngoài ý muốn như ở đây, đầy bất ngờ.

 

Bất quá, không quan trọng. Quan trọng là, người kia cuối cùng cũng xuất hiện, gần quá, vươn tay là có thể chạm.

 

“Phi Ly…” Như nỉ non gọi vời, thoáng chốc đánh thức Ngôn Phi Ly. Ánh mắt y trong chớp nhoáng trở nên hoảng sợ không tưởng, rồi chẳng nghĩ gì nữa, xoay người lên ngựa, rời đi như bay.

 

“Phụ vương?!” Bắc Đường Diệu Nhật trợn trừng hai mắt, nhìn phụ vương nhảy ra từ cửa sổ xe, nhẹ nhàng tiếp lên lưng Mặc Tuyết đang đứng trong bầy kéo, hai chân nhất giáp, thiên lý tuấn mã như tiễn rời dây cung, vọt bay.

 

72.

 

Ngôn Phi Ly nghe tiếng vó ngựa rầm rập đằng sau, ngoảnh lại nhìn, cứ tưởng nằm mơ, lúc đó chỉ một lòng rời xa. Không khỏi kinh hãi, càng ra sức thúc ngựa.

 

Trên thảo nguyên bao la, thân ảnh hai người một chạy một đuổi dần dần sát gần.

 

Mặc Tuyết bốn vó như bay, ngựa bình thường đúng là không thể sánh bằng. Ngôn Phi Ly hoảng bất trạch lộ (1), quẹo vào sơn cốc.

 

(1) hoảng bất trạch lộ: sợ đến nỗi lạc đường chăng ^^ “trạch” là “chọn” nha.

 

“Ngôn Phi Ly!” Bắc Đường Ngạo đột nhiên gọi to một tiếng, phi thân, như đại bàng tung cánh, còn chưa đợi y phản ứng, đã phiêu phiêu đáp xuống đằng sau y, nắm tay y thu lại dây cương.

 

Ngựa đang phi nhanh hí lên một tiếng, bất ngờ dựng hai vó trước, Ngôn Phi Ly trở tay không kịp, bị Bắc Đường Ngạo bắt xuống lưng ngựa, cả hai ngã nhào xuống đất.

 

Ngôn Phi Ly vừa chạm đất, lập tức vùng dậy muốn chạy. Bắc Đường Ngạo kéo mạnh một cái, khiến y lần hai ngã xuống đất. Nhanh chóng chống trả, nhưng tay sớm đã bị bắt lấy.

 

Hai người trên đồng cỏ mênh mông đứng dậy. Ngôn Phi Ly giãy dụa, không thoát được Bắc Đường Ngạo, bắt bắt một hồi, chạy chạy đuổi đuổi, đi được mấy trượng, mãi đến lúc cả hai ôm nhau mà lăn xuống từ sườn núi.

 

Lộn nhào bao nhiêu vòng chẳng biết, mãi mới dừng lại, cả hai đầu óc đều choáng váng, toàn thân còn dính đầy cỏ, chật vật cực kỳ.

 

Bắc Đường Ngạo ôm siết lấy Ngôn Phi Ly trên người, không cho y tránh.

 

“Ngôn Phi Ly.” Bắc Đường Ngạo tức giận: “Ngươi chạy cái gì?”

 

“Ta…” Ngôn Phi Ly á khẩu.

 

“Ngươi chạy ba năm còn chưa đủ sao?”

 

“Ta, ta… Ngươi buông ta ra.”

 

“Không buông!” Bắc Đường Ngạo bá đạo mà siết chặt hai tay: “Ngươi dám trông thấy ta còn chạy? Ngươi nghĩ có thể chạy đâu?!”

 

“Ta, chuyện này… Không liên quan đến ngươi!”

 

“Cái gì?!” Bắc Đường Ngạo khó tin trừng đôi mắt tuyệt mĩ, lửa giận cứ thế phát ra, nắm lấy hai tay y dằn mạnh xuống hài bên sườn (ơ, ta đoán, ảnh lật ẻm xuống :]]). “Ngươi dám nói không liên quan đến ta?” Lời vừa dứt, một cái chắn miệng y lại.

 

“Ngô…” Ngôn Phi Ly kinh hãi, lại muốn giãy dụa tiếp, nhưng đã hoàn toàn không thoát khỏi hắn rồi.

 

Bắc Đường Ngạo ôm siết lấy y, đầu lưỡi cuồng vọng mà bá đạo với vào miệng y, làm như không biết sự cự tuyệt và phản kháng của y, cũng không ngừng câu dẫn dục vọng của y, nhanh chóng tìm đến nơi cần đến.

 

Hơi thở của hắn nháy mắt ngập tràn miệng Ngôn Phi Ly, lãnh hương nhàn nhạt và nhiệt độ quen thuộc khiến y run rẩy choáng váng, cảm giác nóng bỏng đã lâu lắm rồi đây bao lấy Ngôn Phi Ly.

 

Lý trí của y bảo y phải cự tuyệt, nhưng thân thể sớm đã phủ thủ xưng thần (2).

 

(2) phủ thủ xưng thần: cúi đầu xưng thần ~> =]] nghĩa bóng khỏi cần ta nói à nha =]]

 

Ngôn Phi Ly từ tinh thần cho đến thể xác, trước đến nay chưa từng chống cự nổi Bắc Đường Ngạo. Giờ khắc này lại là tưởng niệm đã lâu, càng khó có thể chịu được sự khiêu khích của hắn. Chẳng biết bao lâu trôi qua, cuối cùng Bắc Đường Ngạo cũng thỏa mãn buông ra, toàn thân y cũng xụi lơ, thở hồng hộc.

 

“Phi Ly…” Bắc Đường Ngạo gọi tên y, vẫn áp môi mình lên môi y. “Vị đạo của ngươi vẫn hảo như vậy.”

 

Ngôn Phi Ly hổn hển, chẳng nghĩ được gì.

 

Bắc Đường Ngạo thấy vậy, hừ một tiếng: “Còn dám bảo không phải chuyện của ta? Ân?” Vừa nói, ngón tay dài vừa lần vào vạt áo y, xuyên qua lớp vải cách trở, vuốt ve bờ ngực y.

 

Ngôn Phi Ly nhất thời cứng ngắc, hồi lâu, mới chậm rãi nói: “Không phải ngươi để ta rời tổng đà sao.”

 

“Ta cho ngươi rời tổng đà chứ có cho người rời xa ta đâu.” Bắc Đường Ngạo kề sát mặt y, liếm liếm đôi môi mọng ướt át, vành tai, cổ y. Hơi thở ấm áp mơ hồ lướt qua những điểm mẫn cảm, khiến y phải run rẩy.

 

“Vậy thì khác gì chứ?” Ngôn Phi Ly xoay đầu, mặt đỏ lên, cắn môi nén chịu sự khiêu khích của hắn. Mà tay hắn vân vê cái điểm gồ lên trước ngực ấy, khiến y không tự chủ được mà cong mình, như phối hợp với động tác của hắn.

 

“Khác biệt lớn…” Bắc Đường Ngạo thờ ơ đáp.

 

“Môn chủ, ngươi buông ra, giữa ban ngày ban mặt, ban ngày ban mặt còn…”

 

“Ban ngày ban mặt làm sao?” Bắc Đường Ngạo nhướng đôi mi dài, khóe miệng khẽ nhếch, nhìn khuôn mặt hây hây, vẻ xấu hổ căng thẳng của y.

 

Ban ngày ban mặt còn trêu ghẹo ta!

 

Ngôn Phi Ly rất muốn gào to như vậy. Nhưng đáng tiếc, nói còn chẳng nên lời.

 

Do dự trong tích tắc, ngón tay Bắc Đường Ngạo đã xẹt qua bụng y, từ từ dò đến phần tiểu phúc, nghịch nghịch cái rốn.

 

“Môn chủ!” Ngôn Phi Ly ngừng thở, vô cùng khẩn trương, chẳng biết hắn muốn làm gì, vội đẩy bàn tay ấy ra, lại đột nhiên, cả người run lên, phân thân đã bị hắn từ từ chạm vào rồi.

 

 

***

Thế nào, có đủ làm các nàng sock không ^^

Thú thực, mỗi khi đọc truyện, những lúc phải chờ đợi cho đến chương “bao giờ hai người mới gặp lại nhau đây” thực vô cùng khổ sở =”= Thế nên, ta quyết định, nhân dịp lễ Sinh nhật Chúa, tuy chẳng liên quan gì vì ta ko có theo đạo nhưng cũng là một dịp vui, ta post hết quá trình “chờ đợi” :]]

Mí lị, ta đang bị bí KĐLB, nên một công đôi việc, ta nhảy sang ĐTK, làm một loạt luôn.

Và như một số nàng đã biết trước thì tiếp theo, anh Ngạo sẽ mần em Ly, nếu không phải số chương cách quá khủng (>3 chương) thì ta cũng sẽ cố… “sực” luôn một thể.

Có ai khen ta không, hị hị~

 

26 thoughts on “Đoạn tình kết 66 đến 72

  1. ~tem
    shock kiểu này đã quá trời :D:D
    ‘ta đang bị bí KĐLB’ –> :((:(( cố lên đị bạn, mình đang ngóng kđlb mãi, đang đọc hay mà :((

  2. dụi dụi mắt lần nữa tại ta tưởng ta nhìn lầm….thật sự là 33 trang word….nàng, ta phải nói là thật sự món quà này của nàng là làm ta sung sướng nhất…sung sướng đến ngất ngây con gà tây ka…ka…..

    ta chưa coi được! nàng cho ta đặc cục gạch ở đây, coi xong quay lại comt nha ^^ (dù ta xem mấy chục lần thì ta vẫn cảm thấy như mới lần đầu ih ha.h.a…)

    p/s: hun nàng chụt chụt, tối nay ta sẽ lên ca bài ca “chờ người” với nàng nhá ^^. Quên nữa, ta muốn đổi avata yunjae nhưng lại sợ mọi người nhìn ko ra…khổ quá nàng à!

  3. nàng….nàng thật quá sock íh =.=

    nàng dịch 1 lèo thật nhìu…rồi dừng ngay cái khúc…HOT HOT SO HOT >””< trung mà trung 1 cách mù quáng, ko phân biệt đúng sai. gọi là ngu trung, cái hạng đó là ta ghét nhất. mỗi lần coi tới mấy đoạn phim "quân xử thần tử, thần bất tử bất trung" rồi lăn ra chết là ta chửi ngay…điển hình là nhà Dương gia tướng và Nhạc Phi =.= hix

    Ngạo ca…giữa ban ngày ban mặt…anh làm cái gì ế? biết hành tung của em 2 năm này ròi sao ko đi tìm về mà đợi đến bây giờ lại đè em ngay giữa sơn cốc thế?…em Ly….ta giận em Ly khúc này quá =.= hun 1 cái đã xụi lơ….trời ơi, cơn hận 3 năm đâu??? đúng là tình yêu làm cho người ta mù quáng, hun 1 cái là thôi em đầu hàng haz.ha…ha…….phen này em Ly ko muốn sinh thêm e là ko được. 3 năm nay anh Ngạo "ém hàng" để dành cho em Ly mà khà.khà….

    p/s:hoảng bất trạch lộ: nàng ơi, ta nghĩ câu này nàng nên dịch là Ngôn Phi Ly hoảng sợ chẳng kịp nhìn đường nên quẹo vào sơn cốc.

    vì theo như ta biết đúng như nàng nói a, hoảng bất trạch lộ: trạch là chọn nhưng ở đây dịch là hoảng sợ chọn đường thì kỳ kỳ thế nào íh, ta thấy thông thường mình hay nói là sợ đến chẳng còn biết đường nào mà đi là trường hợp này chăng???

    • Hehe~ (Các) Nàng làm ta phồng mũi rồi a~

      Anh Ngạo, sau 3 năm, càng lúc càng bỉ =)) Ta thấy, em Ly chẳng qua là bị hôn đến kiệt sức, không còn hơi mà chống cự í. Có trách chăng là trách anh Ngạo quá khôn ranh, cướp không khí của em nhỏ ~> em xụi lơ ~> dễ bề cho anh hành động =))

      Cái “hoảng bất trạch lộ” thì ta cũng không chắc là dịch thế nào nên để nguyên, “hoảng – bất – lộ” thì các nàng biết nghĩa rồi, từ “trạch” ta cung cấp theo QT, thôi thì các nàng suy ra nghĩa chính xác. Cái chú giải là ta nói ý hiểu của ta. Thank nàng cung cấp thông tin cho ta nớ 😀

  4. Nang ah, ta onl ipod nen ko danh co dau dc, sorry nang nha. Thuc ra ta cung chua doc chuong 65 nua, cung chua doc mi chuong tren, chi la lau lau ghe qua nha nang dao dao thui, keke.
    Nang edit thuc kinh khung ah, rat ung ho nang, keke.
    Hwaiting nha nang. *om om*

    Ah nhan tien, ta mo mam cai vote de vote cho nang ma ta hem thay ah, huhuhu.

    Iu nang nhiu. Merry Xmas.

    • Cảm ơn nàng ủng hộ ^^

      Vote hở? Vote nào? Ta gà wordpress đâm có cái các nhà khác có cơ mà ta hổng có a XD

      Qua cmt ủng hộ ta là đc rồi ^^

  5. thật là món quá giáng sinh làm mọi người cùng shock nàng ạ , 3 năm sau cái ” bỉ” của Ngạo ca đạt đến trình độ… rùi a
    p/s Merry christmas and Happy new year . All the best to you ^o^. thanks you for this special present 🙂

  6. shock hàng kỉu này sướng thí mồ.cơ mà 3 năm gặp lại “ẻm” vẫn như ngày nào.vấn dễ dàng bị người ta “đè ra mần thịt”, còn ngạo ca thì… mềnh đồng ý với các bạn.hu hu “bỉ” đến khó tin, hàng hím có khó tìm à nhen.thank nàng nhìu.merry christmas

  7. Nhịn không được bay vào com ngay.

    Nàng ơi, ta yêu nàng quá. Khi nhìn thấy dòng từ 66 đến 72 là đã yêu nàng rồi >v<~

    Nàng ngầu quá *tung bông*

    Hãy như nguyên phong độ nha nàng *mắt long lanh*

    *lảm nhảm xong bay ra*

    -Minh Hiên-

    • Ta sẽ cố giữ phong độ XD

      Cơ mà ta lại dính cúm đợt 2 :))

      Nhưng sẽ cố. Ưu tiên ĐTK nhất, vì sắp end rồi >.< Cỡ hơn 30 chương nữa thoai 😀

  8. Ta rat rat rat rat thich truyen nay a~~~Ta doc mot leo tu dau toi h ma ko chan (von nghi minh ko thich nam nam sinh tu,the ma lai…;)) ) Thankssss nhieu vi da dich~~~*chut chut*
    Anh Ngao thiet dang yeu nha~~~Ban dau tuong anh y la lanh cong,hoa ra lai on nhu nhu thia,thiet lam fangirl tan chay ma~~~~

  9. Nói j thì nói, dù có theo sát hay j đi nữa ta vẫn rất ghét tên Ngạo kia, đánh e Ly để e đi trong đau đớn như thế…ta hận, ta chém *chém chém chém*…e Ly, làm ơn bá đạo lên chút đi, k theo kịp tên vũ phu ấy thì phân nửa cũng được…cứ sờ tới là e đỏ mặt thế, k nên a~…*xịt máu mũi*

  10. thế Lăng Thanh k tìm thấy Phi Ly ah? :((( mình cứ mong Lăng Thanh sẽ đến ở bên Phi Ly vài năm liền, trở nên thân thiết, sau này gặp lại cho Bắc Đường ăn cả hầm dấm chua, tha hồ hối hận. Thế này dễ dàng cho hắn quá. Bao nhiêu đâu khổ Phi Ly chịu hiết rồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s