Đoạn tình kết 73 – 74

Happy new yeah!

Sang năm mới, sức khỏe lại không đc tốt lắm, chẳng có gì để làm quà chúc mừng ^^!

Chúc mọi người năm mới vui vẻ, hạnh phúc, gặp nhiều may mắn nha.

 

73.

Ngón tay thon dày chậm rãi luật động, mang đến luồng nhiệt không thể khống chế, khiến y nhanh chóng hưng phấn mà ngóc đầu (chỉ cái gì ngóc dậy, các nàng tự liên tưởng hen~).

 

“Môn chủ?! Đừng, đừng…” Ngôn Phi Ly cả kinh không nói ra lời. Trước đây hoan hảo, Bắc Đường Ngạo chỉ chân chính giao hợp, lúc tình dục nóng bỏng nhất mình mới giải quyết, cũng chưa, chưa từng được môn chủ chủ động khiêu khích thế này.

 

Bắc Đường Ngạo cúi đầu, mút nhẹ chiếc cổ màu đồng của y, khiến y bị buồn đến phát run. Ngôn Phi Ly lẩy bẩy, bàn tay khước từ trở nên vô lực, yếu ớt đặt lên vai hắn.

 

Chỉ cần vùa nghĩ đến cái kia bị môn chủ nắm trong tay, được môn chủ an ủi, không khỏi trướng lớn thêm, càng lúc càng ngạnh.

 

Bắc Đường Ngạo đột nhiên khẽ cười. Cảm thấy một dòng dịch thể nóng bỏng đang muốn ra, bắn vào tay hắn.

 

Toàn thân Ngôn Phi Ly run rẩy, co giật lần nữa khi cơn cảm xúc mãnh liệt vẫn chưa qua hẳn, tê liệt ngã vào ngực Bắc Đường Ngạo.

 

“Sao mau ra vậy…” Bắc Đường Ngạo nhếch môi, ghé vào tai y khẽ lẩm bẩm: “Xem ra mấy năm nay ngươi thực ngoan đó, ta hẳn nên hảo hảo tưởng thưởng.”

 

“Môn chủ! Ngươi, ngươi… (“… sao có thể “bỉ” thế chứ!” – ta nói hộ anh Ly a~)” Ngôn Phi Ly nghe vậy, lập tức trừng mắt.

 

Không phải hắn sẽ muốn bây giờ, ở đây chứ…?

 

Không, không được! Ban ngày ban mặt, màn trời chiếu đất, y không làm được.

 

Bắc Đường Ngạo điểm điểm môi y.

 

“Yên tâm, ta không muốn ngươi ở đây. Lần này tạm tha, bất quá sau đó…” Nhãn thần hắn trở nên thâm trầm u lượng, “Ta sẽ đòi về cả vốn lẫn lời.”

 

Nói rồi, đột nhiên buông y ra, chậm rãi đứng dậy.

 

Ngôn Phi Ly cũng đã nghe thấy tiếng vó ngựa mơ hồ truyền đến từ thảo nguyên, vội vàng chỉnh trang lại bản thân, đứng dậy theo. Ngẩng đầu thấy Bắc Đường Ngạo thản nhiên dùng khăn tay gấm, rất đãi hoãn (đãi: biếng nhác, hoãn: chậm chạp =]) mà ưu nhã lau bạch trọc trên tay, không khỏi đỏ mặt, hận không thể tìm một cái khe để nhảy vào.

 

Sao y có thể không chịu được sự khiêu khích đó, thế mà bắn ra tay hắn chứ, thực nhục nhã.

 

Bắc Đường Ngạo còn cười, giơ giơ cái khăn lên, thưởng thức vẻ quẫn bách của y mãi, sau đó, cất cái vật kia vào trong ngực.

 

Mặt Ngôn Phi Ly đỏ như xuất huyết đến nơi, muốn xông đến băm vằm cái ‘xác’ đó không còn dấu vết.

 

“Vương gia!”

 

“Phụ vương!”

 

Một loạt thân vị của vương phủ xuất hiện tại sườn núi cao, một thân hình bé nhỏ nhảy từ trước ngực một võ tướng, chạy lại, mặc nguyệt sắc cẩm y, cách bọn họ chừng ba trượng thì không đợi được nữa, từ lưng ngựa, lao thẳng đến chỗ Bắc Đường Ngạo.

 

Bắc Đường Ngạo đưa hai tay ra tiếp được nó, nhưng khi đã ôm được rồi lại hừ nhỏ một tiếng.

 

Vốn Ngôn Phi Ly vẫn luôn nhìn theo tiểu nhân nhi kia, thế mà tiếng hừ nhẹ của Bắc Đường Ngạo vẫn kéo đi sự chú ý của y. Nhìn về phía hắn, thấy cánh tay trái buông dài, hạ thấp bên người, không biết phải nói thế nào, mơ hồ thấy hơi mất tự nhiên, liền nhớ tới chuyện thương thể chưa lành từ chiến trường.

 

“Phụ vương, sao người lại bỏ Nhật nhi lại chứ?”

 

Bắc Đường Ngạo ôm lấy đứa nhỏ: “Là phụ vương không tốt. Phụ vương trông thấy đại ưng, muốn đuổi theo cho ngươi, đáng tiếc là không đuổi kịp.”

 

“Phụ vương mà không đuổi kịp sao?” Bắc Đường Diệu Nhật hoài nghi hỏi.

 

Bắc Đường Ngạo gật đầu, nói: “Phụ vương không phải là thần, sao mà đuổi kịp được. Nhân lực có lúc bì được, có lúc không. Nhưng với những thứ mình thực sự muốn, cho dù biết không chiếm được, cũng phải nỗ lực đã, quyết không buông tha. Như vậy, hiện tại dù không thể, một ngày nào đó cũng thành có thể. Cái này phải xem ngươi có ý hay không, hiểu chưa?” Nói rồi, cố tình liếc Ngôn Phi Ly một cái.

 

Bắc Đường Diệu Nhật còn ngây ngô nhìn hắn, sau mới lộ ra vẻ suy tư, chậm rãi hỏi: “Phụ vương đang dạy Nhật nhi đạo lý đối nhân xử thế?”

 

“Không. Không phải là đạo lý đối nhân xử thế.” Bắc Đường Ngạo nhìn nhi tử, nghiêm mặt đáp: “Đây là chuyện ngươi nên minh bạch. Tựa như thái dương lên từ hướng đông, tối hạ hướng tây. Ngươi nên ghi nhớ, dung nhập xương cốt. Ngày nào đó để nó thành một phần tính cách trong ngươi.”

 

Bắc Đường Diệu Nhật gật đầu, ghi tạc trong lòng những điều phụ thân nói. Có lẽ ngày hôm nay nó vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết, nhưng theo thời gian, tâm trí trưởng thành, ngày nào đó nó sẽ lĩnh ngộ đầy đủ hàm nghĩa hôm nay. Khi đó nó sẽ hiểu, phụ vương để lại cho nó sự tự tin, lòng khí phách.

 

Ngôn Phi Ly ở bên nghe hắn nói, thầm chấn động, hình như sáng tỏ điểu gì, không khỏi nhìn Bắc Đường Ngạo.

 

Y chôn chân tại chỗ, nghe Bắc Đường Ngạo giáo dục nhi tử, nhìn bọn họ phụ tử tình thâm, tâm trạng thật tốt, lại cũng có chút mất mát, rồi trở nên buồn bã.

 

74.

 

“Phụ vương, người này là ai vậy?” Bắc Đường Diệu Nhật chợt chỉ Ngôn Phi Ly, hiếu kì hỏi.

 

Ngôn Phi Ly thầm sợ hãi, yên lặng nhìn hắn.

 

“Hắn là…” Bắc Đường Ngạo suy nghĩ một chút, “Nghĩa phụ của ngươi.”

 

Ngôn Phi Ly nghe vậy, lòng có chút nhói. Tuy sớm biết kiếp này không thể có một mối quan hệ chính thức với hài tử, dù có, cũng chỉ là “nghĩa phụ”, không thể không đau lòng.

 

Bắc Đường Ngạo đặt hài tử xuống, dẫn tới trước mặt Ngôn Phi Ly: “Nhật nhi, gọi một tiếng nghĩa phụ đi.”

 

Bắc Đường Diệu Nhật nhìn Ngôn Phi Ly, ngoan ngoãn gọi: “Nghĩa phụ.”

 

Ngôn Phi Ly có phần cảm động, rất muốn đưa tay ra ôm lấy con, nhưng cuối cùng lại nhịn xuống, chỉ mỉm cười: “Ly nhi đã lớn rồi.”

 

“Ly nhi?” Bắc Đường Diệu Nhật có chút nghi hoặc.

 

Ngôn Phi Ly chợt nhớ ra, Bắc Đường Ngạo vẫn luôn gọi nó là “Nhật nhi”, biết cái nhũ danh ngày xưa mình gọi đã không cần nữa rồi.

 

Bắc Đường Ngạo phất tay gọi thị vệ, bảo bọn họ dắt ngựa đến, ôm lấy Diệu Nhật lên ngựa, nói với Ngôn Phi Ly: “Đưa chúng ta đến mã tràng, xem mã vương ngươi đích thân nuôi dưỡng.”

 

Ngôn Phi Ly cả kinh: sao hắn biết?

 

Nhìn Bắc Đường Ngạo, thấy hắn bí hiểm nhếch môi, mỉm cười.

 

Lúc Lưu Thất trông thấy Ngôn Phi Ly đưa Bắc Đường vương và thế tử tới mã tràng, sợ đến tí thì té ngựa.

 

“Thảo dân tham kiến vương gia.”

 

“Đứng lên đi.”

 

Lưu Thất đứng lên, trộm nhìn Ngôn Phi Ly ở bên cạnh Bắc Đường Ngạo, dùng nhãn thần hỏi ý, nhưng chỉ thấy y cười gượng.

 

Bắc Đường Diệu Nhật lần đầu đến mã tràng, rất hưng phấn, ngồi phía trước Bắc Đường Ngạo, nhìn đàn ngựa hoang khí thế tràn đầy mà chạy băng băng trên thảo nguyên, mắt đen mở lớn.

 

“Phụ vương, phụ vương, chúng ta để Mặc Tuyết theo chúng a?”

 

“Nga? Nhật nhi không sợ sao?”

 

“Không sợ!”

 

“Tốt lắm, phụ vương đưa ngươi đuổi theo chúng.” Bắc Đường Ngạo hào khí bừng bừng, ôm chặt nhi tử, vung roi, Mặc Tuyết bốn vó khởi, đuổi theo đàn ngựa.

 

Ngôn Phi Ly thấy thế, vội vã thúc ngựa theo sau.

 

Bọn họ đuổi theo đàn ngựa hoang, Diệu Nhật lại ầm ĩ muốn đi săn, thế là lại vào núi, săn thú mới về.

 

Buổi chiều, tiểu gia khỏa tinh lực tràn trề nói thế nào cũng không chịu về, đành lại ở lại ngoại ô. Điều này trái lại, rất hợp ý Bắc Đường Ngạo, hắn sớm đã sai người để ý đến biệt viện ngoại thành rồi, định chuẩn bị cùng Diệu Nhật tới ở mấy ngày.

 

“Nghĩa phụ, nghĩa phụ cũng đến đi, về với Nhật nhi.” Cuối cùng vẫn là phụ tử thân tình, Bắc Đường Diệu Nhật chỉ nửa ngày đã quấn quít lấy Ngôn Phi Ly, rất thân thiết với y, kéo ống tay áo y không muốn rời.

 

Ngôn Phi Ly sao có thể chịu nổi? Đành phải nhìn Bắc Đường Ngạo.

 

“Phi Ly, ngươi cũng đi cùng đi.” Bắc Đường Ngạo nhàn nhàn nói.

 

Lưu Thất may mắn bồi bọn họ đến tận ngọ, được Bắc Đường vương ban thưởng rất nhiều, trong lòng tuy vui vẻ, nhưng vẫn lo lắng, thừa dịp không ai chú ý, lặng lẽ hỏi Ngôn Phi Ly: “Ngươi muốn theo bọn họ về sao?”

 

Ngôn Phi Ly nhìn cha con Bắc Đường Ngạo và Diệu Nhật đang theo sát con mồi phía trước, gật đầu.

 

“Không sao chứ? Ngươi không phải đã rời khỏi Tứ Thiên Môn rồi sao?” Lưu Thất lo lắng nhìn y.

 

Ngôn Phi Ly cười xòa: “Không sao, môn chủ sẽ không làm khó ta, không có việc gì đâu.”

 

“Được rồi. Ngươi phải cẩn thận, ta thấy Bắc Đường vương đối với ngươi cũng không tệ.” Lưu Thất quan sát cả ngày cũng thấy quan hệ giữa bọn họ có vẻ rất tốt, Bắc Đường vương cũng không làm khó Ngôn Phi Ly. Lòng lại hiếu kì, không biết vì sao tiểu Ngôn khi đó lại rời đi.

 

Chạng vạng, Ngôn Phi Ly theo đại quân xuất du của Bắc Đường Ngạo trở về biệt viện nơi chân núi. Tôi tớ ở đây đã sớm chờ ở đại môn, đón bọn họ vào.

 

Bắc Đường Diệu Nhật hôm nay dùng tiểu cung của nó săn được thỏ rừng, hưng phấn không thôi. Bắc Đường Ngạo thấy vậy, liền gọi trù tử tới, làm thịt thỏ, nấu thành canh.

 

Diệu Nhật ở bên nói: “Phụ vương, canh thịt thỏ đưa về phủ một chút đi.”

 

“Đưa về phủ làm gì?”

 

“Cho Huy nhi nếm thử a. Đừng quên nói cho hắn biết, là do ta bắt được đấy.”

 

“Hảo. Nhật nhi nghĩ đến đệ đệ, thật là một ca ca tốt.”

 

“Hắn không phải đệ đệ ta.”

 

“Nói bậy!” Bắc Đường Ngạo trầm mặt.

 

Diệu Nhật le lưỡi, biết mình lỡ lời, vội chạy đến bên Ngôn Phi Ly. “Nghĩa phụ, hãy nếm thử thịt thỏ của Nhật nhi nha.”

 

“Hảo.” Ngôn Phi Ly không hiểu bọn họ đang nói về chuyện gì, chỉ cần thấy Nhật nhi là y thỏa mãn rồi.

 

Buổi tối, ba người cũng dùng bữa, ngồi cùng một chỗ thấy sao mà hài hòa. Ngôn Phi Ly vốn có phần cố kỵ, nhưng chỉ cần Diệu Nhật kéo ống tay áo y, y liền chẳng còn để chi trong lòng nữa.

 

Trên bàn cơm, Bắc Đường Ngạo không nói câu nào với y, chỉ có Diệu Nhật hưng phấn mà nói không ngừng. Ngôn Phi Ly đối với đứa con thương nhớ không nói được gì nhiều, chỉ chăm chú lắng nghe nó nói, luôn mỉm cười với nó, ăn cũng không để ý.

 

Mãi mới xong được bữa cơm, Bắc Đường Diệu Nhật một bên vừa kéo phụ vương luyện công, một bên lại khoe khoang sự lợi hại của bản thân với nghĩa phụ, nhiều việc khỏi bàn ấy! Một vài nha hoàn phó dịch trong biệt viện có chút kinh ngạc, biết tiểu thế tử tuổi tuy nhỏ, nhưng tính tình lại rất cao ngạo, trời sinh hơi lãnh đạm, rất ít thấy nó hưng phấn, lúc này mới thấy nó giống hài tử cùng trang lứa.

 

“Nghĩa phụ, ta rất thích người, sao trước đây người không đến thăm ta?” Bắc Đường Diệu Nhật quậy đủ một ngày, cuối cùng cũng mệt mỏi, tắm rửa xong chuẩn bị đi ngủ, nằm trong chăn nắm lấy tay Ngôn Phi Ly hỏi.

 

Lòng Ngôn Phi Ly đau xót: “Nghĩa phụ bận quá, chẳng có thời gian thăm ngươi.”

 

“Vậy sau này nghĩa phụ đừng đi nha, mãi theo Nhật nhi nha.” Diệu Nhật rất ít khi làm nũng thế này, nhưng với Ngôn Phi Ly cứ tự nhiên mà nói vậy.

 

Ngôn Phi Ly cứng người, không biết phải đáp sao, ngực đau lắm, vành mắt cũng đỏ lên. Hồi lâu, mới nhẹ đáp: “Nhật nhi mệt rồi, ngủ đi thôi.”

 

“Ân… Nghĩa phụ không gọi ta là Ly nhi sao?” Diệu Nhật nhắm mắt, lẩm bẩm: “Ly nhi… cũng được… Trước đây… Phụ vương… gọi…” Nói chưa xong, tiểu nhân nhi đã trầm trầm ngủ.

 

Ngôn Phi Ly yêu thương nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ấy, mãy cũng không muốn rời. Không biết đã bao lâu, mới dè dặt rút bàn tay lại, chậm rãi đưa bàn tay nhỏ vào chăn, dém chăn cho con, hôn nhẹ vào trán con, lưu luyến ly khai gian phòng.

 

Bên ngoài, trăng thật sáng, thật cao, thật xa, dịu dàng chiếu tỏa, kiểu khiết mà viên mãn.

 

Ngôn Phi Ly lại nhìn, ánh sáng nhàn nhát cũng tỏa ra từ người nọ, tay áo bạch sắc phiêu dật như tiên.

 

9 thoughts on “Đoạn tình kết 73 – 74

  1. Happy New Year mama thân yêu!

    Aizzzz Phải công nhận là anh Ngạo ngày một bỉ mà! Anh ý thật là … Chậc Chậc Chậc

    Đúng là không có thằng công nào là “thỏ” cả.

    Mau khỏe ná mama!^*^ :))

  2. ngày càng móng các bạn ý nhanh nhanh về với nhau.mà ko bít mấy bạn ý bi giờ bây nhiu tuổi rùi nhỉ ;))
    Chúc nàng năm mới tốt lành! Mau chóng khỏe lại nha!^^

  3. ta thấy cái đó ko gọi là “bỉ” mà là “quá” he..he…yêu quá độ, nhớ quá độ, trong chờ quá độ, thương tâm quá độ…có lẽ có thêm 1 chút hờn giận nữa vì người ấy ko 1 lời đã ra đi he..he…may mà anh còn 1 tý tự chủ, ko thì…thịt em nhỏ đã bày ra =.= nhưng anh đòi vốn lần lời 3 năm….hix =.= anh quá lời luôn ròi còn gì…kỳ này em Ly cho ra đến 1 cặp sinh đôi…lãi này của anh Ngạo có lời thật ih. ^0^

  4. “Hắn không phải đệ đệ ta.”

    Bảo đem thỏ về cho ăn mà lại nói câu này…đây là đam mỹ, làm ta nghĩ ngợi lắm a….anh em nhà này sau này có “3 chứm” k ha? ^^

  5. Ta nha, k hieu tai sao lai k thich Ly nhi bi goi thanh Nhat nhi nha, rat rat k thich y >_<, co ma tai sao thang be Huy kia lai k phai de de cuar Ly nhi a *cuoi deu*, nay co phai la k muon lam huynh de ma muon lam phu the k *nho? dai~* huynh de van, ta hao thich *cham nc mieng*
    Thanks nang nga *hug*

  6. huhu, t muốn có 1 màn ngược công tơi tả thảm hại cơ 😥 😥
    ẻm Ly bị hành khổ quá r`, k muốn em quay lại dễ dàng như này, muốn cương quyết cứng rắn ngược ông Ngạo cho chừa cái tội ngược thụ đi, muốn ổng phải khụy lụy cầu xin thì hẵng quay về cơ :'<

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s