Đoạn tình kết 75 – 76

Tạm dừng tất cả các dự án khác để hoàn tất Đoạn tình kết.

17+ à nha~

Hẹn gặp lại 18+ vào ngày mai *cười nham nhở* (ui dza, chóng mặt).

 

75.

Người nọ nhìn y, thấy y xuất hiện, nhàn nhạt nói: “Phi Ly, theo ta.”

 

Ngôn Phi Ly thoáng do dự: “Môn chủ, giờ cũng không còn sớm, ta…”

 

Bắc Đường Ngạo không để ý đến y, cứ thế xoay người, hướng về cửa viện bên, coi như chắc chắn y sẽ theo mình.

 

Ngôn Phi Ly quả thật không thể làm khó hắn, đành phải lặng lẽ đi theo.

 

Ra khỏi viện lạc, hai người chậm rãi đi qua hoa viên, tới cư sở phía nam. Biệt viện ngoại ô này dù không hoa lệ bằng Bắc Đường vương phủ, cũng không rộng bằng Phù Du cư, nhưng là nơi chuyện ở vào mùa hạ săn bắt, cũng coi là rộng lớn, tân trang gọn gàng giản dị, mang đậm phong cách thoáng đạt phương bắc. Chỉ trừ nơi ở phía nam nhã tú này, đúng là một nơi phong nhã để thưởng trăng.

 

Một hồ nước mỹ lệ, vì chưa đến mùa nên hoa sen vẫn chưa nở, phản chiếu ánh trăng thanh thanh. Bên ao có noãn các, phỏng theo tu trúc, phong cách tú lệ miền nam, giống đình mà không phải đình, giống các mà không phải các, rèm buông ba phía.

 

Ngôn Phi Ly đi theo hắn, thấy trên thạch bàn bày vài món ăn, hai bát hai đôi đũa, bên cạnh còn một bình rượu nóng.

 

Bắc Đường Ngạo ngồi xuống, chỉ chỉ chiếc ghế trước mặt, nói: “Cơm tối không thấy ngươi ăn mấy mới bảo bọn họ chuẩn bị chút thức nhắm, ngươi ăn một ít đi.”

 

Ngôn Phi Ly im lặng ngồi xuống, nhìn món ăn đơn giản trên bàn, rất hợp với khẩu vị của mình, không khỏi bách cảm giao tập (1). Y chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày được gặp lại Bắc Đường Ngạo và Ly nhi, hơn nữa còn đột ngột tới như vậy, khiến người ta phải bất ngờ, giờ vẫn chẳng có chút cảm giác thật.

 

(1) bách cảm giao tập: trăm mối cảm xúc ngổn ngan (QT).

 

“Môn chủ, ngươi sớm biết ta ở chỗ mã tràng?”

 

“Lẽ nào ngươi thực sự cho rằng ta không còn quan tâm tới ngươi nữa?”

 

Ngôn Phi Ly không biết phải nói gì.

 

Bắc Đường Ngạo rót cho y một chén rượu. “Nếu ta không tìm ngươi, ngươi vĩnh viễn cũng không quay lại, phải không?”

 

“Vì sao muốn tìm ta?”

 

“Vì sao không tìm ngươi?”

 

Ngôn Phi Ly bị đôi mắt thâm u khó dò của hắn nhìn không nói nổi. Chậm rãi uống cạn chén rượu, hồi lâu mới chậm rãi đáp: “Ta ở lại, sẽ chỉ làm đại gia khó xử. Nếu không thì, quan hệ giữa chúng ta… là cái gì?”

 

Khóe môi Bắc Đường Ngạo nhếch lên: “Ngươi cuối cùng cũng hỏi ra miệng. Ta đã nghĩ ngươi sẽ không hỏi.”

 

“Không nói, không có nghĩa là không nghĩ.” Ngôn Phi Ly cúi thấp đầu, xoay xoay chén rượu trong tay.

 

Bắc Đường Ngạo lại rót cho y thêm một chén, động tác thật ưu nhã mà tự nhiên. “Phi Ly, quan hệ giữa chúng ta quả thật không thể rạch ròi. Hiện tại muốn rõ ràng, quá khó. Muốn cắt đứt, quá muộn.”

 

Ngôn Phi Ly giương mắt lên, trông thấy hắn đang nhìn noãn các ngoài mặt hồ, diện vô biểu tình, chẳng biết đang nghĩ gì.

 

“Môn chủ, ngươi tìm được ta từ khi nào?” Lặng yên một lát, Ngôn Phi Ly hỏi.

 

“Sau khi ngươi đi ba tháng, hành tung của ngươi đã bị ta nắm được. Ngươi nhận được tin từ các bằng hữu cũ của môn, biết ta ngầm đồng ý cho ngươi ly khai, tên cũng gạch khỏi danh sách Thiên Môn, phải không? Không muốn ta tìm ngươi?”

 

“Môn chủ nhất lý vạn ky (2), sự vụ bề bộn, sao có thời gian tới tìm ta? Mà vì sao lại muốn tìm ta?”

 

(2) nhất lý vạn ky: Xuất xứ Thượng thư Cao Đào Môt: “Căng căng nghiệp nghiệp, nhất nhật nhị nhật vạn ky.” Hán thư. Bách quan công khanh biểu thượng: “Tưong quốc, thừa tương, giai tần quan, kim ấn tử thụ, chưởng thừa thiên tử trợ lý vạn ky – ý chỉ hàng ngày phải xử lí nhiều công việc khó khăn,rất bận rộn,đồng nghĩa còn có cụm từ: thức khuya dậy sớm, toàn lực ứng phó) (Doanh Doanh’s danmei world)

 

Bắc Đường Ngạo nheo mắt: “Ngươi nghĩ ngươi trong lòng ta không có phân lượng như thế?”

 

Ngôn Phi Ly gượng cười. Y đương nhiên biết mình ở trong lòng môn chủ cũng có chút phân lượng, nhưng không hy vọng phân lượng này nặng. Không phải y coi nhẹ bản thân, mà y không mong nhận được quá nhiều cảm tình của Bắc Đường Ngạo. Bởi vì y cũng là một nam nhan, hiểu nam nhân ngoài tình cảm, còn muốn rất nhiều thứ khác. Bắc Đường Ngạo có gia đình, có sự nghiệp, lưng đeo trách nhiệm, nắm giữ quyền lực, tinh lực đã bị phân tán rất nhiều, mình thực sự không tính toán chi. Chí ít chỉ cần có Ly nhi, hắn sẽ không quên bên cạnh đã từng có một người tên Ngôn Phi Ly.

 

Bắc Đường Ngạo thấy y im lặng không nói, trong lòng buồn bực, đặt chén rượu trong tay xuống, trầm ngâm nhìn y.

 

Bóng đêm đã bao trùm khắp không gian, bốn phía tĩnh lặng, chỉ có hai người ngồi đối diện nhau, bầu không khí ám muội và nhãn thần thâm trầm của hắn khiên Ngôn Phi Ly hơi hoảng hốt. Nhớ tới chuyện phát sinh trên thảo nguyên ban sáng, càng thấp thỏm không yên.

 

“Môn chủ, hôm nay muộn rồi, có chuyện gì để ngày mai hãy nói.”

 

Bắc Đường Ngạo vẫn phớt lờ, chỉ hỏi: “Biệt viện này ngươi đã tới từ trước. Khi nào nhỉ?”

 

Ngôn Phi Ly bất đắc dĩ đáp: “Là khi ngươi thần công đại thành được một năm.”

 

“Nga, đúng vậy!” Bắc Đường Ngạo vỗ tay một cái: “Lúc đó ngươi theo ta về tham gia lễ thừa vị. Sau đó quá nhàn hạ ở trong phủ, ta mới mang ngươi đến đây đi săn.” Nghĩ một lát, lại hỏi: “Đã mười năm chưa?”

 

“Rồi.”

 

“Năm tháng thoi đưa a.” Bắc Đường Ngạo cảm khái một tiếng. Hắn rất ít đa sầu đa cảm, nhưng lại thở dài thành tiếng thanh sầu.

 

Ngôn Phi Ly bị hắn khơi dậy tâm sự, những chuyện ngày xưa chợt hiện về. Đương niên y cũng từng bồi hắn uống rượu dưới trăng thế này, cũng không phải dưới thân phận đáng xấu hổ như hôm nay. Khi đó thiếu niên lãnh diễm thắng mai, thanh lẫm như nguyệt, trong mắt y, là cao không với được. Giờ đây, cũng chẳng phải là… ái nhân?

 

Bắc Đường Ngạo đột nhiên đến gần, cầm lấy tay y, ghé vào tai y nói nhỏ: “Phi Ly, những lời ban sáng ta nói với ngươi, còn nhớ không?”

 

Tay Ngôn Phi Ly run lên, rượu trong chén sóng sánh, tràn ra cả tay, chậm rãi chảy xuống. Muốn đẩy hắn ra, không ngờ phát hiện mình không thể động, kinh hãi không thôi.

 

“Môn chủ?!”

 

“Ta biết, ngươi lúc nào cũng cố chấp, cho nên cố ý chuẩn bị Túy Vô Ưu này cho ngươi.” Bắc Đường Ngạo mỉm cười, nắm tay y thật chặt. “Chúng ta đã cùng đi mười năm, thật mau a. Mười năm nay, không biết qua đi thế nào nhỉ?”

 

“Xoảng” một tiếng, chén rượu thúy ngọc trong tay Ngôn Phi Ly rơi xuống, vỡ tan trên đất. Bắc Đường Ngạo vươn tay, đỡ lấy thân thể mềm yếu vào lòng, vẫn cười: “Ngươi biết mà, ta đã nói, chắc chắc sẽ làm!”

 

76.

 

Bắc Đường Ngạo ôm lấy Ngôn Phi Ly, đi ra khỏi noãn các, đi tới ngọa thất sớm đã chuẩn bị, đưa y vào giường.

 

“Môn chủ, ngươi, ngươi…” Mặt Ngôn Phi Ly đỏ bừng, cũng không còn khí lức, trừng mắt nhìn hắn, từng thứ từng thứ, chậm rãi cởi y vật của mình.

 

“Phi Ly, ngươi quá coi thường chính ngươi, cũng quá coi thường ta. Ta biết, nếu ta thực sự muốn, ngươi sẽ không thể không cho ta. Nhưng ngươi lại chưa từng cầu xin ta.” Hai tay Bắc Đường Ngạo vừa giúp y thoát y, vừa từ từ chạy dọc thân thể y, lướt qua bờ ngực kiện mỹ, cơ bụng khỏe khoắn, kích thích mẫn cảm của y.

 

“Phi Ly, có lúc ta thấy rất lạ, ngươi chẳng lẽ chưa từng ham muốn? Đã nhiều năm như thế, hài tử cũng đã có, ngươi cái gì cũng chưa từng cầu xin ta, chỉ thích đợi. Duy nhất một lần làm trái với mệnh lệnh của ta, cư nhiên ly khai ta. Ta lúc đầu rất tức giận, nhưng khi đã nguôi ngoai, minh bạch, ngươi không tới tìm ta, ta phải tới gặp ngươi. Nhưng hôm nay, ngươi thấy ta còn dám muốn chạy…”

 

Bắc Đường Ngạo móc ra một bình sứ chẳng biết lấy được từ đâu, đổ một ít dịch thể màu trắng, mặt mang đậm vẻ tà mị, mi dài nhướng lên, mỉm cười, đưa tay xuống tiết khố của y.

 

“Biết rõ rằng ta sẽ tức giận mà ngươi vẫn muốn chạy, cho nên bây giờ ta phải phạt ngươi. Đừng có trách ta đấy.” Nói rồi, cởi hẳn cái thứ che chắn cuối cùng của y ra, chậm rãi đưa tay ra sau u huyệt.

 

Thần sắc Ngôn Phi Ly không thể tốt được, đã hiểu đại khái đó không phải là thứ gì tốt, vừa vội vừa tức. Toàn thân y lúc này xích lõa trước mặt Bắc Đường Ngạo, bị con ngươi thâm trầm của hắn nhìn không xót tấc nào. Mà đây có phải là lần đầu tiên y đối mặt với hắn như thế này đâu. Thế nhưng, việc làm y khó chịu chính là bị đưa cái gì đó vào người.

 

Bắc Đường Ngạo tinh tế bôi thứ dịch thể kia vào nội bích của y, lúc đầu còn nông, càng về sau lại càng thâm nhập, hết cả chiểu dài một ngón tay.

 

Ngôn Phi Ly vô pháp phản kháng, toàn thân đều vô lực. Hậu huyệt theo phản xạ lại co rút, nuốt hết dược vật. Nơi đó của y so với thường nhân mẫn cảm hơn, lúc này hết rượu lại đến thuốc, cảm giác cương rất mau. Chẳng cần hỏi cũng biết là gì rồi.

 

Cảm giác tê dại đầy kỳ quái, chốc lát truyền khắp cơ thể, gây nên một trận rùng mình. Cả ngươi Ngôn Phi Ly không thể kiềm nén nổi hơi nóng, nhu cầu ham muốn dần dần từ hậu diện truyền lại, khiến y khó chịu mà cuộn mình trên giường.

 

“Ngươi, ngươi dám cho ta dùng thứ này…” Ngôn Phi Ly khàn giọng thở hắt, con ngươi dấy lên sắc lửa, nhưng vẫn cố đè nén.

 

Bắc Đường Ngạo cởi y phục của mình, đi đến ôm y, đôi môi đỏ liễm diễm nhẹ hôn mi mắt y, rồi hôn đến mắt, đến gò má, xuống đến quai hàm… Nhưng không chạm vào môi y.

 

“Ai bảo ngươi chưa từng chủ động. Ta nếu dùng vũ lực, chẳng phải sẽ mất hết cả lạc thú sao? Phi Ly, đoán ra vì sao ta phạt ngươi chưa?” Bắc Đường Ngạo vô cùng hào hứng mà ôm lấy mặt y, không ngừng khiêu khích, cũng không chạm vào nhưng nơi y đang đói khát.

 

Ngôn Phi Ly bị hắn hành đến muốn chết, khô nóng hết cả người. Biết con người này hận nhất kẻ khác trái lệnh hắn. Không nói đến chuyện ba năm trước mình bất cáo nhi biệt, chỉ chuyện hôm nay cũng đủ khiến hắn bực mình rồi. Lại không ngờ, hắn sẽ làm ra cái loại sự tình này.

 

Cái người này, đã lớn tuổi rồi, vẫn còn trẻ con thế hử?

 

Trong đầu Ngôn Phi Ly rối tinh, lòng vừa yêu vừa hận, xấu hổ buồn bực cực kỳ.

 

“Phi Ly, đừng nhẫn như thế, ta không thích. Nhịn không được thì cầu ta, ta sẽ thỏa mãn ngươi.” Bắc Đường Ngạo cầm lấy dục vọng của y, chậm rãi đùa nghịch, ghé vào lỗ tai y mà hà hơi.

 

Ngôn Phi Ly tựa hẳn vào hắn, cơ hồ đã không nhẫn nổi nữa mà phải rên rỉ. Nhưng so với dục vọng sung huyết đang dần đứng thẳng lên kia, u huyệt phía sau còn ngứa ngay hơn, khiến y chịu không nổi, hận không có vật nào có thể hảo hảo khuấy động thống khoái một phen.

 

Khi phân thân của y muốn đạt cao trào lắm rồi, Bắc Đường Ngạo lại đột nhiên dừng tay, từ từ lướt đến an ủi hậu huyệt y.

 

“Ngô…” Ham muốn trước sau đều bị kìm hãm, Ngôn Phi Ly gần như sắp sụp đến nơi. Y biết hắn cố tình giày vò mình, y không muốn nhận thua trước mặt hắn. Nhưng chống cự một hồi, cuối cùng không chịu nổi, muốn vươn tay tự giải quyết thứ đang đứng lên kia, lại bị Bắc Đường Ngạo ngăn lại.

 

“Không, đừng mà, Khiêm Chi…”

 

Bắc Đường Ngạo bật cười nhẹ: “Không chịu nổi sao? Phi Ly, cầu ta a…”

 

Tay hắn vuốt ve vùng cận hậu huyệt, nhẹ ấn, lúc chọc ghẹo mà đi vào chốc lát, nhưng lúc y khó chịu mà co rút lại thu tay về.

 

Ngôn Phi Ly đầu đầy mồ hôi, cắn chặt môi. Mị huyệt sớm đã bị hắn khiêu khích dần rộng ra, cơ khát khó nhịn mà mở khép, chờ đợi sự tiến nhập của hắn. Nhưng phân thân Bắc Đường Ngạo chỉ dừng ở mông y mà thôi, lần lữa không chịu cho y.

 

Bắc Đường Ngạo nắm tay y, không cho y tự an ủi, cũng không cho y phóng xuất, khiến mật dược kia cứ ăn mòn y. Nhìn khuôn mặt anh tuấn của y nhiễm sắc tình dục, rõ ràng đang bị dục hỏa thiêu đốt, vẫn quật cường không chịu thua, lòng hắn vừa yêu vừa hận.

 

“Phi Ly, cầu ta khó vậy sao? Chẳng lẽ ngươi không nhớ những ngày chúng ta ở ôn tuyền ư?”

 

Ngôn Phi Ly nghe vậy, trong lòng khẽ động, hơi quay đầu đi, thâm tâm lại mong mỏi vĩnh viễn kiếp này được nhập vào đôi mắt của hắn. Hai năm nay, mỗi khi mộng, y đều mộng về ngày hai người tại nơi núi sâu biên cảnh Việt quốc, ba ngày ngắn ngủi, chính là hạnh phúc một đời này y sở hữu.

 

“Cầu ta…” Bắc Đường Ngạo khàn khàn nói khẽ, môi dán lên môi y, con ngươi không cho phép bỏ lỡ thâm tình mình chờ mong.

 

“Khiêm Chi…” Lòng Ngôn Phi Ly run lên, nơi nào đó ở đáy tâm mở rộng ra, nhu tình bị lý trí giam giữ cuộn trào mãnh liệt. Y xoay người lại, yếu ớt nằm trên cánh tay hắn, thanh âm run rẩy: “Xin ngươi…”

 

Bắc Đường Ngạo tựa như thở phào nhẹ nhõm, tuyệt diễm mà cười, hôn lên đôi môi y, ái ngữ nỉ non…

 

Ta yêu ngươi, Phi Ly…”

 

 

20 thoughts on “Đoạn tình kết 75 – 76

  1. *bay vô giựt tem*

    Đợi mòn mỏi cuối cùng cũng thấy ;____;

    *ôm ôm*

    Ngàn lần cám ơn bạn. Mình yêu cái câu dừng tất cả để hoàn thành Đoạn Tình Kết ghê :”>

    *tung bông tung hoa*

    *bay ra*

  2. Giật được tem!!!!
    Aizz…nàng thật tốc độ a! Hum nay ta vô định chỉ xem lại mấy cháp trước. Ai dè túm được nguyên hai chap mới ^^
    Bạn công thiệt quá đáng nha. Ai lại hành bạn Ly thế! Đúng là đồ trẻ con ác đọc mà ><

  3. oh, đã tỏ tình rùi, mà cách tỏ tình cũng bá đạo chứ nhể, thanks nàng editor ah, nhờ nàng mà bà con có một chap khá dễ thương thế này để đọc ah ^_^

  4. hjx xúc động quá ,thế là đã tỏ tình rùi nhỉ hum nay ta mới có time đọc một lèo luôn , đọc xong còm để cảm ơn nàng cái
    thank nàng nhiều nha , ngó nghiêng không thấy ai hun trộm nàng cái *chụt* ^^ tí tởn đi ra thui ta làm việc tiếp đây

  5. Ngạo ca kì này chịu ko nổi Ly ca rời khỏi, phải trừng phạt kiểu “quái dị” này nha, mà cứ tưởng tượng ra Ly ca như thế thiệt là đáng yêu mà.

    Cuối cùng chờ đợi mười năm cũng được ngày Ngạo ca nói lời yêu rồi, chắc là Ly ca hạnh phúc lắm, chờ đợi cái chap sau của bạn nhé, công nhận bạn làm nhanh thật.

  6. @Mặc Gia: hị hị~ Cảm ơn bạn ủng hộ~

    @Alviss Kei: :)) Ngạo ca vẫn còn nhân từ chán :)) (kết luận rút ra sau khi đọc KĐLB)

    @lankha, yatoki, zyner, paradise, Sakura236: Yeah~ Đã tỏ tình >v< 18+ là ta lo xa rồi, 17+ thôi à :)) Thank mọi người ủng hộ.

    @myo: *nhận hun* Thank nàng ủng hộ ^^

    @shmily051288: 🙂

    @ixora289: Anh Ngạo bỉ mà :)) Đúng là tưởng tượng Ly ca chịu đựng thiệt dễ thương :X Thế mới thấy kiên nhẫn không bao giờ là không có kết quả ha ^^

  7. Cuối cùng những khuất mắc giữa hai người cũng đã được giải tóa. Thế nhưng truyện vẫn còn dài, cuộc tình này vẫn còn lắm chông gai. Nhưng ta nghĩ khó khăn từ bên ngoài vẫn kh6ong khó giải quyết bằng khó khăn trong lòng của hai người. Một khi họ đã đồng lòng, ta hy vọng họ có thể nhanh nhanh vượt qua tất cả chông chênh trên con đường phía trước.
    A, nhắc đến chông chêng, xem ra Lâm Yên Yên là tảng đá lớn a. 🙂

  8. Ta bây giờ cũng yêu anh Ngạo… Để 1 người như anh ấy nói ra được những từ “ta yêu ngươi” thật sự là rất khó… Ta vui quá đi, tràn ngập cảm giác hài lòng, thỏa mãn cho sự hi sinh của anh Ly

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s