Đoạn tình kết 77 – 78

Ờ, hôm qua ta nhầm nhọt một tí, cũng ko đến 18+ đầu, cỡ 17+ thôi 😀

 

77.

Thật dài, thật sâu, nụ hôn thực nóng bỏng, như đoạt hết khí tức của cả hai.

 

Toàn thân Ngôn Phi Ly xụi lơ, cả người lẩy bẩy, chẳng biết lấy đâu ra sức lực, chăm chú ôm lấy Bắc Đường Ngạo.

 

“Khiêm Chi, ngươi vừa nói gì? Lặp lại lần nữa đi.”

 

Bắc Đường Ngạo khẽ cười: “Đêm còn dài, từ từ sẽ nói cho ngươi.” Động thân mạnh một cái, phân thân cuối cùng cũng tiến nhập vào huyệt khẩu đã chờ đợi từ lâu.

 

“A…” Ngôn Phi Ly không kịp ý thức, cúi đầu kêu một tiếng.

 

“Ngươi vật chặt thật…” Bắc Đường Ngạo thở dài, không hề kiềm nén dục vọng hừng hực của mình, gắn kết thật sâu cùng y.

 

Đầu óc Ngôn Phi Ly choáng váng, cố nén rên rỉ, vô lực mà bắt lấy bờ vai hắn.

 

Hắn vừa nãy, vừa nãy nói gì vậy…? Hắn nói, hắn… yêu ta?

Không thể tin được, có phải nghe lầm không? Ta chưa từng, chưa hề hy vọng…

Yêu…

 

Ngôn Phi Ly cảm thấy máu trong người đang bị đun sôi. Bắc Đường Ngạo hung hăng va chạm trong cơ thể y, nhưng vẫn chưa đủ thỏa mãn. Bắc Đường Ngạo tựa như biết hắn đang nghĩ gì, ôm mạnh y xoay người, khiến y ngồi lên trên hắn, không ngừng tiến sâu.

 

“A—” Tiếng rên của Ngôn Phi Ly cuối cùng cũng bật ra, hậu huyệt không ngừng co rút. Khoái cảm cực hạn cuộn trào mãnh liệt, kéo tới, hai tay bám chặt lấy vai Bắc Đường Ngạo.

 

Mười hai năm.

 

Từ lần đầu tiên gặp Bắc Đường Ngạo, từ lúc y mới phải lòng hắn đến bây giờ, đã tròn mười hai năm đằng đẵng.

 

Mười hai năm, ngày tư đêm tưởng, hồn khiên mộng tỏa, tâm trí chỉ duy một người. Vừa nãy chính hắn bên tai mình, ái ngữ khiến y đảo lộn. Tình cảm lặng lẽ chôn giấu suốt mười hai năm nay, cuối cùng đã có hồi báo. Mọi cực khổ đau đớn trước kia, những mâu thuẫn và lưỡng lự, thoáng cái tan thành mây khỏi. Dù ngày mai tỉnh lại chỉ là một giấc mộng, đời này cũng đáng.

 

“Hô… Phi Ly… Phi Ly…” Bắc Đường Ngạo bị nơi nóng ấm và căng chặt kia khơi mào dục hỏa. Ba năm nhung nhớ, bây giờ thoát ra thành mấy lời xưa cũ, mượn sự đụng chạm thể xác để nói ra. Trước đây hắn không biết, mình cũng sẽ có lúc tình dục dữ dội thế này, nhưng chỉ với y, bản năng thân thể chỉ cần khiêu khích là lúc nào cũng dễ dàng bốc lên, chôn vùi lý trí thật đơn giản.

 

“A…”

 

Sau một lần đích nhập và co rút dữ dội, cả hai cùng đạt cao trào. Dịch thể nỏng rực thoát ra, tản mãn ở nội bích Ngôn Phi Ly.

 

Bắc Đường Ngạo ôm lấy thân thể mềm mại ngã vào lòng hắn, nhẹ hôn hai gò mà y, trông thấy những giọt mồ hôi tẩm ướt tóc đen còn lẫn vài sợi bạc, không khỏi nổi lên yêu thương.

 

“Phi Ly, mấy năm nay ngươi chịu khổ rồi.”

 

Ngôn Phi Ly như chẳng nghe thấy hắn nói gì, lười động. Nhất định là bởi vẫn chưa tỉnh táo lại, sợ y chưa dư thừa khí lực sao. Chỉ nhắm mắt nằm bên cạnh hắn, thở dốc.

 

“Mệt không?” Bắc Đường Ngạo khẽ hỏi.

 

“… Nói lại đi…?”

 

“Nói gì?”

 

Thanh âm của Ngôn Phi Ly thực nhẹ, như ngày thường, nhưng khi y chậm rãi mở mắt, lại là sự chờ mong vô vàn.

 

“Lời vừa rồi…”

 

Bắc Đường Ngạo minh bạch, không khỏi cười ôn nhu, dán môi lên môi y, hơi thở ấm áp mà dung hợp cả hai. Hắn nói thực chậm: “Ta yêu ngươi, Phi Ly.”

 

Ngôn Phi Ly ngây ngốc nhìn chăm chú, một lớp sương dày phủ lên đôi con ngươi, lại chậm rãi nhắm mắt. Hai tay vẫn ôm lấy vai hắn, khẽ run.

 

Bắc Đường Ngạo hôn lấy lệ tràn khóe mi. Vị đạo đắng chát, tựa như áp lực đã theo y nhiều năm.

 

“Ngày ấy ta muốn ngươi chặt đứt nghiệt tình, lại không nghĩ mình sớm đã bị giam hãm trong đó. Ta cho ngươi ba năm, cũng là cho mình ba năm. Giờ ta đã hiểu, rất rõ ràng, ngươi có mất hứng không?”

 

Ngôn Phi Ly trầm tĩnh lại trong chốc lát, hoảng hốt cười: “Thật cao hứng. Giống như đang mơ.”

 

“Ha ha…” Bắc Đường Ngạo ôm chặt lấy y: “Có phải không ngờ, chưa tin nổi đúng không.”

 

“Ừ.” Ngôn Phi Ly nhớ tới lời hắn nói với Ly nhi trên thảo nguyên, cuối cùng cũng hiểu. “Ngươi nói với ta rằng không nên coi thường mà buông xuôi.”

 

“Ngươi buông hay không chẳng quan hệ tới ta, chỉ cần ở trong tay ta, ta nhất định không buông.” Bắc Đường Ngạo bá đạo mà ôn nhu nói.

 

Đột nhiên Ngôn Phi Ly khẽ động. Hạ thân cả hai gần sát, y động đậy thế này, phân thân bị ma sát, lập tức có phản ứng.

 

Giọng Bắc Đường Ngạo có chút khàn lại: “Ngươi đang làm gì vậy?”

 

“Dược tính… Như vẫn chưa hết…” Y lẩm bẩm.

 

Bắc Đường Ngạo mở to mắt, có chút hoài nghi: “Ngươi đang mời mọc ta sao?”

 

Ngôn Phi Ly ngượng đỏ mặt, lúng túng đáp: “Là ngươi hạ dược quá nặng!”

 

Bắc Đường Ngạo ha ha cười: “Thì ra là thế. Phi Ly, ta nói sẽ thỏa mãn ngươi mà. Ngươi muốn thì cứ nói.”

 

Bất quá hắn cũng biết, Ngôn Phi Ly nhất định sẽ không đơn giản thừa nhận, vừa nãy thực cũng quẫn bách cho y, lần này sẽ không bách y nữa, phân thân lần nữa thống khoái đứng dậy tiến lên.

 

Một đêm này, là một gắn kết đã lâu lắm rồi, khiến cả hai đều mê say sâu sắc.

 

 

 

 

Tia nắng ban mai dần kéo đến, ánh rạng đông xuyên qua khung cửa sổ, chậm rãi chiếu vào.

 

Bắc Đường Ngạo chăm chú nhìn Ngôn Phi Ly, đang nằm bên cạnh hắn, trầm trầm ngủ, trong lòng chợt có một cảm giác an tâm đến khó hiểu.

 

Tinh tế ngắm khuôn mặt y. Ba năm qua đã mang đến cho y biết bao đổi thay. Y chỉ sinh sống an ổn quanh mã tràng, phong xuy nhật sái (*), da dẻ cũng trở nên thô ráp, cũng đen đi. Nhưng sinh hoạt điều độ giúp sức khỏe của y tốt lên rất nhiều. Hơn hẳn cái lúc ly khai năm ấy, bệnh căn trong người y tựa hồ có chút khởi sắc mà thôi. Khuôn mặt gầy hơn trước một chút, nhưng càng rõ thêm đường nét. Vẻ anh tuấn trước kia nhiễm thêm thần thái chín chắn.

 

(*) phong xuy nhật sái: gió thổi, ngày phơi nắng (QT).

 

Lúc Bắc Đường Ngạo đang chăm chú nhìn, chợt thấy lông my y khẽ run, hô hấp biến đổi, biết y sắp tỉnh. Đột nhiên linh cơ, nhắm mắt lại, điều chỉnh nhịp thở, giả vờ vẫn ngủ say.

 

78.

 

Ngôn Phi Ly chậm rãi mở mắt, trông thấy đỉnh giường xa lạ, nháy mắt có chút hoảng hốt, chẳng biết mình đang ở đâu. Nhưng rất nhanh, ký ức đêm qua như thủy triều lên, khiến y lập tức thanh tỉnh.

 

Quay đầu nhìn, khuôn mặt trầm ngủ của Bắc Đường Ngạo ngay bên. Ngôn Phi Ly ngơ ngác mà chăm chú nhìn khuôn mặt như phù dung thu nguyệt này, lòng bách cảm giao tập.

 

Mộng tưởng mà mình theo đuổi nhiều năm nay, cuối cùng cũng có một ngày thành hiện thực. Giấc mộng thật đẹp, đẹp đến nỗi khiến người ta cảm thấy không phải sự thực.

 

Ngôn Phi Ly nhẹ vươn tay, từ tóc mai hắn, lướt qua thái dương, khuôn mặt, mũi, chậm rãi mơn trởn cả đôi môi đỏ mọng, nhưng chỉ hơi cách cách một chút, không dám chạm thực. Không biết có phải sợ đánh thức người đang ngủ say không, có lẽ vẫn sợ đây chỉ là giấc mộng Nam Kha.

 

Ngôn Phi Ly nhìn hồi lâu, cúi đầu thở dài, đang muốn thu tay về, lại bị hắn bắt lại.

 

“Ngươi tỉnh à?!” Ngôn Phi Ly thoáng giật mình.

 

Lông mi Bắc Đường Ngạo rủ xuống, mi mỏng rung rung, như chiếc quạt nhỏ, vừa dày vừa dài lại vừa cong.

 

Ngôn Phi Ly trông đến mê mẩn, y giơ tay, chạm vào mi mắt dài của hắn, nơi đang che khuất đôi con ngươi thâm như u đàm.

 

“Sao lại thở dài?”

 

Ngôn Phi Ly hơi sửng sốt: “Không có gì.”

 

“Phi Ly, đừng đáp có lệ với ta.”

 

Ngôn Phi Ly cười: “Thật không có gì mà.”

 

Bắc Đường Ngạo không giận, nhưng nhãn thần kia rõ ràng là không tin. Ngôn Phi Ly lại quay đầu, nhìn ra sắc trời ngoài khung cửa, lẩm nhẩm: “Không biết giờ là giờ gì rồi?”

 

Bắc Đường Ngạo biết y không muốn nói. Người này là vậy, tâm sự lúc nào cũng thích để trong lòng. Bản thân dù đã nói với y rất nhiều, nhưng y vẫn không đổi. Bất quá bản thân cũng không thể mong y chốc lát đã thả lỏng tinh thần, việc gì đến sẽ đến vậy.

 

“Nhanh thật, sắp đến giờ Ly nhi rời giường rồi.”

 

“Sớm vậy sao?” Ngôn Phi Ly giật mình.

 

“Ân. Nó muốn luyện công.” Bắc Đường Ngạo thấy hai hàng lông mày y cau vào, lộ vẻ phản đối, bèn cười: “Ngươi không cần lo lắng. Tinh lực con rất sung mãn, để nó ngủ nhiều thêm chưa chắc nó đã chịu.”

 

Ngôn Phi Ly nghe vậy, có chút nhẹ người, muốn ngồi dậy, nhưng cảm thấy cả người đều bủn rủn vô lực, nhất là từ phần eo trở xuống, giống như sắp rụng vậy, mỏi nhừ. Không khỏi hừ một tiếng, lại ngã trở lại.

 

Bắc Đường Ngạo thấy vậy, nhịn cười không được, lập tức lại có chút tiếc thương, vội vàng giúp y nằm xuống. Mình mặc y phục, xuống gọi phó dịch, giao việc. Lại quay lại nội thất, thấy Ngôn Phi Ly đưa lưng về phía hắn.

 

Bắc Đường Ngạo cởi giầy lên giường, hai tay đặt vào thắt lưng y, nhẹ giúp y xoa bóp.

 

“Ngươi vừa làm gì hả?” Ngôn Phi Ly hỏi.

 

“Chuẩn bị dục thất cho ngươi.”

 

“Có người biết ta ở đây?” Ngôn Phi Ly có chút kinh hoảng, lập tức quay lại.

 

“Ngươi yên tâm, không kẻ nào lắm miệng đâu.” Bắc Đường Ngạo nhàn nhạt đáp, mi đầu nhẹ chau. Hắn trông thấy giữa hai chân Ngôn Phi Ly vẫn lưu lại dấu vết tình cảm đêm qua, những vết tích này từ giữa hai chân y lan xuống giường, làm ẩm một mảng lớn, thậm chí sâu bên đùi trong vẫn còn ướt. Hắn nhớ tới những lời Thu Diệp Nguyên nói với mình năm đó.

 

Từ lúc biết y yêu mình rất sâu đậm, xúc động không thôi, nhưng thân thể lại không thích hợp thụ thai, cho nên sau khi tự tại ở Hoa Thành, khi giao hợp hắn đều phi thường chú ý, không để tinh dịch lại trong cơ thể y. Nhưng thực đêm qua, hai người chia ly đã lâu mới gặp lại, quả là tình nan, quên béng mất chuyện này, giờ mới nhớ ra, cũng không biết…

 

“Xảy ra chuyện gì sao?” Ngôn Phi Ly thấy thần sắc hắn khác thường, kỳ quái hỏi.

 

“Không, không có gì.” Bắc Đường Ngạo mỉm cười với y. Năm đó Thu Diệp Nguyên cũng nói cho Ngôn Phi Ly cách tự phòng thai, hắn cũng không rõ. Lúc này nói cho y cũng chẳng có tác dụng gì rồi.

 

Bắc Đường Ngạo ôm lây y, Ngôn Phi Ly khẽ quát: “Ngươi làm gì a?!”

 

“Đưa ngươi đi tắm.”

 

“Không cần, ta tự đi.”

 

Bắc Đường Ngạo lắc đầu, than: “Ngươi đúng là không học được tí khôn nào.”

 

Ngôn Phi Ly không để ý đến hắn, đẩy tay hắn ra, tự mặc y phục đứng dậy. Nhưng chân như vô lực, eo đau muốn nứt, chậm bước hai bước đầu đã đầy mồ hôi.

 

Bắc Đường Ngạo không nhìn nổi, đi qua ôm lấy y, không nói nhiều mà đi vào dục thất.

 

Dục trì đã đổ đầy nước. Đậu tắm, hương du, khăn và y vật sạch sẽ đã được chuẩn bị, đặt ở bên.

 

Bắc Đường Ngạo cởi sạch quần áo mình và Ngôn Phi Ly, cùng bước vào dục trì.

 

 

14 thoughts on “Đoạn tình kết 77 – 78

  1. trong 75-76

    “Phi Ly, ngươi quá coi thường chính ngươi, cũng quá coi thường ta. Ta biết, nếu ta thực sự muốn, ngươi sẽ không không cho ta” => ta nghĩ khúc này nàng edit thiếu chăng? có phải ghi là “Ta biết, nếu ta thực sự muốn, ngươi sẽ không thể không cho ta” ??

    “Nhưng hôm nay, ngươi thấy tay còn dám muốn chạy…” => Nhưng hôm nay, ngươi thấy ta còn dám muốn chạy…” ^^

    Đã nhiều năm như thế, hài tử cũng đã có một, ngươi chưa từng cầu xin ta cái gì, gì cũng thích đợi =>Đã nhiều năm như thế, hài tử cũng đã có, ngươi cái gì cũng chưa từng cầu xin ta, chỉ thích chờ đợi . Ta chỉ gợi ý thế thôi.

    ta thấy ở 77-78 cũng có vài lỗi word ^^ khi nào nàng làm xong bản này, cần beta chỉnh lại để post lên choi mọi người down thì hú ta nhá, ta lăn lộn ngay he..he…

    bây giờ comt cho truyện ^^: ta thấy anh Ngạo đổ thừa a =.= anh sắp sửa thành “bỉ vô sỉ” công ròi hix…..cái gì mà tại em Ly mà phạt em Ly a, là do 3 năm qua, anh cũng chưa nhận ra tình cảm của mình nên chưa đi gặp em Ly, là do anh tự kềm nén dục vọng 3 năm, là do anh phí hoài 12 năm yêu nhau sao bây giờ đè em Ly ra mà mần như thế? =.= đã ăn thì thoi, hix, ăn ròi anh mới nhớ ra….mình ko phòng ngừa, báo hại sau này em Ly lại 1 lần nữa phải chịu cực….hực hực! ta thấy anh thật là….bỉ vô sỉ công =.= vừa ăn cướp vừa la làng ah. Kiến nghị em Ly vùng lên phản đối hô..hô….

    • *nhào vào hun*

      Mấy cái nàng chỉ quả thực là ta bí+lười nên phang bừa mà… miễn cưỡng cho qua a~

      Khi nào làm xong, nhất định ta sẽ ới nàng beta cho ta. Ko tình nguyện ta cũng… cưỡng ép =] Nàng cứ chuẩn bị tinh thần.

      Anh Ngạo càng ngày càng vô sỉ. Về sau thai phụ (phu) cũng không buông tha, làm ta đây đang lo, ko biết phải edit thế nào cho nó đỡ… thô =”= Da mặt ta mỏng a~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s