Đoạn tình kết 85 – 86 – 87

;____;

Nhục lắm các nàng ạ. Ta lại ốm ;____; Lần này là viêm họng. Hôm qua ta edit xong rồi, định bụng sẽ post. Cơ mà lên cơn sốt, mama ta tóm đi ngủ luôn. Hôm qua mẫu thân ép lên giường từ 8h tối, “nhét” thuốc vào họng, hôm nay mới đỡ ^___^

 

85.

Thấm thoát, đã một tháng trôi qua, bệnh tình của Huy nhi cuối cùng cũng dần dần hồi phục, Bắc Đường Ngạo và Ngôn Phi Ly cũng đã xa cách một thời gian.

 

Đêm nay trăng thật sáng, vừa đúng đêm rằm. Bắc Đường Ngạo ra khỏi viện lạc của Huy nhi, có chút thương cảm.

 

Vừa rồi Lưu ngự y nói, hài tử cuối cùng cùng thoát hiểm, thậm chí còn chuyển biến thật tốt, mấy ngày nữa là có thể khỏi hẳn. Lâm Yên Yên ngày nào cũng chăm sóc Huy nhi. Nàng nói sẽ làm một mẫu phi thật tốt của bọn trẻ, nên hơn mười ngày nay vẫn luôn bồi Huy nhi. Chỉ là, nàng cùng Bắc Đường Ngạo đã lạnh nhạt với nhau quá rồi.

 

Bắc Đường Ngạo không thể lý giải, vì sao nữ nhân lại thay đổi nhanh như thế? Chính xác từ lúc Huy nhi chết, Lâm Yên Yên ngã bệnh một thời gian, bệnh khỏi thì tính tình cũng đại biến, cả ngày trầm mê trong Phật đường, ăn chay niệm Phật, đối với chuyện gì cũng chỉ thờ ơ lạnh nhạt, không còn chút ôn nhu ngày xưa.

 

Nhưng hắn có thể hiểu tâm tình của nàng, dù sao cũng là nhi tử mình sinh ra qua đời. Vừa mới nghe Lưu ngự ý nói, trong lòng cũng yên tâm, nhưng lại thấy vẻ mặt phức tạp của Lâm Yên Yên, hắn cũng chợt nhớ tới đứa con đã mất của cả hai. Trong lòng Yên Yên chắc hẳn không dễ chịu.

 

Năm đó bọn họ thành hôn, hắn hứa sẽ giúp Đoan thân vương, phụ thân nàng, trợ hoàng tử trẻ tuổi nhất của tiên hoàng, chính là ngươi cậu đang làm đương kim Hoàng thượng của hắn, lật Đông Dương thái tử, leo lên ngôi vị. Hiện tại, chuyện này hắn đã làm được, mục đích của cả hai đã hoàn thành. Nhưng hắn và Yên Yên lại càng lúc càng xa cách, hai ngươi đã không thể quay lại với nhau. Lúc gặp lại, cũng là lúc cả hai cùng thống khổ chồng chất.

 

Bắc Đường Ngạo ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên không, đột nhiên nhớ Ngôn Phi Ly mãnh liệt. Tuy chỉ mới xa nhau một tháng ngắn ngủi, thế mà đã nhớ nhung thế này, hắn không nhịn được. Nhớ đến dáng cười tao nhã, giọng nói trầm thấp, thân thể thon dài và…

 

Bắc Đường Ngạo đột nhiên thấy khô nóng. Đi tới chuồng ngựa, dắt Mặc Tuyết ra, không nói với ai, một mình lén lên ngựa, phi như tên bắn ra khỏi thành, hướng về vùng ngoại ô ấy.

 

 

Ngôn Phi Ly trở mình lần nữa mà vẫn chẳng ngủ được.

 

Đã một tháng rồi. Từ lần chia tay kia, đã tròn một tháng. Bắc Đường Ngạo không gửi đến chút tin tức gì, không biết hắn vội trở về vì việc chi.

 

Tuy biết sai người mang thư đến cho mình không phải là tác phong của Bắc Đường Ngạo, mà cũng không tiện làm vậy, nhưng y vẫn muốn biết tình hình của hắn và Ly nhi, dù chỉ là một chút. Có hai lần y chủ động giúp Lưu Thất vào thành làm việc, cũng tới trước cửa Bắc Đường vương phủ, nhưng sờ sờ khối ngọc bài trong ngực, lại thôi, quay người về.

 

Hôm nay y còn thân phận gì mà trở về chứ? Thế nào cũng không được! Huống chi đương sơ, chính y đã quyết định ly khai, y không thể quay lại. Tòa vương phủ khí phái uy nghiêm kia, ở trong đó chính là một nhà Bắc Đường vương dưới một người trên vạn người của Minh quốc, không phải môn chủ của y, càng không phải Khiêm Chi của y.

 

Ngôn Phi Ly thở dài. Chỉ bất quá mới một tháng, trước đây bao nhiêu năm thì sao, mới có một tháng đã khiến y khó sống vậy. Không biết một thời gian nữa, hai người có còn gặp lại.

 

Ngôn Phi Ly càng lúc càng nhớ, càng nhớ lại càng không ngủ được, liền ngồi dậy, thuận tay mở cửa sổ, ánh trăng bên ngoài thật tròn, thật nhu lượng, khiến y càng cảm thấy cô tịch.

 

Ngôn Phi Ly ngắm trăng một lúc, ngực có chút quặn đau, lại ngồi khoanh chân trên giường, nhắm mắt lại, tập trung tĩnh tọa luyện công, hy vọng tâm hồn có thể thu liễm lại, cả thể xác và tinh thần đều trầm tĩnh.

 

Ta muốn tẩu hỏa nhập ma rồi.

 

Không biết đã qua bao lâu, Ngôn Phi Ly chán nản lắc đầu. Bởi vì y lại tự nhiên ngửi thấy lãnh hương của Bắc Đường Ngạo xung quanh, không khỏi cười khổ, mở mắt.

 

Sao lại thế này? Chẳng lẽ mình nhớ hắn quá sao?

 

Ngôn Phi Ly thấy cả người khô nóng, đêm nay chẳng những đặc biệt nhớ Bắc Đường Ngạo, còn rất nhớ… cái ôm của hắn.

 

Y hít sâu, nhảy xuống giường, mặc thêm áo khoác, quyết định ra ngoài một chút, lãnh tĩnh thử xem, toàn thân lại đột ngột chấn động. Thực khó tin, y đứng ở trong phòng phải chốc lát mới dám đến trước cửa, nhẹ nhàng mở cửa ra, như có bản năng, nhìn về hướng cây đại thụ.

 

Bắc Đường Ngạo vẫn một thân bạch y, lẳng lặng dựa vào đại thụ, mỉm cười với y.

 

 

Viên Thanh nhớ tới con ngựa vừa mới sinh, vì đẻ non nên không được khỏe lắm, cho nên cố ý mang cả mẹ cả con về trang viện chăm sóc. Lại nghĩ, thấy không đành, nhỡ tiểu gia khỏa không chịu được thì sao. Thế là bèn chạy ra khỏi phòng, khập khiễn đi đến trang viên.

 

Chỗ hắn ở ngay bên ngoài trang viên, là một phòng đơn nhỏ, ngoại trừ hắn thì còn có mấy đứa ở làm công việc trong mã tràng sống nữa. Vì hắn là thú y, còn được tôn kính, cho nên mới có một cái phòng. Lúc này hắn phải đi xuyên qua khu rừng nhỏ sau viện mới có thể thấy được chuồng ngựa.

 

Lúc đi qua khu rừng, trong rừng có tiếng động thật nhỏ. Viên Thanh nghe rõ, đó là tiếng ngựa. Hắn có chút kỳ quái, sao giờ này trong rừng lại có ngựa hoang? Mùa giao phối đã qua. Hơn nữa, ở đại trạch cũng chỉ mới có một con ngựa mẹ vượt cạn mà thôi.

 

Hắn theo tiếng động đến gần, liếc mắt trông thấy một tuấn mã thân đen xì, bốn vó lại trắng như tuyết, đang gặm cỏ dưới trăng, nhàn nhã ăn ăn. Nghe thấy thanh âm của hắn, chỉ ngẩng đầu lên nhìn nhìn rồi lại cúi xuống.

 

Viễn Thanh ngơ ngác nhìn bảo mã đó, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào. Hồi lâu, mới giống như lúc đi vào, chậm rãi đi ra.

 

Hắn hốt hoảng đi tới chuồng ngựa, không yên lòng mà từng chút từng chút chăm sóc con ngựa con. Vì sinh non, nó run rẩy nằm bên cạnh ngựa mẹ, thân thể vô cùng suy yếu, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống, không dậy được nữa. Mẹ nó một tấc cùng không rời, yên lặng cổ vũ.

 

Viễn Thanh có phần yên lòng, bởi con ngựa con này tuy yếu ớt, nhưng sức sống rất mãnh liệt, có ngựa mẹ bên cạnh, có lẽ khả dĩ khỏe mạnh mà trưởng thành.

 

Hắn trở lại chỗ của mình, đầu còn ngoảy lại nhìn vào cánh cửa thông với viện, nhớ tới con ngựa vừa rồi.

 

Hắn đi tới cánh cửa, nhẹ nhàng đẩy ra, đại môn được mở. Cửa không cài then, mà then bị thứ gì đó bẻ gãy, rơi trên đất. Viên Thanh cúi đầu nhặt lên, cầm trong tay nhìn thoáng, đột nhiên tay run lên, then cửa lại xuống đất.

 

Thần sắc hắn phức tạp nhìn về phía một căn phòng trong viện, ánh nến trong gian phòng đang loáng thoáng, chợt tắt, toàn viện lại tối đen và trầm tĩnh như cũ, mùi cỏ lẫn vào trong không khí, mơ hồ phiêu tán chút hương.

 

Hắn ngơ ngác mãi, cuối cùng không vào viện nữa, đóng cửa lại.

 

86.

 

Ngôn Phi Ly mệt mỏi nằm trong vòng tay Bắc Đường Ngạo. Kỳ thực y thấy tư thế này cũng không thoải mái lắm, huống hồ là hai đại nam nhân, đối mặt với nhau như thế này, lúc nào cũng quái gở. Nhưng Bắc Đường Ngạo lại ôm chặt lấy y, không cho y tránh né.

 

Nói về thân hình, trong hai người, Bắc Đường Ngạo có vẻ đơn bạc hơn. Vóc người Ngôn Phi Ly cốt cách phi phàm, vân da cân xứng, hiên ngang vĩ ngạn, khúc nào ra khúc nấy, thập phần anh tuấn. Nhưng mỗi lần bị Bắc Đường Ngạo kéo vào ngực, vẫn không thoát nổi.

 

Vừa rồi một phen hoan ái, khiến Ngôn Phi Ly thực không chịu nổi, cuối cùng vẫn không nhịn được xin tha, bảo hắn sớm dừng lại. Nhưng sao dễ thế được, đổi lại chỉ là kết hợp càng thêm cấp thiến, khiến y dưới thân hắn rên rỉ không ngừng.

 

Ngôn Phi Ly mơ màng ngủ chốc lát, đến lúc tỉnh lại, vẫn thấy được Bắc Đường Ngạo ôm, nghe tiếng thở là biết hắn tỉnh, nhớ tới nguyên nhân hắn rời đi, hỏi: “Khiêm chi, hài tử đã khỏe chưa?”

 

Bắc Đường Ngạo mở mắt, biết y đang hỏi ai, đáp: “Ân.”

 

“Ta nghe nói, hình như là đậu mùa…” Ngôn Phi Ly nhớ tới tin tức nghe được khi vào thành.

 

Bắc Đường Ngạo run lên, nói: “Đã không còn gì đang ngại. Cuối cùng cũng khỏi rồi.”

 

Ngôn Phi Ly nghe giọng nói thật khác so với ngày xưa, nhịn không được vươn tay vuốt ve hắn: “Sống là tốt rồi, bệnh nặng như vậy mà vượt qua, tất có hậu phúc.”

 

Bắc Đường Ngạo nhớ tới Huy nhi thật. Hài tử ấy vì sinh non, từ lúc sinh ra cơ thể luôn không được tốt, mình còn chưa kịp đưa nó hồi hương, đã phải để nó Phù Du cư mà về Minh quốc rồi. Ai ngờ hài tử ấy mệnh ngắn, còn chưa kịp lưu lại dấu vết gì trên đời cho mình, đã vô tung biến mất. Ngay cả tính danh cũng bị người khác thay thế. Nghĩ đến đây, đau lòng không thôi. Mình đúng là một người cha nhẫn tâm!

 

Địa vị của hắn, so với kẻ khác cao hơn. Chuyện duy trì huyết mạch, lại càng cố chấp. Tưởng nhớ đến ái tử đã mất, nhưng không thể phát tiết, ngay cả một lễ tang tử tế cũng không thể cho nó. Nỗi thống khổ này thật không biết nói thế nào với người khác. Về điểm ấy, những hành động của Yên Yên hắn có thể dễ dàng tha thứ, bởi vì hắn và nàng đều đau đớn thương tâm.

 

Ngôn Phi Ly thấy sắc mặt của hắn lại như thường, mang theo vẻ hời hợt sau tình dục, nhưng ánh mắt có chút tràm tư khốn khổ, biết lòng hắn có chuyện. Bởi vì, hắn dù thở dài trong lòng, y cũng phát hiện ra.

 

“Khiêm Chi, trong lòng ngươi đang có chuyện gì?”

 

“Sao lại hỏi thế?”

 

“Viết rõ trên mặt thế kia kìa.”

 

Bắc Đường Ngạo hơi giật mình, “Từ lúc nào ta hỉ hình vu sắc như vậy?”

 

“Không hẳn.” Ngôn Phi Ly nâng người nhìn hắn, “Người ngoài chưa chắc đã nhìn ra.”

 

Bắc Đường Ngạo không nói gì, hôn lên tóc mai y. Không biết vì sao, hắn rất thích hôn hai phần tóc đã đổi màu xám này. Lúc đầu là bởi đau lòng, nhưng dần dần thành thương tiếc.

 

Ngôn Phi Ly thấy hắn không nói, thoáng chạnh lòng. Nghĩ, có lẽ hắn và mình vẫn không thể tâm sự.

 

Tựa như hiểu y đang nghĩ gì, Bắc Đường Ngạo nói nhỏ: “Ta không phải không muốn nói, mà là không biết nói sao.” Hít vào thật sâu, mới đem chuyện Huy nhi, chậm rãi nói ra.

 

Chuyện này ở trong lòng hắn đã lâu, dần dần tích tụ lại, ngay cả cốt nhục cũng vạch ra hết, thực vô cùng đau xót.

 

Ngôn Phi Ly nghe xong, tâm trạng không chỉ có buồn rầu. Y biết, Bắc Đường Ngạo rất trọng huyết mạch, hơn nữa còn thích trẻ con vô cùng. Nhớ lại Huy nhi thực kia, cũng thấy thương nó. Chốc lát, không biết phải nói gì cho tốt. Hồi lâu mới mở miệng: “Hài tử sau này còn sinh được nữa mà.” Lời này chẳng khác lấy máu trong tim mình ra.

 

“Phi Ly, lời này của ngươi thực ngôn bất do trung (*).”

 

(*) ngôn bất do trung: nghĩ một đằng nói một nèo.

 

Ngôn Phi Ly thở dài: “Ngôn bất do trung là thế nào. Ta sao nguyện ý ngươi có con cùng nữ nhân khác chứ, nhưng có thể, ta nguyện tự mình… A! Quên đi, không cần nói nữa, nàng cũng là một người đáng thương.” Nhớ tới mình từng trên chiến trường mà mất con, nên có vài phần thông cảm được cho tâm tình Lâm Yên Yên. Vừa nãy, Bắc Đường Ngạo nói Ly nhi cũng bị đậu mùa, khiến lòng y thắt lại.

 

“Ngươi cũng không phải không thể sinh. Ta và Yên Yên đã không có khả năng, chi bằng ngươi giúp ta sinh mấy đứa đi.” Bắc Đường Ngạo đang pha trò, chốc lát đã thấy khuôn mặt y trắng bệch, nhớ tới nỗi thống khổ kinh khủng khi sinh con của y, sợ rằng còn hơn cả nữ tử, vội vàng kéo y lại, nói: “Ta chỉ thuận miệng thôi, không bao giờ muốn ngươi sinh nữa, đừng tưởng thật! Huống chi thân thể ngươi…”

 

“Thân thể ta bị sao?” Ngôn Phi Ly thấy hắn lấp lửng, lại nhìn lại vẻ mặt hắn, đã biết kết quả. “Khó trách ngươi mỗi lần đều, đều…”

 

Bắc Đường Ngạo gật đầu, than: “Tất cả là do ta khi đó hồ đồ làm bậy, cho nên thân thể ngươi bị hao tổn, bây giờ không thể khỏi hẳn.”

 

Ngôn Phi Ly cười cười: “Cũng không sao. Ta là một đại nam nhân, thương thể gì mà chưa từng chịu qua, sao bị tí bệnh này đánh gục được? Vả lại, ngươi cũng không sai.”

 

“Đừng coi thường bệnh căn.” Bắc Đường Ngạo cau mày, “Nội lực của ngươi không hề tiến bộ, chắc chắn đây chính là nguyên nhân. Ta nghĩ, qua một thời gian nữa sẽ gọi Thu đại phu đến Diêu Kinh, để hắn khám lại cho ngươi.” Nói rồi ôm chặt hơn.

 

Hạ thân hai cơ thể ma sát với nhau, rất nhanh lại hưng phấn lên. Bắc Đường Ngạo men theo chân Ngôn Phi Ly, nhìn vào phía trong một chút, đưa tay tìm, cười tà với y: “Nơi này của ngươi càng lúc càng hợp ý ta.”

 

Ngôn Phi Ly ngửa đầu ra sau, không quan tâm.

 

Bắc Đường Ngạo biết đây là dấu hiệu nguyện ý, với tay vào vào, khiêu khích bên trong một hồi, động thân một cái, tiến nhập. Nhưng động tác không mãnh liệt quá như vừa rồi, là đòi tìm lưu luyến.

 

Ngôn Phi Ly lại một lần nữa lên đến đỉnh, nhưng vốn là người nội liễm, rên rỉ cũng đứt đoạn, liều mạng mà kìm nén, từng tiếng từng tiếng rất trầm, tựa như cứ thở dài triền miên.

 

Bắc Đường Ngạo ở nhất khắc cuối cùng rút ra. Bạch trọc nóng bỏng phun trào ở vùng riêng của Ngôn Phi Ly, theo bắp đùi chậm rãi chảy xuống.

 

Bắc Đường Ngạo nhìn y nằm thở dốc, xuống giường tìm một cái khăn, nhúng vào một chậu nước sạch trong phòng, cẩn thận giúp y thanh rửa sạch sẽ.

 

Người thì miễn cưỡng lau sạch được, nhưng sàng đan bị bẩn thì hắn chịu. Thấy người trên giường đã cục mệt rồi, mơ màng không còn để ý đến cái gì nữa, nhìn sắc trời, e cũng không thể ngủ được nhiều, liền không quản nữa, quăng đồ bò lên giường, từ sau ôm lấy cái thân thể kia đến sít sao, nghe nhịp tim trầm ổn của y, hô hấp đều đều, dần dần cũng tiến vào mộng đẹp.

 

 

Khi Ngôn Phi Ly tỉnh lại, đã không thấy bóng dáng Bắc Đường Ngạo đâu. Mơ mơ hồ hồ nhớ lại lúc trời còn chưa sáng, hắn đã quay về. Nghĩ muốn chống mình dậy, nhưng phân eo mỏi nhừ, giữa hai chân vẫn tê dại không thôi, lại ngã vào giường. Lần này ngủ một mạch đến lúc mặt trời lên cao.

 

Y ở Lưu gia như ở chính nhà mình, không ai quản, thích dậy lúc nào thì dậy, cũng không ai thúc. Chỉ là y có thói quen dậy sớm, hôm nay ngủ lâu như thế, còn chưa ra ngoài. Lưu đại tẩu còn tưởng y sớm đã ra mã tràng. Lưu Thất vốn tùy tiện, cũng chẳng để ý.

 

Ngôn Phi Ly biết đã không còn sớm, nhưng người vẫn cứ uể oải, mệt nhọc. Lần thứ hai tỉnh lại đã là chạng vạng, không khỏi càng hoảng sợ.

 

87.

 

Ngôn Phi Ly chậm rãi đứng lên, chỉnh trang lại đống hỗn độn đêm qua, chăn đệm tất thảy thay mới. Y cũng không có nhiều hạ nhân như Bắc Đường Ngạo để mà sai sử, những việc giặt giũ này lại không thể nhờ đại tẩu giúp. Cũng may y đã quen việc rồi, có thể tự sắp xếp ổn thỏa.

 

Hai người đêm qua chỉ lo triền miên thôi, rất nhiều chuyện còn chưa kịp nói. Ngôn Phi Ly có chút hối hận, quên không hỏi tình hình Ly nhi, chẳng biết bao giờ mới được gặp lại nó.

 

 

Khi Bắc Đường Ngạo trở lại vương phủ, sắc trời đã tỏ. Đưa Mặc Tuyết đến chuồng ngựa rồi mới trở lại phòng mình. Còn chưa vào nhà, từ xa đã thấy một chấm đen từ từ bay lại. Đôi mi dài nhướng lên, bước qua cửa, hướng đến nam viện. Nơi đó có ba tầng tiểu lâu, sừng sững giữa vườn hoa, rất tú nhã.

 

Bắc Đường Ngạo gọi một tiếng, con ưng kia vòng hai vòng, đáp xuống, đứng trên cánh tay hắn, Bắc Đường Ngạo gỡ bút đồng buộc ở móng nó, mở ra lấy một vật bên trong, không khỏi nhíu mày, mang theo chim ưng xuống lầu.

 

“Lăng Chu, lập tức sai người đi thăm dò tin tức của người này.” Bắc Đường Ngạo dùng thủ pháp của ám ảnh, gọi Lăng Chu, phân phó: “Thế lức Thiên Môn không ở Diêu Kinh, bản tọa không muốn dùng người của vương phủ, ngươi đi triệu tập ám ảnh vệ đội, điều tra việc này.”

 

“Vâng.” Lăng Chu dù không biết môn chủ không muốn dùng thế lức ở vương phủ là đang kiêng dè cái gì. Gã luôn luôn nghe theo mệnh lệnh, nhận lệnh rồi thì lui xuống.

 

Bắc Đường Ngạo ngắm nghía phong mật tín trong tay, phất một cái, mảnh giấy hóa bụi, tán trong không khí.

 

Bắc Đường Ngạo đối với chuyện này thì không để bụng, nhưng nhớ tới Ngôn Phi Ly, chung quy thấy vẫn nên cẩn thận một chút. Chỉ tại năm đó không nhổ cỏ tận gốc, mong hôm nay đừng có mọc ra tai vạ gì đấy.

 

 

Bắc Đường Diệu Huy sau khi điều dưỡng vài ngày, cuối cùng cũng khỏe lên. Bắc Đường Diệu Nhật tất nhiên thập phần vui mừng. Mỗi ngày luyện công xong, làm xong công khóa (bài tập), liền đến bồi đệ đệ, cùng chơi đùa với nó. Đợi nó hoàn toàn hồi phục, cũng đã qua hơn mười ngày.

 

Lâm Yên Yên thấy không còn gì trở ngại rồi, sớm trở lại Phật đường. Mỗi ngày nàng đều phải nhìn đứa trẻ kia dần khỏe mạnh lên, lại không thể không nhớ tới đứa con ốm yếu của mình, cho nên, rất không muốn đối mặt.

 

Bắc Đường Ngạo vì thương thể sớm đã bình phục, không thể lấy cớ dưỡng bệnh, phải quay lại triều. Tân hoàng đăng cơ chưa lâu, hắn lại là đại bình của thiên hạ Minh quốc, đương nhiên có rất nhiều sự vụ cần xử lý, huống hồ đã hơn một tháng không vào triểu, chuyện phải làm sớm chất thành đống. Giờ không thể làm gì khác là buộc phải chuyên tâm, không có thời gian để nghĩ đến Ngôn Phi Ly. Chỉ có Bắc Đường Ngạo Diệu Nhật, thấy Huy nhi đã khỏi bệnh, lúc nào cũng nghĩ đến việc ra ngoại ô để tìm nghĩa phụ.

 

Là một đứa trẻ thông minh, từ ngày nghe hết những lời phụ vương và mẫu phi nói, dù có rất nhiều câu hỏi ở trong lòng, nhưng nó chẳng đề cập tới.

 

Những kẻ hầu cận theo Bắc Đường Ngạo trở về từ ngoại thành, không cho phép được tiết lộ về Ngôn Phi Ly. Hắn quên mất phải nói cả với nhi tử của mình. Kỳ thực cũng không phải là quên, chỉ là không muốn Ly nhi cảm thấy chuyện gặp lại Ngôn Phi Ly là xấu, cho nên vẫn chưa dặn nó.

 

Bắc Đường Ngạo đương nhien không sợ kẻ khác biết hắn đã gặp được Ngôn Phi Ly, nhưng hai người hiện tại ân ái ngọt ngào, lưu vu hành tích (*), nếu để những thuộc hạ Thiên Môn bắt gặp, sợ sẽ đem tới bất tiện, cho nên dứt khoát không đề cập, giấu một thời gian hẵng hay.

 

(*) lưu vu hành tích: dấu vết qua lại chăng?

 

Ngày hôm đó Bắc Đường Ngạo gọi Diệu Nhật tới, kiểm tra công khóa của con. Nó trả bài vô cùng lưu loát chính xác, Bắc Đường Ngạo trong lòng rất vui, càng thêm yêu mến. Diệu Nhật nhân cơ hội đó, nói về chuyện nghĩa phụ. Bắc Đường Ngạo cảm khái, rốt cuộc vẫn là phụ tử thân tình, mới có một thời gian, Diệu Nhật đã thúc giục không ngừng. Nhớ tới Lâm Yên Yên bảo, nàng muốn lên núi ở chùa hai ngày, bọn nhỏ sẽ không ai trông. Hơn nữa, Thu Diệp Nguyên cũng sắp tới, thật đúng dịp, có thể gặp lại Ngôn Phi Ly. Bắc Đường Ngạo đáp ứng, mỉm cười nhìn Diệu Nhật hoan hô reo hò chạy ra ngoài. Lại không biết, Ngôn Phi Ly bên kia đang thất kinh thế nào.

 

 

 

“Ọe —- Ọe —-“

 

Ngôn Phi Ly úp mặt vào góc tường, cơ hồ đến dịch mật cũng ói ra. Chỉ là đi qua trù phòng, ngửi thấy mùi thịt, y đã không nhịn nổi rồi. Mãi mới nôn hết, tựa vào vách mà chậm rãi đứng dậy, sắc mặt Ngôn Phi Ly thật khó coi vô cùng, tái nhợt mà ôm ngực, cả người đầy mồ hôi lạnh, chảy đầm đìa.

 

Thế, thế này, chẳng lẽ là…

 

Ngôn Phi Ly vô lực tựa vào góc, toàn thân mềm nhũn, ngực thoáng rung động, từng chút từng chút, khiến đầu y choáng váng. Vất vả mãi mới về tới hậu viện, lấy một chậu nước, rửa mặt.

 

Nước lay động, lăn tăn, Ngôn Phi Ly thình lình im lặng, ngơ ngác nhìn khuôn mặt tang thương của nam nhân trên mặt nước, chẳng biết đang nghĩ gì.

 

“Tiểu Ngôn, chiều nay cùng ta đến mã trang, xem mấy con Điền mã mới nhé.” Lưu Thất chạy vọt tới, cắt ngang sự mơ màng của y.

 

Ngôn Phi Ly lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nói: “A Thất, hôm nay ta không khỏe, hôm khác đi.”

 

“Tiểu Ngôn, ngươi làm sao thế? Sắc mặt xấu quá vậy?” Lưu Thất có chút lo lắng, “Ngươi mấy hôm nay không ra mã trang rồi, nếu thật bị bệnh, ta vào thành thỉnh đại phu cho.”

 

“Không sao đâu, đại khái là ngày nắng nóng, có lẽ cảm nắng rồi.” Ngôn Phi Ly nói, hơi miễn cưỡng. Kỳ thật, bây giờ mới là tháng năm, khí trời ôn hòa, nhiệt độ rất dễ chịu, sao lại cảm nắng được.

 

Ngôn Phi Ly thoáng thấy cái dáng khập khiễng phía sau gã, đang tập tễnh tới, hỏi: “Tiểu Viên cũng đi sao?”

 

“Ân.” Viên Thanh bình thường vừa đen vừa gầy, chỉ có đôi mắt là sáng vô cùng, khiến cả người hắn có tinh thần hẳn, “Bây, bây, bây giờ kiểm, kiểm, kiểm tra mấy con ngựa.”

 

“Các ngươi đi đi.” Ngôn Phi Ly vỗ vỗ vai Lưu Thất, tỏ ý bảo gã không phải lo, theo Viên Thanh ra khỏi viện đi.

 

“Hảo. Chúng ta đi, ngươi nếu khó chịu thì nói với tẩu tử, bảo nàng chiếu cố nhé. Mấy hôm nay cũng không thấy ngươi ăn uống gì, người gầy đi đấy.”

 

“Nói nhiều! Ta còn không biết tự chăm sóc sao?” Ngôn Phi Ly không kiên nhẫn mà đẩy gã một cái: “Các ngươi đi nhanh đi!”

 

Lưu Thất sải bước đến chuống ngựa, Viên Thanh tập tễnh theo sau, đột nhiên quay đầu lại, nói với Ngôn Phi Ly: “Phan đại ca phải chú, chú ý thân thể!”

 

Ngôn Phi Ly sửng sốt một chút, trả lời: “Biết rồi. Dọc đường cẩn thận!” Nói rồi vỗ hắn một cái, cảm thấy hắn run lên, nhãn thần nhìn mình rất chi là phức tạp.

 

Đợi bọn họ đã đi, Ngôn Phi Ly xoay người vào phòng, trong lòng kỳ thực khủng hoảng không nên lời. Thân thể của y, y biết. Huống chi, tình huống này không phải lần đầu…

 

+++

 

Ai, anh Ly bị gì thì tất cả chúng ta đã biết rồi phải hem, hớ hớ hớ~

 

 

 

16 thoughts on “Đoạn tình kết 85 – 86 – 87

  1. Khổ thân nàng. Dạo này rét quá. Ta cũng đang đau họng nè. Ráng uống thuốc và nghỉ ngơi cho khoẻ rồi hãng edit tiếp nhé.

  2. ôi, sao nàng lại bảo ốm là nhục ah, ốm là chiện thường tình thui ấy mà, đâu có gì đâu nàng, mà nàng nhớ giữ gìn sức khỏe áh, coi chừng bệnh nặng ah, gì chứ sức khỏe là trên hết mà 🙂

  3. Nang ah dao nay sap Tet thoi tiet bat thuong nang phai chu y giu gin suc khoe ah. An Tet ma benh la ko vui dau, the nen mac ao nhiu nhiu giu am tot nha, keke

    Ta vua thi xong, nhung chua vao bang laPtop ma onl bang ipod nen danh ko dau, ta biet kho doc lam nhung sorry nang nha, hix.

    Tu ngay mai ta moi bat dau doc lai tu dau Doan tinh ket cua nang, tu chuong 1 lun, keke. Sau do ta se tien hanh chien dich tha boom khung bo nha nang, hi’hi’.

    Thoy khuya rui, ta kho kho day, nang nho giu gin suc khoe nha, iu nang nhiu nhiu

    • ^^

      Cảm ơn nàng. Ta đang tận lực giữ gìn, hị hị~

      Nàng cứ bom thoải mái. Ta phải tập hợp các “quả bom” để biên tập lại sau cuối mờ 😀

  4. Cảm ơn sự quan tâm của tất cả các nàng. Mùa đông, các nàng cũng phải giữ gìn sức khỏe để ủng hộ ta dài dài nhớ 😀

  5. Ta nói thật ta coi từ đầu chap đến chap này ta ko biết đã nguyền rủa tên Công biết bao nhiêu lần và đầu chap đã xuất hiện nhân vật nữ Lâm Yến Yến gì đó là đã khó chịu rồi thậm chí ko thích + cái màn ngược tâm + sinh tử khiến ta khóc đến vật vã – hận ko thể đem tên Công mà băm vằm từng mảnh vì đã làm cho tiểu thụ của ta khổ sở hảo hảo hảo khổ sở + tổn thương quá mức nha thật khiển trách, thương tâm + ủy khuất cho tỉu thụ của ta *khóc ngất*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s