Đoạn tình kết 88 – 89 – 90

88.

Ngôn Phi Ly lo lắng, bất an ngồi xuống giường, tựa vào đầu giường, ngơ ngác đến xuất thần.

 

Y không dám nghĩ. Hy vọng cơn khó chịu và buồn nôn mấy sáng hôm nay chỉ là do dạ dày không tốt. Nhưng bệnh trạng mệt mỏi rã rời, dần thích vị chua, tim còn mơ hồ đập nhanh hơn nữa, tất cả đều tố cáo rằng, đây không phải chuyện đơn giản như thế. Y đã mấy ngày rồi chưa ra mã tràng, từ khi bắt đầu nghi ngờ, y không dám sơ suất. Bất luận là thật hay giả, là sai cũng được, hiểu lầm cũng được, nói chung, y không thể đùa giỡn với sinh mệnh. Chỉ vì một lần qua quýt lỗ mãng, y đã mất một đứa trẻ trên chiến trường, sự sai lầm này y không thể để nó xảy ra lần nữa. Y không gánh nổi!

 

Làm sao đây? Vạn nhất là thật… Nên làm sao?

 

Lâu rồi, Ngôn Phi Ly chưa thất thố, hoảng loạn như thế này. Chuyện đến đột ngột quá, có lẽ y nên tìm Bắc Đường Ngạo trước, trao đổi xem sao. Nhưng vẫn còn chưa khẳng định rõ ràng. Thế nên, y có chút sợ hãi.

 

Lấy tay xoa bụng, Ngôn Phi Ly cúi đầu, phức tạp nhìn bụng mình. Dựa vào kinh nghiệp sinh Ly, nếu là thật… Không lâu sau, cứ như vậy, bụng sẽ từ từ trở nên nhão, rồi từng chút từng chút nhô lên, cho đến khi chứa đủ một đứa bé.

 

Thiên! Vì sao lại muốn chọc ghẹo y như thế? Sao lại cho y một thân thể không giống người bình thường vậy? Ma Da, Ma Da, rốt cuộc là một dân tộc thế nào? Thế nào lại có cái thể chất quái dị như thế chứ?

 

Nhưng dù oán hận, vừa nghĩ đến Ly nhi, cảm thấy đó chính là một báu vật ông trời trao tặng. Ngôn Phi Ly mệt mỏi ngã xuống giường.

 

Có lẽ là do khi mang Ly nhi, y phải chịu áp lức quá lớn, cho nên dù hiện tại lưỡng tình tương duyệt với Bắc Đường Ngạo, y vẫn có chút bị ảnh hưởng, không muốn sớm bàn với hắn chuyện này. Thôi, đợi một thời gian nữa xem sao.

 

Nhớ tới bóng mặt lúc nãy trên nước của mình, hai mái như sương, tang thương mà uể oải, mình như thế, cơ thể như thế, còn có thể mang hài tử một lần nữa không?

 

Ngôn Phi Ly vô thức sờ sờ bụng. Đêm đó, những lời nói cùng Bắc Đường Ngạo hiện hữu bên tai, giờ không chừng, từng chữ từng câu lại trở thành sự thật ấy.

 

Ngôn Phi Ly lo lắng không yên, rằng Bắc Đường Ngạo sẽ không cảm kích chút nào.

 

 

Lâm Yên Yên chuẩn bị lên núi gì đó, dẫn theo phó dịch thân cận, khởi hành đi chùa Phổ Tể. Lần này đi chắc một tháng sau cũng chưa về. Bắc Đường Ngạo sợ nàng ở không quen, cố ý sai người sớm nói với phương trượng trước những thói quen thường ngày của nàng.

 

Bệnh của Huy nhi đã khỏi hẳn, Bắc Đường Ngạo lần này dự định sẽ dẫn nó cùng ra ngoại ô. Tuổi còn nhỏ quá, chưa cho tập võ được, hoàn toàn là dẫn nó ra ngoài giải sầu.

 

Chỉ bất quá, công việc trong triều đình có chút bận rộn, khiến hắn bận tối mắt. Cũng may, có Úc Phi Khanh tốt bụng giúp đỡ. Y là một võ tướng, Hoàng thượng mệnh y phụ trách Cấm vệ kinh đô. Hiện tại thiên hạ thái bình, xã tắc ổn định, mỗi ngày hắn ngoài mang binh, xử lý chút chuyện trong Cấm vệ doanh, xong thì không làm gì nữa, thường hạ triều theo Bắc Đường Ngạo thảo luận chính sự, giúp hắn xử lý chút công việc.

 

Bắc Đường Ngạo đã từng ở cùng y hơn một năm, sớm thành thói quen, thỉnh thoảng tiện thể sai y như hạ nhân, trực tiếp phái y đi, Úc Phi Khanh ngược lại cũng nguyện ý. Y làm việc rất ổn thỏa, tay chân nhanh nhẹn, có nhiều mánh khóe. Lần trước, Bắc Đường Ngạo cự tuyệt yêu cầu của y là vì Ngôn Phi Ly, không thì một người cam tâm tình nguyện ở bên giúp mình, ai lại không ngại.

 

Một ngày nọ, thảo luận chính sự xong, chưa đến giờ ngọ, Úc Phi Khanh vươn vai nói: “Vương gia, nhiều việc thế này một người sao làm nổi?”

 

“Tính toán cái gì. Bất quá chỉ là chút việc vặt.”

 

“Việc vặt?” Úc Phi Khanh trợn mắt. Chỉnh lý lại mười sáu cuốn binh khố công văn mười hai vạn tự, còn có chiết của thuộc hạ tam ti lục bộ trình lên, mỗi ngày đều chất thành đống cao chừng hai thước.

 

“Vương gia, ngài thật không phải thường nhân. Phi Khanh đi theo ngài học được không ít thứ. Hôm nay xong việc sớm, chim non ở Túy Nguyệt cư phía nam thành cực nổi danh, ta thỉnh ngài đến nếm thử.”

 

Úc Phi Khanh suy cho cùng xuất thân thế gia, đương nhiên là chuyên gia, rất hòa đồng. Dù y ngưỡng mộ Bắc Đường Ngạo, nhưng chung quy vẫn chưa phải là thuộc hạ của hắn, kiến thức bốn phương tám hướng cũng không bằng, cho nên gan có lớn lắm thì vẫn có lúc mạo muội.

 

Bắc Đường Ngạo không hay xã giao, cũng không thích náo nhiệt, vốn định cự tuyệt, nhưng ngẩng đầu trông thấy ánh mắt chờ đợi kia, hai con ngươi đen láy rất giống Ngôn Phi Ly, tâm liền khẽ chuyển. Lại nghĩ tới mấy hôm nay y giúp mình không ít, bản thân đã cự tuyệt đề nghị làm thiếp thân võ tướng của y, xem như phụ y một tấm tâm ý, nếu ngay cả chút nể mặt này cũng không nhận, có chút không được. Trầm ngâm một chút, nói: “Hảo. Bất quá không phải ngươi thỉnh, bản vương thỉng ngươi một phen.”

 

Úc Phi Khanh đại hỉ, mắt sáng lên.

 

Kỳ thật, y gặp Bắc Đường Ngạo muộn. Những năm gần đây, Bắc Đường Ngạo đã trải qua rất nhiều chuyện, con người cũng không lạnh lùng xa cách như những năm tháng xưa, ngạo khí và khí phách cũng dần nội liễm vu tâm, lại cộng thêm việc đã làm phụ thân, tính tình có vài phần ôn hòa.

 

Hai người bàn xong, Bắc Đường Ngạo ở trong Noãn các của mình, thay triều phục thành một thân nguyệt sắc, bên hông đeo bội ngọc, tay cầm chiết phiến chậm rãi bước ra. Cả người toát ra vẻ công tử phiêu diêu, chẳng còn giống một vương gia quyền khuynh triều dã.

 

Hai người cưỡi ngựa ven đại nhai Chu Tước về phía nam thành, dọc đường mê hoặc biết bao phương tâm thiếu nữ. Một người anh khí bừng bừng, một người tuấn mỹ bức nhân, tuổi tác tương đương, quả nhiên anh hùng niên thiểu.

 

Úc Phi Khanh thầm chặc lưỡi. Nghĩ y thường ngày xuất hiện, cũng không có lắm kẻ quan tâm như vậy, nhưng đi cạnh một người như thế này, thật giống diều gặp gió, khiến y như một bước lên trời.

 

Bắc Đường Ngạo lại đối với những chuyện đó làm như không thấy.

 

Đi tới tửu lâu, Úc Phi Khanh đúng là khách quen ở đây, lão bản trông thấy y liền nở nụ cười tươi.

 

“Úc tướng quân, ngài mấy hôm nay chẳng tới gì cả, vẫn chỗ cũ chứ?”

 

“Dương lão bản, hôm nay ta dẫn khách quý đến, muốn ngồi ở nhã phòng có cửa sổ.”

 

“Vị này là…” Dương lão bản không nhận ra Bắc Đường Ngạo, không biết thân phận của hắn, nhưng ngẩng đầu thấy hắn một thân khí độ, ngây người. Bắc Đường Ngạo lạnh lùng liếc một cái, ánh mắt sắc sảo khiến lão bản tỉnh cả người.

 

Úc Phi Khanh cười: “Dương lão bản nhãn lực không tốt nha, đường đường vương gia đứng trước mặt, ngươi cũng không nhận ra.”

 

Minh quốc từ mấy đời nay, bách tính với tôn xưng ‘vương gia’, cũng chỉ có một nhà Bắc Đường vương, không cần phân hào gì khác. Mấy vương gia kia, bất quá chỉ là hư danh.

 

Dương chưởng quỹ mở lớn mắt, kinh ngạc nhìn Bắc Đường Ngạo. Dù sớm đã nghe Bắc Đường vương anh tuấn ra sao, tuyệt vời thế nào, nhưng ngài chẳng mấy khi ở Diêu Kinh, cũng rất ít ra ngoài dạo phố, cho nên ít người biết.

 

Dương chưởng quỹ không thừa lời nữa, lập tức cung kính mời bọn họ lên lầu hai, tìm một gian nhã phòng có cửa sổ tốt nhất, cho hai người một chỗ thượng tọa.

 

89.

 

Ngôn Phi Ly vào thành giúp Lưu Thất làm việc, sau khi ra đến đường cái thì đờ đẫn cả người. Nhiều ngày rồi y chưa ra mã tràng, trong lòng có chút băn khoăn, cho nên hôm nay cố ý tranh với gã, đi lần này. Trước khi đi, Lưu Thất đã thiên dặn nghìn dò, bảo mình phải tìm đại phu xem bệnh, không thì gã sẽ đích thân đi thỉnh một đại phu về khám cho y.

 

Ngôn Phi Ly đứng trên đường một lúc lâu, chậm rãi đi về đường Tế Thế phía nam thành. Tới trước cửa hiệu thuốc, lại dựng bước, quanh co mãi, cuối cùng vẫn là đi qua.

 

Ngôn Phi Ly thở dài. Kỳ thực là bệnh gì, trong lòng y đã biết chắc rồi. Nhiều ngày nay, những triệu chứng kia không giảm, càng lúc càng ác liệt, mỗi ngày thêm rõ ràng, hình như so với hồi mang Ly nhi còn kịch liệt hơn. Ngôn Phi Ly nghĩ lại vô số lần hoan hảo sau khi trùng phùng với Bắc Đường Ngạo, người nọ luôn cẩn thận, chưa từng gây lỗi. Nhưng chỉ có một đêm, hai người xa nhau đã lâu gặp lại, y lại bị hạ dược, cảm xúc mãnh liệt đến nỗi không thể khống chế bản thân, Bắc Đường Ngạo cũng không chú ý. Nói vậy, gieo mầm là từ khi đó rồi.

 

Ngôn Phi Ly cười khổ. Hồi tưởng, đương niên Thu Diệp Nguyên đã nói với y, thể chất của Ma Da tộc là vậy, động tình là thụ thai. Nghiệt tình của y đối với Bắc Đường Ngạo, đến mình cũng không biết sâu đậm thế nào, hắn chạm vào thôi đã không chịu nổi, huống chi còn ân ái như thế.

 

Ngôn Phi Ly lang thang ngoài đường Tể Thế nửa ngày, suy cho cùng vẫn là không đi khám. Vô luận thế nào, chuyện này cũng không thể để ai biết, không đi là thỏa đáng. Hạ quyết tâm, y quay người ly khai.

 

Trên đường, đi không mục đích, Ngôn Phi Ly vừa tìm mua hộ mấy thứ cho đại tẩu, vừa đi dạo loanh quanh, đứng trước một sạp bách hóa nọ, lại chẳng biết mua gì. Sau khi thong thả đi dạo một lúc lâu, mới từ từ tiến vào một cái ngõ.

 

Phía sau, một nhân ảnh như cái bóng, đi theo y vào con ngõ, quẹo trái một cái, là ngõ cụt, không thấy bóng dáng Ngôn Phi Ly đâu nữa. Kẻ nọ vội vàng tìm chung quanh, nhưng nhất vô sở hoạch (1), cuối cùng căm phẫn chửi một tiếng, thi triển võ công trở về. Không biết rằng, mình đã trở thành mục tiêu bị theo dõi.

 

(1) nhất vô sở hoạch: hoàn toàn không có (QT).

 

Ngôn Phi Ly là loại người gì nào. Y từ bé lang bạc kỳ hồ, cảnh giác so với thường nhân mạnh hơn. Từ lúc mười hai tuổi đã bước chân ra giang hồ, chinh chiến sa trường, kinh nghiệm từ bốn phương phong phú, trở thành bản năng rồi. Tuy rằng mất vài thanh công lực, nhưng kẻ này tại đường Tế Thế nhằm vào y, đã bị phát hiện. Công phu theo dõi người khác này, y từ lúc mười tuổi đã giá khinh tựu thục (2).

 

(2) giá khinh tựu thục: cưỡi xe nhẹ đi đường quen ~> ý quen việc (QT).

 

Lúc đầu, Ngôn Phi Ly cho rằng, kẻ kia chỉ là một tên côn đồ thông thường, bất quá muốn đánh nhau mà thôi. Nhưng sau phát hiện, kẻ đó có vẻ không đơn giản, lại thấy gã ở trong ngõ nhỏ mà bộ dạng lén lút, thực sự khả nghi, định bắt lấy dạy bảo một phen, đổi thành theo dõi gã.

 

Ngôn Phi Ly càng lúc càng kinh ngạc!

 

Khinh công kẻ kia thực sự không tệ. Trong dòng người đang trật vật di chuyển, nhanh chóng khác thường. Nếu không phải Ngôn Phi Ly kinh nghiệm giang hồ phong phú, thủ đoạn thoát vây cao minh, nhất định sẽ không xong với một nhân vật lợi hại thế này.

 

Kẻ nọ vẫn chưa phát hiện Ngôn Phi Ly đang đi theo, đi đến chỗ hẹn, gặp một tên nữa, rồi hai tên hai hướng lao đi.

 

Ngôn Phi Ly suy nghĩ một chút, phóng lên bờ tường một nhà, quyết định đi theo tên ban đầu. Nhưng khi y theo đến một con đường, một mã xa thình lình chạy nhanh qua, tách cả hai ra. Ngôn Phi Ly định vận phí lao qua, chợt ngừng lại.

 

Tay đặt lên bụng, cơn đau nhói lên, Ngôn Phi Ly lại ngẩng đầu, đã không thấy thân ảnh kẻ kia.

 

Chuyện này thực rất kỳ quái. Ngôn Phi Ly càng nghĩ càng thấy đáng nghi. Nhìn thân thủ, hai kẻ kia rất công phu, vì sao phải theo dõi y? Chẳng lẽ là cừu gia trước đây?

 

Nếu là ngày thường, y nhất định sẽ không vì một chiếc xe ngựa mà bỏ cuộc, nhưng bụng lại âm ỷ khó chịu, Ngôn Phi Ly không dám truy đuổi tiếp nữa, buộc phải thả. Nhớ lại chỗ hai kẻ đụng đầu nhau, không bẳng quay lại xem.

 

 

Chậm rãi đến cái chỗ mà hai kẻ kia gặp nhau, Ngôn Phi Ly tìm vài vòng, không thấy tung tích tên còn lại, nhíu nhíu mày, lòng càng thấy bất an. Tùy ý nhìn xung quay, cả người lại chấn động, thoáng thấy một thân ảnh thực quen.

 

Bắc Đường Ngạo nghiêng người, tay tựa vào lan can nghe Úc Phi Khanh nói chuyện. Úc Phi Khanh rất am hiểu các món ăn đặc sản ở chỗ này, giờ đang giới thiệu cho hắn. Bắc Đường Ngạo vừa nghe, vừa thưởng thức ngọc phiến trong tay, nét mặt bỗng trở nên thờ ơ.

 

Hắn nhớ tới chục năm trước, lần đầu mang Ngôn Phi Ly đến Diêu Kinh. Khi đó, ở đây chưa có Túy Nguyệt lâu này, nhưng lại có một quán mì lâu đời, nước dùng rất ngon, cực kỳ nổi tiếng. Hắn trong lúc cao hứng, đưa Ngôn Phi Ly tới đấy ăn. Lúc đó, y thần tình hoảng hốt, giật mình. Bây giờ nhớ lại, không khỏi buồn cười.

 

Mình cũng không phải là thần tiên to lớn chi, dù xuất thân phú quý, cũng không phải ngày nào cũng ăn sơn trân hải vị mà? Chợt thích ăn mì thì làm người ta giật mình sao?

 

Nhớ lúc đó, bản thân còn lạnh lùng liếc y một cái, y gì cũng không nói, cúi đầu chuyên chú ăn. Giờ nhớ lại cảnh đó, lòng không kìm được cảm giác ngọt ngào, ấm áp.

 

Úc Phi Khanh nhìn thấy nụ cười hiếm có của Bắc Đường Ngạo, nhất thời có chút ngây ngất, quên cả việc nói.

 

Bắc Đường Ngạo cũng không chuyên chú lắng nghe, chỉ nhớ lại từng chút từng chút, mình cùng Ngôn Phi Ly ở Diêu Kinh. Đột nhiên có cảm giác bị nhìn chằm chằm, khiến hắn phải cảnh giác, thuận theo ánh mắt, chính là nhìn thấy cái người mình đang tưởng niệm, xa xa đứng trong góc kia.

 

Gió thổi, phất ngoại sam tử sắc của Ngôn Phi Ly lên, vóc người cao gầy ngay thẳng, như gốc thanh tùng, đứng đón gió.

 

Bắc Đường Ngạo kinh hỉ, chớp nhoáng, phi thân đến trước mặt Ngôn Phi Ly.

 

“Phi Ly, sao ngươi lại ở đây?”

 

Ngôn Phi Ly không ngờ lại gặp được Bắc Đường Ngạo ở đây. Vừa thấy hắn cùng một thanh niên trẻ tuổi tuấn lãng ngồi ở lầu hai, khuôn mặt mang theo nụ cười, thần thái thanh thản, ngực nhói đau, giống như bị người ta đâm một đao vậy. Nhưng vẫn chưa kịp cảm thụ thêm cảm giác đó, người đã ở trước mặt.

 

“Ta vào thành bàn chuyện.”

 

Bắc Đường Ngạo mỉm cười: “Ta đang chuẩn bị đưa Ly nhi tới thăm ngươi, không ngờ hôm nay lại gặp.” Sau đó tinh tế quan sát sắc mặt, nhíu mày hỏi: “Sao lại gầy vậy? Sắc mặt cũng không được tốt.”

 

Ngôn Phi Ly nhớ tới bản thân, chưa biết phải nói thế nào. Đang lúc do dự thì Úc Phi Khanh chạy tới.

 

“Vương gia.” Úc Phi Khanh nhoáng cái đã không thấy hình bóng Bắc Đường Ngạo, vội vàng đuổi theo, thấy Ngôn Phi Ly, không khỏi sửng sốt. “Vị này là…”

 

Bắc Đường Ngạo không có ý định giới thiệu hai người với nhau. Hắn không ngờ lại thấy Ngôn Phi Ly, thực sự mừng rỡ, thầm nghĩ sẽ ở bên y. Nhân tiện: “Úc tướng quân, thật không phải, bữa cơm hôm nay coi như bỏ vậy, hôm khác bản vương nhất định sẽ bồi thường cho ngươi.”

 

Cả Ngôn Phi Ly và Úc Phi Khanh đều quan sát nhau. Ngôn Phi Ly sớm đã nghe đến đại danh của y, chỉ là không ngờ, y so với tưởng tượng của mình trẻ hơn nhiều lắm, không khỏi có chút bất ngờ. Thấy y quả nhiên anh tử bột phát, khí độ trầm ổn, không hổ là tướng quân trẻ tuổi giỏi nhất Minh quốc.

 

Úc Phi Khanh không biết Ngôn Phi Ly là ai, lại nghe Bắc Đường Ngạo nói phải đi, không khỏi sửng sốt. Y thật vất vả mới mời được Bắc Đường Ngạo, cơ hội khó khăn biết bao, sao có thể đơn giản vứt bỏ, liền nói: “Vương gia, món ăn đã lên rồi. Vị công tử này nếu là bằng hữu của ngài, không bằng cùng nhập tiệc, dùng xong ngọ thiện hẵng đi.”

 

“Bắc Đường Ngạo còn chưa nói gì, Ngôn Phi Ly đã mở miệng: “Khiêm… Môn chủ, ta vào thành làm việc, hiện tại đã xong rồi, cũng phải về, ngài và Úc tướng quân đây đã có hẹn, ta không tiện quấy rầy, nên cáo tử trước thôi.” Nói xong, ôm quyền một lễ, xoay người rời đi.

 

Bắc Đường Ngạo lại kéo y lại, quay đầu nói với Úc Phi Khanh: “Úc tướng quân, ngọ thiện hôm nay cứ ghi cho bản vương đi, hôm khác bản vương chịu tội với ngươi.” Rồi lại nói với Ngôn Phi Ly: “Khí sắc ngươi không tốt, ta đưa ngươi về.” Nói xong, không quan tâm y có nguyện ý hay không, kéo đi.

 

Úc Phi Khanh đứng lặng tại chỗ, nhìn bóng lưng hai người dần biến mất, mi đầu từ từ cau vào, lộ vẻ suy nghĩ sâu xa.

 

 

Ngôn Phi Ly đi theo Bắc Đường Ngạo, bụng càng lúc càng đau, càng ngày càng khó chịu, ngực cùng nghẹn buồn cực kỳ. Y vừa rồi động khí nhiều, nội lực bất ổn, giờ lại bị Bắc Đường Ngạo kéo chạy, cơ thể một trận xao động, tay nắm chặt lấy phần bụng, sắc mặt càng thêm trắng bệch.

 

Bắc Đường Ngạo không muốn ở chỗ nhiều người, nhanh chóng kéo y vào một con hẻm vắng. Ngôn Phi Ly lại không chịu, giật tay hắn ra, vọt tới chân tường nôn ọe.

 

90.

 

Bắc Đường Ngạo bị y dọa phát hoảng, ngơ ngác đứng nhìn, thấy y chỉ nôn khan, toàn nôn ra nước, lòng thắt lại, mi đầu cũng cau lại. Hồi lâu, cuối cùng cũng thấy y dừng, tiến lại vỗ lưng y, hỏi: “Phi Ly, ngươi khó chịu ở đâu? Sao lại nôn vậy?”

 

Ngôn Phi Ly chậm rãi lắc đầu, khó chịu không nói được.

 

Bắc Đường Ngạo dìu y đứng lên, cảm thấy toàn thân y như nhũn ra, hai tay lạnh cóng, bắt mạch cho y, nội tức hỗn loạn, nói: “Sao lại thế này? Thân thế ngươi không được khỏe, vừa rồi còn khăng khăng muốn đi. Ta nếu không tiễn, ngươi sao mà ra khỏi thành được chứ.”

 

Ngôn Phi Ly nhớ tới nụ cười ban nãy của hắn. Mình dù đứng trong góc phố, chỉ xa xa trông thấy, nhưng nụ cười của hắn lãnh diễm vô cùng, còn mang theo chút ngọt ngào mơ hồ, không khỏi thầm cay đắng, tự nhiên muốn phát hỏa.

 

“Vương gia không cần tiễn! Ta có thể tự về được, đa tạ vương gia quan tâm!”

 

Bắc Đường Ngạo không thấy y gọi mình là ‘Khiêm Chi’, cũng không phải là ‘môn chủ’, lại gọi là vương gia, thanh âm lãnh đạm như vậy, không khỏi nổi giận. Nhíu mày: “Phi Ly, ngươi sinh khí cái gì? Có phải ngươi bị thương không? Sao nội tức bất ổn như vậy?”

 

“Ta không tức giận, cũng không thụ thương.”

 

“Ngươi bướng cái gì chứ?! Ta đã nói ở trước mặt ta đừng miễn cưỡng cơ mà!” Bắc Đường Ngạo thấy y không đáp, lòng cũng bốc hỏa. Mình thấy y thì hứng phấn vui mừng, muốn tề tựu với y, y lại giống như vội vội vàng vàng, muốn về cái vùng ngoại ô đó. Lúc này, cơ thể rõ ràng không khỏe, hỏi y thì lại bị coi như ngoại nhân.

 

“Ngươi rốt cuộc là làm sao?! Nếu ngươi không nói, ta sẽ đưa ngươi về phủ, bảo ngự y hảo hảo khám cho ngươi!”

 

“Không! Không được!” Ngôn Phi Ly lập tức phản đối, lại không biết mở lời thế nào.

 

Bắc Đường Ngạo hiểu lầm, buông y ra, cả giận nói: “Ngươi không muốn nói thì thôi, ra là ta xen vào việc của người khác. Ngươi không lo cho mình thì ta bào đồng làm chi!”

 

Ngôn Phi Ly biết hắn đã nổi giận, là lo cho mình. Nhưng việc này rất hệ trọng, y thực không có đủ dũng cảm để nói. Huống chi, ai biết hắn sẽ phản ứng thế nào? Nếu giống như năm đó…

 

Ngôn Phi Ly do dự bất an, ngẩng đầu, thấy sắc mặt đông lạnh đang nhìn mình chằm chằm, ngực nhói đau, vươn tay: “Khiêm Chi, ta, ta…”

 

“Ngươi không phải vừa gọi ta là vương gia sao? Giờ lại đổi giọng?”

 

“Ta không…” Ngôn Phi Ly đang nói, muốn giải thích một chút, lại hoa mắt một trận, trước mặt tối sầm, chậm rãi ngã xuống.

 

Bắc Đường Ngạo kinh hãi, vội vàng ôm lấy y. Những lời vừa rồi bất quá là vì nhìn vẻ bướng bỉnh cố chấp của y mà nói, hắn vốn không phải người dễ cáu, chỉ cao cao tại thượng, không thích ai không tuân theo mình, nhất lại là Ngôn Phi Ly. Nhưng lúc này nhìn y té xỉu trong lòng, toàn thân lạnh ngắt, sắc mặt tái nhợt, mới ý thức tình hình của y thực không ổn, không biết y bị làm sao. Vội vàng ôm lấy y, nhảy lên bờ tường, đường tắt về phủ.

 

 

Rất nhanh, Ngôn Phi Ly đã tỉnh lại, mở mắt trông thấy hoa văn điêu khắc xa lạ ở đỉnh giường, không biết đây là đâu, vừa muốn ngọ ngoạy ngồi dậy, đã nghe thấy giọng nói quen thuộc: “Phi Ly, đừng ngồi dậy, ta lập tức sai người đi thỉnh đại phu.”

 

Ngôn Phi Ly nhìn chung quanh một lát, hỏi: “Đây là đâu?”

 

“Vọng Thước lâu trong vương phủ.”

 

Ngôn Phi Ly mơ màng nhớ lại, ngồi dậy: “Ta không sao. Khiêm Chi, không cần thỉnh đại phu.”

 

“Thế nào được.” Bắc Đường Ngạo nhíu mày: “Lúc này ngươi còn tưởng mình khỏe sao.”

 

Ngôn Phi Ly sợ hãi, vội kéo tay hắn: “Ta không phải tưởng mình khỏe. Ta, ta… Chuyện này không thể để người khác biết.”

 

“Ngươi rốt cuộc là bị làm sao? Phi Ly, đừng để ta lo lắng!” Bắc Đường Ngạo đã mất kiên nhẫn.

 

Ngôn Phi Ly im lặng một lát, kéo lấy ta Bắc Đường Ngạo qua, từ từ đặt vào bụng mình.

 

Bắc Đường Ngạo khó hiểu, nhướng mày nhìn y, đã thấy y cúi đầu, thần sắc kỳ dị, như hỉ mà không phải hỉ, ưu mà không phải ưu. Giây lát, đại não như bị người ta đập mạnh một phát, mắt mở lớn.

 

“Phi Ly, ngươi, chẳng lẽ ngươi…”

 

Ngôn Phi Ly không biết nói sao, chỉ gật đầu, lo lắng nhìn hắn, bàn tay hơi run lên.

 

Bắc Đường Ngạo trong nháy mắt, vui sướng đến cực hạn, chỉ cảm thấy máu trong thân như cuộn lên. Vừa kích động đứng dậy, lại nhìn thấy vẻ tái nhợt, tiều tụy của Ngôn Phi Ly, nháy mắt, hắn nhớ đến lời Thu Diệp Nguyên năm ấy: “Bắc Đường môn chủ, cơ thể của Ngôn tướng quân đã không thích hợp thụ thai. Gốc bệnh cũng không thể khỏi, cơ thể suy yếu, tương lai nếu sinh đẻ lần nữa, sợ sẽ nguy đến tính mạng.”

 

Mấy câu nói đó như một chậu nước lạnh, khiến thần chí hắn thanh tỉnh.

 

Lòng Bắc Đường Ngạo nổi sóng cuồn cuộn, sóng sau cuộn sóng trước. Nhớ tới mạch đập của Ngôn Phi Ly khi nãy, khí tức của y bất ổn, thân thể hư tổn, đang trong tình trạng mục nát, sao có thể chịu đựng việc thai nghén?

 

“Phi Ly, ngươi có chắc không? Có thể sai thì sao?” Bắc Đường Ngạo lo lắng.

 

Ngôn Phi Ly biến sắc, buông tay: “Có lẽ ta nghĩ sai…”

 

“Phi Ly, ta không có ý này…”

 

“Môn chủ, ta đi đã lâu, phải về thôi.” Ngôn Phi Ly không muốn nghe nữa, ngắt lời hắn, xoay người muốn xuống giường.

 

“Khoan, ngươi như thế này thì về sao được?” Bắc Đường Ngạo ôm lấy y, Ngôn Phi Ly muốn tránh cũng không tránh được. Bắc Đường Ngạo ép y ngồi xuống giường, đặt tay vào bụng y, cảm nhận khả năng tồn tại của một sinh mệnh: “Phi Ly, chuyện này không thể đùa được, chúng ta phải xác định rõ đã. Thu đại phu hai ngày nữa sẽ tới, đến lúc đó, hắn sẽ xem kỹ cho ngươi.”

 

Ngôn Phi Ly nói: “Khiêm Chi, nếu đây là sự thực, ngươi định làm gì?”

 

Bắc Đường Ngạo có chút ngỡ ngàng, cầm tay Ngôn Phi Ly: “Phi Ly, ngươi biết ta vui thế nào không. Ngươi đã cho ta một đứa con, đã mang đến cho ta một hài tử rất đáng tự hào, ta chỉ ước có thêm mấy đứa nữa ấy.”

 

Ngôn Phi Ly nhất thời thở dài, mỉm cười, tựa đầu lên vai hắn.

 

Bắc Đường Ngạo nắm chặt tay y, sau đó nói không nên lời.

 

Hai người ngồi lặng một lát, Bắc Đường Ngạo đột nhiên tỉnh táo lên: “Ngươi còn chưa dùng bữa sao? Ta thấy ngươi nôn ra toàn nước, rốt cuộc ngươi đã ăn cơm chưa?”

 

Ngôn Phi Ly lắc đầu: “Ta không muốn ăn.”

 

“Không được. Ngươi chờ một lát.” Bắc Đường Ngạo mạnh mẽ ép y quay về giưỡng, đi xuống lầu, một lúc sau quay lại. “Ta đã bảo người chuẩn bị cơm cho ngươi rồi.”

 

“Khiêm Chi, ta cần phải về. Ta ở đây… không tiện.”

 

“Ta đã cho người gọi Ly nhi tới, để nó dùng bữa với ngươi.” Bắc Đường Ngạo thản nhiên nói một câu, tạm thời xóa cái ý niệm muốn ly khai của Ngôn Phi Ly đi.

 

Sau một lúc, quả nhiên có phó nhân mang thức ăn tới đại sảnh, Bắc Đường Ngạo đỡ Ngôn Phi Ly xuống lầu, ngồi xuống trước bàn cơm.

 

Ngôn Phi Ly nhìn qua, toàn là những món nhạt vị thường ngày y thích ăn. Hạ nhân được Bắc Đường Ngạo sai lui, hắn tự mình múc một chén súp khai vị cho Ngôn Phi Ly.

 

Ngôn Phi Ly nhìn ra cổng, Bắc Đường Ngạo nghiêng người, nói: “Đã tới rồi.”

 

Quả nhiên, một lát sau, nghe tiếng gọi: “Phụ vương.”

 

“Vào đi.”

 

Diệu Nhật đi vào tiểu lâu, trông thấy Ngôn Phi Ly, hô lên một tiếng, ngay cả phụ vương cũng không để ý nữa, lập tức nhào tới.

 

Ngôn Phi Ly ôm lấy con, bế nó lên. Diệu Nhật ôm lấy cổ y, kêu to: “Nghĩa phụ, Ly nhi rất nhớ người.” Nó rất lanh lợi, biết nghĩa phụ thích gọi mình là ‘Ly nhi’, cho nên luôn tự xưng như vậy trước mặt y.

 

Lòng Ngôn Phi Ly vui sướng không nói nên lời. Hai tháng trời không gặp Ly nhi, thấy con trường thành không ít.

 

“Được rồi được rồi, nhanh ngồi xuống ăn cơm với nghĩa phụ ngươi đi.” Bắc Đường Ngạo ở bên, nói.

 

Ba người ngồi xuống, Ngôn Phi Ly vốn không muốn ăn gì, nhưng có Bắc Đường Ngạo và Ly nhi ở bên, cũng không thể không cùng động đũa với bọn họ. Hơn nữa, các món ở đây không nhiều dầu mở, lại cùng Ly nhi nói cười, bất giác đã ăn hết.

 

Bắc Đường Ngạo còn bảo Diệu Nhật ở lại, bảo nó rằng, chuyện của nghĩa phụ thì đừng nói với ai, kể cả Huy nhi. Diệu Nhật chu chu cái mồm, gật đầu đầu ý.

 

Dùng xong bữa, có Ly nhi bên cạnh, Ngôn Phi Ly không muốn về nữa. Ở mãi đến chạng vạng mới nhớ ra. Bắc Đường Ngạo lại không cho phép, nói: “Ta đã sai ngươi báo cho Lưu mã tràng rồi, nói ngươi muốn ở lại thành hai ngày.”

 

“Cái gì?!”

 

“Thu đại phu hai ngày nữa sẽ tới, chờ hắn chẩn bệnh cho ngươi xong hẵng, không ta cũng lo lắng.” Bắc Đường Ngạo cương quyết không cho phép y trở về. Ngôn Phi Ly bất đắc dĩ, lại nghe nói Lâm Yên Yên không ở trong phủ, dù có chút cố kỵ, nhưng vẫn nghe theo sự an bài của Bắc Đường Ngạo, tạm ở lại nam viện Vọng Thước lâu.

 

 

+++

 

Ly lớn ghen dễ thương wo~ Đúng là thai phu có khác, tâm trạng thất thường, mong manh íu đuối =]

17 thoughts on “Đoạn tình kết 88 – 89 – 90

    • Bây giờ bạn Ly lớn vẫn chưa bị lộ nên còn bình yên, chứ cuối truyện… Chậc chậc. Một phần cũng do LYY đấy, hựn!

  1. ta nghe nhỏ bạn xì poi là anh Ngạo phải đi cầu thầy thuốc gì đó cho bạn Ly muh? tự dưng nghe có chuyện xảy ra liên quan đến pà LYY là thấy dự cảm không lành nổi lên à, không phải chuyện tệ lắm đó chớ~~ thân thể Ly ca đã tệ thế rồi lại còn đang mang thai nữa chứ~
    ôi, dễ thương chết cái đoạn Ngạo Ngạo kinh hỉ vì nghe tin mình sắp làm cha lần nữa, làm tim ta rung rinh mất một lúc *suýt nữa là rớt khỏi cuống rồi dó chứ* iu iu nàng, ngày mai lại cố gắng phấn đấu nha~~*nháy nháy mắt*

    • quên nữa *đầu óc ta ko bt rồi*
      chúc nàng mau khỏe lại, dù làm gì thì sức khỏe vẫn là trên hết nàng ạ, cái câu j ấy *có sức khỏe là có tất cả, không sức khỏe là ko có gì!* á~~

  2. nàng edit mượt lắm ta đã đọc bản raw nhưng vẫn thích đọc phần edit của nàng hơn.chúc nàng mau khỏe nhá.ta nghe nói miền Bắc lạnh lém trong miền Nam thì mấy này nay mới 20 độ mà răng ta đã wánh nhau rồi.ta chịu lạnh dở wá.hic

  3. chuyện gì đến phải đến! là phước thì ko phải là họa, là họa thì ko thể tránh.

    ta thấy tâm trạng của Yên Yên rõ là đau đớn lắm nhưng lại quá cố chấp. Nếu đã hận đến thế thì tại sao lại đi ăn chay niệm phật???cầu cho lòng thanh thản mà bản thân vẫn cố chấp ko buông, oán chồng oán…ta thấy tâm sự của yên yên ko phải là ko hiểu mà là do nàng quá chấp me bất ngộ. Chẳng phải lùi 1 bước thì đã cứu vãn được tình hình rồi sao? Nếu là ở thế giới hiện tai, chuyện 1 vợ 1 chống là hiển nhiên và nếu Ngạo ca có phản bội YY thì ta cho rằng nàng tức giận đến hận là hiển nhiên nhưng chẳng phải ở thế giới cổ đại, tư tuuởng đa thê chẳng phải rõ lắm sao? huống chi Ngạo ca là môn chủ, là vương gia, có 4-5 vợ cũng chẳng có gì là lạ…lẽ nào em YY nghĩ rằng Ngạo ca chỉ có 1 vợ????? nàng mang tư tưởng cả đời yêu chồng giống y chang những phụ nữ ngày xưa nhưng nàng lại ko mang theo tư tưởng “đa thê”…là sao???
    Ta thấy thay vì nàng oán hận thì tại sao nàng ko thử tiếp nhận sợi dây Huy nhi mà Ngạo ca đã cố tình nối lại 1 lần nữa với nàng? con nàng mất lẽ nào Ngạo ca ko đau lòng chứ? nhưng vì nghĩ đến nàng và cả tình nghĩa nên mới đem 1 Huy nhi khác về an ủi nàng nào ngờ lại càng làm mọi chuyện lún sâu ko lối quay lại…….YY, nàng sống ở cổ đại nhưng tâm lại chấp mê quá…giá mà nàng ở hiện đại thì đã phóng khoáng hơn ròi….

    Ngạo ca….ta thấy chàng lại làm khổ em Ly nữa ròi, nếu em Ly ko iu chàng, sau này lại sống qua hạnh phúc với chàng thì ta đã hận chàng a =.= chàng cho em hạnh phúc, cho em lên thiên đường, cho em tương tư, cho em nụ cười ròi chàng làm em đau khổ, làm em gặp họa, làm em thương tâm, thậm chí cả cơ thể em cũng ko thể như xưa…chàng “xài” mà ko biết “bảo quản”…..hix hix…ta thề với chàng là ko có hàng thay thế hay phục hồi được đâu. em Ly là hàng độc nhất đấy…nhưng ta có cảm giác…chàng xài cho thỏa chí, xài thả ga luôn hix….tội nghiệp em Ly, cả chuyện “ấy ấy” mà còn phải xin tha…thế mà giờ còn vác bụng bầu để chàng “thịt”…..ta sẽ kiện chàng tội…….”lạm dụng tình iu” mà hành hạ uke ^0^

    em Ly, số em là nằm dưới nhưng ít ra em cũng từng 1 thời là dũng tướng “thét ra lửa” a…vậy mà bây giờ…em toàn “thét ra tiếng rên” thoi =.= hix, em lại là 1 uke quá chuẩn với tư tưởng vì chồng vì con, có chết cũng cam tâm…..biết đến bao giờ em mới vùng lên trên cho nỗi hử?

    p/s: nàng bệnh ròi =.= ta thật đau lòng lắm a. ta đã bảo nàng phải giữ gìn sức khóe, cẩn thận vẫn hơn. nàng bệnh mà vẫn edit truyện càng làm ta áy náy hơn hu..hu…ta phải làm gì cho nàng đây? bữa giờ ta thấy nàng bệnh hoài =.=

  4. aaa, ban^’ chet’ dc. Ti? ti? mau mau duong~ benh rui` edit tip’ nha. Sap’ den’ doan. hay ho rui` ma` ko nha’ noi? QT nen rat’ mong cho ban edit cua ti? nha. ^^
    Tks so much!

  5. @jay jay: Hi hi~ Thank nàng nhiều.

    Yup, năm nay lạnh lâu hơn nàng ạ ;___; Nàng ở trong nam cũng đừng chủ quan sức khỏe à nha 😀

    @alex: Ừa, kì này sinh đôi, 1 nam 1 nữ. Ta cũng thắc mắc a, sinh khủng thật, thấy cứ bảo Ly ca bệnh căn mà rồi đến lúc 4x vẫn “nhỡ” thêm một nhóc ta? (hình như chuyện này xảy ra ở Phiên ngoại í ^^ ~> đấy là ta nghe bảo thế)

    @paradise: Hị hị~ Tại đoạn này Ly ca rất rất rất dễ thương~

    @hanchul_8x: Ai dầu~ Yên Yên cố chấp ngay từ đầu ấy. Cái vụ tìm mẹ đẻ của Ly nhi là thấy rõ. Tự nàng ta rước phiền muộn vào người, thiển cận thì thế. Lùi một bước thì đã không dẫn đến… cuối truyện.

    Nhắc đến vụ vác bụng bầu mà vẫn bị “thịt”… Ta đã đọc lại QT một lần nữa. Chắc ta toi mất vì cái vụ này thôi… *răng va lập cập* =]

    Ly ca là người đàn ông của gia đình, không “thét ra tiếng rên” thì đầu có hợp với hình tượng lý tưởng đóa chớ =] Chắc Phiên ngoại em sẽ vùng lên được 1 lần đó nàng 😀 Chúng ta hãy hy vọng, ta vẫn còn để dành Phiên ngoại, chưa xực bằng QT =]

    p/s: Ta dưỡng 2 hôm, đã đỡ nhiều rồi. Nàng dạo này chắc cũng bận bịu, cũng phải cố gắng giữ gìn sức khỏe nớ 😀 Edit là ta thích làm í mà, phải tranh thủ lúc mama vắng nhà để xử lý, hị hị~ Áy náy làm chi, mùa đông là mùa bệnh vặt của ta, năm nào ta cũng làm vài phát cảm cúm í mà 😀 Cảm ơn nàng nha.

    @ph0ngljnh: Tỷ tỷ sẽ cố ^^ Cảm ơn muội muội ủng hộ 😀

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s