Đoạn tình kết 91

Chân thành cảm ơn các nàng đã lo cho sức khỏe của ta. Giờ ta đã khá hơn rồi ^^

Hôm nay ta phải đi học lại, nên chỉ làm được 1 chương thôi. Dẫu sao cơn ốm vẫn ảnh hưởng đôi chút, hì 😀 Cơ mà, gần đây các chương khá dài, phải hơn 1000 chữ đấy, nên các nàng cứ từ từ thưởng thức nha ^^

Ta quên mất, khúc nhạc tuần này có tên là Tri âm. Mộtlời cảm ơn chân thành của tớ đến tất cả các bạn ^^

 

91.

 

Chát —-

 

“Rõ vô dụng!” Hắc y nhân vung tay tát một người, hung tợn đẩy người đó ngã xuống đất.

 

“Không cần kích động như vậy, kẻ phản chính sẽ chạy không thoát.” Trong góc, một nam nhân ngồi trên ghế, lạnh lùng nói. Hắn một thân khôi ngô, ngồi thôi cũng đã cao lớn hơn thường nhân rồi, nhưng hạ thân lại trống không, vô cùng quỷ dị, nhìn kỹ, đúng là không có hai chân.

 

“Có lần một sẽ có lần hai. Nếu có thể bị bỏ lại lần đầu, đương nhiên sẽ có lần bị bỏ lại tiếp theo. Công phu đã học hết rồi, mới có theo từ đường cái đã bị phát hiện, sau này còn đòi gì đến Trung Nguyên!”

 

“Nhưng ngươi Trung Nguyên rất giảo hoát, sao mà dã man bằng chúng ta, bọn họ không chỉ tâm mắt nhiều, ngay cả nhân luân cũng không coi ra gì.”

 

Hắc y nhân quay đầu lại, nhãn thần sắc nhọn như đại bàng, qua diện trá (mặt nạ bảo hộ – QT) cũng làm người ta phải rét lạnh, vô cùng khó chịu. Gã cất giọng the thé: “Ta mặc kệ bọn chúng thiên địa nhân luân thế nào, ta chỉ muốn báo thù cho đệ đệ, ngươi cũng thế! Bất quá ngươi còn hơn ta, ngươi không phải chỉ vì đệ đệ, mà còn là vì mình nữa!” Gã nhìn chòng chọc vào ống quần người kia, đột nhiên cười âm hiểm một tràng, thanh âm rất chối, làm người khác không vui nổi.

 

Kẻ kia nổi giận, ném cả trà trản về phía gã, bị gã gạt nhẹ qua. Nhưng kẻ kia ra tay rất khéo, trà trản tuy vỡ, nước trà vẫn bắn lên người gã.

 

Hắc y nhân lập tức biến sắc: “Ngột Kiệt, đừng tưởng ngươi vẫn là là một đại tướng Điền tộc năm ấy. Ta hợp tác với ngươi là có phúc cho ngươi, đừng có không biết tốt xấu!”

 

Ngột Kiệt cười nhạt: “Ngươi cho rằng ngươi là U giáo giáo chủ sao? Bất quá chỉ là một cái góc nhỏ của vùng tây nam, mới chiếm được có một đầu thôi. Tới cái đất Trung Nguyên này, ngươi còn có thể tác uy? Ngoài Thiên Môn, Trung Nguyên võ lâm còn khối người, không thì sao thủ hạ của ngươi có tẹo việc đơn giản thế cũng bị bỏ lại!”

 

U giáo giáo chủ bị hắn phản pháo, mặt biến sắc, nhưng vẫn kiềm chế: “Ngột Kiệt, đừng nhiều lời nữa! Việc trước mắt của chúng ta bây giờ là trả thù!”

 

“Tiện thể lập uy ở Trung Nguyên nữa.” Ngột Kiệt bật cười một tiếng, không đợi gã nổi giận, từ từ bồi thêm một câu: “Ta có chủ ý này, ngươi muốn nghe không?”

 

Gã dỏng tai lên: “Chủ ý gì?”

 

“Chính là…”

 

 

Ba ngày sau, Thu Diệp Nguyên đến Diêu Kinh. Đại gia cố nhân tương phùng, đương nhiên vui vẻ vô cùng. Bắc Đường Ngạo đã bày một bàn tiệc rượu tại Vọng Thước lâu để đón hắn.

 

Kỳ thực, lần này Thu Diệp Nguyên đến Diêu Kinh là vì, sau khi tìm được Ngôn Phi Ly, Bắc Đường Ngạo bảo hắn tới. Thứ nhất là để hai người ôn lại chuyện cũ, thứ hai chính là muốn Thu Diệp Nguyên hảo hảo khám cho Ngôn Phi Ly.

 

Sau khi ba người tụ họp, Thu Diệp Nguyên ở trong phòng Ngôn Phi Ly bắt mạch. Bắc Đường Ngạo đứng một bên, thần thái lãnh tĩnh, nhưng trái lại, bất an không kém Ngôn Phi Ly, không che giấu được vẻ khẩn trương. Chỉ thấy Thu Diệp Nguyên nhăn trán, vẻ mặt đầu tiên là do dự, sau đó là túc mục, tiếp nữa diện vô biểu tình.

 

Tâm trạng Ngôn Phi Ly cũng bất thường. Cùng lúc, y đương nhiên không hy vọng sẽ phải chịu nỗi khổ sinh con, nếu không thụ thai thật thì tốt. Nhưng một mặt nào đấy, y vẫn mơ hồ chờ mong, trong bụng thực sự có một tân sinh mệnh tồn tại. Tâm sự này, quả là mâu thuẫn.

 

Hồi lâu, Thu Diệp Nguyên cuối cùng cũng đặt tay y xuống, khẽ gật đầu với y: “Ngôn tướng quân, quả là hỉ mạch.”

 

Lời vừa xuất ra, ba người mỗi người một tâm tư. Ngôn Phi Ly nhìn Bắc Đường Ngạo, hắn cũng đang nhìn y. Bốn mắt nhìn nhau, đều ngũ vị lẫn lộn, nửa mừng nửa lo.

 

Thu Diệp Nguyên đã xác nhận rồi, Ngôn Phi Ly đúng là đã mang thai hai tháng. Tuy thân thể y đã chịu nhiều tổn hại, không thích hợp thụ thai, nhưng nếu miễn cưỡng phá thai, không khéo còn nguy hiểm hơn.

 

Ngôn Phi Ly tất nhiên minh bạch, tình trạng thân thể bản thân không nên sinh đẻ, chớ nói y là một nam nhân đã là phạm quy luật, dù có là nữ nhân, gặp phải chuyện này, chỉ sợ cũng không thể đẻ. Nhưng nghe Thu Diệp Nguyên nói, không nên phá, chỉ có thể sinh, lòng lại an lòng hạ quyết tâm. Từ đáy tim, đại khái y vẫn có một nỗi sợ mơ hồ, vạn nhất Thu Diệp Nguyên nói không thể sinh, Bắc Đường Ngạo sẽ quyết tâm vứt bỏ đứa bé.

 

Bất quá may mắn rồi. Ngôn Phi Ly đã thoát khỏi những bận tâm ở Thiên môn, tự do tự tại mà sống, không lo sự vụ mệt nhọc nặng nề kia liên lụy, cả ngày ở thảo nguyên, tùy ý bôn ba, thể trạng tốt hơn rất nhiều. Chỉ cần cẩn thận một chút, một lòng tu dưỡng, hẳn là khả dĩ yên ổn sinh hài tử, chẳng qua phải vất vả hơn nhiều thôi.

 

Thu Diệp Nguyên nói với Ngôn Phi Ly: “Mấy năm nay, ta đặc biệt dựa vào tình huống của ngươi mà chế chút thuốc bổ, không ngờ được dùng đến nhanh vậy. Ngoài ra, ta còn tình cờ lấy được một phương thuốc…”

 

“Phương thuốc gì?”

 

Thu Diệp Nguyên mỉm cười: “Phương thuốc phòng thai cho người Ma Da.”

 

Quả tực, cả Bắc Đường Ngạo và Ngôn Phi Ly đều bất ngờ. Ngay sau đó, Thu Diệp Nguyên kể lại cái duyên kỳ ngộ vào năm đó.

 

Nguyên lai, trên đời không chỉ có một mình Ngôn Phi Ly mang thể chất của Ma Da tộc, cũng không có duy nhất mình y nguyện ý lấy thân nam tử vì ái nhân mà sinh con.

 

“Lúc đó thực khéo làm sao, nếu không phải là ta, người ấy trọng thương, e cả đứa bé cũng không giữ được. Ta giúp hắn đón một nữ anh ra đời, lại giúp hắn trị thương. Hắn là một người Ma Da chính thống, biết ta đã từng gặp tình huống này, thế là liền cho ta phương thuốc ấy, nói là để phòng thai cho nam nhân Ma Da các ngươi. Sau khi ta về nhà, nghiên cứu kĩ lưỡng, xác thực là rất kỳ diệu a.” Thu Diệp Nguyên nói đến dược, lập tức lộ ra thần thái say mê.

 

Ngôn Phi Ly rất hiếu kì về người đồng tộc này. Từ nhỏ, y là cô nhi, chỉ có lão khất cái và Lưu Thất là có thể xứng với cái danh thân nhân của y, y chẳng biết gì về xuất thân của mình. Nhưng từ nhiều năm trước, khi biết mình có thể là người của Ma Da tộc, liền thấy tò mò khó nhịn. Ly khai Thiên môn, du lịch giang hồ một thời gian, y vẫn cố gắng đi tìm dấu vết của Ma Da tộc, nhưng cái dân tộc này thực thần bí, lại sớm đã biến mất, rất khó kiếm ra manh mối.

 

“Người đó tên là gì? Sau đó thì sao?”

 

Thu Diệp Nguyên đáp lại, thở dài: “Ta không biết tên hắn là gì. Còn chưa kịp hỏi, hắn đã đi. A! Hắn bị thương như vậy, lại vừa sinh hài tử, cư nhiên điểm huyệt ta rồi đi. Khi đó hắn đang bị người truy sát, đại khái là không muốn liên lụy tới ta.”

 

“Vậy hài tử đó đâu?”

 

Sắc mặt Thu Diệp Nguyên lập tức trở nên hơi cổ quái, nhấn nhá hồi lâu mới nói: “Hài tử không sao. Hắn để lại hài tử, ta đưa trở về Thiên môn, lớn lắm rồi.”

 

Ngôn Phi Ly cần thận hỏi lại tình huống của người đồng tộc kia, đáng tiếc, Thu Diệp Nguyên rất mù mờ chuyện giang hồ cũng như quy củ của nó, tìm không ra môn đạo, chỉ biết người nọ cầm trường kiếm, nhìn qua chắc cũng là danh kiếm khách. Hình dáng thì có lẽ dịch dung, cái gì cũng không rõ.

 

Bắc Đường Ngạo ở bên trông thần sắc Ngôn Phi Ly, thầm quyết định sẽ tìm người đồng tộc kia cho y, nhằm giúp y hoàn thành tâm nguyện. Trong lòng thêm chút kinh ngạc, sao Tây Môn Việt lại yên tâm để vị thần y hồ đồ như thế này bước chân vào giang hồ? Có thể sống để trở về Phù Du cư đúng là kỳ tích.

 

Thật cũng không thể trách Bắc Đường Ngạo nghĩ như thế. Vị Thu thần y tuổi trẻ này dang vang khắp giang hồ, nhưng suốt ngày đứng trong Thiên Môn, được Thiên Môn che chở, lại bị bào tỷ là Nam Cung phu nhân trông nom cực nghiêm, tuy y thạch dược học tuyệt đỉnh thiên hạ, nhưng những chuyện khác… Thực chẳng khác tờ giấy trắng.

 

7 thoughts on “Đoạn tình kết 91

  1. Ta đã đọc chùa blog nàng đã lâu, giờ mới dám lên tiếng. Nàng à, ta ko biết phải diễn tả “tình yêu” của ta với nàng thế nào nữa. Khi biết nàng edit DTK, ta đã bắt đầu “iu” nàng, và từ khi nàng quyết định tập trung vào bộ này, ta càng iu nàng hơn :d. Cố giữ sức khỏe nha nàng. Ta ngày ngày đều ghé blog nàng, trông ngóng hết.

    P/s: mà hình như là ta giật được tem thì phải 🙂

  2. Ý! Ta ko chịu! Ta mất tem! Mừ ta cũng yêu nàng lắm ấy! Hun cái nèo *moa moa*
    *nhìn lên* cái tên chết dẫm Ngột Kiệt ấy vẫn chưa chịu chết sao? Dai như đỉa a! Ta ghét! >>><<< nyaaaaa!!!!! :X:X:X
    thanks nàng lần nữa naz *moa moa*

    • *nhận hun*

      Ta cũng ghét thèng cha man rợ đó, người đâu mà vô lý ầm ầm >.<

      Chu cha, nàng có vẻ khoái em Diệu Nguyệt nhở ^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s