Đoạn tình kết 99 – 100

Xin thông báo, còn 6 chương nữa, chúng ta sẽ kết thúc Chính văn của ĐTK ^^ Không biết nên vui hay nên buồn… Ai~

 

99.

Khi Lâm Yên Yên quay người muốn rời đi, Ngôn Phi Ly cố gượng: “Ly nhi đâu?”

 

“Ly nhi? Diệu Nhật ư?” Lâm Yên Yên lạnh nhạt đáp: “Ngôn tướng quân, ta khuyên ngươi đừng cố nữa! Nơi này có người hận đến độ lập tức muốn thiên đao vạn quả ngươi đấy! Nếu ngươi sinh con lúc này, cũng chẳng ai giúp ngươi đỡ đẻ đâu!” Nói xong, không để ý nữa, cùng Lăng Chu rời đi.

 

Ngôn Phi Ly đau đớn một hồi, lục lọi trong ngực, móc ra một dược bình. Đại khái là bọn chúng rất yên tâm, y như thế này sao chạy được, cho nên mới không lục soát. Thuốc này là thuốc an thai do Thu Diệp Nguyên làm cho y. Ngôn Phi Ly nuốt một viên vào, nằm yên trên giường một lát, cuối cùng cũng thấy cơn xao động trong bụng dừng lại.

 

Quan sát kĩ căn phòng này, sơ sơ là một gian phòng tối, nhỏ hẹp đơn sơ, bốn phía u ám, không có cửa sổ.

 

Ngôn Phi Ly thầm lo lắng, không biết Ly nhi bị bọn chúng nhốt ở đâu. Nghĩ đến hận ý của Lâm Yên Yên với mình, còn cả sự phản bội của Lăng Chu nữa, lòng không khỏi nguội lạnh.

 

Thảo nào thị vệ tinh nhuệ của Bắc Đường vương phủ lại không thể bảo đảm cho vương phi và thế tử; thảo nào lá thư dễ dàng như thế được đưa cho Thu Diệp Nguyên; thảo nào phụ nhân kia có thể dễ dàng tìm đến đại môn biệt viện; thảo nào địch nhân lại biết hết từng bước bộ của Khiêm Chi; thảo nào…

 

Nguyên lai nhiều thảo nào như vậy, chỉ là vì nội quỷ không phải ai khác, chính là đường đường Bắc Đường vương phi và ám vệ Lăng Chu!

 

Ngôn Phi Ly nhẹ nhàng xoa xoa bụng mình, nghĩ đến còn hai hài tử cần ra đời, vô luận thế nào, mình cũng quyết không để bọn chúng đụng vào những đứa con này.

 

Ngôn Phi Ly nhắm mắt lại, suy nghĩ thật kĩ, tìm biện pháp thoát thân. Không biết đã bao lâu, bên ngoài đột nhiên phát sinh chuyện! Có tiếng động lạ, cửa sắt được mở, một hắc y nhân bế trong tay một thân ảnh tiến vào.

 

Ngôn Phi Ly nhìn chằm chằm, cả người chấn động mãnh liệt, kêu lên: “Ly nhi!”

 

Bắc Đường Diệu Nhật bị người nọ ném, bay về phía Ngôn Phi Ly. Ngôn Phi Ly kéo lấy cánh tay nhỏ của nó, kéo nó vào lòng.

 

“Ly nhi! Ly nhi!” Ngôn Phi Ly lo lắng gọi, đã thấy khuôn mặt nhỏ tái nhợt, môi mắt mím chặt, thần sắc quật cường, sau lưng ướt đẫm. Ngôn Phi Ly cẩn thận xem xét nó, thân đầy vết roi, y phục rách cả, máu me dính hết vào, thấy mà phát hoảng!

 

Ngôn Phi Ly cảm thấy lòng vỡ nát. Sờ sờ mạch, yếu nhưng ổn định, cũng may không ảnh hưởng tâm mạch.

 

“Nghĩ phụ…” Bắc Đường Diệu Nhật từ từ mở mắt, trông thấy Ngôn Phi Ly, nước mắt lã chã lã chã rơi.

 

Nó dù cố kiên cường mấy, cũng chỉ là một hài tử bốn tuổi, bị giam giữ ba bốn ngày, giờ trông thấy Ngôn Phi Ly, làm sao còn kiềm chế nổi. Tiếng nức nở nhỏ nhoi thoát ra.

 

Tim Ngôn Phi Ly như bị dao cắt, cẩn thận ôm lấy nó.

 

“Ngươi là ai?” Ngôn Phi Ly nhìn hắc y nhân kia.

 

Hắc y nhân lạnh nhạt đáp: “Ta là U giáo giáo chủ An Minh, cũng là nhị hoàng tử của tiền Việt quốc.”

 

Ngôn Phi Ly lập tức rõ ràng.

 

Hắc y nhân nói: “Sát phụ diệt tộc, mối thù vong quốc, thù này ta không thể báo! Việt quốc tuy đã thuộc về Văn quốc, nhưng ta biết là do phúc của Bắc Đường Ngạo.”

 

“Ngươi nếu có thù, tìm chúng ta là được rồi, vì sao lại làm vậy với một đứa trẻ?!” Ngôn Phi Ly cả giận nói.

 

Hắc y nhân mở miệng: “Bắt tiểu quỷ của hai người cũng không phải bản ý của ta. Bất qua thành đại sự không ngại tiểu tiết. Tiểu tử này rất quật cường. Tuổi còn nhỏ, nhưng đã có bản lĩnh, hôm nay đã làm bị thương thuộc hạ của ta, giờ mới có tí giáo huấn nho nhỏ!” Hắn cố kiềm chế bản thân, vốn không định khó dễ một hài tử, nhưng hắn biết hệ quả theo sau, không thể nhốt nó lại. Ai ngờ, hôm nay suýt nữa thì nó chạy thoát. Nghĩ nghĩ, không bằng đưa nó đến đây với Ngôn Phi Ly, một lớn một nhỏ một chỗ, cũng chẳng có cơ mà chạy.

 

Ngôn Phi Ly thấy Ly nhi khẽ túm lấy góc áo mình, hỏi: “Các người để Diệu Huy ở đâu?”

 

Hắc y nhân cười lạnh: “Ngôn tướng quân và tiểu thế tử cứ an tâm làm khách ở một chỗ đi, không nên nghĩ đông nghĩ tây, quản này quản nọ, bản giáo sẽ hảo hảo đối đãi với các ngươi!” Dứt lời, phất tay áo rời đi.

 

Đại môn một lần nữa bị khóa lại. Ngôn Phi Ly bất chấp cơ thể không thoải mái, cần thận từng li từng tí đặt Ly nhi lên giường, kiểm tra thương tích cho nó. Nhẹ nhàng cởi cẩm y của con, thấy tấm lưng non nớt lúc nào cũng được cưng chiều, giờ da bóc thịt bong, vết thương rõ ràng ảnh hưởng vào xương, tim như bị bóp lại.

 

Bắc Đường Diệu Nhật liền nói: “Nghĩ phụ, ta không sao.”

 

Ngôn Phi Ly thấy nó rõ ràng nước mắt còn chưa khô, đã nén đau mà an ủi mình, vô cùng yêu thương, nói: “Hảo hài tử.” Điểm huyệt cầm máu cho con, xé chăn trải giường, cẩn thận băng bó.

 

Bắc Đường Diệu Nhật kéo tay y, nói: “Nghĩa phụ, ta không đau! Ly nhi tuyệt không đau.”

 

Ngôn Phi Ly mới phát hiện mình toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Cứ đi qua đi lại như thế, bụng lần nữa lại đau âm ỉ.

 

Bắc Đường Diệu Nhật cắn môi, nói: “Nghĩa phụ, ta không đau, thực sự mà, không đau.”

 

Ngôn Phi Ly đáp: “Ân! Ly nhi rất giỏi.”

 

Bắc Đường Diệu Nhật lại nói: “Nghĩa phụ, ta lạnh.”

 

Ngôn Phi Ly nằm xuống bên cạnh nó, cẩn thận ôm lấy nó, kéo chiếc chăn đơn lại, chùm lấy cả hai.

 

100.

 

Buổi tối, có người đưa mấy chiếc màn thầu và một chén nước trong tới, đặt lên bàn. Ngôn Phi Ly động thân, xuống giường lấy bánh, chậm rãi nhá, đút cho Ly nhi.

 

Bắc Đường Diệu Nhật tuy từ bé được được nuông chiều, nhưng lúc này không kiêng ngại, từng chút từng chút, ăn hết được một nửa. Ngôn Phi Ly thấy thế, hơi yên tâm, mệt mỏi dựa vào đầu giường.

 

Bắc Đường Diệu Nhật bỗng nhiên lên tiếng: “Nghĩa phụ, người chẳng nhớ đến Ly nhi gì cả.”

 

“Sao lại nói vậy?” Ngôn Phi Ly vô cùng ngạc nhiên.

 

Bắc Đường Diệu Nhật chu chu miệng, chỉ chỉ bụng y: “Người xem người béo ra như vậy, rõ ràng là không nhớ Ly nhi. Phụ vương còn nói người bị bệnh, cho nên không cho ta tới thăm người. Phụ vương nói dối!”

 

Ngôn Phi Ly không biết nên khóc hay nên cười, lại không biết giải thích thế nào, buộc phải nói: “Nghĩa phụ thực bị bệnh. Nghĩa phụ rất muốn gặp Ly nhi.”

 

“Ta không tin!” Bắc Đường Diệu Nhật tuy miệng nói thế, nhưng thấy sắc mặt nghĩa phụ quả là không tốt, vẫn luôn ôm bụng, trên trán cứ toát mồ hôi lạnh, lại hỏi: “Nghĩa phụ làm sao vậy?”

 

Ngôn Phi Ly cười cười, đáp: “Không sao. Bụng nghĩa phụ chỉ là có chút khó chịu, sẽ tốt lên ngay thôi.”

 

Bắc Đường Diệu Nhật nhăn nhăn mày, nói: “Nghĩa phụ, người có phải đói bụng không? Người cũng ăn bánh màn thầu đi a.” Nói rồi, đẩy nửa cái bánh vẫn trong tay Ngôn Phi Ly lại.

 

Lúc này, Ngôn Phi Ly đâu nuốt trôi được thứ gì. Hiện tại, thai nhi mới đến bảy tháng, sao chịu nổi bôn ba hỗn loạn như thế, sớm đã động thai khí. Chỉ là chạng vạng đã ăn viên thuốc Thu Diệp Nguyên làm cho, tạm thời trì hoãn được. Nhưng lúc sau thấy Ly nhi, vội vàng như thế, hai đứa bé trong bụng lại nhao nhao.

 

Ngôn Phi Ly không muốn để Ly nhi lo lắng, cố chống đỡ, tìm tìm dược bình trong ngực, run rẩy nuốt thêm một viên.

 

Bắc Đường Diệu Nhật vẫn nằm ở trên giường, thấy nghĩa phụ ăn thuốc xong, tay lại xoa xoa bụng, trong lòng hiếu kì, nhìn chằm chằm bùng y. Sau một lúc, tuy vết thương vẫn đau, nhưng không nhịn được, nhẹ nhàng vươn tay, sơ sờ soạng soạng.

 

Ngôn Phi Ly cúi đầu nhìn, thấy bàn tay nhỏ của Diệu Nhật đang ở trên bụng mình, lại sờ đi sờ lại, không khỏi mỉm cười, lòng chợt thấy ôn nhu, khó chịu trong người như đã biến mất.

 

Bắc Đường Diệu Nhật nghi hoặc hỏi: “Nghĩa phụ, bụng ngươi chuyển động?”

 

“Ân.” Ngôn Phi Ly chậm rãi đáp, nằm xuống cạnh nó.

 

Bắc Đường Diệu Nhật lại dịch về phía y, Ngôn Phi Ly quát lên: “Đừng cử động! Cẩn thận vết thương!”

 

Bắc Đường Diệu Nhật nói: “Có nghĩa phụ ở đây, Ly nhi chẳng sợ gì cả! Cái vết thương nhỏ đó là gì chứ. Phụ vương nói, khi người còn nhỏ, có lần bị cừu nhân của tổ phụ bắt bảy ngày bảy đêm. Kẻ xấu kia không cho phụ vương ăn, cũng không cho phụ vương uống nước, còn đánh vào ngực phụ vương một chưởng, khiến phụ vương lúc nóng lúc lạnh, sau này có thể thành phế nhân. Thế nhưng, sau đó được tổ phụ cứu trở về, Minh Nguyệt thần công của Bắc Đường gia chúng ta lại lợi hại cực kỳ, phụ vương chăm chỉ luyện công, vết thương dần dần hồi phục.”

 

Ngôn Phi Ly nghe những lời này, mới biết nguyên lai, Bắc Đường Ngạo khi còn thơ ấu phải trải nghiệm ra sao, lại nói: “Ly nhi, Minh Nguyệt thần công của con luyện đến đâu rồi?”

 

“Ta đã luyện xong tầng thứ nhất.” Diệu Nhật rất đắc ý, khoe mình buổi chiều đã đả thương thị vệ giám sát thế nào, chạy khỏi tiểu phòng ra sao, nhưng vì muốn tìm Huy nhi nên bị bắt lại, kể hết lại một lần.

 

Ngôn Phi Ly xoa xoa cái đầu nhỏ, thầm khen hài tử này thực can đảm cẩn trọng, túc trí đa mưu, chỉ tiếc tuổi còn quá nhỏ, kinh nghiệm và công lực chưa đủ, nếu lớn hơn, thật yên tâm để nó một mình thoát thân.

 

Bắc Đường Diệu Nhật vẫn là bị thương, nói hồi lâu, cuối cùng kiệt sức, thiếp đi.

 

Ngôn Phi Ly thấy vậy, đắp chăn cho nó, hài tử trong bụng hình như cũng đang thiếp đi, liền điều chỉnh hô hấp, nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Nửa đêm, Ngôn Phi Ly không ngủ kĩ, cảm thấy bên cạnh động đậy, vội mở mắt. Thấy khuôn mặt Ly nhi đỏ bừng, trán toát đầy mồ hôi, khó chịu mà nhúc nhích. Ngôn Phi Ly đưa tay, trán nóng hầm hập, không khỏi kinh hãi. Biết vết thương sau lung không được bôi thuốc, đã nhiễm trùng làm phát sốt.

 

Ngôn Phi Ly đã lâu không đi lại giang hồ, gần đây lại ở suốt trong biệt viện, dưới sự bảo vệ của Bắc Đường Ngạo, trong người đương nhiên không mang theo thuốc chữa thương, chỉ có mấy viên dược Thu Diệp Nguyên làm cho y. Ngôn Phi Ly lúc này không có biện pháp nào, cầm lấy mạch môn của Ly nhi, chậm rãi truyền nội lực cho nó.

 

Minh Nguyệt thần công đúng là một loại võ công vô cùng kỳ quái, có công hiệu chữa thương rất mạnh mẽ, nhưng chỉ có nhân tài của Bắc Đường gia mới luyện được. Bắc Đường Diệu Nhật là trưởng tử của Bắc Đường Ngạo, kế thừa cái bớt hoa mai trước ngực, là nhân tài mang điều kiện tốt nhất để luyện thần công. Nó vừa có thiên tư minh mẫn, sớm đã qua tầng thứ nhất. Chỉ bất quá rốt cục công lực còn thấp, vô pháp tự vận công chữa thương. Bởi vậy, khi Ngôn Phi Ly truyền nội lực vào, lập tức kích phát công lực tự thân, chân khí rất nhanh vận chuyển, bất quá cũng không thể kéo dài.

 

Ngôn Phi Ly ở bên canh giữ, không ngừng dùng nội lực của mình kích nó, kéo theo chân khi vận chuyển. Không biết đã bao lâu trông qua, đầu đầy mồ hôi rồi. Thân thể y trầm trọng, không thể vọng động (làm bừa) chân khí, lúc này chỉ cố được thế thôi.

 

Sắc trời dần sáng, hài tử toàn thân toát mồ hôi, cơn nóng dần hạ. Ngôn Phi Ly thở phào một cái, mệt mỏi ngã xuống giường, trầm trầm thiếp đi.

 

 

“Nghĩa phụ! Nghĩa phu!”

 

Ngôn Phi Ly nghe thấy tiếng Ly nhi gọi, miễn cưỡng mở mắt.

 

Bắc Đường Diệu Nhật nói: “Nghĩa phụ người nghe, bên ngoài rất loạn.”

 

Ngôn Phi Ly ngưng thần lắng nghe, bên ngoài quả nhiên có tiếng người và tiếng động lớn, tiếng đao kiếm hỗn loạn, vội vàng ngồi dậy, kéo Diệu Nhật qua, kiểm tra một chút thương thể ở lưng nó. Minh Nguyệt thần công quả là phi thường, chỉ bất quá một đêm, vết thưong đã khép miệng hơn nửa.

 

Ngôn Phi Ly nói: “Ly nhi, bất luận có chuyện gì xảy ra, con phải hảo hảo đi bên cạnh nghĩa phụ! Nghĩa phụ bảo gì con phải nghe theo!”

 

Bắc Đường Diệu Nhật gật đầu nói: “Phụ vương tới cứu chúng ta.”

 

8 thoughts on “Đoạn tình kết 99 – 100

    • còn 6 chương thôi sao. nghĩ cũng thấy bùn, gì cũng đến hồi kết mà, haizz.
      mà xong bộ này bạn quay qua típ KĐLB ha. nếu được bạn cũng tập trung làm như ĐTK này nè. Nghĩ tới ngày nào zô cũng có vài chap mới mà thèm *drooling~*
      cảm ơn đã edit *bow*

  1. Vui buồn lẫn lôn nàng a!
    Ta vừa qua chia sẻ với nàng Tiếu, nàng ý cũng đau lòng=shock quá nên bệnh mấy ngày! Hi vọng nàng ko bị ảnh hưởng nhiều a!

  2. Tuy chia tay 2 anh hơi bùn…
    Nhưng mà mừng là bạn Lu sắp hoàn dc 1 bộ r a…:”>

    p/s: T/yêu ơi cái hệ liệt này tên là gì zạ nàng?
    Ta tự nhiên quên mất tên cái bộ của e Nhật…
    Chỉ nhớ dc bộ của e Nguyệt thôi…:(

  3. @sakura236: Ừa, tiếc tiếc… ^^

    Xong bộ này mình sẽ quay lại với tất cả các dự án đang dang dở, đương nhiên là có cả KĐLB rồi. Nhưng về tốc độ, mình không dám đảm bảo như thế này, vì edit KĐLB cực hơn so với ĐTK và cả HHBT ^^

    @ph0ngljnh: tuy HE nhưng khá là ;____; đấy.

    @Alviss Kei: Yup ^^

    Phần lớn thì không ảnh hưởng, nhưng nhỏ nhoi tất nhiên phải có. Ta thực rất phẫn nộ, vì ta chưa bao giờ nghĩ đến một ngày đam mỹ sẽ bị thương mại hóa, buôn bán công khai trên thị trường như vậy. Ta đã xem cái hình chụp trên wp của Xuân Vũ, thực đáng shock mà =”=

    @Tiểu Mặc: A, cảm ơn nàng, hị hị~

    p.s: Ờ, ta cũng không rõ lắm, bộ của em Nhật hình như là Tỏa tình khiên ^^ Ta chỉ quan tâm tới ĐTK thôi, không theo dõi mấy bộ kia ^^ À mà nàng nè, Nguyệt nhi cặp với con anh Đông Phương đúng không? Giờ ta vẫn thắc mắc là anh Đông Phương với tiểu Hoa Hoa của anh í có thành đôi hem?

    • Bộ của e Nhật đúng là Tỏa Tình Khiên r…H ta mới nhớ… :))
      Còn e Nguyệt thì cặp với 1 anh Đông Phương nào đếy…
      Ta quên mất tên ảnh… =))))))
      Mà chắc là con của Đông Phương cha r…=)))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s