Đoạn tình kết 101 – 102

4 chương nữa …

Tiếp tục cảm ơn sự giúp đỡ của Hanchul ^^

 

101.

Ngôn Phi Ly lôi dược bình ra lại nuốt thêm một viên nữa, từ từ thử vận chân khí cảm thấy cơn đau đã dịu xuống. Kéo Ly nhi về sau, Phi Ly cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

 

Tiếng tranh đấu càng lúc càng gần, có người đột ngột mở đại môn, quát: “Đưa bọn chúng ra ngoài!” Chính là U giáo giáo chủ An Minh.

 

Mấy hắc y nhân tiến lên, một kẻ kéo Bắc Đường Diệu Nhật. Ngôn Phi Ly liền ngăn lại, ôm lấy Diệu Nhật. Mấy tên kia thấy vóc người Ngôn Phi Ly kì quặc nhưng không suy nghĩ gì, đẩy cả hai đi ra.

 

Ra khỏi phòng tối, khói lửa xa xa tựa hồ là hỏa hoạn, tiếng người hỗn loạn kêu la, hỗn độn một mảng.

 

“Nhìn cái gì! Đi mau!” Một gã hắc y thị vệ đẩy Ngôn Phi Ly một cái, buộc bọn họ bước nhanh.

 

Ngôn Phi Ly bấy giờ đã nhìn ra, đó là một ngôi chùa, phía bốc cháy hình như là sân trước của miếu thờ, lửa cháy rất mạnh, sức gió cũng rất mạnh, sợ rằng không ai dập nổi, sơ sơ nửa canh giờ sẽ thiêu trụi nơi đây.

 

Mấy tên áo đen đang vội vàng áp giải Ngôn Phi Ly và Bắc Đường Diệu Nhật đi tới hậu viện thì đột nhiên một nhóm tăng nhân chạy nạn vọt ra, ai cũng ôm đầu chạy tán loạn không phân biệt đông tây, nhất thời làm tất cả tách nhau ra.

 

Ngôn Phi Ly tận dụng thời cơ, đột nhiên xuất thủ, đoạt lấy một thanh trường kiếm, kéo Ly nhi lui nhanh.

 

An Minh thấy vậy vội vọt tới chỗ bọn họ.

 

Ngôn Phi Ly cấp bách, quát Ly nhi: “Đi mau! Đi tìm phụ vương của con!”

 

Bắc Đường Diệu Nhật không chút do dự, xoay người nhảy ra ngoài. Có kẻ muốn ngăn lại nhưng do thân hình hài tử linh hoạt, trải qua một đêm kích phát của Ngôn Phi Ly, chính là lúc Minh Nguyệt thần công vận chuyển chân khí nhanh nhất, chiêu tấn công của hai người đều bị nó né được hết.

 

Mắt thấy con đã chạy tới cổng, nhân mã của Bắc Đường vương phủ đang ở ngay phía sau, lại có một mũi tên nhằm bóng lưng nho nhỏ bay tới.

 

“Ly nhi!” Ngôn Phi Ly kinh hãi lập tức đề khí chạy tới, trường kiếm vung lên chém đứt mũi tên.

 

Lại một mũi tên nữa phi tới theo sát, nhưng nhằm vào Ngôn Phi Ly.

 

Ngôn Phi Ly nghe thấy tiếng gió nhưng vô lực tránh né, bụng quặn lên khiến cả người mềm nhũn.

 

Phập một tiếng, mũi tên đã xuyên qua vai trái, Ngôn Phi Ly sắc mặt trắng nhợt đã lảo đảo ngã xuống.

 

“Nghĩa phụ!” Bắc Đường Diệu Nhật đã chạy tới cổng, lúc này thấy vậy xoay người lại muốn chạy tới đỡ lấy Ngôn Phi Ly.

 

Ngôn Phi Ly lớn tiếng quát: “Đi nhanh!”

 

Bắc Đường Diệu Nhật vẫn chạy lại. Ngôn Phi Ly cắn răng vận chân khí, cố sức đẩy Ly nhi ra xa đến tận bảy tám trượng, quát lớn: “Đi mau! Con không nghe nghĩa phụ nói sao?!”

 

Bắc Đường Diệu Nhật ngẫm lại, nghĩa phụ đã bị bao vây, còn có mấy người nữa đã biết mà chạy tới. Năm tuổi tuy hắn còn nhỏ nhưng đầu óc lại cực minh mẫn, cắn răng một cái, xoay người lủi vào tiền viện.

 

Ngôn Phi Ly mắt hoa lên, ôm bụng té trên mặt đất, vai trái đã tê liệt. Thấy thân ảnh Ly nhi đã tiêu nhất, những kẻ truy đuổi kia cũng không đuổi tiếp lại thấy có chút không ổn.

 

An Minh nỏi: “Chính người muốn nhi tử đi vào chỗ chết còn trách ai?”

 

“Ngươi, ngươi có ý gì?” Ngôn Phi Ly sắc mặt tái nhợt, đầu đầy mồ hôi trầy trật hỏi.

 

An Minh đáp: “Ngột Kiệt đã chôn thuốc nổ ở tiền viện, chỉ đợi cùng Bắc Đường Ngạo đồng quy vu tẫn! Không thì ngươi nghĩ U giáo ta vì sao phải rút lui!”

 

Ngôn Phi Ly nghe xong, tâm thần vỡ vụn, thê lương hét lên: “Không!”

 

Viện lạc phía trước đột nhiên nổ vang một tiếng, mặt đất rung động, bức tường hai bên ầm ầm sụp đổ.

 

An Minh biến sắc, cấp bách quát thuộc hạ: “Đã bắt đầu rồi, mau đi thôi!” Nói rồi đi tới bên Ngôn Phi Ly, lại thấy cánh cửa hình bán nguyệt lắc lư rồi sập về phía trước.

 

Mặt Ngôn Phi Ly xám như tro, vẫn không nhúc nhích. An Minh bất chấp y đang trơ ra, vội cùng thuộc hạ rút lui.

 

Tường thấp ầm ầm đổ nhưng không như Ngôn Phi Ly dự liệu, mờ mịt mở mắt, trông thấy một khuôn mặt vừa lạ vừa quen.

 

Ngôn Phi Ly đã nhận ra hắn là ai. Tiếng nổ vẫn truyền tới bên tai. Ngôn Phi Ly nghĩ đến Bắc Đường Ngạo và Ly nhi trong lòng đau thắt, hai tay ôm chặt lấy bụng, trầm trầm khép mắt.

Cùng đi nào…

 

Lăng Thanh chắn trên người Ngôn Phi Ly, bức tường sập xuống nhưng được lưng hắn chống đỡ, khuôn mặt bám đấy bụi bặm, máu chậm rãi rỉ xuống.

 

Hắn nhìn rõ thanh nhan của Ngôn Phi Ly đang mê man dưới thân mình, thân thể đột nhiên to lớn, trong lòng thật chua xót.

 

Y quả nhiên, đã trở về bên môn chủ…

 

Đột ngột, trên người nhẹ bẫng đi, một thanh âm quen thuộc thét đến chói tai:

 

“Ngươi đang làm gì ở đây?!”

 

Lăng Thanh xoa vết máu và tro bụi trên mặt, đau đớn đáp: “Đại ca, vì sao lại làm vậy?”

 

“Ngươi u mê cái gì! Tránh ra!” Lăng Chu giơ kiếm lên, hướng về Ngôn Phi Ly: “Tên nam nhân này là dị tộc, là tai họa! Có thể không trừ sao?!”

 

“Không, hắn không phải như thế!” Lăng Thanh liều mạng lắc đầu: “Hắn là người tốt! Đại ca, huynh đừng mắc thêm lỗi lầm nữa!”

 

Lăng Chu lạnh nhạt nói: “Ta không sai! Môn chủ bị hắn mê hoặc, ngươi cũng bị hắn mê hoặc! Vốn hắn đã đi nhưng rồi lại quay về. Ngươi nhìn bộ dạng của hắn đi, có chỗ nào giống nam nhân chứ. Chúng ta là ám vệ của Bắc Đường gia, chỉ bảo hộ môn chủ và chủ mẫu, không phải là quái vật bất nam bất nữ này! Lùi ra!”

 

“Không! Đệ biết đại ca vì đệ thích hắn mới nổi giận như vậy, nhưng hắn chẳng làm gì sai cả, là đệ một mình yêu hắn, không phải lỗi của hắn! Đại ca …” Lăng Thanh đang cố ngăn cản đột nhiên mở to mắt kinh hoàng, hét lên một tiếng: “Đại ca!”

 

Thân thể Lăng Chu chợt ngã quỵ, đổ về phía trước!

 

Lăng Thanh kinh hãi mà đưa tay ôm lấy gã, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Bắc Đường Ngạo đang ôm Ly nhi, khí thế như la sát, lạnh lùng đứng đó.

 

 

Vai trái của Ngôn Phi Ly như bị thiêu đốt, nóng quá nóng quá. Thai nhi trong bụng lại xao động, hình như muốn rơi ra. Đây là lần thứ hai y cảm nhận cái cảm giác sắp rơi này. Hai chân ướt đẫm.

 

Không! Đừng…

 

Ngôn Phi Ly ôm chặt lấy bụng.

 

Không thể để mất… Không thể để mất hài tử lần nữa… Cứu hài tử với… Cứu cứu…

 

Ly nhi? Ly nhi của ta đâu? Ly nhi… Ly nhi của ta…

 

“Nghĩa phụ, nghĩa phụ, ta ở đây, Ly nhi ở đây! Người mở mắt ra đi, người nhìn ta một cái đi!” Tiếng khóc của Bắc Đường Diệu Nhật ở ngay bên tai.

 

“Phi Ly? Phi Ly! Ngươi không sao đâu, ngươi mau mở mắt ra đi! Ta và Ly nhi không sao, chúng ta không sao, ngươi mau tỉnh lại đi!” Thanh âm thanh lãnh của Bắc Đường Ngạo cũng bên tai, lo lắng và nóng nảy, rõ ràng chẳng giống hắn bình thường.

 

Luồng nhiệt ấm áp không ngừng được truyền vào, bảo vệ tâm mạch y.

 

Có người tách miệng y ra, cho y nuốt viên gì đó. Vị đông y nồng nặc tràn ngập trong miệng, dần dần tan ra, tan hết.

 

102.

 

Bắc Đường Ngạo trông thấy Ngôn Phi Ly nằm dưới ngói, sinh tử chưa rõ, chỉ cảm thấy tâm can như nứt ra, đặt Ly nhi xuống, nhảy đến ôm lấy Ngôn Phi Ly vào lòng. Vai trái ướt đẫm một mảng  sắc đen đỏ của máu chảy ra.

 

Bắc Đường Ngạo run rẩy điểm huyệt đạo của y, thấy mũi tên nhọn xuyên vai kia có mũi câu nên không thể rút ra.

 

Bắc Đường Ngạo nhẹ nhàng ôm lấy y, mọi người chuyển dịch ra khỏi chùa, vọt vào mã xa trong rừng.

 

Thu Diệp Nguyên đang đợi ở đó.

 

Bắc Đường Ngạo làm việc rất thấu đáo, sớm đã nghĩ đến tình hình này, liền mang theo Thu Diệp Nguyên ẩn ở rừng đây, cùng thị vệ đã đợi sẵn.

 

Thu Diệp Nguyên thấy chuyện, trái lại tâm trạng bình ổn.

 

Bắc Đường Ngạo đem Ngôn Phi Ly vào mã xa, giao cho Thu Diệp Nguyên, xoay người đón Ly nhi, lệnh tất cả thị vệ tiếp tục bao vây ngôi chùa, bắt dư đảng An Minh, tìm tung tích của vương phi và nhị thế tử, lập tức mã xa trở lại biệt viện.

 

Dọc đường, Thu Diệp Nguyên phải mổ bả vai Ngôn Phi Ly mới rút ra được mũi tên móc câu khiến máu tuôn ào ào.

 

Ngôn Phi Ly vì đau nên phản ứng, yếu ớt rên rỉ, gọi Ly nhi.

 

Ly nhi khóc lớn, kêu gào không ngớt. Bắc Đường Ngạo phất tay, điểm thụy huyệt của nó.

 

Bắc Đường Ngạo vẫn nắm lấy tay Ngôn Phi Ly, dùng Minh Nguyệt thần công bảo vệ tâm mạch của y. Tách miệng y ra, cho y nuốt viên đại hoàn đan.

 

Thu Diệp Nguyên tốc độ cực nhanh, sau khi rút mũi tên ra lại cấp tốc xử lý thương thế trên vai Ngôn Phi Ly, bất quá chỉ hết nửa khắc chung.

 

Mã xa vẫn chạy rất nhanh, vết thương trên người Ngôn Phi Ly lại chảy ra càng nhiều máu.

 

Sắc mặt Thu Diệp Nguyên ngưng trọng, từng ngân châm một, chuẩn xác hữu lực châm vào thân thể Ngôn Phi Ly.

 

Sắc mặt Bắc Đường Ngạo cũng tái nhợt, lúc đầu còn gọi tên Ngôn Phi Ly, dần dần đông lạnh, diện vô biểu tình.

 

Tới biệt viện, Bắc Đường Ngạo bình tĩnh ôm lấy Ngôn Phi Ly, thân mình lao đi, mọi người cũng nhanh chóng lao theo. Người ở ngoài viện còn chưa thấy bóng dáng, đã thấy hắn ở trong phòng, nhẹ nhàng đặt Ngôn Phi Ly lên giường.

 

Khi Thu Diệp Nguyên đuổi kịp, đã thấy Bắc Đường Ngạo nắm lấy tay Ngôn Phi Ly, lẳng lặng chờ bên giường. Không biết vì sao thấy bộ dạng này của hắn, ngực Thu Diệp Nguyên bỗng nhiên hơi rùng mình.

 

Bắc Đường Ngạo vẫn luôn dùng nội lực của mình bảo hộ tâm mạch cho Ngôn Phi Ly.

 

“Hắn bị làm sao?”

 

Không biết đã bao lâu, đợi Thu Diệp Nguyên thu hồi lại cây ngân châm cuối cùng, Bắc Đường Ngạo mới khàn khàn lên tiếng, chậm rãi hỏi.

 

“Trúng tên chỉ là thứ yếu. Quan trọng là tiễn có tẩm độc, sẽ dần ăn mòn tâm mạch. Nhưng hắn đang mang thai bảy tháng, lại động thai khí, vô pháp giải độc.” Thu Diệp Nguyên hành nghề đã chục năm, gặp vô số tình huống chỉ có thể khoanh tay đừng nhìn. “Hắn trúng phải Vô Hồi Thủ độc tính mãnh liệt, nhưng không phải là không giải được. Chỉ là muốn giải thì nhất định phải để độc lan toàn thân, rồi mới chậm rãi bức ra giải độc. Nhưng nếu vậy, thai nhi nhất định hao tổn, sợ sẽ chết lưu.”

 

Bắc Đường Ngạo nắm chặt tay lại, hồi lâu, trầm giọng: “Giải độc cho hắn!”

 

Thu Diệp Nguyên lặng im một hồi, lại nói: “Ta dù đã dùng ngân châm thuật tạm thời vây độc tính lại, nhưng nếu chậm trễ không giải độc sẽ động đến tâm mạch, lúc đó e không thể vãn hồi… Nhưng hắn mang thai lại hư nhược, hiện tại thai nhi đã bảy tháng, nếu lúc này thai nhi khó giữ, e cũng, cũng…”

 

Bắc Đường Ngạo có chút mù mờ, hỏi: “Vậy phải làm sao?”

 

Thu Diệp Nguyên cắn răng: “Hiện tại, ta trước tiên cầm độc, hài tử cũng phải bình an. Chỉ cần Bắc Đường môn chủ bảo trụ tâm mạch của hắn ba ngày, ba ngày nội ứng thì không ngại. Ta đây ba ngày, nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp!”

 

Trong lòng Thu Diệp Nguyên biết, nếu mặc kệ hài tử mà giải độc, sau khi Ngôn Phi Ly tỉnh lại sợ mệnh cũng khó giữ. Nhưng nếu không giải được độc, cũng là tử lộ. Vô luận thế nào, chỉ cần có một trên một vạn cơ hội, hắn cũng sẽ nỗ lực cứu Ngôn Phi Ly.

 

Lòng Bắc Đường Ngạo chợt quặn thắt, vội vàng nuốt vị tanh ở yết hầu vào, ngưng thần vận khí.

 

 

Ngôn Phi Ly giờ chẳng còn biết gì. Lần thứ hai y tỉnh lại, dường như đã lâu lắm rồi.

 

Bắc Đường Ngạo mỉm cười với y, nói: “Phi Ly, ngươi đã tỉnh.”

 

Ngôn Phi Ly giật giật, cảm thấy hắn đang nắm tay phải của mình, tay trái tê dại vô tri. Mấp máy môi, yết hầu khô rát, không nói ra nổi một chữ.

 

Bắc Đường Ngạo bưng lấy bát thuốc bên cạnh, nói: “Ngươi uống thứ này đi.” Nói rồi chậm rãi đỡ Ngôn Phi Ly, ôm y vào lòng.

 

Thần trí Ngôn Phi Ly mệt mỏi uống chút nước, yếu ớt hỏi: “Ly nhi đâu?”

 

Bắc Đường Ngạo nói: “Ta lập tức gọi nó đến, ngươi trước hết nghỉ ngơi đi.”

 

Ngôn Phi Ly mơ hồ thấy kỳ quái, nhíu mày suy nghĩ một lát, chuyện phát sinh chậm rãi hiện về. Giương mắt nhìn Bắc Đường Ngạo, thấy hắn đã buông bát, nhẹ nhàng lau vết nước bên mép cho mình. Nhãn thần thật ôn nhu, khóe miệng nở nụ cười, tuấn nhan lãnh diễm mà tình tứ. (Hanchul: ngay lúc này mà em Ly còn…nghĩ tới dzai đẹp)

 

Trong nháy mắt Ngôn Phi Ly đột nhiên hiểu rõ, tay phải ôm lấy bụng, thấp giọng: “Dù thế nào, ta cũng muốn sinh con.”

 

“Ân.” Bắc Đường Ngạo ôm chặt y, hôn lên tóc mai nói: “Ngươi không có việc gì, hài tử cũng sẽ không sao!”

 

Ngôn Phi Ly cười gượng, chậm rãi gật đầu, vô lực nhắm mắt.

 

Ngột Kiệt đã bỏ mình giữa tràng thuốc nổ. An Minh dư đảng bị Bắc môn truy sát hầu như đã không còn. Lâm Yên Yên mang theo Huy nhi chưa rõ tung tích.

 

Việc này Bắc Đường Ngạo cũng không quản nữa, chỉ ngày đêm bồi bên cạnh Ngôn Phi Ly.

 

Hiện tại, thời gian của bọn họ là vô giá. Thu Diệp Nguyên đã suy nghĩ ba ngày ba đêm, khô cạn cả tâm huyết, chế ra loại dược có thể hòa dịu độc tính của Vô Hôi Thủ, cũng không phải thanh trừ hoàn toàn.

 

Càng ngày, bụng Ngôn Phi Ly càng lớn thêm, càng lúc càng rõ. Chỉ cần đợi đến lúc hài tử ra đời, đợi sau khi bọn chúng xuất thế, Thu Diệp Nguyên có thể một tay hóa giải độc tính của Vô Hồi Thủ. Chỉ có như vậy, Ngôn Phi Ly mới có thể có cơ hội sống sót.

 

Phần lớn thời gian Ngôn Phi Ly đều mê man, lúc thanh tỉnh rất hiếm. Bởi vì chỉ lúc ngủ mới có thể giảm thiểu tiêu hao, giảm bớt sự ăn mòn của độc tính.

 

Y cái gì cũng không hỏi, cũng chưa nói gì. Tựa hồ cái gì cũng biết, mà tựa hồ chẳng biết cái gì.

 

Lúc tỉnh lại, nếu tinh thần tốt, dùng cơm xong lại dùng thuốc, y sẽ bảo Bắc Đường Ngạo gọi Ly nhi tới, để nó ỉ ôi bên cạnh mình, nhìn bàn tay nhỏ của nó sờ tới sờ lui bụng mình. Nhưng phần lớn thời gian, uống thuốc xong y sẽ trầm ngủ.

 

“Nghĩa phụ, ta biết rồi a, trong bụng người có cục cưng!” Bắc Đường Diệu Nhật hôm đó ghé vào tai y, chợt nói.

 

Thần sắc Ngôn Phi Ly khẽ thay đổi, nhưng không nói gì.

 

Bắc Đường Diệu Nhật nói: “Nghĩa phụ, có phải người mệt rồi không? Muốn ngủ phải không?”

 

Ngôn Phi Ly lắc đầu. Bắc Đường Ngạo lên tiếng: “Ly nhi, sao ngươi biết trong bụng nghĩa phụ có cục cưng?”

 

Bắc Đường Diệu Nhật nghiêng đầu, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ không phải?”

 

Bắc Đường Ngạo mỉm cười, đáp: “Ừ. Ly nhi thông minh.”

 

11 thoughts on “Đoạn tình kết 101 – 102

  1. ta cảm thấy lúc này thật đúng với câu “qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai” a

    tuy rằng lúc này em Ly vẫn còn trúng độc, đứa bé cũng chưa được sinh ra nhưng 1 nhà 3 người và sắp tới là 5 người đã có thể công khai ở chung, em Nhật nhi cũng đã nhìn cha, em Ly ko cần muốn ôm con mà phải trốn tránh hay ko thể nói “con do chính ta sinh ra”

    tình iu của em Ly và Ngạo ca thì khỏi nói ròi ^^ qua lần này, e rằng em Ly có muốn đi thì cũng ko thể. ta nghĩ ngay cả Ngọc hoàng đại đế xuống đây chứa chấp em thì Ngạo ca cũng lật tung mà đem em về ^^ ko còn chuyện 3 năm cho em đi để ngẫm lại tình củm đâu hô..hô…thời gian tự do của em Ly đến đây là “the end”, kể từ nay em bị giam trong cái “nồng” gọi là “Bắc Đường gia” và kẻ tù có tên mới “chủ mẫu” he.he….iu ghê ih ^0^

  2. aiiii, tiếp nữa, từ “hài tử” nên giữ nguyên “Bảo bối” lại dễ thương hơn. Ta nhớ trong bản gốc, QT ca ca dịch là bảo bối
    Hi vọng cô nương không cho ta là quá phận 🙂

  3. “thấy vóc người Ngôn Phi Ly kì quặc nhưng không suy nghĩ gì đẩy, cả hai đi ra” —> Không suy nghĩ gì, đẩy cả hai đi ra chứ nàng…
    Ta có khó qá k =))))))

  4. Sắp hết rồi… Mình cũng mới theo dõi Đoạn tình kết cũng gần dây thôi, cảm ơn bạn nhiều nhiều vì đã bỏ biết bao công sức edit cho bọn mình nhá 😛
    Hồi xưa ghét Ngạo ca lắm, mà giờ yêu anh vô kể, thật sự là một người chồng tốt a~ Ngày đêm bên cạnh bảo trụ tâm mạch cho Phi Ly, thật cảm động… Có điều mình vẫn ko hiểu, sao anh Ngạo ko bị trúng thuốc nổ? Cả bé Nhật nữa, lúc đó bé chạy vô trong rồi mà?
    Mà đúng là chị Thập thích làm khổ các em thụ, sao ai mang bầu sắp đẻ rồi cũng khổ ải đủ bề, aiii, ko ai trong lúc sắp sinh mà dc sung sướng cả, hic hic.
    Em Nhật hồi bé cũng dễ thương quá trời, thích câu “Trong bụng ngươi có hài tử!” của em. Tiếc là lớn lên tính giống cha, hơi lãnh đạm…

  5. @thienyet88: Hì *phồng mũi nè* Cảm ơn nàng ủng hộ ^^

    @hanchul_8x: ^^ viên mãn rồi a~

    @thuy nguyet cung chu: Chất lượng vẫn được các nàng công nhận là ta vui rồi ^^

    @tieuquynh: Vốn lúc đầu ta để là “cục cưng”. Sau khi… cưỡng ép một cách ngọt ngào nàng Chul beta cho ta, nàng í gợi ý là “hài tử”. Bản thân ta thấy cũng không ảnh hưởng nên cứ để vậy. Giờ thì nàng gợi ý để là “bảo bối”. Ta cũng thấy nó chẳng ảnh hưởng mấy. Cơ mà ta đứng giữa đôi bờ, thôi thì ta quay lại đường cũ của ta vậy =] Ta sửa lại là “cục cưng” a~

    @Tiểu Mặc: Tầm phào, khó cái chi mà khó ^^ Lỗi dở hơi, rành rành ra thế, nàng không chỉ cho ta, ta còn dỗi í chứ =]

    @zyner: 2 chương nữa thôi, chúng ta sẽ chia tay Ngạo-Ly ;___;

    @Shizumi: ^^ Cảm ơn bạn ủng hộ. Tình yêu thay đổi anh Ngạo mà ^^

    Mấy thắc mắc của bạn, mình cũng thắc mắc ;___; Cơ mà chị Thập… đểu lắm. Chị í không chịu giải thích. Lần này mình edit luôn cả lời tâm sự cuối cùng của chị í, để mọi người cùng xem chị í… vô trách nhiệm thế nào ^”^

    Tính bé Nhật giống cha là phải, con anh Ngạo mà lị =] Không thì lại tưởng con ai =]

  6. Thật là Nhật nhi quá thông minh. Không tin được đứa bé 5 tuổi lại có thể như thế.
    Truyện rất hay, thật thích những cảnh có cả gia đình nhà Bắc Đường này, ấm áp và hạnh phúc.
    Thanks nàng nhìu.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s