Đoạn tình kết – Vĩ thanh

Vĩ thanh

Mùa đông năm nay tới thật muộn, mãi đến trung tuần tháng mười hai thì trận tuyết đầu tiên của mùa mới thong thả tới, điềm đạm nhỏ nhắn bay bay.

 

“Phi Ly, đêm nay trăng rất đẹp, ngươi có muốn ngắm trăng không? Ta biết ngươi thích ngắm trăng. Tuy bên ngoài tuyết đang rơi, bất quá sẽ không lạnh đâu.”

 

Bắc Đường Ngạo cười, mang đến một chiếc choàng lông cừu, cẩn thận mặc cho Ngôn Phi Ly rồi nhẹ nhàng ôm lấy y đi vào viện, ngồi vào một noãn các.

 

Lúc này, trăng thật tròn. Ánh sáng tỏa ra nhàn nhạt, tỏ mà nhu hòa, tản mạn mà mị hoặc mê người.

 

Bắc Đường Ngạo chợt nói nhỏ: “Lần đầu ta thấy ngươi cũng là dưới một đêm trăng thế này. Đêm đó trăng rất tròn, rất sáng, khí trời cũng lạnh như vậy. Ngươi cưỡi ngựa phi từ sau sườn núi đến, trong tay là thanh trường kiếm, một thân hắc sắc nhung trang, tư thế oai hùng hiên ngang, kiên cường tuấn tú. Lúc đó ta vốn chỉ định truy sát tên Giản đế ngu xuẩn đó một phen thôi, nhưng không biết ngươi lại từ đâu xuất hiện, khiến ta có chút bất ngờ. Rồi ngươi xuống ngựa, đi tới trước mặt ta, nhìn thẳng vào ta…”

 

Bắc Đường Ngạo giúp y quấn chặt lại cừu y rồi tựa trên noãn tháp, càng ôm y chặt hơn.

 

“Ta chưa thấy ai dùng nhãn thần như vậy nhìn mình. Rất sáng, rất trong. Còn thẳng thắn như vậy, cứ thế nhìn trực diện vào ta, hình như có một ngọn lửa đang cháy trong đó. Lúc ấy ta đã nghĩ, nếu một người có ánh nhìn gia khỏa ta thế này thì ta nhất định phải giữ lại bên cạnh mình.”

 

Bắc Đường Ngạo khẽ cười.

 

“Ta tặng ngươi Giản đế, ngươi cứ thế chẳng nói thêm một lời đã hạ kiếm. Hình như ngươi căn bản không phải vì báo thù cho Phan Nhạc, cũng không phải vì tranh quyền đoạt lợi, mà chỉ đơn giản là giết hắn, thế thôi… Sau đó ngươi ngẩn ngơ đứng đó, cứ thế ngây người, hồn chẳng biết bay đi đâu, một chút phòng bị cũng không có. Ta nhìn thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng của ngươi, thầm nghĩ, gia khỏa này cũng được đấy, bất quá tính cảnh giác hơi thiếu. Thế này mà ở trên giang hồ thì chả hỏng bét sao?”

 

“Khi đó, kiếm trong tay ta chỉ cần khẽ vung, ngươi sẽ chẳng còn dấu vết nào trên đời nữa.”

 

“Nhưng thật kì quái. Lúc đó, ta ngay cả nghĩ cũng chưa có nghĩ tới. Sau đó, ngươi đột nhiên quay đầu lại nhìn ta như thế. Nhãn thần của ngươi… khiến ta vĩnh viễn không quên được.”

 

Ngoài noãn các, hoa tuyết múa lượn, ánh trăng chiếu rọi, ngân quang sáng cả một vùng trời.

 

Thần sắc Bắc Đường Ngạo mơ hồ như rơi vào hồi ức xa xưa.

 

“Ta hỏi ngươi có nguyện ý theo ta không, ngươi không do dự liền đáp ứng. Ngươi là thủ lĩnh Phan quân, mang theo nhiều huynh đệ như vậy, giữa loạn thế lúc bấy giờ có thể tùy ý mà tìm một nơi dừng chân, còn tốt hơn so với việc khuất phục dưới một người khác. Thế nhưng ngươi cư nhiên vui vẻ đáp ứng như vậy, khiến ta không thể không hoài nghi dụng ý của ngươi.”

 

“Ta bảo ngươi phát thệ, cả đời xem ta là vi chủ, cả đời không được phản bội ta. Ngươi cũng chẳng chút do dự liền tuyên thệ.”

 

“Ta đưa ngươi về Thiên Môn, phá vỡ biết bao quy củ, rất nhiều người không phục, âm thầm tìm người tra xét. Những điều này ta đều biết hết, nhưng ta chẳng thèm quan tâm vì ta muốn xem ngươi sẽ giải quyết như thế nào.”

 

“Không ngờ không có việc gì làm khó được ngươi, bất quá nửa năm đầu, ngươi làm bọn họ tâm phục khẩu phục. Tính tình ngươi ôn hòa, nhân duyên lại tốt, vốn rất dễ hòa nhập được với người khác. Thế mà để tránh hiềm khích, ngươi lại phải từ từ xa lánh các huynh đệ… Nhiều năm như vậy, ngươi cũng chẳng thâm giao với ai cả, dè dặt mà bào trì khoảng cách với đại gia, toàn tâm toàn ý theo ta.”

 

“Lúc đầu ta còn thấy kỳ quái, ngươi vì sao nguyện ý trả giá nhiều như thế, nhưng sau này dần dần thành quen, lại coi như là đương nhiên. Hiện tại nghĩ đến, ta thấy ngươi thực là trì độn làm sao.”

 

Gió lạnh cuốn theo lạc tuyết, thốc tung vào, khiến màn trên noãn các thoáng bay bay.

 

Sự ấm áp trong các không chút bị ảnh hưởng, khí tức lưu động, mênh mênh mang mang, tựa như tiếng thở dài của người ta.

 

Bắc Đường Ngạo đưa tay, vuốt ve khuôn mặt Ngôn Phi Ly, nhãn thần toát ra vẻ ôn nhu, cúi đầu khẽ hôn lên tóc mai y.

 

“Phi Ly, vì sao ngươi lại yêu ta? Ngươi biết không, con người ta rất lạnh lùng bạc bẽo, thu tấm thúc tình (*), chẳng thèm để ý đến ai. Ta không phải loại háo sắc, không thích nữ nhân, đương nhiên càng không thích nam nhân. Trên đời này rất nhiều chuyện ta không quan tâm.”

 

(*) thu tâm thúc tình: nôm na là tính độc chiếm, độc đoán cao ^^

 

“Thế mà một ta như vậy lại yêu ngươi. Có lẽ, điều này đã được định trước rồi…”

 

“Ngày đó tại Quỷ lâm, Si Mị Võng Lượng vô luận sử dụng loại độc dược gì ta cũng không sợ, nhưng bọn chúng cứ khăng khăng dùng mị dược. Khi đó ta thần trí mơ hồ, không biết đã làm ngươi bị thương nhiều đến thế nào. Ta nhớ khi đó, trên cỏ đầy vết máu, khiến cho ta nhìn thấy cũng giật cả mình. Thế mà ngươi một chút oán hận cũng không có…”

 

“Ta biết ngươi bị ủy khuất. Xảy ra chuyện như vậy, ta nghĩ, ngươi tuy không nói ra nhưng trong lòng rất để bụng. Ta đi Minh quốc, để ngươi lại Phù Du cư, ta biết ngươi không muốn nhưng ta vẫn không muốn mang ngươi theo. Lúc đó, ta lãnh đạm với ngươi như thế, ngươi có trách ta không? Có oán ta không?”

 

Thần thái người trong ngực hắn thanh bình, lông mi khẽ động, dường như đang mộng rất đẹp, không dính chút trần thế.

 

Bắc Đường Ngạo thở dài một tiếng, nói nhỏ: “Hình như ta làm chuyện gì, ngươi đều không trách ta. Ta đưa Ly nhi đi, ngươi cũng không oán. Ta cưới Lâm Yên Yên, ngươi cũng không hận. Ngươi sao lại bao dung với ta như thế?”

 

“Ai! Ta cũng không biết từ lúc nào, ngươi lại trở nên quan trọng như vậy. Khi ta phát hiện ra, ta đã bỏ lại sự vụ trong môn, khoái mã gia tiên mà chạy đến chiến trường Giản cảnh. Kỳ thật ngày đó ta đã mơ hồ sáng tỏ tâm ý của mình, bất quá vẫn là thấy thập phần bất khả tư nghị (khó tin).”

 

Bắc Đường Ngạo lại vuốt ve bạc thần (môi) của y, không nhịn được đặt xuống nụ hôn.

 

“Ta yêu ngươi! Yêu một nam nhân! Thực là tạo hóa lộng nhân.”

 

“Bất quá ta phải cảm tạ trời cao, người đó là ngươi! Phi Ly, Phi Ly…”

 

Bắc Đường Ngạo nỉ non, thanh âm nhẹ nhàng, giống như tiếng thở.

 

“Ta sẽ không để ngươi đi, chúng ta sẽ ở bên nhau, vĩnh viễn không xa rời.”

 

Một giọt thanh lệ như vui sướng nhưng cũng như phiền muộn, chậm rãi đọng trên khuôn mặt xanh xao.

 

Bắc Đường Ngạo cúi đầu liếm nhẹ. Giọt lệ trân quý ấy đã bị bắt giữ…

 

Vĩ thanh (2)

 

“Viu —-” Tiễn bay như Lưu Tinh (1), nhanh chóng xẹt qua không trung, cắm phập vào tâm bia.

 

(1) Lưu Tinh: Sao băng (QT)

 

“Hảo cung.”

 

“Hảo tiễn pháp.” Bắc Đường Ngạo đứng ngay sau lưng y, cười khẽ.

 

“Ngươi tìm được ở đâu vậy?” Ngôn Phi Ly nhìn cung tên mới tinh, nhẹ nhàng chắc chắn, nước sơn sáng bóng, trông là biết trường cung mới chế.

 

Bắc Đường Ngạo một năm nay sống trong thâm sơn u cốc này với y, thỉnh thoảng ra ngoài thu mua một chuyến, xung quanh chỉ là thôn trang tiểu trấn, ít bán loại trường cung như vậy.

 

Bắc Đường Ngạo vẫn cười không đáp, trên mặt lộ vẻ đắc ý thật trẻ con.

 

Ánh mắt Ngôn Phi Ly lóe lên, nói:

 

“Không phải là ngươi làm ra chứ?”

 

“Đương nhiên.” Bắc Đường Ngạo cười: “Lực tay ngươi bây giờ không bằng ngày trước, ta đích thân làm ra là hợp nhất. Ngươi giờ cứ dùng nó luyện tập đi, sau này ta sẽ từ từ căn cứ vào sự hồi phục của ngươi mà điều chỉnh thạch lực của nó.”

 

Ngôn Phi Ly xúc động nhìn cái cung trong tay, rồi lại nhìn về phía Bắc Đường Ngạo, nhẹ giọng: “Hơn một năm nay vất vả cho ngươi rồi.”

 

“Không, ngươi vất vả mới đúng.”

 

“Ta chẳng phải đã không có việc gì sao? Ngươi xem, ta đã bình thường rồi.”

 

“Ân.” Bắc Đường Ngạo vén vén lọn tóc ra sau tai cho y, lọn tóc lẫn vài sợi bạc, nhuộm vẻ phong sương. Bắc Đường Ngạo cẩn thận giúp y vuốt gọn tóc ra phía sau.

 

Những động tác này đã xuất hiện từ lúc Ngôn Phi Ly hôn mê, lâu dần thành thói quen, thậm chí khi Ngôn Phi Ly tỉnh lại rồi, hắn vẫn vô thức mà lấy y vật, hài lý (giầy dép) giúp y mặc vào.

 

Những động tác này trong mắt Ngôn Phi Ly, không hiểu sao lại cảm thấy rất đau. Một nam nhân xuất thân tôn quý như thế, từ trước đến giờ đều cẩm y ngọc thực, cao cao tại thượng, xuất môn thì ngay cả món thịt quay đơn giản nhất cũng không làm được, lại vì y mà làm nhiều chuyện như thế, sao không cảm động băn khoăn cho được. Vì thế, Ngôn Phi Ly càng thêm mong muốn thân thể sớm hồi phục để không phụ lòng Bắc Đường Ngạo.

 

“Về thôi, Nguyệt nhi Thần nhi đã tỉnh rồi.” Bắc Đường Ngạo nói.

 

“Hảo.” Ngôn Phi Ly thu cung lại, cùng nắm tay Bắc Đường Ngạo trở về tiểu ốc.

 

Gió mát thổi qua, mang theo hương đất và hương cỏ, yên tĩnh đến sảng khoái.

 

Bắc Đường Ngạo đột nhiên mở miệng: “Liễu Minh nói thân thể ngươi đã không còn gì đáng ngại, từ tháng sau không cần dùng thuốc nữa, sau này chỉ cần cẩn thận điều dưỡng, luyện công thích hợp sẽ hồi phục hoàn toàn.”

 

“Thật sao?” Ngôn Phi Ly kinh hỉ, lại chợt nhớ đến một chuyện, thần tình thoáng chút lại ảm đạm, cân nhắc một lúc mới nói: “Khiêm Chi, từ lúc ta hôn mê tỉnh lại, đã hơn một năm. Ngươi… Không về xem thế nào sao?”

 

“Về? Về đâu?” Bắc Đường Ngạo đã biết còn cố hỏi.

 

Ngôn Phi Ly nhíu mày.

 

Bắc Đường Ngạo bật cười: “Đã hơn một năm, ta cũng đã suy nghĩ. Thiên Môn và Triều đình đương nhiên quan trọng, nhưng không phải ước nguyện của ta. Chỉ có ở bên ngươi tiêu diêu tự tại, nhân vân dã hạc, mới là thứ ta mong chờ.”

 

“Phi Ly, vô luận là Thiên Môn hay Triều đình, ta cũng không muốn trở về. Hiện tại thiên hạ đã định, bách tính an cư, ta cũng không còn gì để lo. Lần này cùng trải qua một phiên sinh ly từ biệt với ngươi, cảm nhận sâu sắc nhân sinh khổ đoản, thời gian quá nhanh như chỉ trong một cái chớp mắt thôi, chúng ta cớ sao không nhân dịp này vung tay mà bước, sống vì chính mình.”

 

“Khiêm Chi?” Thần sắc Ngôn Phi Ly mơ hồ nhìn hắn.

 

Hắn có ý gì? Chẳng lẽ… Ngôn Phi Ly không dám tin, nhìn chằm chằm Bắc Đường Ngạo.

 

Bắc Đường Ngạo khẽ cười: “Phi Ly, ngươi có biết không? Mỗi lần trông thấy ánh mắt này của ngươi, ta lại thấy thỏa mãn một cách khác thường. Đôi mắt tựa hồ là thứ chân thực nhất trong thiên hạ, bất quá chỉ khi đôi mắt đó là của ngươi. Mười mấy năm qua, điều này chưa từng thay đổi.”

 

“Khiêm Chi…” Lòng Ngôn Phi Ly ấm nóng, hai gò má ửng lên, Bắc Đường Ngạo bất ngờ nói vậy khiến y nhất thời hẫng cả người, giống hệt như tiểu tử luống cuống mới yêu lần đầu.

 

Bắc Đường Ngạo cười, ghé lại gần y, tựa trán mình lên trán y, nhẹ nhàng nói: “Chúng ta không cần phải về vội, nếu ngươi thích ở đây, chúng ta sẽ ở lại đây, nếu không thích nữa, chúng ta sẽ đến nơi khác ẩn cư. Sau đó, mỗi năm một lần chúng ta nghĩ xem nên đi đâu. Chúng ta có thể đi khắp nơi thưởng ngoạn, thưởng thức sơn hồ, chẳng phải quả là tiêu dao khái hoạt ư?”

 

Ngôn Phi Ly chăm chú dựa vào hắn, mãi chẳng nói ra lời. Lúc sau, khóe miệng nhếch lên, thấp giọng: “Hảo. Bất quá ngươi quên mất một chuyện rồi.”

 

“Chuyện gì?”

 

“Bọn nhỏ thì làm sao?”

 

“Quản bọn chúng làm gì?” Bắc Đường Ngạo cười khẽ, lơ đễnh đáp: “Con cái tự có phúc của con cái, chờ Nguyệt nhi Thần nhi lớn thêm chút nữa, ta sẽ đưa bọn chúng về vương phủ. Ly nhi đã hiểu chuyện rồi, hài tử này hữu đảm hữu thức (2), thông minh sáng dạ, ta mười hai tuổi kế thừa vương phủ, với tu vi của nó, có lẽ sẽ sớm hơn ta hai năm, không cần lo nghĩ.”

 

(2) hữu đảm hữu thức: có can đảm, có tri thức.

 

“Hiện tại, chuyện quan trọng nhất của ngươi là nhanh chóng điều dưỡng tốt lên đi, sau đó cùng ta tiêu dao giang hồ, ngươi thấy sao?”

 

Ngôn Phi Ly suy nghĩ một chút, thấy cũng có lý, không khỏi khẽ cười, cúi đầu ứng một tiếng: “Hảo.”

 

Bắc Đường Ngạo nghe vậy liền cầm lấy tay y, đầy nhẹ nhõm và vui mừng, cũng cười: “Chờ chúng ta già rồi, tiêu dao đủ rồi, phải tìm một chỗ thanh tĩnh tị thế ẩn cư, cứ vậy mà nhàn nhã hết đời.”

 

“Đó cũng là ước muốn của ta, chỉ e Khiêm Chi ngươi đến lúc đó sẽ thấy tịch mịch buồn chán.”

 

“Có ngươi, sao tịch mịch buồn chán được. Nếu thật buồn chán, chúng ta sẽ sinh thêm một đứa, hầu hạ về sau ha?”

 

Ngôn Phi Ly lập tức lườm hắn một cái, “Ngươi nằm mơ đi.”

 

Bắc Đường Ngạo vòng tay ôm lấy y, cười khẽ: “Nói đùa thôi, ta sao cam lòng để ngươi lại khổ cực chứ.” Bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, nụ cười dấn tắt, thần tình tà mị nổi lên, “Phi Ly, Liễu Minh nói thân thể ngươi đã không còn đáng ngại, chúng ta khả dĩ… có thể làm chuyện phòng the, dù sao hiện tại ngươi cũng không cần uống thuốc nữa, chi bằng chúng ta đêm nay…”

 

“Câm miệng đi!” Ngôn Phi Ly đã biết hắn muốn nói gì, xấu hổ mà gầm nhẹ.

 

Ánh tà xa xa chậm rãi hạ, đạm nguyệt dần lên. Lời xấu hổ bực bội của Ngôn Phi Ly bị gió mát nơi núi non trùng điệp thổi đi. Trước mặt, cây xanh giống người, thẳng khắp sườn dốc, hai thân ảnh làm bạn, chậm rãi bước về trúc ốc.

 

Thử sinh thử thế, thử tình bất đoạn! (3)

 

(3) thử sinh thử thế, thử tình bất đoạn: đời này kiếp này, tình này không hết.

 

___CHÍNH VĂN HOÀN___

 

 

Đoạn tình kết hậu ký

 

Đoạn tình kết đến đây là đã xong rồi. Dưới thúc ép đông đáo các tình yêu, số phận của Phi Ly đã phải sửa đi sửa lại. Hiện tại, kết cục này dù không thể nói là hoàn mỹ, nhưng ít ra, Phi Ly đã hạnh phúc.

 

Tôi không muốn bàn bạc đến chuyện Phi Ly đã tỉnh thật hay vẫn hôn mê. Chỉ cần các tình yêu biết rõ là bạn í còn sống, vẫn nằm trong lòng Bắc Đường Ngạo là được rồi. Nói không chừng, bạn í chỉ đang nghỉ ngơi, mặc kệ Bắc Đường Ngạo cứ thể mà lẩm bẩm thôi (cười).

 

Tôi biết, trong Đoạn tình kết còn rất nhiều chuyện chưa rõ ràng. Nhưng không có biện pháp, không có thời gian để viết. Lúc đầu, tôi đã đặt ra rất nhiều nhân vật và tình cảnh, ví dụ: Lăng Thanh, Lưu Thất, Úc Phi Khanh, kỳ thật nên được triển khai. Nhưng suy nghĩ một chút, còn điều gì trọng yếu hơn hai bạn nhân vật nam chính? Cho nên, những “tạp vụ” không chờ được, bạn Thập đã tự động bài trừ! (Hãn! Đúng là mặt dày||||||||)

 

Ha ha a, bạn Thập biết như vậy tựa hồ có chút vô trách nhiệm, cho nên Đoạn tình kết sẽ có Phiên ngoại. Bất quá nói thật, bạn Thập gần đây thực sự mệt chết được, không biết lúc nào mới viết hết về các cặp phụ, xem tình hình của đại gia thế nào mà định thôi ~~~

 

Về chuyện của Huy nhi, bạn Thập sẽ nói trong Tỏa tình khiên của Nhật-Huy nhé.

 

+++

 

Mọi người,

Vậy là Đoạn tình kết đã kết thúc rồi. Tất nhiên là còn Phiên ngoại nữa, nhưng Chính văn thì đã Hoàn ^^ Ai, tâm trạng gì bây giờ được nhỉ. Không hẳn vui, mà cũng không hẳn buồn. Mình chỉ thấy rất biết ơn Đoạn tình kết thôi, vì nhớ nó, mình đã làm quen được với rất nhiều bạn. Phải nói, các bạn là nguồn động viên rất rất rất rất lớn của mình trong thời gian qua.

Mình biết, mình vẫn còn rất nhiều thiếu sót trong công việc mới mẻ này – biên tập (edit) truyện bằng chương trình QuickTranslator, hy vọng mọi người sẽ giúp mình hoàn thiện hơn nữa trong tương lai. Bước chân vào công việc biên tập hơi muộn, nhưng mong mọi người vẫn ủng hộ nhiệt tình nhé, như bây giờ hoặc hơn ha ^___^

Hẹn gặp lại ở Phiên ngoại Đoạn tình kết và các dự án sau này.

 

Blue9x

 

 


55 thoughts on “Đoạn tình kết – Vĩ thanh

    • ^^ xin lỗi nàng vì xì pam nha ^^ ta mà hem làm thế thì làm sao mà chụp kịp ^^

      ta thật sự khó nói nên tư vị lúc này…ta nghĩ hơn ai hết, nàng hiểu ta đang cảm thấy thế nào khi những chương cuối cùng của DTK được post lên. Ta cũng biết cái gì cũng có 1 lúc của nó huống chi DTK ko thể kéo dài mãi…ayda, nhưng ta vẫn cảm thấy khó chịu lắm nàng ạ

      ta thấy tiếc tiếc vì ko biết cuối cùng em Thanh và những người kia sẽ như thế nào =.= nhưng dù sao thì Ngạo ca và em Ly cũng đã hạnh phúc bên nhau với 3 baby xinh đẹp…có điều ta thấy Ngạo ca…thật là “vô sỉ công” =.= . Muốn đi ngao du chơi, quăng nhà cho đứa con có chút xíu…ròi còn bảo về già buồn thì bắt em Ly đẻ thêm…anh có nghỉ lúc đó em Ly bi nhiu tuổi chưa? Ta thắc mắc ko biết Ngạo ca…có tham gia cuộc thi “đệ nhất vô sỉ” chưa???? hix, anh nếu ko dành giải nhất thì cũng sẽ có trong top 10 a ^^

      p/s: nàng…ta thú thật là cái kết này so với cái trước đây lần đầu tiên ta đọc qua, thật có khác nhau nhìu lắm. vì ta nhớ là cuối cùng em thanh còn trước mặt Ngạo ca đòi chết để tạ tội, vì đã để caca làm hại đến em Ly, Ngạo ca ko phạt em thanh nhưng cũng cấm em từ nay ko được xuất hiện(chắc là ghen ^^) và ko cho chôn Lăng chu trong mộ phần gia tộc. còn bà YY thì chết, về sau tìm được em Huy nhi a….

      • Anh Ngạo bỉ mà =]

        Ta chưa đọc cái kết trước nên ko biết. Nhưng dẫu sao thì cũng như chị Thập đã nói, hạnh phúc của Ngạo-Ly vẫn là quan trọng nhất. Thôi thì… thôi vậy ^^! Chị Thập cũng đã hứa là sẽ giải thích chuyện Huy nhi ở Tỏa tình khiên rồi a~

  1. chuc mugn hoan thanh may hum nay ban ron van vao blog thuogn xuyen hehe coi chua ngai we dugn gian minh nha ma lau lam ko thay ban post khach diem lao ban ta ghien het ca hai bo hehe

  2. Chúc mừng nàng hoàn bộ nì, ôi mòn mỏi mong chờ ~ Keke ~ Cơ mà kết thúc hay quá rồi, 2 anh tiêu diêu tự tại về sau hình như có sinh thêm 1 người con, vì mình đọc Tỏa tình khiến của Ly nhi với Diệu Huy rồi, lúc cuối truyện Ngạo ca với Ly ca cũng quay về nhìn cháu mà, còn uýnh Ly nhi nữa, Ngạo ca bạo lực ah ~

    Nàng ah, xong bộ này nàng là khách điếm lão bản nha, ta có đọc cái văn án, thấy hấp dẫn ah ~ *thèm thuồng* ~

    Nàng ah, nàng dịch hay lắm, thực mà, keke ~ Thanks nàng nhìu nhìu ~ Hwaiting nha nàng ~

  3. sau khi hoan thanh phien ngoai minh mong ban se man tiep bo “vuong phi cua ta con trai”.
    bo do lau lam roi khong co chap moi. buon ghe.

    thank ban da dich bo nay.
    yeu ban nhieu.

  4. Hớ hớ, vậy là xong rồi *tung bông* *mãn nguyện*

    Blue có định làm tiếp mớ phiên ngoại của ĐTK không, nếu tớ không nhầm thì hình như có 2 bộ phiên ngoại lận, 1 của Thập Thế, còn 1 là do bạn Thập Thế viết tặng cho tỷ ấy :”> Bạn tính mần bộ nào vậy, hay mần hết *mắt chớp chớp*

  5. Nhớ lần đầu ta đọc DTK, là lúc nàng eit đến chương 64, cứ ngỡ sẽ phải đợi lâu lắm, không ngờ chớp mắt đã đến Vĩ Thanh, quả thật không nói rõ được tư vị *cười*

    Vậy là sau này sẽ không còn những ngày ngóng chờ DTK nữa rồi, vẫn là tự nhiên thấy trong lòng hơi trống trải *cười*

    Đa tạ nàng vì thời gian qua đã vất vả *ôm*

    -Minh Hiên-

  6. Chúc mừng nàng sắp hoàn thành bộ này. Ta đeo bộ truyện này rất lâu rất lâu , nhớ cái lúc bấn loạn mà phải đọc QT cho đỡ ghiền. Truyện này nội dung rất hay, nhất là tiến triển về tình cảm của Phi Ly và Đường Ngạo. Rất cám ơn nàng đã bỏ công sức, thời gian để edit.

  7. @all: Cảm ơn tất cả các nàng ^^

    @Kate: o.O Trời, Ngạo ca a~

    Đương nhiên rồi, ta phải trở về với tất cả các dự án dang dở của ta chớ ^^ Thank nàng đã khen nha *phồng mũi nè*

    @fairyna: ^^ Mình chỉ có hứng với mỗi Bắc Đường Ngạo-Ngôn Phi Ly, còn các couple khác thì hơi bị… hờ hững 😀 Cảm ơn bạn đã ủng hộ.

    @Hồng Đậu: Ừa, xong rồi a. Blue làm PN theo bản raw của Blue a ^^ Và theo bản đó thì 12 PN của Thu Diệp Nguyên xong thì hết ^^

    @Mặc Gia: *ôm* Không ngóng ĐTK nữa thì ngóng bộ khác vậy ^.^ “Nhà” ta có mấy bộ, cũng được lòng thiên hạ a~ *đỏ mặt*

    @kami: Ta thấy sự phát triển tình cảm của Ngạo-Ly rất tự nhiên, đó cũng là điều thu hút ta mờ ^^

    @jay jay: Nhớ ủng hộ ta nha ^^ *hun hun*

  8. ^_^ ôm hôn nàng 1000 nụ hôn nông thém
    ai nớp du blue của ta, cuối cùng cũng Hoàn *phù phù phù*
    nhìu lúc ta lazy , mà có com cũng hem bik nói giề >”<
    *đừng chọi dép ta nha ngừ đẹp* ^_^
    *tung hoa tung hoa* en mừng nà

    • Cảm ơn nàng 😀

      Nàng là một trong hiếm các nàng like mà ta nhớ mặt a ^^ Thỉnh thoảng vào tám tám với ta thế này cũng là đc rồi ^^

  9. Chúc mừng nàng đã hoàn truyện này a. Thật là một chặng đường dài, ta đã theo nàng hết chưng ấy chương, nhưng mà luôn làm một silent reader, đến giờ mới lên tiếng, mong nàng bò qua cho.
    Ta thích DTK nhất trong mấy truyện của Thập Thế tỷ, nên cũng iu nàng lắm. Phải nói là từ khi đọc văn án đã đi kím QT để xử òi, xử xong QT thì bay qua nhà nàng đẻ ngâm cứu tiếp. Nhưng mà hình như là bản raw của nàng khác với bản QT ta đọc hay sao ấy, không có đoạn găp Liễu Minh sao nàng.
    Mà dù sao thì chính văn cũng hoàn rồi. Cám ơn nàng đã dịch DTK nha. Ta thích giọng văn của nàng, với cả bản biên tập của nàng nữa (Hình như là nàng biên tập phải không, phần giới thiệu ta thấy nàng ghi vậy, nếu ta sai thì nàng cũng đừng giận nha). Từ câu văn đến từ ngữ đều rất trau chuốt, mà nhất là hầu như không sai chính tả, điều mà nhiều editor hay dịch giả vẫn còn. Luôn muốn bày tỏ cho nàng biết về điều này, vậy mà tới giờ mới chịu vào com, ta thật hư ha ^^
    Một lần nữa cám ơn nàng, và mong nàng sẽ làm tiếp nhiều bộ nữa.
    Chúc nàng ngày lành.
    Chúc nàng

    • ^^ Cảm ơn nàng.

      Ta cũng thích ĐTK nhất ^^ Bản raw của ta là bản Thập Thế viết lại nên khác với bản ban đầu, nghe bảo, đây là bản được xuất bản.

      Cảm ơn nàng đã thích giọng văn của ta 😀 Ừa, ta là người biên tập, tuy nhiên thì mấy chương cuối, có nhờ nàng Chul đọc lại, rà soát dùm 😀

      Ngày vui vẻ nha ^^

  10. Thật ngại quá, đọc hết rùi mới vào cmt cho bạn ^^. Thật ra là muốn đọc xong các PN rồi mới cmt, nhưng đọc hết chính văn thật không kiềm lòng được 😀
    Một chặng đường dài,suốt 12 năm mới rõ chân ý của nhau, mới biết thế nào là sinh ly tử biệt, thế nào là trân quý người bên cạnh. Chặng đường hai người cùng đi qua thật không đơn giản, người thì quá bao dung, người thì lại ích kỉ, tạo nên khúc mắc nhưng lại bù đắp cho nhau, rồi cuối cùng mới khổ tận cam lai.
    Không hiểu sao, cũng có những lúc hai người thật ngọt ngào, hạnh phúc, nhưng vẫn cảm thấy giọng văn cứ man mác buồn, là do hoàn cảnh của Phi Ly sao? Sợ lúc nào đó sẽ ly biệt?
    Aiz, ta không giỏi văn, nên không biết bày tỏ cảm xúc thế nào, nhưng, ta thật yêu thích hai anh, trân trọng tình cảm của 2 người, và bất giác ước muốn hai anh được hạnh phúc đời đời kiếp kiếp thì tốt biết bao.
    Thanks bạn đã edit *ôm hôn*

  11. Chúc mừng Lu vì cuối cùng cũng đã hoàn!
    Thật lòng mà nói ĐTK đối với ta là một con đường rất dài, rất dài mà ta đã bước đi trên đó không biết bao nhiêu lần rồi. Mỗi lần như vậy lại cảm thấy rất khác.
    Bản thân ta thấy bản rewrite này giải quyết được nhiều khúc mắc mà ở bản cũ chưa giải quyết được. Tuy nhiên, bản cũ cũng có cái hay của nó. Ví dụ như phần Phi Ly mang song thai mà Bắc đại gia chăm sóc tận tình ấy. Ta nhớ ở bản cũ nó chi tiết hơn rất nhiều mà cũng vì vậy, chúng ta thấy được cái tình sâu nặng của Bắc đại gia. Bản rewrite này hình như không có được chi tiết như bản cũ. Cả phần sau, lúc cứu tỉnh Phi Ly cũng vậy nữa. Hèn gì ta cứ có cảm giác sao truyện ngắn hẳn đi. Hồi xưa đọc ta nhớ nó dài lắm, ta đọc mà thấy dài bất tận luôn.

    Mà cho ta hỏi, vậy phiên ngoại có rewrite luôn không? Ta thích PN của Tây Môn đại gia và Thu đại phu lắm.

    • Ta cũng không biết có re-write hay không, vì ta chưa đọc PN bản cũ. Nội dung PN này là:

      TDN vì muốn trốn TMV ở Tổng đà, vào rừng hái thuốc. Trời bất ngờ đổ mưa to, anh í vào miếu hoang trú mưa thì gặp Ma Da nhân đang đau đẻ + bị thương. Đỡ đẻ và trò chuyện xong, Ma Da nhân kia để lại đứa bé gái (con hắn) rồi dời đi.

      TDN mang con bé đi lang thang khắp nơi, thâm tâm là muốn trốn anh Việt. Đến địa phận Văn quốc, ở một quán trọ thì gặp lại TMV. Anh Thu cứ muốn bỏ chạy, năm lần bảy lượt đều ko được.

      Một đêm, ảnh nhân dịp anh Việt đi ra ngoài, mang con bỏ trốn, lại gặp một vị là thiếp thân võ tướng của anh Việt khi xưa bỏ đi. Anh này đề nghị anh Thu đi chữa bệnh cho một người. Đang thương lượng thì anh Việt xuất hiện. Anh Việt đồng ý cho anh Thu đi khám bệnh. Sau đó bắt về, hai anh abc cả đêm.

      Hôm sau tỉnh lại, anh Việt đã nói yêu anh Thu. Và thế là… tèn tèn ten. Happy 😀 Con bé con sau khi đã xem “cha mẹ” đủ rồi, mới nhắm mắt ngủ 😀

      Đại khái là thế, ta kể chuyện dở quá =”=

      Sr nàng ;___;

  12. Đọc hết cả truyện mới comment, hi vọng nàng ko giận…hì hì..
    Ta rất cảm tạ nàng đã mần bộ này. Nói thật, nó ko phải khẩu vị yêu thích của ta (ta thich hài hài cơ), nhưng mà nó tương đối đặc biệt, đọng lại nhiều cảm xúc.
    Tốc độ mần việc của nàng cũng thật “kinh khủng”…
    Không biết nói gì hơn ngoài 2 từ “cảm tạ”
    **vòng tay trước ngực, cúi gập người”
    **đi ra**
    **quay lại, hôn lén phát**
    **vừa chạy trốn vừa tung hoa** 😀

  13. Hay quá. Ta luyện đêm luyện ngày mới xong. Thật là ko dứt ra được. Bây giờ ngồi làm mà buồn ngủ quá.
    Kết như vậy là hạnh phúc cho 2 nhân vật chính.
    Ta chưa đọc phiên ngoại, bjo ngồi luyện lun. Mong là có phiên ngoại của các cặp phụ.
    Thanks nàng nha. Nàng edit rất mượt, rất dễ hiểu.

  14. Ta mới đọc một lèo hết 105 chương ĐTK trong 2 ngày, đến cuối mới vào comt cho nàng, thật ngại quá:”>~
    Cả câu chuyện, cả chặng đường dài, có cả sóng gió và ngọt ngào , cơ mà đôi khi ta cảm thấy cái ngọt ngào đấy không đủ cho Ly ca, để chịu đựng những đau khổ, dằn vặt cả về thể xác và tinh thần kia, những khi đấy ta chỉ muốn đạp cho Ngạo ca mấy phát =”= vô sỉ công a ~
    Để rồi, bao nhiêu ích kỷ, hy sinh, day dứt, đau đớn, ngọt có, đắng có, tất cả đều dồn lại ở giọt nước mắt cuối cùng của Ly ca…
    Chợt nhớ đến câu: “Ái tình là cái gì mà đòi so với thiên trường địa cửu? Một kiếp người nhỏ bé bì thế nào với vạn dặm giang sơn? “. May là cái kết ngọt ngào, may ko phải là bi kịch…*lau mồ hôi*
    Ta luyên thuyên, cảm ơn nàng đã edit nhìu, mượt lắm mượt lắm *ôm hôn*
    Ý, còn mấy cái PN, ta sẽ đọc sau, giờ đi ngủ, ta nghĩ nàng đọc comt này vào ngày mai nên chúc nàng 1 ngày tốt lành *bay bay*=))))

    • ke..ke…cuối cùng nàng fox cũng mò vào tới tận đây ^^ đây là truyện ta rất thích nha còn nàng blue_9x editor thì khỏi nói ^3^ người ta iu nhất ih hô..hô…nàng mà lăn lộn PN sẽ thấy tình củm của em Ly và Ngạo ca rất ư là…xịt máu mũi ha.ha….

  15. đọc hết rồi mới comt…
    hihi…
    😀
    cảm ơn bạn rất nhìu vì đã edit^^
    mình mất 3ngày mới đọc xong chính văn
    bạn cho mình xin yahoo có đc ko?
    bộ này hay quá…mình mún xin bạn cho phép mình edit lại nó
    hihi…
    y!m của mình là phale_tim2308
    nếu có thể pm cho mình nha,…
    một lần nữa thanks bạn vì đã edit bộ này
    😀
    mình thik Ngạo ca nhất là lúc đang đi trong mật đạo ở Việt quốc…
    đang đi đột nhiên kéo Ly ca vào 1 góc…
    hai ng lúc đó thật là dễ thương a~

    • Ưm… Bạn có thể cho mình hỏi, edit lại là nghĩa làm sao ko? ^^! Bạn muốn biên tập/hiệu đính bản biên tập dịch của mình (tức là dò lỗi chính tả, câu cú, lỗi type…) hay là edit lại hoàn toàn từ bản raw?

      Là vế thứ 2 thì bạn cứ tự nhiên, còn nếu ở vế thứ nhất thì chúng ta sẽ bàn tiếp 😀

    • Ưm… Bạn có thể cho mình hỏi, edit lại là nghĩa làm sao ko? ^^! Bạn muốn biên tập/hiệu đính bản biên dịch của mình (tức là dò lỗi chính tả, câu cú, lỗi type…) hay là edit lại hoàn toàn từ bản raw?

      Là vế thứ 2 thì bạn cứ tự nhiên, còn nếu ở vế thứ nhất thì chúng ta sẽ bàn tiếp 😀

  16. nàng ơi ta đc biết bên KĐLB nàng có cho 1 số khách quen bản word thỳ phải 😀
    nếu ĐTK nàng cũng có bản word có thể cho ta xin đc ko? ta biết ta cũng chưa đc gọi là khách quen (đều là đọc khi nàng đã edit xong rồi) chỉ là ta có sở thik trữ bản word của một số truyện mà ta thik để thỉnh thoảng lôi ra ngâm lại 🙂 thú thực là nếu nàng ko có/ ko cho chắc ta cũng đành tự đi cóp từng chương về, nhưng mà nhìn cái mục lục… thực sự hơi mệt =.=’
    nếu nàng đồng ý thì gửi vào mail lovely_heart_727@yahoo.com giùm ta nha 😀 ta hứa sẽ ko share linh tinh j` hết. còn nếu ko đc nàng cũng làm ơn bảo ta vs ;__;
    dù j` cũng cám ơn nàng nhiều vì bản edit này ^^
    PS: bản word nha ^^ ko phải bản prc vì ta cũng ko có sở thik đọc truyện trên đt ^^

  17. Hình như còn thiếu thì phải, nhớ là khi coi QT còn có thêm 1 đoạn trước 2 cái vĩ thanh này: là đoạn Phi Ly hôn mê sau khi sinh, Bắc Đường Ngạo và Thu Diệp Nguyên mới dẫn theo PL đi sơn cốc tìm thấy chữ trị nữa mà. Đoạn đó xong rùi mới đến đoạn này a!

    Và còn có thêm 1 đoạn về Phi Ly có thêm đứa nhỏ nữa!

  18. thanks nàng đã edit một bộ hay như vậy a^^. ah mà nàng ơi, cái phần pn khác bên nhà Ngưng Vân Các đó nàng, wordpress bên đó đóng rồi, huhu giờ muốn coi phải làm sao đây nàng ơi T^T. hay nàng có thể gửi cho ta phần pn đó được không? mail của ta là hoiphongcac@yahoo.com.vn. nếu được thì cám ơn nàng nhiều lắm a ^^

  19. minh lan dau vao wordpress cua ban, truyen rat hay, doc rat hoi hop, het chuong nay lai den chuong khac, the la minh doc mot leo tu dau den cuoi lun, ai cha hoa lun ca mat…. hihi…. Cam on ban rat nhieu vi cau chuyen hay nhu vay, mung cho hanh phuc cua hai anh Ngao-Ly….. Minh chuc ban ngay cang co nhieu truyen hay va cang nhieu nguoi ung ho, thanks ban rat nhieu…..hihi…

  20. Nàng ơi~ cho ta cáo lỗi nga, bây giờ mới comm đc, ta đọc đt ko hà T^T thâpt sự cảm ơn công sức của nàng, yêu nàng lắm *moah* hôm nay xin mama lên lap comm thanks nàng. Ta sẽ ủng hộ nàng nhìu nhìu nữa. Chỉ xin lỗi nàng vì ta đã quá chậm trễ comm nga~

  21. Cuối cùng cũng đi được đến đây! đọc cái chương 103, 104 thầm nghĩ “thôi xong rồi”, điều mình tuyệt vọng nhất thực sự xảy ra, suýt thì có cảm giác hối hận vì đã đọc cho đến kết truyện.May sao nhìn thấy cái chính văn chưa hoàn, nhưng đọc cái vĩ thanh 1 lại càng thêm day dứt (kiểu: “đừng nói với mình kết đẹp là như thế này nhé”. Cuối cùng đến vĩ thanh 2… thôi cũng được, mọi chuyện đều êm đẹp, mãi tới khi thấy cả hai có tâm trạng đùa cợt chuyện phòng the mới thực sự cảm thấy thả lỏng: “a, họ k có gì thay đổi cả!”. Mình yên tâm rồi! 😀

    Và lời cuối: cám ơn Blue rất nhiều vì đã dịch truyện! Yêu mến bạn! 😀

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s