Khách điếm lão bản – 56

Chương 56: Chúng ta đều sống dưới đáy nước 2

Đêm xuống.

 

Hàn Tử Tự như thường lệ trở lại phòng, vừa vào đến cửa liền cảm thấy bầu không khí không được bình thường. Tuy Mạc Ly chỉ an tĩnh ngồi trước bàn, tay cầm chiếc thìa mà gảy gảy hạt sen trong bát canh.

 

Hàn Tử Tự cởi ngoại bào, hỏi: “Ly nhi, ngươi đang đợi ta?”

 

Mạc Ly giương mắt nhìn hắn, gật đầu.

 

Hàn Tử Tự chậm rãi đi tới bên Mạc Ly, ngồi xuống, lấy một bát canh hạt sen khác vẫn chưa ai đụng qua, dùng một ngụm.

 

“Mùi vị rất ngon, sao không ăn?”

 

Mạc Ly đặt chiếc thìa xuống, nói: “Có một số việc nghĩ không ra, cho nên không muốn ăn.”

 

Hàn Tử Tự nghe vậy, đặt bát xuống.

 

“Là chuyện của ta?”

 

Mạc Ly gật đầu, nói: “Ta đang nghĩ, ngươi chừng nào mới không ho ra máu nữa.”

 

Nụ cười trên khuôn mặt Hàn Tử Tự vẫn như mộc xuân phong như trước.

 

“Là ai nói cho ngươi?”

 

Mạc Ly lắc đầu: “Ai nói cũng không quan trọng. Chỉ là biết bệnh của ngươi không phải vấn đề gì lớn, ta cũng an tâm.”

 

Hàn Tử Tự gật đầu, đã hiểu: “Là Hứa Thanh Y.”

 

Mạc Ly không phủ nhận, chẳng qua lẳng lặng không nói.

 

Hàn Tử Tự nhíu mày: “Ngươi không biện giải cho nàng sao? Xem ra ngươi cũng không hề lo lắng rằng ta sẽ giận chó đánh mèo sang nàng.”

 

Mạc Ly nói: “Ngươi muốn giận chó đánh mèo bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu, tại ta tin ngươi sẽ không làm thế với nàng thôi…”

 

Ngón tay Hàn Tử Tự khẽ gõ lên mặt bàn: “Vì sao lại khẳng định vậy?”

 

Mạc Ly đáp: “Chưa nói đến Hứa Thanh Y là người truyền thừa y thuật của Hứa lão, y thuật cao minh, là một nhân tài hiếm có. Quan trọng hơn cả, có một người hữu tình như nàng với ngươi, ngươi cũng hoàn toàn không cần lo lắng nàng sẽ là nội gián, có thể tại bất kì lúc nào đâm ngươi một nhát.”

 

“Trong giang hồ, cái gì cũng không quan trọng bằng thành tâm, không phải sao?”

 

Trong mắt Hàn Tử Tự không che giấu ham muốn mà biểu lộ ra, nhưng hắn vẫn cười: “Ly nhi, ngươi thay đổi rồi.”

 

Mạc Ly nói: “Ta đã thay đổi, tuy rằng ta rất không cam lòng.”

 

Ánh mắt của y nhìn vào Hàn Tử Tự.

 

“Còn ngươi, ngược lại chẳng thay đổi chút nào…”

 

Cánh tay Hàn Tử Tự duỗi ra, ôm lấy Mạc Ly vào lòng. Mạc Ly biết có tránh cũng không được, chỉ im lặng.

 

“Ly nhi, đừng giận, ta làm như vậy chẳng qua là không muốn ngươi đi.”

 

Mạc Ly cười nhạt: “Ta không giận, ngươi nguyện ý tự làm tâm mạch mình bị thương cũng không phải do ta ép buộc. Nhưng mà, hiện tại đã biết chân tướng, có lẽ cũng đến lúc ta phải đi rồi.”

 

Cảm thấy cái ôm kia siết chặt mình lại.

 

“Vì sao? Ta sẽ đối xử tốt với ngươi, vì sao còn phải rời đi?”

 

Câu hỏi này, Hàn Tử Tự hỏi rất hay.

 

Vì sao?

 

Rõ ràng là một bến cảng tránh gió an toàn đang bày trước mặt y, có thể che chắn cho y hết thảy mọi mưa gió bên ngoài, nhưng Mạc Ly thà từ chối ý tốt của hắn, không tiếc mình một thân phải đối mặt với mọi trớ trêu. Nói rằng, có kiểu người xuôi theo chiều thuận lợi để né tránh bản năng gây hại, nhưng vì sao Mạc Ly luôn chọn những lựa phương diện tồi tệ nhất, không mảy may quan tâm đến nỗ lực và sự hy sinh của hắn.

 

Mạc Ly lần thứ hai im lặng.

 

Y chẳng thể đánh giá “Nhân bất vi kỷ, thiên tru địa diệt (1)” là đúng hay sai, nhưng một người luôn cho đi tình yêu, nếu lúc nào cũng không ngừng lấy mình làm trung tâm, đối với người được cho, ít nhiều chẳng phải không khác đang ăn xin sao?

 

(1) nhân bất vi kỷ, thiên tru địa diệt: Người không vì mình, trời tru đất diệt.

 

Huống chi, ngươi không thể phân biệt, cái gì gọi là “yêu”, lúc nào là thật tâm, lúc nào là lừa dối. Dần dà, đơn giản là tất cả đều đừng tin. Không thể tin rồi, tiếp theo là không tin ai, sẽ không lo bị thương.

 

Tiết trời có phần nóng bức, bị Hàn Tử Tự ôm vào lòng, Mạc Ly nhanh chóng vã mồ hôi.

 

Mạc Ly từ chối: “Buông ra đi, nóng nực quá…”

 

Hàn Tử Tự xoay Mạc Ly, hôn lên môi y. Nụ hôn của Hàn Tử Tự dù bá đạo, nhưng rất ôn nhu, đối với khớp hàm khép kín của Mạc Ly cũng không quá miễn cưỡng, chỉ dùng lưỡi đảo qua cánh môi y mà thôi.

 

Cảm nhận thấy sự ấm nóng trên môi, vốn Mạc Ly đang ngẩn ra, sau đó như phát điên, đẩy mạnh Hàn Tử Tự. Do phản lực quá lớn, Mạc Ly ngã khỏi lồng ngực Hàn Tử Tự, ngồi bệt xuống đất.

 

Hàn Tử Tự cũng không kéo y, chỉ lẳng lặng nhìn y ngã ngồi dưới chân mình.

 

“Thôi, ta nếu không bằng lòng để ngươi đi, có lẽ ngươi sẽ diễn một màn tìm cái chết để lừa ta? Đến lúc đó, không những chính ngươi khó chịu, ta xem sẽ càng khó chịu hơn.”

 

Mạc Ly chống tay đứng dậy, dùng ống tay áo lau lau đôi môi được hôn ban nãy. Giọng nói mang theo vẻ kinh ngạc khó tin: “Ngươi không định ngăn ta?”

 

Hàn Tử Tự nhếch mép, tuy vẫn một vẻ vân đạm phong khinh, nhưng Mạc Ly thấy, chung quy vẫn có một làn khí lạnh chạy loạn từ đầu đến chân.

 

“Ly nhi, ngươi phải biết, có một số việc tuy kết quả như nhau, nhưng phương thức biểu đạt khả dĩ có nhiều cách.”

 

“Nói đúng ra thì không phải là ‘ngăn’, chỉ là, ta muốn để Ly nhi trước tiên khỏe lên đã, nghe kỹ lời ta nói đây, sau đó hẵng quyết định có đi hay không.”

 

Mồ hôi lạnh tuôn trên trán Mạc Ly.

 

“Ngươi muốn nuốt lời?”

 

Mạc Ly muốn chỉ ra chuyện dùng Dược Lang và Trình Cửu Nhụ uy hiếp.

 

Hàn Tử Tự nắm lấy tay Mạc Ly, kéo tay áo lên, khóe miệng như không có chút khổ sở.

 

“Ta không đáng để ngươi tin tưởng sao?”

 

Mạc Ly từ chối trả lời, tim đập dồn dập đến khó hiểu: “Có việc gì ngươi cứ nói thẳng đi.”

 

“Trước kia ngươi tự rạch tay mình, có phải vì áp lực quá lớn bởi chuyện Trình Cửu Nhụ bị thương?”

 

Nghe Hàn Tử Tự hỏi vậy, Mạc Ly vô thức nắm lấy chỗ vết sẹo lưu lại trên cánh tay trái.

 

Hàn Tử Tự thở dài: “Ta biết ngươi vẫn luôn thấy hổ thẹn với họ, nhưng trước đó ta cũng luôn tìm giải pháp thu xếp, cho nên vẫn chưa nói với ngươi.”

 

Mạc Ly thoáng chốc đã mở lớn hai mắt.

 

“Ngươi nói vậy, lẽ nào…”

 

Hàn Tử Tự gật đầu: “Ta đã nghe ngóng nhiều nơi, biết ở trong Thiếu Lâm tự Đạt Ma viện, có một bộ mật kinh [Tẩy Tủy Lục] không truyền ra ngoài. Nghe nói, chỉ cần dựa theo phương thức vận công chữa bệnh trong cuốn sách đó, gân mạch bị hủy có khả năng phục hồi đầy đủ lại.”

 

Nghe vậy, thân thể Mạc Ly không ngừng run nhẹ.

 

“Nói như thế… Cửu Nhụ…”

 

Mạc Ly nhìn vào ánh mặt Hàn Tử Tự, lần đầu tiên vẻ hờ hững đã thành tình ý lâu rồi không thấy, tuy nhiên thay đổi này cũng chỉ là chớp nhoáng.

 

Hàn Tử Tự không để Mạc Ly thất vọng.

 

“Ta quả thực có thể chuẩn bị tới chỗ bản kinh thư.”

 

Hàn Tử Tự buông tay Mạc Ly ra, ánh mắt cũng rời đi.

 

“Với thế cục giằng co gay gắt giữa bạch đạo và Nhất Ngôn đường bây giờ, ta có thể lấy cớ kinh mạch bị hao tổn nghiêm trọng, thỉnh cầu chủ trì Phương Trượng mang phương thức nội truyền, cho ta mượn kinh.”

 

“Nhiều ngày nay ta tự hủy kinh mạch là vì vậy.”

 

“Ngươi phải biết, thứ có thể khiến người ta khởi tử hồi sinh đó, toàn bộ võ lâm bao nhiêu kẻ đều mơ ước. Nếu không phải mọi người đều biết ta trúng Xích Sa chưởng của Văn Sát đến thổ huyết suốt một tháng, phỏng chừng lão nhân kia không đơn giản đưa kinh ra.”

 

Ánh mắt Mạc Ly hoảng loạn né tránh, lùi ra sau, nhất định cúi đầu, cắn chặt môi dưới.

 

“Vậy… Cũng không thể xin ngươi…”

 

Mạc Ly ú ớ, khó nói nên lời. Vừa nãy còn như đinh đóng cột nói phải rời đi, nay nghe thấy thông tin có lợi với mình, liền quay về dính chặt. Ngay cả y cũng không nhịn được chán ghét mình.

 

“Ly nhi, lại đây.”

 

Thanh âm Hàn Tử Tự khàn khàn mà hữu tình. Hắn vỗ vỗ lên đùi mình, dang hai tay ra với Mạc Ly.

 

Mạc Ly hiểu rõ ý hắn, bất quá, tư tiền tưởng hậu (2), nhưng vẫn bước lại.

 

(2) tư tiền tưởng hậu: tự cân nhắc trước sau.

 

Bị cánh tay như thép kia kéo về, y lần nữa ngồi trên đùi Hàn Tử Tự.

 

“Có muốn bản kinh thư đó hay không chỉ là một chuyện, nhưng…”

 

Trong lòng Mạc Ly không hiểu tại sao lại nhói đau. Y biết, quyển sách kia với Hàn Tử Tự mà nói hoàn toàn là dư thừa, nhưng đối với Trình Cửu Nhụ và Dược Lang lại là thứ vô cùng quan trọng. Mà với mình, cũng là sự đền tội không thể tốt hơn.

 

Chỉ bất quá lúc này, y lại muốn dùng mình như một vật hy sinh có ích để trao đổi sao?

 

Hàn Tử Tự quả thật cao minh. Hắn biết nhược điểm trí mạng của kẻ thù là ở đâu, một khi đã bắt được, cho dù có cơ trí như tôn hầu đi chăng nữa, cũng trốn không thoát khỏi bàn tay hắn.

 

Thấy Mạc Ly đang ngồi trong lòng, thần sắc lơ đãng, Hàn Tử Tự vuốt ve lưng y: “Miên man gì vậy? Ngươi cứ hay thích quan trọng hóa một vấn đề đơn giản đó.”

 

Mạc Ly chợt tỉnh, môi run run hồi lâu mới khó khăn thoát ra một câu.

 

“Ta không đi nữa…”

 

Hàn Tử Tự nghe được lời này, hàng lông mày giãn ra, vẻ mặt rõ vui mừng.

 

“Hảo Ly nhi, lập lại lần nữa.”

 

Mạc Ly có phần tuyệt vọng, nhắm mắt.

 

“Ta không đi nữa, ta đáp ứng ở lại bên ngươi…”

 

Hàn Tử Tự khẽ nâng cằm Mạc Ly lên.

 

“Lại gần đây, hé miệng, để ta hảo hảo hôn ngươi…”

 

Thân thể Mạc Ly cứng lại một chút, khớp hàm cắn chặt ban nãy giờ mới dần thả lỏng.

 

Trong nháy mắt, Hàn Tử Tự đặc biệt có phần tùy tiện và dữ dội, chiếc lưỡi bá đạo không chút khách khí lao vào cướp đoạt hết thảy của y.

 

Nhìn cái người yếu ớt này đang thở dốc ngả vào lòng mình, Hàn Tử Tự kéo cây trâm ngọc bích trên đầu Mạc Ly xuống, mái tóc dài đến thắt lưng tức thì buông lơi. Lấy tay vuốt theo những sợi tóc mềm, nụ hôn của Hàn Tử Tự bắt đầu rơi xuống cổ Mạc Ly.

 

Mười ngón tay của Mạc Ly siết chặt lấy lưng áo Hàn Tử Tự, thân thể run rẩy kịch liệt, sợ đến nỗi khớp hàm cũng phát run.

 

Hàn Tử Tự ôm lấy y ngồi xuống.

 

“Ngươi lo lắng vẩn vơ cái gì vậy? Thả lỏng một chút đi.”

 

Nhẹ nhàng đặt Mạc Ly lên nhuyễn tháp, bàn tay ấm áp mơn trởn phần trán ướt lạnh mồ hôi mà thoáng vẻ lạnh ngắt.

 

“Nếu chuyện Trình Cửu Nhụ có hy vọng, ngươi sẽ không lo âu giống như trước, hảo hảo ngon giấc, có ta bên ngươi.”

 

Thấy Hàn Tử Tự không có ý định tiến thêm bước nữa, Mạc Ly căng thẳng mới dần dần thư thái trở lại. Hàn Tử Tự kéo tay y, đặt lên môi mình, một nụ hôn ôn nhu được đặt vào mu bàn tay Mạc Ly.

 

“Đừng bày ra bộ mặt cũ, như thể hoàn toàn là ta khi dễ ngươi. Lần này ngươi lưu lại là ta cầu xin ngươi, ngươi đã đáp ứng rồi, ta thật cao hứng.”

 

“Cảm tạ ngươi, Ly nhi…”

 

Mạc Ly lại có phần tuyệt vọng nhắm mắt, trong lòng tràn ngập cay đắng.

 

Đúng vậy, Hàn Tử Tự, là ngươi cầu ta, ngươi không hề bức ta, một chút cũng không.

Ta nguyện ý ở lại, hoàn toàn là ý nguyện của ta.

Ngươi không bức ta…

 

Mạc Ly không biết, cách dối mình dối người thế này có tác dụng gì, có khiến lòng y không còn khó chịu nữa hay không. Lệ lén thoát ra khỏi khóe mắt, lại bị nụ hôn dịu dàng hôn đi.

 

Hàn Tử Tự đưa tay xoa đầu Mạc Ly.

 

“Ly nhi, ngươi sẽ từ từ tốt lên thôi…”

 

Mạc Ly im lặng tựa vào trước ngực Hàn Tử Tự, cả đêm đó, đôi mắt không còn mở lại lần nào nữa.

 

22 thoughts on “Khách điếm lão bản – 56

  1. “Ly nhi, ngẩng lên.”

    –> hình như ở đây là “lại đây” ấy
    nên sau đó em yêu mới phải lon ton chạy lại chỗ anh :”Đ

    haizzz, mặc dù biết là Hàn Tử Tự chẳng ra gì, nhưng hoàn cảnh này thì đó là cách duy nhất để giữ em yêu ở lại còn gì ~

  2. Càng ngày càng thấy Hàn Tử Tự có hành vi giống Văn Sát. Chẳng qua, Văn Sát dùng vũ lực và uy hiếp công khai, còn Hàn Tử Tự, lại là một thứ xiềng xích vô hình mà Mạc Ly không thể nào chặt đứt được. Quá trình thì khác, nhưng bản chất là giống nhau.

    Sao nhỉ, tự nhiên nhớ tới câu chuyện cô gái và chú chim. Chính tình yêu của cô gái đã giết chết chú chim, khi cô đưa tay ngăn nó trở về với bầu trời.
    Lồng giam và xiềng xích không thể trói buộc tâm một người. Nhưng tình yêu, có thể làm người ta chết tâm. Càng yêu sâu, tổn thương càng đau đớn, càng không cách gì chữa trị. Với cả hai bên, người bị giam, và kẻ xây lồng.

    Ai ai ai, hôm nay tâm trạng không tốt, nên rốt cuộc toàn cmm kiểu tự kỷ =___=
    Dạo này tốc độ post KĐLB của Blue có vẻ tăng lên ha:”> :”> :”> *ôm ôm*
    Đêm an lành nha bạn.

    *cuộn tròn lăn ra ngoài*

  3. Văn Sát và Hàn Tử Tự đều là một loại người….rất biết cách ép buộc người khác chỉ là cách thể hiện khác nhau thôi. Túm lại, em Ly …thảm rồi.

    Thx,

  4. màn ngược tâm ,thân bắt đầu
    woa a Hàn hảo thủ đoạn nha,âm hiểm khó lường
    Ly nhi như thế sao có thể thoát khỏi tay a
    hảo đau lòng

  5. “Hàn Tử Tự chậm rãi đi tới bên Mạc Ly, ngồi xuống, lấy một bát canh hát sen khác vẫn chưa ai đụng qua, dùng một ngụm.”

    —–> là “hạt sen” a.

    “Ngươi muốn giận cho đánh mèo bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu, tại ta tin ngươi sẽ không làm thế với nàng thôi…”

    —–> là “giận chó” a.

    “Cảm nhận thấy sự ấm nóng trên môi, vồn Mạc Ly ngẩn ra, sau đó như phát điên, đẩy mạnh Hàn Tử Tự.”

    —–> là “vốn Mạc Ly đang ngẩn ra” ? ( cái này chính ta cũng ko hiểu…)

    “Nhiều ngày nay ta tự huy kinh mạch là vì vậy.”

    —> là “tự huỷ” a.

    “Đúng vậy, Hàn Tử Tự, là người cầu ta, ngươi không hề bức ta, một chút cũng không.”
    —-> là “ngươi cầu ta” a.

    “Lệ lén thoát ra khỏi khóe mắt, lại bị nụ hồn dịu dàng hôn đi.”

    —-> là “nụ hôn” a.

    Lại kiến nàng chán ghét rồi … *cười khổ*

    Đừng chán ghét ta a~~~ *ôm hôn*

    Ai, đọc đến cái đoạn Hàn ca đưa ra lời “giao dịch” đối Ly nhi thì thấy anh quả là cáo già suy tính thật trông xa nghìn dặm hơn người. Tự đả thương kinh mạch vừa để lưu Ly nhi lại vừa để thử Ly nhi…

    Ai… Muốn xem liệu Ly nhi có vì mình làm thế mà lưu lại hay ko, chính là tự mình ép buộc lại khi thấy Ly nhi nhất quyết rời đi lại tung hoả mù cuối cùng chung quy vẫn là áp bức. Khâm phục Hàn ca a, chưa bao giờ làm gì dư thừa cả, ngược lại còn rất rất hiệu quả, chắc chắn thành công.

    Cái gì gọi là ta ko hoàn toàn khi dễ ngươi? Bá đạo như vậy còn có thể nói sao? Hừ! Ta là ta có hảo cảm đối Văn ca hơn, chí ý, Văn ca ko mưu lược đáng sợ như Hàn ca…

    Aaa–! Ta là ta thương Ly nhi a TT^TT Ta là ta chán ghét hai tên đuầ chứa nhiều tiếng Trung lẫn mưu mô độc chiếm Ly nhi a!! Cơ mà ta là ta vẫn cứ sẽ đọc tiếp àh *hớ hớ hớ*

    Moak moak~ yêu nàng *hôn hôn*
    Ta chờ chương mới 😀

    • ^^

      Cảm ơn nàng còn sợ chưa đủ nữa là, sao lại chán ghét *ôm ôm*

      Cảm ơn nàng nhiều nha, mắt ta chắc nó lại tăng độ nữa rồi, hị hị ~ (Biện hộ, tất cả chỉ là biện hộ *che mặt*)

      Ta đã sửa rồi, cảm ơn nàng lần nữa nha *chụt chụt*

      • *ôm ôm* là nàng hôn ta trước, ta ko phải là sắc lang a =)) *cười đểu*

        Có lời của nàng như vậy, ta liền ko sợ chết =))

        *hôn hôn* moak~

  6. Ôi nàng ôi !!! giữ vững phong độ này nha, ta thích truyện này lắm, ta cũng yêu nàng nữa ” he he he…..”
    ta thích cái tính độc đoán của 2 anh công, phải có bằng được trong tay cái mình yêu. Tuy là hơi bá đạo, nhưng ta nghĩ yêu 1 người thì phải làm mọi cách để có người yêu. Ai “than thở” ta cũng muốn có ai đó cố chấp mà yêu ta nhỉ “lăn đi tự kỷ…..”

  7. Tốc độ edit của bạn tăng lên a, thiệt là thích. Cám ơn bạn nhé.

    Đúng là Tử Tự và Văn Sát thật ra đều cùng một tư tưởng chiếm hữu Mạc Ly, chỉ là mỗi người sinh trưởng trong một hoàn cảnh khác nhau, tính cách khác nhau, vì thế phương pháp dùng khác nhau mà thôi. Nhưng thương tổn gây ra cho Mạc Ly thì cả hai dường như đều ko nhận ra. Người nào cũng lấy cái danh “yêu” mà giữ lấy Mạc Ly, ko cần biết đến tâm tình, cảm xúc của Mạc Ly.

    Như Văn Sát đúng là quá tệ rồi, bắt bạn của Mạc Ly để uy hiếp, rồi còn bắt Mạc Ly phải tự nới rộng mình bằng mấy thứ dụng cụ kia, làm nhục Mạc Ly, dùng thuốc để Mạc Ly tự mình dâng tới Văn Sát. Nhưng con người luôn ích kỷ, bản thân làm tổn thương người khác ít khi nào nhìn ra, mà chỉ thấy thứ mình cho ra, như Văn Sát luôn nghĩ rằng mình đã ôn nhu, đã quan tâm tới Mạc Ly hơn tất cả những người khác như thế nào. Để đến khi Mạc Ly muốn được tự do, thì lại đổ lên đầu Mạc Ly danh “kẻ phản bội”.

    Mặc dù còn có chút thông cảm cho Văn Sát ở chỗ hắn ăn một cây trâm của Mạc Ly, trong lúc cấp bách Mạc Ly ko thể làm khác, nên tên bạo lực, nóng nảy như Văn Sát khó mà nghĩ nhiều hơn việc Mạc Ly vì người yêu mà muốn giết hắn. Thiệt khổ cho Mạc Ly, tên này khi “ôn nhu” đã khó sống, mai mốt gặp lại, lại rơi vào tay hắn thì với ý nghĩ bị phản bội như vậy, Mạc Ly càng khổ hơn mà thôi.

    Hàn Tử Tự, chính nghĩa tràn đầy ở ngoài mặt, nhưng mưu mô thì Mạc Ly đã sớm được thưởng thức, giờ đây có được chút cảm động vì một thời gian dài Tử Tự luôn đè nén tâm tư mà cố gắng làm người quân tử, ko chạm vào Mạc Ly. Thật ra thì với trường hợp này cũng khó trách Tử Tự, hắn muốn giữ Mạc Ly lại, mà tâm Mạc Ly từ khi bị hắn lừa gạt, đã ko thể mở ra cho ai thêm nữa, nhất là hắn, dĩ nhiên là hắn quá đáng với Mạc Ly, nhưng cho dù hắn có cao thượng thật sự, thì Mạc Ly vẫn lựa chọn ra đi, rời bỏ hắn, người luôn mặt ngoài ôn nhu, bên trong bá đạo như hắn lẽ nào có thể ngồi yên nhìn được.

    Tổn thương kinh mạch bản thân, lấy thương thế bản thân ra để có thể lấy được chân kinh cứu Cửu Nhụ, lấy đó làm điều kiện giữ lại Mạc Ly, thật ra đã là thể hiện tình cảm rồi. Chỉ là với Mạc Ly, bản thân luôn bị bắt ép, bằng cách này hay cách khác, thì càng ngày lại càng khổ sở hơn mà thôi.

    Mình thiệt thương Mạc Ly quá, bản tính cứu người của Mạc Ly sao lại trở nên có hại cho bản thân thế này?

    Mạc Ly đối ai cũng hết lòng, vậy mà giờ đến ngủ cũng ko yên, phải cắt tay để giải tỏa ức chế, chỉ vừa mới có thể thả lỏng bản thân, yên ổn ngủ được tí chút trong lòng của Tử Tự, hắn nay làm thế sẽ chỉ khiến Mạc Ly càng khép chặt lòng mình hơn.

    Hai người bạn vì mình mà một người thành phế nhân, mê nhiều hơn tỉnh, người còn lại vì lo lắng cho người yêu mà tâm thần bất định, lại nghe ra tiếng lòng thật sự của bạn, đúng là cảm giác cứ như trong biển người mênh mông như thế, bản thân lại ko thể tìm ra chỗ dừng chân, tìm ra người tri kỷ, cảm giác bản thân như sao chổi, cho dù ở gần ai cũng mang đến tai ương cho đối phương mà thôi.

    • bạn ixora nói hay quá, thật sự thì dù như thế nào đi chăng nữa thì người tổn thương nặng nhất vẫn là e Ly, còn 2 a 1 người tàn nhẫn ko chịu suy nghĩ cho thấu đáo còn 1 người là ngụy quân tử cùng yêu 1 người nhưng vốn dĩ cái từ yêu ấy ta thấy giống như hành hạ để thỏa mãn cho lợi ích của mình thì đúng hơn
      p/s: T^T ta đọc chùa bấy lâu mới comt cho nàng đừng giận ta nha T^T

  8. tự nhiên muốn truyện này SE quá >”< ngược cho 2 thèng công chít luôn đi
    ta luôn thik các bé thụ của Thảo Thảo (ít nhất là trong những bộ ta đã đọc), cái j` cũng vừa phải…

    • Bản thân mình thích Mạnh Thanh Ly hơn Mạc Ly xD Khà khà ~

      Hai anh công cũng đáng thương mờ, hêm biết yêu là chi. Mà màn ngược công quả cuối cũng quá hoành tráng rồi mà 😉 Hai anh mà bị hành chết, cuối cùng cũng vẫn là Mạc Ly chịu dằn vặt. 😦

  9. cái này người ta gọi là “bình mới, rượu cũ” á. Hơi!!! Kể ra thì anh Tự còn đáng sợ hơn anh Sát nha, tội nghiệp em Ly we, người thì tra tấn ze tinh thần, người kia thì tra tấn ze thể xác >.<

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s