QK – Phong la yên tử 48 (tiếp)

16+

Chương 48 (tiếp)

Không thấy Hàn Tử Tự và Văn Sát đâu. Nếu đã tới địa bàn của bọn họ, mình cũng đành phải nghe theo số mệnh thôi.

Tắm rửa thay y phục, bể tắm bạch ngọc, nước nóng phun ra ào ào từ đầu sư tử vàng. Tẩy rửa toàn thân, nhận y vật từ tỳ nữ. Vừa nhìn đã biết đây là quần áo thường ngày của mình. Chi tiết như thế, thực không dám tưởng nổi thế lực của cả hai đã tới mức độ nào. Mạnh Thanh Li tâm tình phức tạp chỉnh trang quần áo, dưới sự chỉ dẫn của hạ nhân, tới một nơi nào đó trong cung điện.

Hạ nhân cúi đầu nói: “Công tử, phía trước là cấm địa, chúng ta không thể vào, thỉnh công tử tự mình đi thẳng là tới.”

Mạnh Thanh Li đi theo lời chỉ dẫn, hết hành lang, đẩy cửa vào, bị cảnh tượng trước mặt làm ngây người.

Nếu như vừa rồi y ở đại điện vàng son lộng lẫy, giờ thì không biết phải dùng từ ngữ nào để diễn tả căn phòng này.

Mạnh Thanh Li nhíu mày.

Gian phòng tuy mỹ lệ, nhưng chung quy cũng là làm người ta khó chịu. Cảm giác như một lồng vàng giam cầm tự do, bầu không khí áp lực ghê gớm. Trong không gian có một mùi hương nhàn nhạt, đó là cực phẩm của hoàng tộc Tây Vực.

Hàn Tử Tự thấy Mạnh Thanh Li tới, đứng ở cửa nghênh tiếp.

Văn Sát vẫn trước sau như một chuyện ta ta làm, ngồi trong sa liêm vàng nhạt, tựa hồ đang nhẹ nhàng nói chuyện với người trên giường.

Lúc vào hành lang này, Mạnh Thanh Li đã nghĩ, rốt cục là mỹ nhân nào, tài năng ra sao mới khiến hai thủ lĩnh một hắc một bạch vứt bỏ ân oán tình cừu nhiều năm, cũng vứt luôn vẻ kiêu ngạo tự phụ, ách, chung vợ?

Với tính cách cả hai, thói độc chiếm hẳn phải cực mạnh mẽ chứ, sao lại…

Mạnh Thanh Li cũng bắt đầu chờ mong, trong lòng tưởng tượng dung nhan mỹ nhân. Nhưng đến khi Hàn Tử Tự vén sa liêm, Mạnh Thanh Li còn kinh ngạc hơn.

Nói thế nào nhỉ, người trước mặt, chỉ có thể dùng hai từ để miêu tả.

Tầm thường.

Người đó cực kỳ bình thường, hòa lẫn trong cả đám người. Y gầy lắm, sắc mặt vàng vọt. Đôi mặt dại ra, không có tiêu cự. Còn là một nam nhân!

Thảo nào hắc bạch song sát thấy y và Hô Nhĩ Xích như thế cũng không phản ứng, nguyên lai bọn họ còn làm chuyện quái dị hơn.

Mạnh Thanh Li bước tới trước giường, người nọ cũng không phản ứng.

Hàn Tử Tự cười khổ: “Chúng ta định mời Triển Cửu Giang đến xem cho Ly nhi, nhưng ngươi cũng biết sư phụ ngươi tính tình cổ quái, hơn nữa Ly nhi không phải người Miêu Cương, hắn nhất định sẽ không giúp. Chúng ta vừa nghe nói hắn có một đồ đệ hậu sinh khả úy, mới cảm thấy có hy vọng.”

Mạnh Thanh Li liếc Hàn Tử Tự.

Đừng tưởng nói thế là ta mềm lòng, các ngươi dùng Ma Lặc uy hiếp ta ta còn nhớ đó, tấn công bi tình với ta là không hiệu quả đâu.

Đương nhiên, ngoài mặt sao dám nói thế, Mạnh Thanh Li không ngốc như vậy.

“Tình trạng của hắn thế nào? Nói ta nghe xem nào.”

Mạnh Thanh Li vẫn lạnh mặt.

Hàn Tử Tự ngồi bên người nọ, tay phải vuốt ve gương mặt bình thường.

“Ly nhi, chúng ta tìm một đại phu mới cho ngươi, chào hắn đi!”

Người được gọi là Ly nhi trừng đôi mặt vô thần, gật gật đầu với Mạnh Thanh Li.

Xương sống Mạnh Thanh Li rét run.

Đây không phải người sống, mà là một con rối không hồn.

“Hắn rất nghe lời, nhưng mà… Chính là quá nghe lời, hắn không giống Ly nhi trước đây.”

Thấy dáng vẻ chân thành thâm tình của Hàn Tử Tự, Mạnh Thanh Li nổi thêm trận rét. Trong lòng thấy kỳ quái không nên lời, nhưng không biết phải nói sao.

“Hắn thế này bao lâu rồi? Ai nói hắn cũng nghe sao?” Mạnh Thanh Li hỏi.

“Không, hắn chỉ nghe ta và Văn Sát.”

Tựa hồ để minh chứng cho lời của Hàn Tử Tự, Văn Sát cũng ngồi một bên Ly nhi: “Mạc Mạc ngoan, hôn ta nào.”

Ly nhi kia cũng ngoan ngoan lấy môi chạm vào mặt Văn Sát.

Văn Sát tức khắc thỏa mãn, mỉm cười.

Lần đầu tiên trông thấy nam nhân lãnh khốc vô tình tỏa ra hơi ấm, Mạnh Thanh Li nhất thời cảm thấy thế giới này sao mà giả tạo.

Nhưng có hắc bạch song sát ở đây, thực sự làm Mạnh Thanh Li bị ức chế nhiều.

“Khi ta nghiệm độc không muốn ai quấy rối, thỉnh các ngươi phối hợp một chút.”

Sắc mặt hắc bạch song sát có chút khó coi, nhưng nghĩ có việc cầu người, vẫn làm theo lời Mạnh Thanh Li ra ngoài.

Văn Sát trước khi xuất môn, còn quay đầu lại nói với Mạnh Thanh Li: “Tên hắn là Mạc Ly.”

Mạnh Thanh Li với câu nói quái lạ của Văn Sát nổi da gà, nhưng suy nghĩ một hồi, lại sơ sơ hiểu được hắn nghĩ gì.

Mạc Ly Mạc Ly, ra có cái tên na ná mình.

Mạnh Thanh Li thở dài, lấy ngân châm ra bắt đầu nghiệm độc. Trên đời này cũng phải nghìn vạn loại độc. Độc vật ghi chép trong Độc kinh, có thể dẫn tới kiểu bệnh như Mạc Ly lên tới trăm loại, chỉ là nghiệm thôi cũng phải mất rất nhiều ngày.

Người bị nghiệm độc vốn cực thống khổ, dù sao cũng là bị châm rất nhiều ngân châm, còn phải ngâm mình trong những thùng thuốc khác biệt. Nhưng may mắn, Mạc Ly tựa hồ không ý thức được bản thân, ngược lại là một ưu điểm nhỏ.

Hắc bạch song sát với chuyện của Mạc Ly không ngại làm tay sai vặt, Mạnh Thanh Li bảo gì đều là hai người tự tay thực hiện, khiến Mạnh Thanh Li phải cảm thán ái tình vĩ đại.

Kỳ quái chính là độc nào y cũng đã nghiệm rồi, nhưng không hề có phản ứng?

Mạnh Thanh Li trăm mối tơ vò không lý giải nổi.

Hắc bạch song sát dù không thôi thúc y, nhưng chính y sốt ruột, dù sao vẫn muốn sớm gỡ được cục diện này, còn quay về với Hô Nhĩ Xích và Ma Lặc.

Ngày ấy, sắc trời đã tối, Mạnh Thanh Li nghiệm xong phương pháp cuối cùng, xoa xoa cái cổ mỏi nhừ.

Thế nào vẫn không có phản ứng, y đã thử cả cổ rồi, cũng không được. Thảo nào nhiều danh y thúc thủ vô sách, cả y cũng không có bản lĩnh rồi.

Hắc bạch song sát đi vào thăm Mạc Ly, Mạnh Thanh Li thu thập dụng cụ ra ngoài. Đi trên hành lang vẫn nghĩ vấn đề đó. Bỗng nhiên trong đầu lóe lên: chẳng lẽ là thượng cổ kỳ độc “Tâm Ma”?

Mạnh Thanh Li đúng là hấp tấp, cũng không suy nghĩ nhiều đã xoay người quay lại. Còn chưa tới cửa, đã nghe thấy tiếng thở dốc ám muội. Mạnh Thanh Li không định tọc mạch, nhưng lúc nào cũng hiếu kỳ, liên nhòm vào nhìn thoáng.

Ai ngờ không nhìn thì thôi, chứ nhìn rồi máu bốc nổ đầu.

Mạc Ly trên giường cả người xích lõa, quỳ gối. Eo bị Văn Sát đè xuống, mông nhếch cao lên. Dương khí của Văn Sát rong ruổi điên cuồng trong hậu huyệt của Mạc Ly. Thân trên Mạc Ly lại úp trên đùi Hàn Tử Tự, miệng nuốt nhả cự vật của Hàn Tử Tự.

Văn Sát và Hàn Tử Tự đều đang chìm đắm trong hoan du, không hề phát hiện Mạnh Thanh Li nửa đường vòng lại.

Thân thể Mạc Ly bị hai người xoay tới xoay lui, thay đổi đủ tư thế đáng xấu hổ. Cho dù ở tình trạng như vậy, nhãn thần Mạc Ly vẫn trống rỗng, dù nước da vì phản ứng thân thể, hưởng thụ hoan nhạc tình ái mà ửng hồng, nhưng sinh lực của y đã sớm bị hút ra.

Mạnh Thanh Li bỗng nhiên thấu hiểu, thở dài, không nhìn màn hoang đường trong phòng nữa, xoay người rời đi.

+++

Trong KĐLB ko miêu tả cảnh này, còn tưởng 2 công hối hận, ai dè… Chẹp chẹp… Ta ko còn lời nào để bao biện ==

11 thoughts on “QK – Phong la yên tử 48 (tiếp)

  1. Mình cũng đọc hết phong tự yên la nhưng đọc lướt thôi nên h mới đọc thấy cái đoạn này “____” Thật là…. cho nên mình nói, nhiều khi chỉ mong Mạc Ly dc chết cho thanh thản, nhưng mà duyên nghiệt quá nặng rồi :((

  2. 2 bạn công này. =..= mình cảm giác như yêu em Ly thì yêu em thật đấy, muốn chữa bệnh cho e thật đấy~ rồi sau khi em khỏi rồi lại hành hạ em tiếp =..=

  3. Ta chỉ cảm thấy 2 ng đó làm vậy 1 phần nào cũng vì để được thấy phản ứng giống 1 ng bình thg của Mạc Ly, nhưng bản chất thú tính thì vẫn là thú tính =.=

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s