[Cảm nhận NT] Bách quỷ tập – Cửu Lộ Phi Hương

BÁCH QUỶ TẬP

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: mic2huang

Thể loại: Ngôn tình huyền huyễn

Đánh giá: 5/5*

Giới thiệu (của người dịch):

“Trong lòng mỗi người đều tồn tại một con ác quỷ.

Nàng có một cây bút, mang theo một nguyện vọng mơ hồ, tới lui những không gian khác nhau ghi chép những chuyện phong hoa tuyết nguyệt của Quỷ…

Nữ chính độc thoại:

“Bạch Quỷ là tên ta, mà cũng là tên cây bút của ta. Sau khi thu thập đủ 100 con quỷ, cây bút này sẽ thay ta hoàn thành giấc mộng ngàn năm. Thế gian chìm nổi, thời gian thấm thoắt thoi đưa, ta không biết đã xuyên qua bao nhiêu không gian, nhìn thấy bao nhiêu chuyện bi hoan ly hợp, dần dần quên đi cố nhân, quên đi tình cảm, chỉ là ước nguyện vĩnh cửu trong lòng vẫn chưa từng thay đổi…”

Cảm nhận:

Đây có thể coi là một tuyển tập 14 đoản văn về những câu chuyện tình yêu giữa người và người, người và thần, người và quỷ, người hiện đại với người cổ đại, người với thú. Giá mà thêm nam và nam, nữ và nữ nữa thì đủ để thể hiện tuyên ngôn “Tình yêu không phân biệt tuổi tác, giới tính, chủng loại; không phân biệt không gian, thời gian” của nhiều người.

Các câu chuyện được kết nối với nhau bởi Bạch Quỷ, một cô gái phiêu bạt ngàn năm, thu đủ 100 chấp niệm của tam giới để hồi sinh tình yêu của nàng. Câu chuyện thứ 14 được dành riêng cho Bạch Quỷ, nhưng đó lại là câu chuyện ngắn nhất, xúc tích nhất và mập mờ nhất. Có thể đó chính là dụng ý của tác giả, thể hiện “Thế gian chìm nổi, thời gian thấm thoắt thoi đưa, ta không biết đã xuyên qua bao nhiêu không gian, nhìn thấy bao nhiêu chuyện bi hoan ly hợp, dần dần quên đi cố nhân, quên đi tình cảm, chỉ là ước nguyện vĩnh cửu trong lòng vẫn chưa từng thay đổi…”

Không rõ vì nguyên nhân gì mà Sơn thần Dung Hề của nàng lại chết đi. Vì sao Bạch Quỷ có được cây bút Bách quỷ để thu thập chấp niệm? Nàng vốn là người thường hay là tiên hay là yêu? Vân vân. Chỉ biết nàng trải qua ngàn năm thu thập chấp niệm với ngoại hình thanh xuân; đến khi đổi được khả năng hồi sinh cho người nàng yêu thì lại phải chờ đợi chàng trong trăm năm sinh – lão – bệnh – tử của một kiếp người. Hẹn tới kiếp sau gặp lại nhau, có lẽ là tinh thần chung của hầu hết các câu chuyện được đề cập.

Trong 13 câu chuyện còn lại, có những chuyện có được hạnh phúc viên mãn, nhưng cũng có chuyện tình duyên cách trở bởi âm dương – đợi nhau bên cầu Nại Hà hoặc không. Tựu chung lại, đều là những mối tình khiến người ta phải cố chấp một cái gì đó, họ có thể vào kiếp luân hồi được đều nhờ chiếc bút Bách quỷ thu đi sự vương vấn mạnh mẽ trong lòng. Thế nhưng đôi lúc, Bạch Quỷ không giúp được gì bởi chấp niệm trong họ quá mạnh. Như ở câu chuyện thứ hai – Quỷ Thi.

Phải nói rằng, cái kết buồn dễ để lại ám ảnh trong lòng người đọc. Đây chưa phải là câu chuyện khiến tôi rơi nước mắt, nhưng nó vẫn rất ám ảnh và tiếc nuối.

Chuyện kể về ngày cuối cùng của Từ quốc, tướng quân Vệ quốc Hoắc Dương tiến vào hoàng cung để kết liễu vị quân vương cuối cùng của nước Từ. Vị vua đó được bao bọc bởi hơn chục tử sĩ, trong đó có người con gái Tô Đài chàng yêu. Mọi thứ đã kết thúc, nàng đã chết, đất nước của nàng cũng chết. Có lẽ chàng sẽ không day dứt và ân hận nếu cứ đinh ninh rằng nàng chỉ là gián điệp, nàng không yêu chàng, nàng chưa từng níu giữ tình yêu của hai người. Tất cả có lẽ sẽ dừng lại nếu chàng không phát hiện ra trong bức hàng thư mà mình không chịu đọc, nàng đã lựa chọn và bị khước từ – bởi chàng.

Tô Đài sống dậy bởi nàng có một chấp niệm không buông được. Bách Quỷ nói: “[…] chấp niệm của ngươi quá nặng […] ta không lấy được […] Trong ngực ngươi vẫn còn một luồng hơi tàn, bây giờ ngươi chỉ có thể nói một câu, nói xong thì ngươi sẽ chết thật sự.”

Tôi đã nghĩ, chấp niệm của nàng là lời oán hận sao người yêu không đọc bức hàng thư. Chấp niệm của nàng là tình yêu với chàng. Chấp niệm của nàng có thể là đứa trẻ chưa được sinh ra… Chỉ có điều, chẳng cái đoán nào là đúng. Chấp niệm của nàng đơn giản chỉ là chàng. Nàng từng nghĩ, hay là đừng bao giờ mở miệng nữa.

Cuối cùng, vẫn phải chấp nhận số phận thôi. Nàng có nhiều điều muốn nói với chàng, là oán trách, là nghi hoặc nhưng muộn rồi, chẳng còn ý nghĩa. Nó chỉ giúp nàng nhận ra một điều, “vận mệnh đã khiến họ yêu nhau nhưng không thể bên nhau”. Nàng thốt lên câu nói cuối cùng, đơn giản là một lời trần thuật của người mẹ báo tin mừng nói với người cha, con chúng ta là một bé trai.

Thế đó, chấp niệm của nàng được lấy đi. Để lại một chấp niệm tương tư cùng hồi ức hối hận và đau đớn tới tận tâm cam.

“Con quỷ của ngươi ta không lấy được.” – Bách Quỷ cũng nói vậy với Hoắc Dương. Mà còn là một chấp niệm từ đó cho tới về sau.

Như đã nói, đây chưa phải là câu chuyện khiến tôi rơi nước mắt, nhưng là câu chuyện có cái kết buồn đầu tiên trong loạt truyện này. Lúc viết cảm nhận, chợt cảm thấy cổ họng nghẹn cứng, đồng cảm với Hoắc Dương.

Truyện xen kẽ, một cái kết bên nhau rồi một cái kết chia lìa. Thế nhưng dù kết vui hay buồn thì tôi vẫn không thể đọc liền mạch 14 câu chuyện được, bởi dư âm còn lại khi một câu chuyện kết thúc cứ lay lắt trong lòng. Mỗi câu chuyện là một cảm xúc khác nhau, nhưng không hiểu sao Quỷ Thi lại là truyện mà tôi muốn viết cảm nhận, có lẽ là bởi nó là câu chuyện có cái kết buồn đầu tiên.

Còn nói về kết vui (Happy Ending – HE), ngẫm lại thì chắc chỉ có câu chuyện đầu tiên — Quỷ Vu — là giữa người với nhau; còn lại thì đều là người với thần tiên, yêu quái hoặc thần tiên, yêu quái với nhau. Trước khi đọc Bách Quỷ Tập, tôi cũng đọc kha khá ngôn tình có mô típ ‘anh đẹp giai cặp với gái bình thường’ hoặc ‘trai tài gái sắc’. Nhưng mà Quỷ Vu thì khác, ngoại hình nam nhân vật chính xấu khủng khiếp, đã vậy tâm lý còn méo mó. Nữ chính thì nhan sắc đẹp hơn nam chính thôi, cũng không phải dạng sắc nước hương trời; tính tình thì như bao người: đố kỵ, nhát gan, nhưng cũng có bao dung, dám đánh đổi, lanh lợi, đáng yêu. Phải nói, hình tượng nhân vật xây dựng rất thật, rất người thường; giúp tôi giải cơn “ngấy” cái đẹp trong tiểu thuyết. Chỉ có điều, câu chuyện về họ mang hơi hướng kinh dị một chút. Chất kinh dị ở đây là khiến người ta ghê chứ không phải sợ.

Nam chính là cổ vương, vì nuôi cổ trùng mà từ trong ra ngoài đều dị dạng. Hắn thích tiền, ai muốn cổ thì mang 10 lạng vàng vào gặp hắn đổi một cổ. Hắn cô đơn hơn bao giờ hết, trước giờ chưa từng có ngoại lệ, cho đến khi gặp cô gái ấy. Hắn cứu cô khỏi đầm lầy, biết cô cũng muốn cổ trùng nhưng lại không có vàng, chỉ có trang sức. Hắn nói: ở với hắn 20 ngày, hắn sẽ cho cô cổ. Đương nhiên, quá kinh sợ, cô không chịu; hắn hạ cổ cô. Những ngày tháng sống chung cứ thế trôi qua. Cô là con rối chỉ nghe lời hắn, trong cơn mơ hồ cũng nhận ra sự cô đơn của hắn, bất giác so sánh với cuộc sống lầu son gác tía trong khuê phòng của mình. Ra, cô cũng cô đơn.

Đại khái câu chuyện là vậy, hắn là người, cô là người, họ cùng cô đơn và họ gặp được nhau. Đúng lúc đúng người vậy thôi.

Bạn tôi có trích dẫn một đoạn thế này, tôi cũng không hỏi nên không biết trích dẫn đó của ai (nếu ai biết thì nói cho tôi với):

“Tình yêu có 4 loại:

– Đúng lúc. Đúng người. Thế thì quá viên mãn, miễn bàn!

– Sai lúc. Sai người. Cũng không có gì để bàn tán.

– Đúng lúc. Sai người.

Đó là lúc lòng bạn trống trải, cô đơn, và bạn rất cần một người ở cạnh. Thì khi đó, hễ ai đến, bạn đều xem đó là cái phao cứu sinh, ôm lấy, với lấy mà không cần biết thêm gì khác. Tình yêu đó vẫn sẽ tồn tại một thời gian. Nhưng khi người đúng nhất với bạn đến tìm bạn, bạn sẽ tự khắc nhận ra mình đã quá ích kỷ khi chọn lựa vội vàng.

– Đúng người. Sai lúc.

Bạn biết đó là người mà bạn sẽ yêu thương hết mực. Bạn biết đó là hạnh phúc bạn mong chờ, khát khao. Bạn muốn ở cạnh họ mỗi ngày, muốn chăm sóc và nghe mùi tóc của họ. (Tôi vẫn tin rằng, có một thứ giác quan bí ẩn hay nói với con người về người-thuộc-về-họ, thứ cảm giác ấm áp khi mắt chạm mắt trong một dịp tình cờ nào đấy!). Nhưng khi bạn gặp họ, mọi thứ đã muộn. Họ đã có người yêu, có gia đình, hoặc, đó là lúc họ cần xây dựng sự nghiệp hơn là yêu.”

Hầu hết các câu chuyện trong đây đều là “đúng người, sai lúc”. Chuyện nào hạnh phúc thì là đợi được cho đến “đúng lúc” thì thôi, còn không thì, “hắn/nàng chờ ngươi ở cầu Nại Hà”. Chuyện buồn thì dù có xuống địa phủ cũng mong không gặp lại, và có câu chuyện như thế đấy.

Cũng có hai câu chuyện xảy ra ở thế giới hiện đại của chúng ta, nhưng tôi cảm thấy nó không đặc sắc bằng những câu chuyện cổ đại. Có lẽ là vì nó chưa tới vị tình yêu. Một câu chuyện thì rõ ràng là nữ chính chưa thích nam chính đến mức sẵn sàng làm mọi chuyện vì chàng. Còn một câu chuyện thì nam chính cần thời gian để hiểu và yêu nữ chính hơn nữa. Nó đều mang sắc màu phớt, chưa chuyển đậm. Nhưng dù sao cũng rất đáng đọc, thay đổi khẩu vị đang quá đậm đà.

Kết lại, tuyển tập này đáng đọc. Người dịch rất trau truốt, lời văn toát lên được phong thái của truyện. Tuy nhiên vẫn có xuất hiện vài lỗi chính tả nho nhỏ (cực nhỏ, giờ cũng không nhớ nó ở chỗ nào =.=), chấp nhận được vì truyện đọc quá hay.

3 thoughts on “[Cảm nhận NT] Bách quỷ tập – Cửu Lộ Phi Hương

  1. Bộ này nọ lên TG thấy báo được VN mình mua bản quyền rồi nà, chắc là CP :”D tớ cũng chưa đọc nữa, để sắp tới tác giả này ra cuốn Xúc Động Nhất Thời đọc thử xem sao :-??

    • Gần đây tớ thêm thích chị tác giả này vào list yêu thích, hi hì xD Chỗ cần dễ thương thì dễ thương, mà chỗ cần ngược cũng rất đau lòng. Kiểu dằn vặt độc giả không phải bởi lời hoa mĩ, làm người ta cứ nao nao xao xuyến í T^T Giống kiểu ngược của Đường Thất Công Tử 😀

  2. :3 ss cho em xin per Đoạn tình kết nhé! Em chỉ để giành giấu đọc một mình thôi vì bộ này ss dịch rất hay ạ, hứa sẽ không sang tay lung tung đâu, ss đừng lo. * níu áo *
    Nha nha ss……… * k nói tức là đồng ý nhỉ? * ………Thanks ss nhìu nhìu lắm ^^~ hiiiiii—–

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s