Năm mới 2017 – Cung hỷ phát tài 6-7

happy-new-year-2017

Chúc mọi người năm 2017 rực rỡ ~

Còn ai thức không nhỉ? Chương mới tạm biệt 2016, chào 2017 nào 😉 Chương 7 cũng cùng không khí năm mới với chúng ta đấy, he he 😉

Chương 6:

Lục Thập Nhị nào biết rằng, dưới tình huống mọi vật xung quanh đều như ngưng lại, nếu có một thứ đột nhiên lạch bạch lạch bạch bỏ chạy, thật sự là vô cùng bắt mắt. Đặc biệt với góc nhìn từ trên xuống dưới, chẳng muốn chú ý tới cái vật thể đang di động đó cũng khó lắm biết không…

Trên nóc tòa nhà cao tầng đã thành phế tích sau lưng Lục Thập Nhị, khói bụi từ từ tản đi, một cái móng giẫm lên lan can bằng gạch, áp lực cường đại đè xuống khiến phiến tường đã lung lay nứt vỡ, gạch đá “rắc rắc” từ cao sụp xuống… Nơi đó thình lình xuất hiện một dã thú còn cường tráng, cao lớn hơn cả dã thú họ mèo từng xuất hiện trên ti vi hôm nào. Hình thể của nó bất luận là chiều cao hay chiều dài phải gấp đôi dã thú trên ti vi. Con thú này sở hữu một đôi con ngươi vàng kim, bộ lông rất dày, mượt mà màu ngân bạc, vằn trên lông cùng màu với màu mắt.

So với những loại thú mà người Watton biến đổi thành, dã thú như động vật thời tiền sử này trông càng ưu nhã biết bao. Nó có một đường sống lưng hoàn mỹ, thật phù hợp để tung vó chạy, hoàn toàn không có gai hay phụ kiện kim loại gì khác.

Nó chỉ có mỗi phần trán là ánh lên sắc kim loại ngân bạc lạnh thấu một đồ đằng— đóa sen nằm giữa hai lưỡi hái. Nếu lúc này có người trông thấy hình đồ đằng ấy, hẳn sẽ kinh ngạc lắm, bởi đây chính là biểu tượng trên phi thuyền to lớn hoa lệ của người Watton bay đến Trái đất.

Đó chính là đồ đằng của hoàng tộc Watton.

Mà lúc này, dã thú đứng trên sát nóc tòa nhà đang cúi đầu quan sát chăm chú bên dười— Trong đôi con ngươi màu vàng có một bóng dáng nhỏ bé đang lảo đảo, hoảng loạn chạy về phía một tòa nhà cao tầng khác đã từng là một trung tâm bách hóa.

Cùng lúc ấy, chiến hạm tinh tế vẫn xoay vòng trên đỉnh đầu dã thú, dường như đã coi tòa nhà cao tầng rộng rãi này là điểm đáp chân, liên tiếp hơn mười thân thể thú nhân hình dạng khác nhau nhảy từ không trung xuống. Trên người chúng hoặc ít hoặc nhiều đều có bộ phận cấu thành từ kim loại. Chúng bị ném xuống như thả sủi cảo[1], lộp bộp lộp bộp đáp đất đứng sau lưng dã thú mắt vàng, phát ra từng đợt từng đợt động tĩnh to lớn. Nhưng những âm thanh này hoàn toàn không khiến dã thú kia phân tâm, nó vẫn ngồi sát mép nóc nhà, không một cái chớp mắt nhìn về bóng hình đang chạy xa xôi kia.

[1] thả sủi cảo: một phép so sánh ẩn dụ của người Trung Quốc, ý chỉ rất nhiều người.

Đám người Watton vừa rơi xuống đã lục đục bò dậy khỏi mặt đất, rũ lắc bộ lông, sau đó, chúng không hẹn mà cũng đưa mắt theo tầm nhìn của dã thú đang ngồi vững vàng bên mép tòa nhà, tựa như nó đang ngây ra ngắm bóng lưng kia… Đám thú nhân nhìn nhau, nhất thời không rõ bệ hạ muốn làm gì.

Chốc lát, dưới sự giật dây thần giao cách cảm, cuối cùng cũng có một gã Watton có bộ dạng trông thật thô bỉ đứng dậy, hình thể của nó trông giống sói, eo thậm chí còn không to bằng một cái móng của dã thú đang ngồi bất động kia. Nó có một đôi mắt màu đỏ, cả hàm răng sắc nhọn hoàn toàn làm bằng kim loại, chất lỏng chảy tí tách từ miệng xuống trông như nước miếng.

Nó cụp đuôi chạy đến bên mép tòa nhà cao tầng, nước từ trong miệng văng ra bốn phía theo thanh âm trầm thấp, hổn hển “khò khè khò khè” của nó. Khi có cùng một góc nhìn với lãnh tụ của mình, dã thú sói càng dễ dàng trông thấy thanh niên tóc đen, theo cách nhìn của nó, là đang rất chậm chạp chạy thục mạng trên đường…

“*&%@¥*&@# (Một con kiến)!”

Con sói vểnh tai lên lộ ra bộ dạng hưng phấn, nước miếng trong chớp mắt phân bố ra càng nhiều càng mau, khoang miệng chứa đầy những chiếc răng kim loại không khép lại được khiến dịch thể sền sệt chảy xuống như mưa.

“@#, &#%#&#%# (Điện hạ, để thần, để thần)!”

Gã sói hưng phấn đến run rẩy, bức tường lan can vì sự hưng phấn giẫm đạp của nó mà lại sụp thêm lần nữa, một phần gạch vụn to lớn rơi xuống, đụng vào bộ phận đèn led quảng cáo trên tòa nhà, gây ra tiếng “RẦM” rền vang!

Tiếng động này có lẽ khiến bóng dáng đang điên cuồng bỏ chạy dưới chân chúng thú bị kinh hãi. Trong tầm mắt thú, chỉ thấy cậu dừng gấp lại, rồi như phản xạ có điều kiện mà quay đầu lại nhìn. Khoảng cách mấy trăm mét, đôi con ngươi đen láy hiện lên vẻ mờ mịt và kinh hoàng lúng túng cứ như đang nhìn vào cặp mắt vàng của dã thú trên lầu cao.

Trong đôi con ngươi vàng kim lóe lên sắc lam của hệ thống định vị, hình dáng của thanh niên tóc đen dưới chân nó giờ khắc này phản chiếu thật rõ ràng.

Căn cứ vào số liệu không ngừng điều chỉnh, cuối cùng, đến cả gương mặt của thanh niên cũng được phóng đại rõ ràng trong con ngươi của dã thú.

Cậu chỉ dừng lại khoảng một giây, giây tiếp theo đã thu lại biểu cảm sợ đến tè ra quần, không chút do dự quay người đi, gia tăng tốc độ chạy điên cuồng— Tần suất đôi chân vắt cổ lên chạy ma sát với mặt đất khiến người ta nghi ngờ khéo còn đánh được ra lửa, mà cậu thì có thể sẽ bay lên vậy.

Vẫn ngồi trên sát nóc nhà nhìn chăm chú, gương mặt tê liệt của dã thú cuối cùng cũng xuất hiện chút biến hóa, chỉ thấy bộ râu dài của nó rung lên như thể cơ mặt đang cau lại. Đồng thời, bên tai nó, thanh âm như ruồi cứ vo ve bên cạnh không ngừng——

“@#, &#%#&#%# (Bệ hạ, để thần để thần)!”

“@#, &#%#&#%# (Bệ hạ, để thần để thần)!”

“@#, &#%#&#%# (Bệ hạ, để thần để thần)!”

Lúc gã sói đang hưng phấn loi nha loi nhoi, chuẩn bị sẵn sàng nhảy xuống bắt đầu hoạt động yêu thích vờn bắt “con kiến” bên dưới, nhưng không ngờ một bóng đen lại xẹt qua trước mặt. Giây kế tiếp, một cái chân còn thô hơn cả eo nó vỗ ngang trời từ bên cạnh tới, “Bing” một tiếng vang lớn, gã sói nương theo theo quy luật vật lý của trái đất, bay thành một đường parabol hoàn mỹ, “Rầm” thêm một tiếng đính kèm vô số cát bụi gách ngói vỡ vụn, gã bốn chân chổng vó “hạ cánh ” sát mép nóc nhà.

Bọn Watton còn lại: “……”

Không đợi cả đám phát giác chuyện gì đang xảy ra, lần này dã thú vốn đang ngồi như tượng cuối cùng cũng cũng có động tĩnh, nó đứng dậy, thân hình cao lớn đổ thành cái bóng khổng lồ xuống con đường bên dưới. Rồi càng khiến cả đám kinh ngạc hơn là phần lưng của dã thú nhanh chóng gấp xếp, vươn ra, tổ hợp thành một bộ phận chỉ có loài chim mới có, đó là một đôi cánh bằng kim loại. Thời điểm đôi cánh ấy hoàn toàn bung mở, hình dạng của những chiếc lông vũ cũng bằng kim loại càng thêm rõ ràng và tinh sảo. Dưới ánh tà dương, chúng lóe ra những tia sáng trắng rợn sắc bén.

Phía sau dã thú, những thú nhân khác không hẹn mà cùng gây ra một trận xao động hưng phấn.

Cái đuôi của dã thú linh hoạt hơi cuộn lại, đôi cánh khẽ đập xuống, ngay sau đó, chúng thú nhân Watton chỉ nghe thấy một giọng nói trầm thấp, quen thuộc vang lên bên tai ——

“Khu vực này, thuộc về ta.”

Quăng ra một câu mệnh lệnh hết sức đơn giản, dã thú mở rộng đôi cánh, nó nhảy lên một cái, tư thế ưu nhã vọt lên không trung rồi chỉ một giây ngưng lại, thân thú khổng lồ kia biến mất. Thay vào đó, trong vô số hạt tinh thể màu vàng kim lấp lánh, một thân hình cao lớn, người đàn ông có mái tóc vàng và đôi cánh trên lưng đang đập, lơ lửng xuất hiện giữa trời.

Gió nổi lên cuồn cuộn theo cánh chim đập, áo choàng của hắn cùng màu với bộ quân trang đang mặc phất phới…

Người đàn ông với đôi mắt vàng kim, dưới ánh tà dương, ánh mắt ấy sáng rực lên, khiến người ta phải lóa mù. Sự sắc bén trong đôi con ngươi xinh đẹp ấy đã đủ khiến đám thú nhân Watton ngây ra phải bất giác mà rên hư hư trong mũi, không hẹn mà cùng cúi đầu trong tư thế thần phục.

Giây tiếp theo, đôi cánh kim loại mạnh mẽ mang theo thân hình thon dài kia, lấy tốc độ cực nhanh rẽ ngoặt về một hướng, trong nháy mắt biến mất sau một tòa nhà.

Câu tuyên bố đơn giản quyết định chủ quyền khu vực kia bị đám người Watton coi như là một hiệu lệnh bắt đầu tấn công.

Sau khi cự thú họ mèo với đôi cánh kim loại khuất khỏi tầm nhìn, đám Watton còn lại nhao nhao khởi động, chúng dựa theo quy định vốn dĩ mà phân chia tốt khu vực rồi ồn ào chuyển hướng. Có vài kẻ nhảy thẳng từ nóc tòa nhà cao tầng xuống đường, lưu lại dấu móng chân hoẵm vào thành một cái hố, chúng dùng tốc độ nhanh chóng chạy về phía khu vực của mình; vài kẻ khác lại bay từ nóc tòa nhà này sang nóc tòa nhà khác, chỉ chốc lát ngắm nghía xung quanh, xác định khu vực mình lãnh trách nhiệm rồi phi về hướng đó…

Chương 7:

Cùng lúc đó.

Hoàn toàn không biết chuyện gì đang diễn ra trên đầu hay dưới chân, thanh niên tóc đen đã thuận lợi chạy vào tòa nhà trung tâm thương mại.

Bên trong trung tâm thương mại vẫn chưa có cuộc tập kích nào ập vào, vẫn giữ nguyên hiện trạng sau khi người người điên cuồng rút lui khỏi nơi này.

Đại sảnh đặt một cây thông Noel đã được trang trí đẹp đẽ, loạt cửa hàng thương hiệu quần áo vẫn chỉnh tề, chai chai lọ lọ mỹ phẩm vật dụng hàng ngày đổ cả ra đất, hẳn là do người ta bất cẩn xô đổ trong lúc rút lui. Cả tầng này chỉ có mỗi quầy hàng vàng bạc châu báu là có hiện tượng hư hại, đại khái có kẻ thừa dịp làm loạn…

Lục Thập Nhị khom lưng như mèo, cẩn trọng đi xuyên qua các quầy hàng. Cậu đi vào trung tâm thương mại bởi vì nơi đây có cấu tạo phức tạp hơn những tòa nhà bình thường khác. Điều này có nghĩa là cậu có nhiều lựa chọn ẩn náu hơn. Căn cứ vào những báo cáo về mấy cuộc tấn công của người ngoài hành tinh tại các thành phố ở các quốc gia khác, cậu phát hiện đám người ngoài hành tinh sau khi làm một trận công phá sẽ tạm thời rời đi, trong thời gian ngắn sẽ không quay lại thành phố đó. Chỉ cần tránh được lần này, đợi đám người ngoài hành tinh tạm thời rút lui, cậu sẽ có cơ hội đến nơi tập hợp của quân đội quốc gia, tìm sự bảo vệ.

Khom lưng vòng qua một quầy mỹ phẩm, Lục Thập Nhị quẹt mồ hôi lạnh trên trán, nhắm mắt lại. Ban nãy lúc quay đầu theo bản năng, sự khủng bố khi chạm mắt với đôi con ngươi màu vàng kim kia lại dấy lên ——

Cậu đặt tay chạm lên trái tim nhỏ đang thình thịnh đập với tần suất quá nhanh, lại kìm lòng không đặng nhéo nhéo bắp chân. Thế rồi cậu cười khổ, không ngoài ý muốn phát hiện chân mình giờ đang run lên bần bật, tùy thời đều có thể rơi vào trạng thái tê liệt…

Có lẽ tiếp xúc nhiều với động vật nên Lục Thập Nhị mẫn cảm hơn người thường. Lúc quyết định đứng dậy đi lên lầu trốn, đột nhiên cậu nghe thấy trước cửa tòa cao ốc vang lên những tiếng xì xì kỳ quái, nghe như tiếng thở của dã thú…

Lục Thập Nhị dừng gấp động tác đứng lên, toàn thân cứng đờ, vô ý thức ngưng thở mà ngồi xổm xuống.

Đợi cho đến khi tiếng chân động vật “bịch bịch” giẫm trên đường vang lên một lần nữa ngoài cửa, càng lúc càng vang xa, cậu mới ôm trái tim phải chịu không biết bao nhiêu kích thích hôm nay, cẩn trọng ló đầu từ sau quầy hàng ra nghiêng ngó. Chỉ thấy trước cửa tòa nhà, trên mặt sàn trống trải, một bãi dịch thể rất lớn không biết là cái quái gì mà trông như nước dãi ở đó…

Lục Thập Nhị buồn nôn vô cùng, đồng thời cũng rõ ràng thời gian của mình e không còn nhiều. Khẳng định không thể dùng thang máy, cho nên cậu phải leo thang bộ, chỉ có thể dùng lối thoát hiểm—

Tầng một là mỹ phẩm, giày nữ và khu giảm giá ga giường quần áo vật dụng hàng ngày.

Tầng hai là khu thực phẩm, lúc Lục Thập Nhị rón ra rón rén mò lên tầng hai, không ngoài ý muốn nhìn thấy cảnh tượng y hệt trong tiểu thuyết tận thế hay được mô tả— Thực phẩm trên các giá hàng, nước khoáng và thuốc thang bình thường đều bị vơ vét sạch. Một con chuột còn đang vùi đầu ăn uống tưng bừng trong một gói thực phẩm bị giẫm đạp bục ra vung vãi lúc hoảng loạn.

Lục Thập Nhị nấp ở cầu thang thoát hiểm, qua cửa sổ của siêu thị mà quét nhìn bên trong. Người bên trong siêu thị có thể nhìn thấy những gì bên ngoài siêu thị, đồng thời người bên ngoài cũng có thể nhìn rõ những gì bên trong… Chỉ chớp mắt đã quyết định đè nén xúc động muốn vào siêu thị lục tìm đồ uống, Lục Thập Nhị liếm liếm đôi môi khô khốc, nắm lấy tay vịn cầu thang, lại lặng lẽ sờ soạng chạy như điên lên mấy tầng lầu…

Qua mấy bản tin gần đây, Lục Thập Nhị biết, đám người ngoài hành tinh khi muốn phát động hủy diệt, hoặc là trên mặt đất, hoặc là trên nóc nhà, chí ít trong tình báo trước mắt, loài có khả năng tự chủ phi hành còn chưa bị phát hiện ra, cho nên trong Sổ tay tị nạn khẩn cấp, hàng chữ đầu tiên chính là: Ý kiến của chuyên gia, tại các tòa nhà cao tầng tầm trung, người dân khi gặp phải người ngoài hành tinh, tránh trực diện tiếp xúc với chúng.

Lục Nhập Nhị là một công dân tốt. Cho nên thời khắc mấu chốt, cậu chọn nghe “ý kiến của chuyên gia”.

Lục Thập Nhị lần mò tới tầng năm của trung tâm thương mại. Tầng lầu này được chia làm hai khu. Một khu là đồ thủ công mỹ nghệ, còn khu kia là nơi chuyên dành cho thú cưng. Trùng hợp Lục Thập Nhị rất quen thuộc với nơi này, khi rảnh rỗi không có việc gì làm cậu sẽ chạy đến đây dạo quanh, xem xem có đồ chơi gì mới mẻ cho thú cưng hoặc vật phẩm gì gần đây tương đối được yêu thích hay không, sau đó mới tính toán liên hệ với bên bán nhập hàng.

Lúc này, so sánh với cảnh ngộ bị cướp sạch của khu siêu thị thực phẩm tầng hai, khu thú cưng ngược lại, hàng hóa vẫn trật tự ngăn nắp được sắp trên giá. Thức ăn cho chó, cho mèo với các lon đồ hộp, sửa dê bột đầy ra đó, chẳng ai buồn ngó ngàng.

Lục Thập Nhị nhìn quanh, đang do dự có nên lên tầng bán giường chiếu chăn đệm với đồ thám hiểm dã ngoại nữa không  thì đúng lúc đó, khóe mắt phát hiện ngoài cửa sổ có ánh kim loại lóe lên xẹt qua. Cậu giật minh kinh hãi, tựa như đã hình thành phản xạ có điều kiện, cậu núp sau một giá hàng, lại cẩn trọng thò đầu ra quan sát. Quả nhiên, từ cửa sổ sát đất của trung tâm thương mại, cậu nhìn thấy một đôi cánh kim loại khổng lồ đang đập, trước mắt là một người đàn ông Watton ưu nhã bay qua…

Lục Thập Nhị còn chưa kịp nhìn rõ bộ dạng của người kia, một giây tiếp theo, đột nhiên cậu phát hiện hình thể của hắn có sự biến đổi— Quá trình biến đổi hình thái giống hệt như trong video từng phát sóng công khai trên thời sự. Sau khi ánh sáng chói mắt dần tắt, một con thú thuộc động vật họ mèo to lớn xòe cánh kim loại xuất hiện trong tầm mắt Lục Thập Nhị—

Ngay sau đó là một tiếc “Choang” vang ầm lên!

Động vật họ mèo lớn thế mà phá vỡ cửa sổ xông vào, từ giữa không trung xâm nhập tận trong khu vực cửa hàng!

Nó thu đôi cánh lại, lắc lắc bộ lông trên người để loại bỏ hết mảnh vụn thủy tinh. Lúc nó hạ giọng gầm gừ, Lục Thập Nhị đã thu đầu về, thời khắc này, nấp sau gian hàng, cậu đang thăm hỏi tổ tông mười tám đời của thằng cha chuyên gia có ý kiến “người dân trong cao ốc tầm trung tránh đối đầu trực diện với người ngoài hành tinh”!

Nói chuyện có trách nhiệm tí cái coi!

Cái gì mà “chưa phát hiện người Watton có năng lực phi hành”, nói như thật thế hả!

Cái thứ hơn mấy mét trên đầu ông đây là cái quỷ gì!!!

Giờ phút này, thanh niên tóc đen tay chân cứng đờ giấu mình sau giá hàng. Cậu nhìn xung quanh, đáng châm chọc thay, bên tay cậu một cuốn sách rơi xuống, bìa sách: “Công thức phối hợp thức ăn lành mạnh – Để cư dân hành tinh meo meo nhà bạn thêm tao nhã”. Còn trên đầu cậu là đủ loại nhãn hàng nhập khẩu sữa dê bột, thứ mà “cư dân hành tinh meo meo” yêu thích nhất…

Vô cùng thích hợp với hoàn cảnh chính là ngay phía sau, một “cư dân hành tinh meo meo” size bự đang thả những bước tiến “tao nhã”, chậm rãi tiếp cận cậu.

Không biết trong sách có dạy cách phải làm thế nào để “cư dân hành tinh meo meo” dùng bữa cũng tao nhã không?

… Ít nhất cũng để ông đây toàn thây, đừng máu thịt be bét rating 18+ nha…

Lục Thập Nhị vẫn còn nín thở, đột nhiên cậu nghe thấy sau lưng vang lên tiếng sóng điện từ nhiễu vô cùng. Trong tiếng sóng, vang lên đứt quãng ngôn ngữ của người ngoài hành tinh, nói gì đó mà Lục Thập Nhị không hiểu. Cậu chỉ nghe thấy giọng nói cấp thiết mười mươi, như cảnh cáo ai đó—

Trong đoạn âm sóng âm nhiễu loạn kia, Lục Thập Nhị còn nghe rõ rành rành, tiếng động khi cái chân đệm thịt của dã thú giẫm lên sàn nhà càng lúc càng gần, trong đó còn thi thoảng vang lên tiếng “loảng xoảng” của đồ vật bị bước chân dã thú giẫm hỏng, âm thanh khiến người ta kinh hồn khiếp vía.

Lục Thập Nhị: “…………”

——Hành tinh mẹ đang gọi cưng kìa meo meo!!!

——Mày không để ý đến chúng nó sao meo!!!!!!

Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống trán cậu. Ngay lúc tay chân Lục Thập Nhị lạnh cóng, chỉ cảm thấy tiếng thở của con dã thú sắp phả vào gáy mình, trái tim đã chuẩn bị sẵn sàng nhảy khỏi lồng ngực—

Đúng lúc đó, cậu nghe thấy cửa sổ bị phá vỡ thành một cái lỗ to, tiếng máy bay trực thăng vang lên, ngay sau đấy, là ngôn ngữ mẹ đẻ cậu hoàn toàn, không thể quen thuộc hơn, không thể thân thiết hơn vang lên——

[Đã tìm thấy kẻ địch mục tiêu, đã tìm thấy kẻ địch mục tiêu, mục tiêu trong phạm vi được định nghĩa là phi nhân khẩu, công dân thuộc nội thành đã hoàn tất sơ tán từ ba tiếng trước— Tên lửa định vị số CT570 xin sẵn sàng, tên lửa định vị CT570 xin sẵn sàng, xin hãy dựa vào chỉ dẫn của tôi chuẩn bị sẵn sàng phóng đạn.]

Trong chuỗi tiếng Trung hỗn loạn, còn có cả thứ ngôn ngữ ngoài hành tinh càng lúc càng gần, càng lúc càng dồn dập.

Lúc này, Lục Thập Nhị đã quên làm thế nào để tiếp tục hít thở—— Cậu chỉ là một ông chủ nhỏ của một tiệm thú cưng mà thôi— Vì sao quay đầu một cái đã biến thành nhân vật chính trong phim hành động Mỹ rồi!!!

Thời khắc dầu sôi lửa bỏng, cậu thậm chí còn không kịp nghĩ mình phải làm gì, đã bò lên khỏi mặt đất, để lộ bản thân trước tầm mắt của con thú ngoài hành tinh và cả với anh linh trên trực thăng có nhiệm vụ định vị tên lửa. Cậu kêu gào khua khoắng tay chân, như một con khỉ mời người ta đến trêu chọc. Hai tay khua loạn, muốn lao qua lỗ thủng trên cửa sổ, ôm lấy anh lính đang ngồi xổm tại trực thăng, tay cầm bộ đàm mà ngây cả người kia—

Quả thực nhục mặt.

Lục Thập Nhị hy vọng không có đài truyền hình nào quay lại thời khắc lịch sự này!

[Đây là khu vực số hiệu CT570 chịu trách nhiệm, hiện trường còn một cư dân chưa kịp sơ tán, xin cấp trên ra chỉ thị—]

[Tên lửa định vị số CT570 đếm ngược thời gian bắn, 10—— 9——]

[Đây là khu vực CT570 chịu trách nhiệm, hiện tại còn một công dân chưa kịp sơ tán, thỉnh cầu lập tức ngừng bắn!]

[8—— 7—— 6——]

Trên quãng đường Lục Thập Nhị lướt qua mọi chướng ngại vật, chạy như điên về phía trước, cậu nhìn thấy anh lính trên trực thăng mắng một câu thô tục rồi quăng bộ đàm trong tay đi, vươn tay về phía cậu!

Cùng lúc đó, cậu cũng nghe thấy một tiếng “bang” vang lên rất to, nghe như tiếng đôi cánh kim loại kia mở ra!

Thế rồi, không đợi Lục Thập Nhị nghĩ cho rõ ràng, một cơn khí lạnh xa lạ khiến người ta khiếp đảm đánh úp từ sau lưng, cậu thậm chí còn không kịp né tránh, giây tiếp theo cả người đã bị cái chân khổng lồ của dã thú đánh úp xuống. Chẳng thèm nghĩ ngợi gì, vung một cái bạt tai thật lớn vào cái mặt lông lá kia. Dã thú cũng bị bạt tai này dọa ngây cả người, lực chân thả lỏng một chút. Thanh niên tóc đen lập tức như cá chạch lăn một vòng thoát ra—

Tiếng ngoài hành tinh ken két qua sóng điện từ sau lưngchợt im ắng lại, Lục Thập Nhị chợt ngừng cước bộ, không biết tại sao lại quay đầu nhìn một cái, chỉ thấy con dã thú họ mèo mở to cái miệng, lộ ra răng nanh rất dài, từ cổ họng nó, một chùm sáng năng lượng không thân thiện lắm đang tập hợp—

Mà lúc này, cách Lục Thập Nhị không xa, bộ đàm bị anh lính quăng cách đó không xa đã đếm tới “1”.

Cước bộ đang chạy thục mạng của Lục Thập Nhị đột nhiên ngừng lại.

Cậu chỉ thấy trong chớp mắt, cả thế giới như biến thành một bộ phim đen trắng không tiếng động. Trước mặt cậu, chỉ thấy dã thú họ mèo ngoài hành tinh lấy miệng làm họng pháo. Sau lưng cậu, tên lửa định vị công nghệ cao có thể san bằng tòa nhà này thành bình địa trong chớp mắt, đã tới.

Ánh sáng khổng lồ đột nhiên bao trùm lấy cậu, tất cả của tất cả dường như đều biến ảo thành động tác chậm, Lục Thập Nhị chỉ nhìn thấy ánh sáng chói lọi không biết là từ tên lửa hay từ năng lượng của dã thú. Sóng nhiệt cực đại hất cậu xuống mặt đất, giá hàng rơi đổ, hàng loạt lon sữa dê bột ập vào tới ——

Lục Thập Nhị ngã trên sàn nhà, một lon sữa dê bột đập mạnh một cái lên bụng cậu, kêu “bụp” một tiếng khiến cậu suýt phun ra ngụm máu chó trào họng. Trước mắt nhoáng lên, thứ cuối cùng Lục Thập Nhị nhìn thấy, lại là cuốn sách kim chỉ nam hướng dẫn nấu nướng cho thú cưng “Công thức phối hợp thức ăn lành mạnh – Để cư dân hành tinh meo meo nhà bạn thêm tao nhã”.

Sau đó, thế giới trước mặt chìm vào một mảng tối tăm.

Công nguyên ngày 24 tháng 12 năm 2015, 19 giờ 17 phút.

Thông qua sự phê chuẩn của Bộ Quốc phòng Thiên triều, bộ chỉ huy thứ ba sử dụng hệ thống tên lửa định vị tân tiến nhất, thành công hạ gục lãnh đạo tối cao Sharjah của Watton tại thành phố G.

Loài người giành được thắng lợi đầu tiên trong cuộc chiến chống lại sự xâm lược của người ngoài hành tinh sau hơn chín mươi ngày khai chiến.

Công nguyên ngày 30 tháng 12 năm 2015, người Watton sau nửa tháng dai dẳng chiến tranh xâm lấn, bắt đầu rút khỏi Địa cầu.

Công nguyên ngày 1 tháng 1 năm 2016, một năm mới đã đến. Ngày hôm nay, cũng những gì còn sót lại trong những mảng phế tích khô cằn từ chiến tranh, loài người cuối cùng cũng vội vã kéo lên tấm màn che, mở ra một kỷ nguyên mới.

 

 

4 thoughts on “Năm mới 2017 – Cung hỷ phát tài 6-7

  1. Năm mới vui vẻ nha, ta thích tr này quá trời, đợt trc đang đọc dở thì bạn kia xóa blog, làm ta buồn ơi là sầu. Nay thấy nàng làm, thích lắm cơ. Hôn hôn

    • Ta cũng giống nàng đó. Đợi mãi ko thấy bạn ấy tái xuất giang hồ nên đành tự thân vạn động (sau n phút bốc đồng =)) ).

      Năm mới vui vẻ nha 🎉

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s