[Quà Tết Đinh Dậu 2017] Ngồi yên, tôi tự – Chương 1, 2

Ha ha, bạn Lu lại đào hố =))

Có điều hố nông, từ giờ đến trước giao thừa năm mới sẽ xong, mùng 1 có link download làm lì xì năm mới cho mọi người 😀 Bời vì mình muốn hoàn thành một cái gì đó lấy hên cho nhà nên mới làm một bộ ngắn ngắn như vậy.

Truyện yêu lắm ^o^

Bộ này mình đào được trong list… H văn trên wattpad (bữa ôn thi stress nên iem đi mò “thịt” ăn) =))))

Nói thế là biết rating rồi nha. Pass cho các chương H là Đinh Dậu viết không hoa, không cách 😉 Sẽ ghi chú trong mục lục của truyện 😀

NGỒI YÊN, TÔI TỰ

(Tọa hảo, ngã tự kỷ động)

Tác giả: Trì Đại Tối Cường

Dịch: Blue9x

Thể loại: ABO, cường A công, xù lông (biệt nữu) O thụ, 1×1, HE

Độ dài: 25 chương – đã hoàn

MỤC LỤC

Chương 1:

“Má nó! Ông đây nghẹn sắp chết rồi!”

Yên Lộ ngồi xổm bên một bồn hoa hút thuốc, y tá trong bệnh viện quản lý đến là chặt chẽ.

Mặc dù bình thường tính khí cậu gắt gỏng, hai ba câu không hợp là động tay động chân với người khác ngay. Nhưng rốt cuộc lại không dám đắc tội nữ y tá tiêm thuốc cho mình.

Vết thương trên người vẫn ẩn ẩn đau, cậu không để ý lắm, nhưng không thể không hút thuốc, sẽ chết đó.

Cho dù bô già vừa gọi điện mắng vốn cũng không ảnh hưởng tới tâm tình của cậu, huống chi đám khốn kiếp đòi ăn cướp kia đã bị cậu đánh lăn tới sát viện, thật sảng khoái.

Đúng rồi, còn tên Chung Tông cao to ngu đần kia nữa.

Nếu không phải lúc chạy trối chết ấy, Chung Tông dắt một đám con gái chặn đường, cậu mới không luống cuống đến bị thương!

Sờ sờ băng gạc trên người, cậu quăng điếu thuốc từ miệng xuống đất, lấy chân di di rồi vươn vai định rời đi.

Y tá phụ trách phòng bệnh âm u xuất hiện sau lưng. Yên Lộ lặng lẽ lùi hai bước. Y tá hất hất hàm, ánh mắt liếc về phía tàn thuốc. Yên Lộ nhịn, lại nhịn, cuối cùng vẫn cúi xuống nhặt điếu thuốc lá lên, vứt vào sọt rác.

Má ôi, rõ ràng bản mặt hung ác của cậu đây đã dọa chết biết bao người ngoài kia, thế nào mà hiện tại lại bị một bà chị uy hiếp không thể không nghe lời chứ.

Cái bệnh viện này thật tà môn, cả đời cậu cũng không muốn quay lại đây. Về phòng bệnh, thu dọn đồ đạc rồi đi ngay thôi, hoàn toàn bỏ qua lời dặn phải ở viện theo dõi mấy hôm của bác sĩ.

*

Nhà cửa vắng vẻ, chẳng có một ai. Cậu cũng quen rồi, bô già vừa ra nước ngoài, mẹ kế của cậu lập tức mang theo đứa em trai quay về nhà ngoại.

Thực ra cậu cũng nào tỏ thái độ gì với mẹ con họ, chỉ là đứa em trai kia cứ thấy mặt cậu là khóc, lẽ nào lớn lên trông hung dữ là lỗi của cậu?

Bô già lại càng không phải bàn, luôn là người đầu tiên giáo huấn cậu. Bởi vì đứa em của cậu là omega, tương đối yếu ớt, cần phải bảo vệ.

Nhưng tính cách gắt gỏng của cậu không chịu được việc bị vu hãm lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy. Cậu cũng không thể hiểu được cái ham muốn bảo vệ omega của alpha.

Chỉ cần bô già không ở nhà, mẹ kế liền như ăn cướp mà kéo con trai bỏ chạy, coi như giúp cậu thoát được không ít ma âm lọt tai.

Mãi cho đến năm mười sáu tuổi, lần đầu tiên tình triều tới, cậu mới biết bô già nhà mình rốt cuộc không để tâm tới đứa con này bao nhiêu.

Cậu thế mà là một omega! Vậy mà không ai trong nhà nói với cậu, bình thường Yên Lộ lại chẳng mấy lưu ý đến triệu chứng của cơ thể, cho đến khi tình triều giết tới, không kịp trở tay, cậu mới biết thể chất của mình đáng sợ thế nào.

Yên Lộ từ nhỏ tới lớn luôn là một tiểu bá vương, tôn thờ chân lý nắm tay chí thượng.

Thoáng cái bắt cậu chấp nhận mình là một omega, quả thật làm khó cậu.

Nói cho cùng cũng là vì mẹ Yên Lộ khi sinh cậu xong thì sức khỏe quá yếu, qua đời. Bô già không thích cậu, sau này mẹ kế đương nhiên cũng sẽ không để tâm tới đứa con chồng tính cách tệ hại này.

Người nhà luôn không màng tới, chẳng có ai giảng dạy cho Yên Lộ nghe những kiến thức cơ bản nhất về triệu chứng ấy.

Cậu cảm thấy mình hẳn phải là một alpha, không thì sao cơ bắp cuồn cuộn, tính tình mạnh mẽ vậy.

Cũng may mẹ kế đối xử với con trai của bà rất tốt, để phòng đứa em trai mới học tiểu học kia tới tuổi dậy thì cần dùng tới, đã mua sẵn dịch ức chế rồi.

Bà ta dám mua sớm như vậy, chắc cũng không sợ thuốc hết đát.

Yên Lộ núp một góc trong phòng, cầm một cái ống tiêm màu xanh nhạt, tiêm thứ thuốc lạnh như băng ấy vào huyết quản. Tốt xấu cũng áp chế được cơn tình triều mãnh liệt. Cậu cắn răng, cuộn tròn bản thân, nín nhịn cảm giác xói mòn từng chút từng chút kia.

Cho đến tận lúc vã hết mồ hôi, Yên Lộ mặt mũi trắng bệch tự tắm rửa, sau đó gọi điện cho trúc mã của mình, dưới mấy lời hô to gọi nhỏ của đối phương, cậu chỉ có thể lêm mạng mua thuốc ức chế.

Dù sao ngoài mặt bô già cũng chưa từng bạc đãi cậu.

Thực ra là omega hay alpha đối với Yên Lộ cũng không có gì quan trọng, mặc dù là omega, cậu cũng vẫn có thể đánh cho đám alpha tè ra quần.

Nhưng trúc mã của cậu không nghĩ vậy. Nó là một beta, hai người từ hồi hai tuổi đã chơi với nhau. Có thể nói nếu một ngày Yên Lộ chém người, nó khẳng định sẽ là đứa đưa đao cho cậu.

Đơn giản mà nói là cẩu bằng cẩu hữu.

Trúc mã tên là Thạch Anh. Thạch Anh cho rằng nếu Yên Lộ tiết lộ thân phận omega, vậy thì uy danh của cậu hơn chục năm nay trên mấy con phố xung quanh sẽ tan thành mây khói.

Yên Lộ lại không cho là vậy.

Thạch Anh nắm lấy vai cậu, dựa vào mấy cuốn tiểu thuyết vỉa hè mà càm ràm rằng: “Nếu người khác biết mày là omega, chúng nó sẽ không đánh mày đâu mà sẽ đè mày ra rape.”

“Mịe mày nghĩ ông đây là xuân dược hình người hả? Đứa nào cũng muốn rape? Đã bảo mày đừng có xem mấy thứ tiểu thuyết não tàn ấy, não máy hỏng rồi thấy chưa! Biến biến biến!”

“Mày còn không tin, giờ tin tức thời sự đầy ra đấy thôi. Tao nói cho mày, kết cục của động vật quý hiếm có mấy khi tốt đẹp, vẫn phải tìm nơi nương tựa trong đại quân beta chúng tao thôi.”

Yên Lộ nghĩ nghĩ, nếu đối thủ một mất một còn bình thường, vừa thấy mặt đã lao ngay tới cúc hoa của mình…

Cậu lắc đầu nguây nguậy, da gà da vịt nổi đầy.

“Đệt! Ông đây cắt hết JB[1] chúng nó! Dám động vào ông xem! Phắc phắc phắc, buồn nôn, xin mày đừng nói nữa.”

[1] JB = jība: phiên âm của từ chỉ dương vật trong tiếng Trung.

Lúc đó Thạch Anh vẫn là một thiếu niên trung nhị[2] chưa hiểu sự đời, run chân còn học đầu trộm đuôi cướp hút thuốc, thấy Yên Lộ cứng miệng bèn cướp lấy điện thoại của cậu mua ít thứ để giả trang thành beta. Yên Lộ trợn mắt vài lần rồi cũng mặc kệ nó.

[2] trung nhị: xuất phát từ cách gọi tắt của cụm “sơ trung năm hai” (tương đương học sinh lớp 8 của VN), chỉ tâm lý lứa tuổi dậy thì.

Chuyện cũ nghĩ lại mà hãi. Có điều cũng may Yên Lộ giả làm beta. Hôm qua con mẹ nó, đám nhãi ranh ỷ vào mấy alpha trong nhóm muốn vây cậu, muốn đánh gục đại ca là cậu để chiếm đoạt địa vị trong khu vực. Đám ngu đần đó thấy cậu là beta đã không để cậu vào mắt, nếu biết cậu là omega thì không biết sẽ có những lời khó nghe thế nào.

Trong khu vực sẽ không có ai phục tùng một omega, cậu cũng đừng mong lăn lộn.

*

Yên Lộ trong nhà chùm chăn ngủ, bị cơn nóng phừng phừng đánh thức.

Cậu cởi sạch quần áo cũng không thấy đỡ nóng, phiền não đá văng cả chăn đi. Cầm bao thuốc rút một điếu ra, cậu khỏa thân vào phòng tắm tìm thuốc ức chế dạng phun.

Năm nay cậu đã mười tám, qua cơn tình triều đầu tiên được hai năm rồi.

Hồi đầu thì cách vài tháng mới bị lên cơn một lần, gần đây tần suất càng lúc càng cao.

Viện nghiên cứu sớm đã đưa ra phương pháp trị liệu riêng cho omega. Nếu không muốn bị đánh dấu thì omega có thể đến bệnh viện đặt cơ quan ức chế vào cơ thể.

Cơ quan ức chế có thể làm nhiễu loạn tin tức tố của omega, phối hợp với việc sử dụng dịch ức chế, có thể hoàn toàn làm dịu đi cơn sốt tình tuổi dậy thì của omega.

Không phải Yên Lộ chưa nghĩ tới chuyện đi làm phẫu thuật, nhưng làm phẫu thuật lại không thể đảm bảo không có người phát hiện. Cậu chỉ có thể cầu xin Thạch Anh liên hệ với bệnh viện gần nhất giúp mình, nhưng đang tiếc vẫn chưa có thời gian rảnh.

Tìm cả buổi trong phòng tắm vẫn chưa thấy chai thuốc nào, thuốc lá thì sắp hút xong rồi. Không dễ dàng gì mò được một chai, nhưng nó lại hết. Yên Lộ phiền não quăng cái chai trong tay đi, chai nhựa nổ bụp một tiếng thật to trong phòng tắm.

Tâm tình phập phồng, tin tức tố trong cơ thể cũng hơi mất khống chế.

Cáu kỉnh lau khô người, Yên Lộ nhìn bản thân trong gương. Một thanh niên cơ bắp rắn rỏi, ngũ quan sắc sảo thâm trầm, ánh mắt hung hãn vô cùng.

Cậu không hiểu, rõ rành rành nên là một alpha, vì sao lại xui xẻo bị sinh thành một omega?

Đột nhiên chuông cửa vang lên, Yên Lộ mắng “đệt” một tiếng, mặc vội cái quần rồi vội vàng xuống lầu. Cậu mở màn hình theo dõi, trên màn hình xanh trắng xuất hiện gương mặt của Chung Tông.

Thằng cha này đến đây làm gì?!

Chương 2

Khi một omega sắp phát tình, liều mạng kiềm nén tin tức tố, có một alpha đang đứng ngoài cửa chờ bước vào, có hai lựa chọn. Một, vừa hay là người yêu, lôi ảnh vào rồi ấy ấy ấy một trận long trời lở đất. Hai, chết cũng phải khóa chặt cửa, đề phòng sói xám, không được để ai vào nhà.

Với Yên Lộ mà nói, lựa chọn nào cũng ngu.

Cậu không kiềm được mở loa ngoài, thanh thanh giọng nói có chút khàn đi, hỏi: “Cậu tới làm gì?”

“Chú Yên bảo tôi tới.”

“OK, cậu đã tới, giờ có thể phắn.”

“Chú Yên nói nếu cậu không để tôi vào sẽ cắt sinh hoạt phí.”

“Má nó!” Bô già dùng chiêu này không chán hả?

Yên Lộ tức giận đập một cái tắt loa, quơ lọ nước hoa beta tìm thấy trong tủ giày xịt lên khắp người.

Chung Tông vừa bước vào, lập tức bị cái mùi này xông cho hắt hơi một cái. Trong tay hắn là một túi đồ, tiện tay dúi vào ngực Yên Lộ, còn tiện thể xoa đầu cậu nữa.

Yên Lộ thật sự rất ghét Chung Tông, nguyên nhân một phần cũng là vì cha cậu đặc biệt yêu quý hắn.

Gương mặt Chung Tông rất thích hợp để ăn bám phụ nữ, đẹp đến độ Yên Lộ thường âm thầm chế nhạo hắn. Nhưng hắn cao hơn mét chín lận, Yên Lộ tuy rằng không kém mấy nhưng sự thật vẫn là thấp hơn một đoạn.

Cậu quăng túi đồ sang một bên, chắn trước mặt cái tên không mời mà tới này, khoanh tay trước ngực, “Đồ tôi đã nhận rồi, cậu có thể đi đi.”

Chung Tông vừa cởi giày vừa ngẩng lên, sắc mặt tỏ vẻ không nhanh không chậm, thậm chí còn có chút lạnh lùng: “Tránh ra.”

Yên Lộ cứng cả lưng, từ trước tới nay luôn bị hắn giáo huấn thê thảm, khiến cậu vô thức phục tùng mệnh lệnh của Chung Tông. Cậu tâm không cam tình không nguyện mà tránh sang hai bước. Chung Tông cười cười, đôi con ngươi đạm sắc như nước sâu, long lanh quyến rũ.

Chung Tông thế mà lại giơ tay ra sờ sờ cái bụng đang để trần của cậu, “Nóng thế hả? Không thèm mặc cả áo.”

Yên Lộ lập tức gạt tay hắn ra, đã quá quen với cái động tay động chân của hắn rồi.

Chung Tông và Thạch Anh không giống nhau. Thạnh Anh là bạn của cậu, còn Chung Tông là kẻ địch, ba người đều lớn lên từ bé với nhau.

Nhưng chuyện cậu là omega, Chung Tông không biết. Nếu hắn biết, Yên Lộ có thể tưởng tượng được sự kinh ngạc sẽ xuất hiện trên mặt đối phương thế nào, sau đó, khẳng định hắn sẽ trêu ác cậu ra sao.

Tim tên này màu đen mà!

Yên Lộ ôm lấy cái túi, bên trong là ít thuốc bổ. Chung Tông tùy tiện nằm lên sofa phòng khách nhà cậu, hai chân gác lên bàn trà, cầm mấy cuốn tạp chí phe phẩy trước mặt.

“Phòng cậu làm sao thế, vừa nóng vừa oi, mùi beta quá nồng rồi.”

“Cho nên không ai khiến cậu tới.”

Yên Lộ lấy từng món trong túi nilon nhét vào tủ lạnh. Vừa đóng cửa tủ xong, một cánh tay từ sau lưng đè lên cửa tủ, ỷ người cao chân dài vây lấy cậu.

Tin tức tố alpha nhàn nhạt lảng vảng quyến rũ trước chóp mũi Yên Lộ, gân xanh trên trán cậu giần giật, “Lượn ngay cho ông.”

Mắt hơi cụp xuống, Chung Tông nhìn hình xăm trên cổ gáy Yên Lộ, hơi thở phập phồng theo tiếng nói của cậu khẽ phả vào mặt hắn. Như bị mê hoặc, Chung Tông duỗi ngón tay dài chạm vào nơi nó.

Nếu đây là một omega, hắn nên đánh dấu cậu ở chỗ này. Nhưng nơi ấy lại là một đồ án bụi gai và lợi kiếm. Với omega mà nói, thật quá gai góc, huống chi bạn nhỏ này cũng không phải omega.

Bỗng Chung Tông chợt thấy nghi hoặc, hắn tiến sát lại gần vùng cổ trần trụi của Yên Lộ, sống mũi thẳng nhẹ nhàng cọ lên vùng da được xăm hoa văn trên gáy cậu.

Yên Lộ siết nắm tay căng thẳng.

“Sao tôi lại thấy… trong phòng có mùi omega phát tình?”

“Cậu lại vừa xuống khỏi giường cô nào hả, não đã quên ngay? Mũi chó tránh ra!” Yên Lộ châm chọc, quay người lại, nắm đấm vung lên. Chung Tông lùi lại một bước, nhanh chóng tóm chặt lấy nắm tay cậu. Dựa vào quái lực mà đè lại Yên Lộ lưng áp tủ lạnh.

Cậu rất không thoải mái, nhưng từ bé tới lớn chưa bao giờ đánh thắng cái tên mặt gái này, hiện tại lại càng không thể. Nếu không phải tên này có trị số vũ lực thực đáng sợ, với cái tính nóng nảy của Yên Lộ, người cậu không thích sao có thể đứng cách cậu 10km.

Quả nhiên chọc người ta ghét, Yên Lộ trợn trừng mắt, cắn răng né tránh cái đầu đang hít ngửi loạn xạ trên cổ cậu. Thậm chí cậu còn bất lực mà nghĩ, ngửi đi ngửi đi, alpha có ngũ giác phát triển, trên người cậu toàn mùi nước hoa beta, tiếp tục ngửi thì người chịu tội cũng chẳng phải mình cậu.

Đúng như Yên Lộ nghĩ, Chung Tông sắc mặt không tốt lắm rời khỏi vùng cổ của cậu, thả cậu ra rồi quay người bước lên lầu.

Tâm tình Yên Lộ lại căng thẳng, cậu la hét ầm ĩ, muốn chọc giận Chung Tông, dù cho có phải đánh nhau cũng không muốn để hắn nhìn thấy cái chai rỗng trong phòng tắm. Đó là thuốc ức chế, Chung Tông vừa nhìn thấy sẽ hiểu ra mọi chuyện.

Coi như cậu còn hiểu Chung Tông lắm, rất nhanh mấy lời thô bỉ đạp đến giới hạn đã chọc Chung Tống tức giận. Hắn quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo. Tay phải bóp lấy cằm Yên Lộ, mạnh bạo ấn người lên tường.

Gáy Yên Lộ đập một cái đau điếng, choáng váng cả người. Cậu cố mở mắt, nhìn cơn giận trong đáy mắt người nọ đến hụt cả nhịp tim. Không khí căng thẳng giữa hai người gần như chạm vào là nổ, nhưng ánh mắt Chung Tông không biết lướt tới chỗ nào, từ từ dịu xuống.

Hắn thả lỏng sức ép, gương mặt cách Yên Lộ rất gần, “Ngoan, đừng giận tôi, tôi có cách giáo huấn cậu, còn nhớ mùi vị hai ngày trước không?”

Rất nhanh Yên Lộ đã nghĩ ra, cậu biết Chung Tông cố ý chỉnh mình!

Yên Lộ nghiến răng nghiến lợi, “Cậu cố ý, mang theo một đám con gái chặn đường tôi.”

Chung Tông cười, ngón cái miết miết môi dưới của Yên Lộ, giọng nói không che giấu vui vẻ: “Sao lại nói là tôi chặn đường cậu, tôi chẳng qua là không ra tay giúp cậu thôi, Yên Yên, lúc cậu bị đánh tôi cũng thấy thương lắm.”

“Ha, thương? Mẹ kiếp, tôi đây vinh hạnh gớm, cậu vẫn còn trái tim cơ à? Nó sớm thối đen rồi ấy!”

“Ừ, hút loại thuốc lá[1] second-hand tôi đây cam tâm tình nguyện, có điều Yên Yên…”

[1] Họ “Yên” cùng phát âm với từ “thuốc lá”, đều là “yān”.

Chưa dứt lời, Chung Tông lùi ra sau vài bước, nhanh chóng vọt lên lầu.

Yên Lộ trợn mắt há mỏ nhìn hắn trong chớp mắt biến mất trước mặt mình, chạy thẳng lên lầu. Lúc này, giọng Chung Tông đã vang từ trên xuống: “Hút nhiều sẽ liệt dương đó nha!”

Yên Lộ đơ ra một lúc mới điên tiết đáp: “Con mẹ nó!”

Sao cậu lại ngu thế cớ chứ, đã biết cái đức hạnh của Chung Tông rồi còn cố, càng ngăn hắn càng muốn làm. Nhưng hết cách rồi, Yên Lộ đành chạy theo lên lầu đã thấy cửa phòng ngủ của mình mở toang, Chung Tông ngồi trên giường cầm áo cậu. Nháy mắt, Yên Lộ dừng bước, cứng đờ người, chợt muốn lủi đi.

Nhưng Chung Tông cười như không cười cầm cái áo của cậu, bước tới, “Quả nhiên là vậy, Yên Yên, cậu làm tình với omega? Còn để người ta mặc áo mình?”

Lúc nói những lời này, âm điệu của hắn có chút lạnh lẽo.

Yên Lộ miễn cưỡng giật giật khóe miệng, ưm… Nói thế nào nhỉ, hiểu lầm này, so với chuyện hắn cho rằng cậu là omega thì tốt hơn đi…

Nhưng nhìn sắc mặt u ám của Chung Tông, cậu không khỏi chảy mồ hôi lạnh ướt lưng. Vẫn cảm thấy… chuyện gì đó không thích hợp.

10 thoughts on “[Quà Tết Đinh Dậu 2017] Ngồi yên, tôi tự – Chương 1, 2

    • Khéo từ bé đã thích rồi ấy chứ, chẳng qua ngày bé tưởng là A hoặc B nên nghĩ là bạn đặc biệt thôi 😂 Yên Yên lộ ra là O Tông Tông cũng chỉ kiểu ồ thế à rồi nhào lên luôn còn gì 😆

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s