Ngồi yên, tôi tự – Chương 11, 12

OK, mọi người có thể gọi tớ là Lu hứa lèo… TvT 

Gần đây tớ nhảy hố bộ tu tiên 250 chương vừa dịch hoàn ở nhà Huyết Phong, ha ha… Khâm phục Huyết Phong thật đấy, làm vừa nhanh vừa hay, chọn truyện cũng hợp gu mình nữa, đâm là không dứt ra được =))

Chương 11:

Ngủ một cái thẳng đến tận hôm sau, Chung Tông gọi cậu dậy.

Yên Lộ cứ giùng giằng trên giường mãi, chăn tuột xuống khỏi mông. Mới sáng sớm đã lộ chim cũng không thấy lạnh. Gọi thế nào cũng không tỉnh. Chung Tông không gọi nữa, đi rửa tay. Bàn tay nhúng nước lạnh sờ thẳng vào con chim nhỏ.

Yên Lộ giật bắn cả người, chim nhỏ bị đông cứng rồi…

Sau đó, lửa giận bốc ngút trời, cậu định nhảy dựng lên đánh người thì kết quả lại bị hôn một cái. Yên Lộ bị đè xuống giường, mắt cũng không dám nhắm lại.

Chung Tông hôn đủ rồi mới cắn cắn môi dưới của cậu, ánh mắt ái muội, nói: “Nụ hôn chào buổi sáng.”

Yên Lộ đờ ra, quên luôn lửa giận. Thủ đoạn này, cao quá má ôi!

Cậu nhếch nhếch khóe môi, “Miệ, tôi còn chưa đánh răng.”

Chung Tông thả cậu ra, “Không sao, Yên Yên mau chuẩn bị đi, tôi đưa cậu đi phỏng vấn.”

Yên Lộ muốn tìm việc, chung quy trông cũng phải tử tế một chút. Sau khi đánh răng rửa mặt, cậu thay một chiếc quần đen, thân trên vẫn để trần, đứng trước ba lô mà thấy khó khăn.

Chung Tông đổ cốc cháo mua ngoài vào bát xong, lấy trong tủ quần áo một cái sơ mi trắng của mình, mặc luôn cho cậu.

Yên Lộ nhướng mày nhìn nhìn chiếc áo, mặc dù hơi to nhưng sơ vin vào thì cũng được. Sơ vin xong, thêm chiếc quần càng tôn lên đường cong mông eo của cậu.

Eo nhỏ, mông cong, đập ngay vào mắt.

Chung Tông im lặng, mặc kệ Yên Lộ kêu ca, lột luôn áo sơ mi ra.

Yên Lộ tưởng rằng hắn lại phát tình, nhảy dựng lên. Không ngờ Chung Tông lại thô bạo nhét chiếc sơ mi trắng về tủ, lấy ra một bộ đồ nỉ thể thao cho cậu, còn dặn dò: “Đừng tự tiện sơ vin.”

Yên Lộ bất đắc dĩ, “Quá xuề xòa đi.”

“Cũng có phải công ty gì đâu, cậu ở đó làm việc vặt mà thôi.”

Yên Lộ chỉ biết trợn mắt mặc bộ đồ nỉ vào.

Chung Tông nhìn bộ quần áo thùng thình đã bao kín Yên Lộ, thỏa mãn gật đầu.

Hắn đạp xe đưa cậu tới chỗ làm.

Đến nơi, Yên Lộ mới phát hiện không đúng. Trước mặt là một tiệm bánh mì phối màu ấm áp… Là thật đó, không nói đùa đâu! Bên trong bày toàn bánh mì nè!

Cậu theo Chung Tông đi vào, một mỹ nhân thanh tú trông có vẻ mềm yếu đứng trước tủ quay lại. Chuông cảnh báo của Yên Lộ lập tức vang lên.

Mặt mũi, khí chất, dáng người, toàn bộ đều là gu trước kia của Chung Tông. Còn là một omega! Chưa bị đánh dấu!

Yên Lộ theo bản năng siết chặt lòng bàn tay, đôi mắt cụp xuống, rất sợ vẻ mặt của mình có chỗ nào đấy bất thường.

Mùi hương ngọt ngào của bơ và sữa lan tỏa trong không khí, trong đó còn thoang thoáng mùi hương của omega.

Chung Tông quay lại kéo Yên Lộ tới bên cạnh, nói với omega kia: “Là người này.”

Mỹ nhân hơi kinh ngạc nhìn Yên Lộ, lại chuyển mắt nhìn Chung Tông: “Cậu chắc chứ? Nếu tôi không nhầm thì… cậu ấy là omega.”

“Bình thường cậu ấy xịt nước hoa, với lại rất biết đánh nhau, anh yên tâm.”

Yên Lộ nghe vậy thấy hơi lạ, cậu nhìn omega mỹ nhân, lại nhìn Chung Tông, hơi mù mờ hỏi: “Không phải làm phụ bếp sao?”

Omega có phần không tán thành, nhìn Chung Tông một cách trách cứ, “Tôi muốn là cậu, phải đánh hắn! Sao có thể quá đáng vậy được!”

Chung Tông vuốt vuốt mũi.

Yên Lộ càng không hiểu gì cả, nhìn omega, “Rốt cuộc là thuê tôi làm gì?”

Mỹ nhân lúng túng đáp: “Làm bảo kê, tôi cần một bảo kê biết đánh nhau.”

Yên Lộ nghe vậy lập tức thở phào, “Dọa chết người không cơ chứ, tôi còn tưởng phải làm bánh, tha cho tôi đi! Nếu đánh nhau thì tốt.”

Dứt lời, cậu xoa xoa nắm tay, bộ dạng như thể nóng lòng muốn đọ sức một phen.

Mỹ nhân: “…”

Chung Tông: “Xem xem, tôi đã bảo cậu ấy rất vui lòng mà.”

Hắn đẩy cậu một cái, để cậu tới nói vài câu với ông chủ.

Từ bé đến lớn Yên Lộ chưa từng tiếp xúc trực diện với một omega xinh đẹp yêu kiều mềm mại như vậy, bên cạnh cậu ngũ đại tam thô đều là beta hoặc alpha. Omega này thật thơm, đôi mắt lại rất đẹp. Không hiểu vì sao gương mặt Yên Lộ đỏ ửng lên, ngại ngùng gãi gãi đầu, hạ giọng nói: “Chào anh, em là Yên Lộ… Em, em biết đánh lộn, sẽ bảo vệ anh thật tốt.”

Mỹ nhân nghe cậu nói vậy lại nhìn bộ dạng của cậu, thế rồi bật cười.

Chung Tông nhìn ông chủ vui như được mùa, lại nhìn Yên Lộ mặt mũi ửng hồng, lập tức nheo mắt lại. Hắn vòng tay qua eo cậu, híp mắt cười với ông chủ, “Đợi chút, tôi ra ngoài nói vài chuyện cần chú ý với cậu ấy.”

Thế rồi hắn kéo cậu ra ngoài.

Yên Lộ bị sự thô bạo của Chung Tông gây đau, rời khỏi gian phòng liền nhe răng trợn mắt mắng: “Buông ông ra, mi muốn đánh nhau phỏng?!”

“Ha, còn để cậu đứng đấy chắc cậu định bổ nhào lên người Trần Khanh luôn.”

“Cái rắm! Ông đây nào đói khát như vậy?!”

“Vậy tức là cũng có ý định ấy?!”

“…”

Chung Tông cười lạnh, “Hiểu rồi, không làm nữa, tôi tìm việc khác cho cậu.”

“Tại sao không làm? Công việc tốt mà.”

“Không tốt!”

“Chung Tông! Tôi nói cho cậu biết, tôi cứ muốn làm đấy!”

“…” Hắn im lặng, sắc mặt trầm xuống. Đôi mắt Yên Lộ mở to nhìn hắn, lòng cũng không yên. Đọ mắt với Chung Tông, rất nhanh cậu sẽ chịu thua. Nhưng cơn bực bội buộc cậu không được yếu thế.

Đột nhiên Chung Tông vươn tay ra, Yên Lộ theo bản năng kéo giãn khoảng cách. Cậu nghĩ Chung Tông sẽ đánh mình.

Kết quả Chung Tông nhìn bộ dạng của cậu chẳng những không tức giận, còn dở khóc dở cười kéo cậu vào lòng, thơm thơm lên vành tai cậu, thở dài nói: “Được rồi, nếu cậu đã thích thì cứ làm đi. Trần Khanh rất tốt, cậu có thể học anh ta vài thứ.”

Yên Lộ căng cứng cơ thể, mím chặt môi. Đôi mi cụp xuống run run, cũng không biết tâm tình lúc này là như thế nào.

Chung Tông dặn dò thêm vài câu rồi cưỡi ngựa sắt rời đi.

Trần Khanh bước ra, gọi Yên Lộ hoàn hồn. Sau đó anh mang cậu vào tiệm bánh, đưa cho Yên Lộ một chiếc cupcake, “Nếm thử xem, loại mới tôi vừa làm ra đấy.”

Yên Lộ miễn cưỡng cười cười, không tập trung cắn từng miếng nhỏ chiếc bánh, cũng không biết hương vị trong miệng ra sao.

Trần Khanh bò trên quầy, tay chống cằm nhìn Yên Lộ, quan sát cậu, “Xem ra Chung Tông rất thích cậu.”

“Hả?” Yên Lộ hoang mang đưa mắt nhìn anh, không hiểu lắm.

Trần Khanh đột nhiên bật cười, “Cậu không biết đúng không, tôi thế mà lại là học trưởng của Chung Tông đấy.”

“Em biết…”

“Ồ, chúng tôi cũng từng cặp với nhau, cậu biết không?”

“…” Yên Lộ không lên tiếng, điều này cậu sớm đoán ra được rồi.

Dù là khí chất hay ngoại hình của Trần Khanh, đều thuộc gu của Chung Tông.

Trần Khanh nhìn bộ dạng cậu, lại cười, “Đừng quá để ý thế, tôi với Chung Tông không như cậu nghĩ đâu. Lúc ấy tôi học đại học, gặp Chung Tông ở quán bar. Cậu ta tuổi nhỏ nhưng sức hấp dẫn thì không nhỏ chút nào. Tôi được người nhờ vả mới cặp với nó.”

“A?”

Thấy vẻ mặt mờ mịt của Yên Lộ, Trần Khanh không nhịn được thở dài, “Xem ra cậu còn chưa biết mình đến đây làm gì. Chung Tông gọi cậu tới để cậu giúp tôi đề phòng anh trai nó.”

“Hả?” Yên Lộ càng mờ mịt.

Trần Khanh dựa vào tủ, ngón tay mân môi dưới, cười giảo hoạt, “Anh họ nó ấy, Chung Viễn, cái củ cải hoa tâm ấy.”

Tin tức quá lớn rồi, Yên Lộ nhất thời không kịp phản ứng. Người này là ex- của Chung Tông? Cũng là đối tượng mà Chung Viễn lẵng nhẵng theo đuổi? Lại còn là một omega chưa bị đánh dấu?

Cả người nhờ vả nữa? Ai nhờ?

Chương 12

Trần Khanh không nói tiếp, Yên Lộ cũng không tiện hỏi. Cậu chỉ đáp một câu: “Cậu ta với anh giả thì thế nào mà thật thì thế nào, có liên quan gì tới em?”

Trần Khanh bật cười khanh khách: “Cả người cậu từ trong ra ngoài từ trên xuống dưới toàn múi của nó, sao lại không liên quan?”

Yên Lộ kinh hãi, mới nhớ ra mình không xịt nước hoa. Ra khỏi nhà họ Yên, cậu cũng không mang theo dược phẩm. Mặc dù Chung Tông đã cho cậu uống thuốc, nhưng trong thời gian ngắn, tin tức tố đánh dấu lên người cậu cũng không dễ mà tản đi. Nháy mắt, gương mặt Yên Lộ đỏ hồng, cái này có khác gì ra đường khoe dấu hôn đâu.

Bất kỳ ai tiếp xúc cũng biết cậu cặp với Chung Tông, chẳng trách Trần Khanh mới tỏ ra như vậy.

Yên Lộ mím môi không nói, Trần Khanh đại khái cũng hiểu cái đức hạnh trước kia của Chung Tông, không nhắc thêm nữa.

Mặc dù thuê Yên Lộ làm bảo kê, nhưng Trần Khanh vẫn dạy cậu ít việc phụ bếp.

Ngoài mặt Yên Lộ tỏ ra kháng cự phải làm mấy trò vặt vãnh như làm bánh này, nhưng thật sự bước vào bếp rồi, đôi mắt cậu lại sáng long lanh, tất cả đều rất hiếu kỳ.

Cậu chăm chú nhìn động tác thành thạo của Trần Khanh, còn cả những dụng cụ làm bánh nữa. Mùi hương cupcake thơm ngát vừa ra lò thế mà khiến Yên Lộ cảm thấy có chút ấm áp trong lòng.

Cảm giác này thật kì diệu, từ trước tới giờ cậu không biết cái trò chỉ dành cho con gái này lại hấp dẫn mình đến thế.

Trần Khanh cũng là kiểu người cậu chưa từng tiếp xúc bao giờ, ở bên cạnh khiến người ta cảm thấy an tâm.

Cậu rất thích.

Trần Khanh quay đầu lại, thấy đôi mắt phát sáng của Yên Lộ đang chăm chăm nhìn mình thì dở khóc dở cười: “Cậu thế này Chung Tông sẽ bực lắm đây.”

Yên Lộ nhướng mày, “Liên quan gì đến cậu ta, bọn em chỉ là pháo hữu thôi.”

“Khẩu thị tâm phi, cậu thích nó.”

“Ai nói!”

“Anh nhìn ra.”

“…”

Trần Khanh đưa một chiếc bánh cho cậu, đôi mắt cong lên cười, “Nếm xem.”

Yên Lộ ăn thử một chút, đầu tiên thấy thật đắng, nhưng dần dần vị ngọt lại lan tỏa. Cậu nghi hoặc nhìn Trần Khanh, cắn thêm hai miếng, lùng bùng hỏi: “Đây là cái gì?”

“Tên bánh là ‘Mối tình đầu’.”

Yên Lộ có hơi mù mờ, Trần Khánh tiếp lời: “Tình đầu ấy, mới bắt đầu không mấy ngọt ngào, nhất lại là đơn phương. Nhưng nếu cậu không tiếp tục ăn thì làm sao biết sau đó nó ngọt ngào thế nào. Với Chung Tông cũng vậy. Nếu cậu sợ, chi bằng lúc đầu đừng ăn. Nếu đã ăn rồi nên nếm đến vị ngọt của nó. Dở dang sẽ chỉ ăn đắng mà thôi, còn khiến cái bánh mất đi một miếng.”

Yên Lộ im lặng, có chút khó khăn để tiêu hóa lời này.

Trần Khanh phủi phủi bột bánh trên tay, đi vào một gian nhỏ, lấy một chai thuốc ra đưa cho cậu, “Uống hai viên, lát còn đánh nhau.”

Yên Lộ không hỏi nhiều, nuốt viên thuốc có mùi tin tức tố vào bụng.

Sau đó, Trần Khanh xịt không ít nước thuốc alpha lên người cậu, còn ôm lấy eo cậu, cọ cọ lên cổ cậu mấy cái.

Yên Lộ căng thẳng giang rộng hai tay, không dám chạm lên người omega này.

Thiệt là làm người ta ngượng ngùng, cái chuyện này ấy. Mặc dù cùng giới nhưng với Yên Lộ mà nói là quá thân mật rồi, làm cậu mất tự nhiên ghê.

Trần Khanh ghẹo Yên Lộ đến không chịu nổi nữa mới thả cậu ra. Anh ngửi ngửi cổ tay mình, cười với cậu: “Được rồi, bây giờ trên người anh đều là mùi của cậu á.”

Yên Lộ mặt đỏ như đít khỉ không nói gì, nhưng cho dù như vậy, trong lòng vẫn không có cảm giác gì quá giới hạn. Chỉ căng thẳng và ngượng ngùng. Không giống cảm giác như đối với Chung Tông, vừa buồn vừa giận. Vừa rung động vừa yêu thích. Mà thích rồi, tim lại đau.

Trần Khanh ở trong tiệm trêu Yên Lộ, nhưng thần kinh thô như Yên Lộ cũng nhìn ra anh đang căng thẳng. Cứ lúc lúc, ánh mắt Trần Khanh lại nhìn về phía cửa, tựa như đang mong đợi gì đó.

Yên Lộ không hiểu, đã mong vậy sao còn muốn thuê cậu tới làm bảo kê.

Bình thường omega mời bảo kê tới là để ngăn cản người theo đuổi mà họ không thích, hơn thế nữa là đề phòng kẻ theo đuổi sẽ làm ra chuyện đánh dấu cực đoan.

Thế nhưng nhìn thái độ của Trần Khanh, nào giống như bị quấy rối.

Yên Lộ có chút chần chừ khi biết đối tượng phải đánh là Chung Viễn, cậu do dự, không biết có nên nói ra hay không. Nhưng Trần Khanh liếc mắt một cái đã biết cậu thích Chung Tông, nói hay không nói cũng chẳng sao nữa rồi.

Nhìn Trần Khanh đang hưng phấn bừng bừng thảo luận lát nữa phải đá bay Chung Viễn trong tư thế nào, Yên Lộ khó khăn trình bày: “Trần ca, em biết Chung Viễn, anh ta cũng biết em, hơn nữa anh ta còn biết người em thích là ai.”

Trần Khanh “á” kêu lên, đôi mắt xinh đẹp hoang mang lúng túng nhìn Yên Lộ. Biểu cảm rất đáng thương, vô cùng thất vọng.

Nhìn Trần Khanh trong nháy mắt lụi như tro tàn, Yên Lộ cẩn trọng bổ sung: “Nhưng anh ta lại không biết em là omega.”

Trần Khanh bĩu môi nằm bò lên quầy, “Vô dụng, hắn sẽ không tin cậu là alpha của anh.”

Yên Lộ lấy làm lạ, “Vì sao anh ta không tin?”

Trần Khanh khổ sở nhìn cậu, “Cậu không hiểu…”

“Anh muốn chọc anh ta ghen?”

“…”

Nhìn gương mặt chợt ửng lên của Trần Khanh, Yên Lộ cười, nhón một cái bánh quy nhét vào miệng Trần Khanh, học tập ngữ điệu đại ca tri tâm vừa rồi của Trần Khanh, nói với anh: “Ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê.”

Miệng ngậm bánh quy, Trần Khanh lùng bùng nói: “Cũng không đến nỗi ngốc như Chung Tông kể.”

“Cái gì?”

“Không có gì.” Trần Khanh nuốt miếng bánh, bình tĩnh đáp.

Không khí giữa hai người đang hòa hợp thì tiếng chuông cửa thình lình vang lên. Yên Lộ còn đang đúng lúc chạm lên khóe môi dính sô cô la của Trần Khanh. Cậu chưa phản ứng gì đã có một luồng lực bất thiện tóm lấy tay. Yên Lộ không biểu cảm, rút tay ra. Ai ngờ đối phương không phải dạng vừa, thật sự y như lời Trần Khanh nói, lao vào đánh nhau với cậu.

Yên Lộ đánh không lại Chung Tông, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu đánh không lại Chung Viễn.

Mặc dù khoảnh khắc Chung Viễn nhìn thấy Yên Lộ đã kinh ngạc mà lập tức hô ngừng, nhưng gã vẫn bị Yên Lộ đánh theo mệnh lệnh của Trần Khanh, đá ra khỏi tiệm bánh.

Cậu sẽ không thừa nhận cú đá này còn kèm cả nộ khí đối với Chung Tông, tiện thể phát tiết lên ông anh họ của hắn.

Chung Viễn kinh hãi, ôm cái bụng bị đau, nhìn Trần Khanh rồi lại nhìn Yên Lộ, nhất thời không nói được gì.

Trần Khanh như một yêu tinh bước ra khỏi tiệm bánh, đôi tay ôm lấy eo Yên Lộ, trông có vẻ hả hê, “Để anh đừng tới nữa, tôi đã bảo là tôi có bảo kê rồi mà.”

Chung Viễn bò dậy, gương mặt đầy trào phúng, “Bảo kê của em chính là tiểu B yêu thầm em họ tôi đấy, em nghĩ tôi sẽ tin?”

Trần Khanh mỉa mai đáp lại: “Luật nào cấm OB yêu nhau, lại nói trước kia là trước kia, tôi còn chưa từng cặp với em họ anh sao? Quá khứ cậu ấy thích ai thì thích, hiện tại đối tốt với tôi là đủ rồi.”

Yên Lộ không tỏ vẻ gì, chỉ ôm lấy eo Trần Khanh. Diễn tròn vai.

Biểu cảm của Chung Viễn có phần khó coi, ánh mắt mù mịt nhìn Trần Khanh lại nhìn Yên Lộ, hồi lâu mới nói: “Tôi không tin.”

“Anh tin hay không chẳng liên quan đến tôi!”

“Đợi tôi gọi cho Chung Tông, tất cả sẽ rõ ràng.”

“Ồ, anh định hỏi thế nào? Nói với Chung Tông là vị Trần học trưởng của cậu ta hồi xưa bị ông anh họ chịch chán rồi mới đẩy cho ấy à? Cậu ta không ngại bẩn chứ?”

Yên Lộ sắp không khống chế nổi nét mặt rồi.

Mặc dù đã tự nói với bản thân rất nhiều lần, Chung Tông trước kia không thể không chơi bời, nhưng hiện thực bày ra trước mặt, cậu vẫn thấy phẫn nộ.

Yên Lộ im lặng nhìn Trần Khanh và Chung Viễn giằng co, tựa như không có điều gì lọt vào tai, lại tựa như điều gì cũng nghe thấy hết.

Rõ rành rành không nên mang trái tim thủy tinh như vậy.

Yên Lộ thầm trào phùng.

6 thoughts on “Ngồi yên, tôi tự – Chương 11, 12

  1. Càng doc càng thich truyen nay. Nhin nhung dua tre khong cha me thuong nhung tu làm viec kiem song và tinh yeu chân that hon nhien……khien minh cam dong khong it.

  2. Cảm ơn bạn đã edit nhé. Tính cách 2 nvc rất hay.
    Cho mình hỏi tên bộ tu tiên nhà Huyết phong đc k bạn? Dạo này đang mê tu tiên

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s