Ngồi yên, tôi tự – Chương 15, 16, 17, 18

Va lung tung vui vẻ nhé các bạn 😉

“Có lúc, rơi vào lưới tình cũng không phải không có lý do, chỉ là vừa vặn ai đó đưa cho bạn thứ mà bạn hằng mong muốn, khiến bạn không thể phản kháng.”

Chương 15:

Yên Lộ tự nhiên phơi bày thân thể, vết thương trên tay không hề ảnh hưởng đến tâm tình cậu. Ngửi thấy mùi thơm từ bếp, cậu bèn đi vào xin thịt ăn. Ai ngờ tên thối Chung Tông vừa nhìn thấy cậu đã mắng: “Ai cho cậu ăn mặc thế này!”

Lúc ấy Yên Lộ còn vừa thò tay nhón một miếng chân giò trong bát, nước canh chảy từ đầu ngón tay xuống, cậu đang liếm liếm, mắt ngước lên hoang mang nhìn hắn, “Chẳng phải đã nói với cậu rồi sao.”

Chung Tông không đáp, lại quay về nồi canh.

Yên Lộ lấy làm lạ, sán tới nhìn nhìn cái nồi, mùi hương nức mũi, cậu vừa nhai miếng thịt trong miệng vừa nhìn cái nồi, bất giác muốn ăn thấy đáy nồi luôn.

Đang mút mút ngón tay, phát hiện Chung Tông lại dùng ánh mắt kỳ quái nhìn mình, Yên Lộ ngại ngùng nhả tay ra, trợn mắt với hắn, “Làm sao, chẳng lẽ còn muốn quản cả tướng ăn của ông?”

Chung Tông cười cười, tay trái cầm muôi, tay phải đột nhiên ôm eo cậu kéo lại.

Yên Lộ nín thở, khóe miệng bị liếm một cái, rồi ngây ngốc được Chung Tông thả ra, nhìn hắn hài lòng gật gù, “Mùi vị không tệ.”

Không biết là mùi vị nào. Là mùi vị của cậu hay mùi vị của chân giò.

Có điều so sánh bản thân với chân giò… Cậu có vẻ hơi kém giá…

Yên Lộ liếm liếm khóe môi, đi tới tủ lạnh muốn lấy kem que ăn. Tối nay cậu đặc biệt mua kem ở siêu thị, thèm ăn một cái.

Ai ngờ vừa mở cửa tủ lạnh, tên khốn Chung Tông lại đóng ngay vào. Yên Lộ muốn lập tức cho hắn một củi chỏ, nhưng Chung Tông lại chọt ngay một cái vào phần eo nhột của cậu.

Yên Lộ vừa giãy giụa vừa cười, bất giác áo tụt đến vai, lộ cả nửa ngực. Cậu chửi loạn lên, đang mắng hăng thì Chung Tông dừng tay. Hắn kéo áo lại tử tế cho cậu rồi đẩy ra khỏi bếp. Còn tiện tay đóng luôn cửa bếp chứ.

Một mình đứng đần mặt bên ngoài, Yên Lộ vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

*

Cơm nước xong xuôi, đi ngủ. Một đêm thế mà không có gì phát sinh. Hai thằng con trai tuổi mới lớn, dục hỏa tràn trề, đang ở cái tuổi đụng cái là muốn ấy ấy, thế mà lại chỉ đắp chăn nằm giường nói chuyện.

Bức tranh hơi không hợp lý.

Đến ngày hôm sau, Yên Lộ được Chung Tông thay băng cho, uống thuốc hắn chuẩn bị, vẫn chưa nghĩ thông vấn đề này.

Chẳng lẽ Chung Tông không còn hứng thú với cơ thể của cậu nữa?

Vậy tình pháo hữu nay còn đâu?

Đệt! Chơi đểu ông à?!

Yên Lộ còn chưa kịp suy diễn sâu xa thêm, Chung Tông đã ôm lấy cậu, thơm thơm vành tai. Cậu không kịp đề phòng, vành tai nhói lên một cái, bị cắn đến chảy máu. Tin tức tố kệ xác vết thương mà nhào tới. Yên Lộ buồn bực rên lên, chịu đựng cơn tê dại, đợi Chung Tông cắn xong mới đẩy hắn ra, bưng lấy tai, “Cậu có bệnh hả?!”

“Đi đường cẩn thận.”

Nhìn vào đôi mắt đào hoa quyến rũ đầy ý cười của Chung Tông, Yên Lộ chẳng còn cốt khí nào, mềm nhũn xuống.

Được rồi được rồi, nể tình nhan sắc kia tôi sẽ tha thứ cho thói độc chiếm nhỏ mọn gái tính của cậu. Yên Lộ không nhịn được mà phất phất tay với Chung Tông.

Hắn ở đằng sau gọi với lên: “Yên Yên, buổi tối có cần tôi đi đón cậu không?”

Yên Lộ không quay lại, giơ ngón giữa về phía hắn, “Biến.”

*

Cậu không tự nhiên xoa xoa vành tai, bước vào cửa tiệm. Trần Khanh ảo não bò trên quầy. Cậu lại gần, gõ gõ lên quầy. Trần Khanh đưa cho cậu một cái bánh mì, đợi cậu nhận xong lại nằm bò tiếp. Anh mềm nhũn như cọng bún mất ngủ mấy ngày liền.

Yên Lộ định thần nhìn kỹ mới phát hiện nơi gáy đối phương có một dấu răng. Trái tim Yên Lộ thịch một cái, tóm lấy vai Trần Khanh muốn nhìn sắc mặt anh, Trần Khanh trốn trốn tránh tránh, nhưng vẫn bị Yên Lộ tóm lấy hàm kéo qua.

Quả nhiên, vành mắt đỏ hồng. Lửa giận của Yên Lộ bùng lên, cậu lập tức bước ra phía cửa, Trần Khanh vội vàng túm cậu lại, “Cậu định làm gì?!”

“Đi đánh hắn!”

“Đừng! Không phải như cậu nghĩ đâu!”

“Tên khốn đó ghen tuông rồi đánh dấu anh, anh cam tâm?”

“Cam tâm với không cam tâm cái gì.”

Yên Lộ đờ cả ra, quay lại nhìn Trần Khanh, trên mặt đầy vẻ không hiểu. Nếu thích người đó đến vậy thì hà cớ gì lại cự tuyệt, lại hà cớ gì phải tìm người tới để đánh gã?

Nhưng đáng tiếc Trần Khanh không giải thích, chỉ hết lần này đến lần khác nói rằng anh tự nguyện, bảo Yên Lộ đừng kích động thế.

Thực sự Yên Lộ không thể hiểu nổi, nhưng dù sao cũng không tiếp xúc nhiều với omega, không thể lý giải omega, càng không có khả năng lý giải họ, mặc dù bản thân cậu cũng là một omega.

Rồi Trần Khanh cũng phát hiện vết thương của Yên Lộ, muốn cậu quay về nghỉ ngơi. Yên Lộ lắc đầu, “Em còn từng bị thương nặng hơn rồi, thế này đã là gì. Anh dạy em thêm vài thứ nữa còn hơn là để em về.”

*

Đèn đường buổi tối sáng lên, Yên Lộ và Trần Khanh dọn dẹp cửa hàng, rửa tay rồi tan làm. Vừa mới đẩy cửa bước ra cậu đã thấy Chung Tông lười biếng ngồi trên một cái ghế chân cao ở cửa hàng tiện lợi cách đó không xa. Hắn mặc quần ngố dài lộ mắt cá chân, sơ mi trắng với áo lót đen, mái tóc màu nhạt hơi rối, ánh mắt có chút uể oải ngắm người đi ngoài đường qua lại, thu hút biết bao ánh nhìn. Thế nhưng chính hắn lại không biết điều đó, chỉ thờ ơ chơi điện thoại trong tay.

Yên Lộ nghĩ lại buổi sáng Chung Tông nói muốn đến đón mình, không ngờ hắn lại đến thật. Ngay sau đó, điện thoại vang lên tiếng tin nhắn, cậu cúi đầu xem. Là Chung Tông.

Hắn gửi tới một biểu tượng nụ hôn, Yên Lộ ngẩng lên, phát hiện Chung Tông đang cười nhìn mình, tay giơ lên vẫy vẫy với cậu rồi còn đưa điện thoại lên môi hôn một cái.

Yên Lộ lập tức tránh né ánh mắt hắn, hơi mất tự nhiên mà nhanh chóng nhét điện thoại vào túi, bực bội lườm lại. Nhưng chỗ ngồi kia đã không còn ai, Yên Lộ hoang mang nhìn xung quanh. Eo đột nhiên được ôm chặt, Chung Tông ghé sát vào vành tai cậu, thơm nhẹ, “Nhìn cái gì đấy?”

“Đệt! Hết cả hồn! Cậu qua từ lúc nào?”

“Từ lúc cậu ngượng ngùng ấy.”

“Ọe, ông đây không biết ngượng là gì nhé!”

“Yên Yên…”

“Cái… cái gì?”

Yên Lộ có chút bối rối, vì Chung Tông cứ cọ cọ vào gáy cậu, làm cậu chẳng dám động đậy, cũng không biết bộ dạng bản thân bây giờ hơi buồn cười, lại hơi đáng thương. Chung Tông bèn đứng thẳng lên tử tế, dắt lấy tay cậu, “Không có gì, tôi tới đón cậu về thôi.”

Yên Lộ cư nự quay đầu lại, “Gì chứ, thật đến đón hả.”

Bàn tay bị nắm chặt hơn, cậu nhìn cái gáy của hắn, không thể ngừng được nhịp đập trong tim.

Từ trước tới nay chưa từng có ai đợi cậu về nhà, cũng chưa từng có ai đón cậu về nhà…

Có lúc, rơi vào lưới tình cũng không phải không có lý do, chỉ là vừa vặn ai đó đưa cho bạn thứ mà bạn hằng mong muốn, khiến bạn không thể phản kháng.

Chương 16

Thời gian chậm rãi trôi qua, vết thương trên tay Yên Lộ cũng dần thành sẹo. Mối quan hệ giữa hai người quay lại như bạn bè ngày trước. Quãng thời gian phát tình của Yên Lộ qua đi, Chung Tông cũng không chạm vào cậu nữa.

Hắn bận bịu những chuyện khác, những chuyện mà Yên Lộ cũng không biết là gì.

Về cha Yên, không phải ông chưa từng thử liên lạc với cậu. Nhưng qua từng ấy năm, cậu đã sớm không còn hy vọng cha sẽ đưa cho cậu một đáp án mà mình mong muốn nữa.

So với chuyện tiếp điện thoại rồi cãi nhau, thà không nghe máy.

Màn hình điện thoại của cậu đã vỡ, Chung Tông đưa chiếc điện thoại cũ không dùng cho cậu. Cắm sim vào máy xong, Yên Lộ len lén mở phần tin nhắn ra, nhưng kết quả thì chẳng có gì, cậu rất thất vọng.

Hôm nay về nhà, căn phòng tối đen, vài ngọn nến lung linh tỏa sáng.

Yên Lộ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Chung Tông lại không biết từ chỗ nào xuất hiện dắt cậu vào phòng khách. Không đợi Yên Lộ gầm lên buông ra, hắn đã dắt cậu tới nơi cần tới.

Trong phòng chỉ còn lại chiếc giường to, chính là chiếc ghế sofa có thể gập rút thành giường hay bày. Yên Lộ bị ném vào giường, đắp một tấm thảm lên. Máy chiếu trong phòng được bật mở, trên màn hình là một bộ phim. Yên Lộ còn đang ngơ ngơ ngác ngác, Chung Tông đã ôm một bịch khoai tây chiên kéo lấy cậu.

Không gian yên tĩnh chợt vang lên tiếng nhạc du dương.

Nội dung của bộ phim đại khái là một người đàn ông làm việc tại một thư viện mười năm liền chỉ để chờ một người. Đây là một thư viện đặc biệt.

Người đàn ông này thời trẻ đã từng bị thư viện cho về quá khứ. Ở đây, anh ta phải lòng người quản lý trưởng của thư viện. Người quản lý đã từ chối anh ta vô số lần, lại nói anh ta sẽ hối hận. Nhưng người đàn ông vẫn không nản, cuối cùng cùng khiến người đó xiêu lòng. Cho đến một ngày, quản lý nói với anh ta, nếu còn muốn gặp lại nhau thì cứ làm việc ở thư viện, một lúc nào đó sẽ tương ngộ.

Rồi người đàn ông gặp tai nạn trên đường, quay lại quá khứ. Anh ta nghe lời quản lý, ngày qua ngày làm việc ở thư viện. Cuối cùng tới một hôm, anh ta gặp được một thanh niên trông rất chật vật, chính là bản thân mình ngày xưa.

Hóa ra… anh ta cũng chính là người quản lý.

Lúc ca khúc cuối phim vang lên, Yên Lộ mờ mịt. Cậu cảm thấy bản thân thật thà xem hết cả bộ phim mà cứ như bị lừa vậy. Quản lý kia rõ ràng là alpha, người thanh niên cũng là alpha, sao lại có người đến tin tức tố của mình cũng không nhận ra? Điều này là phi khoa học.

Yên Lộ không ngừng bức xúc về bug trong kịch bản, kết quả lại phát hiện Chung Tông cứ nhìn mình, ánh mắt dưới ngọn nến thật kỳ lạ. Hắn hỏi cậu: “Cậu không nhìn ra điều gì từ bộ phim hả?”

Yên Lộ ngây ngẩn, “Cái gì cơ?”

“Thôi bỏ đi…” Chung Tông cười cười, ôm sát Yên Lộ vào lòng, “Không hiểu cũng không sao.”

Yên Lộ vẫn còn ngơ ngác, bị nhét một miếng khoai vào miệng.

“Bộ phim này tên là gì?”

“[Không thể chạm vào].”

“Ồ…”

“Đúng rồi, Yên Yên, sinh nhật vui vẻ.”

Tiếng nhai khoai chợt dừng lại, Yên Lộ chưa từng đón sinh nhật. Hồi trước Chung Tông không phải chưa từng nghĩ đến chuyện hẹn cậu ra ngoài rồi hai người cùng đón sinh nhật cậu. Nhưng mỗi lần đến sinh nhật Yên Lộ, cha Yên sẽ mang cậu đi nghĩa trang, viếng mộ mẹ cậu. Hai người sẽ ở nghĩa trang cả ngày, lúc về đến nhà thì Yên Lộ sẽ chùm chăn ngủ say ngay, bất kể Chung Tông chọi đá vào cửa sổ thế nào cậu cũng không dậy.

Năm nay rời khỏi nhà, không còn phải đi viếng mộ nữa. Tâm trạng Yên Lộ trở nên nặng nề một cách kỳ lạ, cậu ngồi thẳng dậy, có chút hoang mang nhìn vào một điểm hư không. Trong lòng có một cảm giác khó tả…

Chung Tông ngồi dậy đưa cho cậu một chai bia, “Đừng nghĩ nữa, mai tôi đưa cậu đi viếng bác gái. Sinh nhật nên vui vẻ, chú Yên luẩn quẩn, cậu cũng đừng luẩn quẩn theo chú.”

Yên Lộ nhắm mắt lại, đổ bia vào họng, dịch thể lạnh giá trượt xuống… Tiếng “mẹ”, với cậu mà nói, chỉ là một từ xa lạ.

Có lẽ chính bởi cậu vô tình vô nghĩa, không thể cảm thụ được một phần vạn sự đau khổ của cha mình nên ông mới hận cậu như vậy.

Sự tồn tại của cậu chính là một tội lỗi.

Cồn thốc lên đầu, Yên Lộ chạm lên chân Chung Tông, lên cơ bụng, rồi lên gương mặt hắn, sau đó đẩy hắn nằm xuống.

Chung Tông dở khóc dở cười, mặc kệ cho Yên Lộ đã ngất ngứ say bò lên cơ thể mình. Nụ hôn ướt át dính hơi cồn rơi xuống vai, bờ môi, xuống cằm hắn rồi cứ tiếp tục đi xuống. Yên Lộ mơ mơ màng màng như liếm kẹo, vén hết áo quần hắn lên, miệng còn khúc khích cười ngây ngô.

Hắn nhấc cậu xuống. Đôi mắt mơ màng của cậu nhìn vào mặt hắn, cậu cười lảm nhảm: “Cưng đẹp lắm, ngoan ngoãn, hầu hạ anh cho tốt rồi anh… anh…”

Cả người Yên Lộ nóng rực, cố gắng chen vào giữa hai chân hắn.

Chung Tông hôn lên môi cậu, thành công ngăn lại mấy lời lải nhải kia.

Yên Lộ lẩm bẩm, chân không được tự nhiên run rẩy, thứ gì đó chọc chọc lên chân cậu, những nhịp đập nóng bỏng của nó từng chút từng chút áp lên.

Thân trên chợt lạnh, áo bị lột ra, cậu mơ màng mở mắt. Chung Tông đè tay lên ngực cậu, dịu dàng nghịch đầu vú. Chúng vốn mang màu trà, bị trêu đùa vân vê một lúc liền đỏ lên. Đầu ngực omega bẩm sinh vốn đã lớn, giờ càng lúc càng tròn và to.

Nước bọt dính bóng, Yên Lộ mơ mơ màng màng ưỡn ngực ra, muốn nhét đầu vú vào miệng Chung Tông, nhưng tên thối này lại cười cười lùi lại, còn đè ngực cậu giữ nguyên vị trí.

Chung Tông vuốt ve cơ bụng của Yên Lộ, gãi gãi đường xương cá, cảm nhận sự run rẩy của cả cơ thể cậu. Hắn ra lực thúc về phía trước, thứ to lớn bị bó buộc bằng vải vóc kia tỏ ra uy hiếp xâm chiếm lấy vùng mông của cậu, nhích từng chút để đến với nơi sâu thẳm trong huyệt động.

Tin tức tố alpha mạnh mẽ như gió lốc cuốn lấy thân thể Yên Lộ, cậu cũng không thể kiềm chế được mà tận lực tỏa ra tin tức tố của bản thân, dung hợp với của hắn. Dục vọng bừng bừng lan tới bụng dưới, mà hắn vẫn cứ thong thong thả thả vuốt ve, nắn bóp, không chịu vào việc. Yên Lộ chưa được thỏa mãn, nhỏm dậy rất điệu nghệ, lật Chung Tông xuống dưới. Tay cậu kéo dây buộc quần của hắn, sờ vào cái thứ bên trong kia.

Quy đầu đang trào dịch trong lòng bàn tay cậu đã đủ chứng minh sự kích động của hắn. Yên Lộ chơi ác mà bôi thứ dịch ấy lên mặt Chung Tông, cười, “Cho cậu giả vờ cứng nè! Ướt thế này rồi còn không làm!”

Chung Tông vừa bực vừa buồn cười, nhéo mạnh một cái vào cặp mông trong tay, mạnh đến nỗi Yên Lộ hít một ngụm khí lạnh. Không biết có lưu lại dấu tay không nữa.

Cậu bóp nhẹ quy đầu của hắn, cảm nhận được Chung Tông hơi giật lên, lông mày cũng khẽ nhướng. Yên Lộ đắc ý vô cùng lúc lắc cái mông, “Đừng có chọc ông, ngoan ngoãn lột quần xuống, bằng không ông sẽ bóp chim mi.”

Yên Lộ say ngất biến thành tiểu lưu manh, lại còn là tiểu lưu manh tỏa ra tin tức tố omega ngọt ngào. Cậu tiến sát tới trước mặt Chung Tông, tận tình bôi đầy nước bọt lên gương mặt mình thích ấy.

Đang đắc ý thì mông mát lạnh, quần lót bị lột ra rồi. Hậu huyệt mềm ướt có một ngón tay đi vào, vách thịt bên trong dính nhấp nhiệt tình đầy sức sống mút mát ngón tay ấy, lúc mở lúc khép đầy thèm khát.

Chung Tông mím môi, ra sức dùng ngón tay khuếch trương nơi đó cho đến khi tiếng nước vang lên. Hắn đỡ mông cậu, hơi nâng cơ thể Yên Lộ tựa vào thành sofa, giật quần xuống rồi đỡ dương vật đã căng phồng thằm dò vào cửa huyệt, nhìn Yên Lộ trong tư thế cưỡi mà hích lên.

Chung Tông còn chẳng thèm lột hẳn quần lót cho cậu, để nó vướng bên mông Yên Lộ, cứ thế đè cậu trên sofa mà làm.

Thân thể chìm trong lớp đệm của sofa, một chân của Yên Lộ quấn lấy eo Chung Tông, lắc lư theo những cú nhấp nhanh của hắn.

Bàn tay hắn vẫn xoa nắn thân thể bên dưới, tầng mồ hôi lạnh và da thịt nóng ấm của cậu, tất cả đều là vì sự luật động của hắn. Cứ như bị mê hoặc, hắn vuốt ve khắp cơ thể Yên Lộ, hai tay như bị thao túng, hắn chạm vào từ đùi trong cho đến đùi ngoài, sờ đến cặp mông tròn mẩy lại bóp một cái. Vì lực tay mà huyệt khẩu bị bóp méo, suýt nữa không ngậm được tinh khí của hắn.

Yên Lộ cũng ngây ngất theo. Trên lông mi của cậu là những giọt mồ hôi từ trán hắn rơi xuống, khiến cậu trông giống như đang khóc, mũi cũng ửng lên, bờ môi hé mở để lộ đầu lưỡi đỏ tươi, thả ra những tiếng rên rỉ nặng nề từ trong họng.

Cậu không nhịn được, thậm chí còn uốn éo nhếch mông lên để Chung Tông có thể vào sâu hơn, làm mạnh hơn. Đôi chân cậu mở rộng, phóng đãng biểu hiện nhu cầu của mình, rất chủ động và mãnh liệt cuốn chặt trên người Chung Tông. Tinh khí cương cứng của cậu cọ lên cơ bụng rắn chắc của hắn, huyệt khẩu mềm mại lại êm ái tiếp nhận sự tấn công ác liệt.

Chung Tông hôn lên xương quai xanh đã ửng hồng dưới thân rồi lưu lại một dấu hôn sâu. Cơn đau nhói khiến Yên Lộ run lẩy bẩy, nhưng cơn hưng phấn lại bốc lên. Cậu chà bóp trên vùng ngực của hắn, cũng khiến nó đỏ lên, khiến đầu ngực cương cứng mới há miệng ngậm vào.

Yên Lộ cong người, chân phải cũng cong lên cuốn lấy eo Chung Tông mà liếm, như có như không thúc giục hắn. Một tay cậu ôm lấy cổ hắn, một tay mò về phía nơi kết hợp của hai người, chạm vào dương vật đang chìm trong mình, kéo kéo cái quần lót đã dính ướt ra.

Động tác nhỏ nhặt mà lẳng lơ vô cùng ấy ép Chung Tông nghiến răng nghiến lợi, hắn ác liệt bóp lấy đầu vú của Yên Lộ mút đến bóng loáng, sau đó lại nhả nó ra, làm như ghét bỏ đến không muốn đụng vào, cũng không để Yên Lộ tự xử. Hắn ưỡn hông dộng mạnh, tiếng va chạm vang còn to hơn cả tiếng cậu kêu. Chung Tông nhấp từng cú vào giữa hai đùi Yên Lộ, như muốn nhét hết cả phần bên ngoài vào.

Hai túi tinh chặn kín cửa huyệt đến không một khe hở, cả tiếng nước bên trong cũng ngừng lại. Hắn cảm nhận được tiểu huyệt đang cắn mình, tay xé rách luôn cả chiếc quần lót của cậu.

Eo hắn luật động mãnh liệt như chạy, không ngừng kịch liệt đè ép Yên Lộ đang giãy dụa.

Tiểu huyệt bị chơi đến mở hết ra, Yên Lộ híp mắt, tiếng rên rỉ trong miệng vỡ vụn, thậm chí nghẹn trong họng không phát ra được.

Cậu ngửa lên, bàn tay sờ soạng bờ mông đang thúc từng cú từng cú có tiết tấu kia, hai đầu gối tách rộng sang hai bên, đong đưa theo luật động của hắn.

Sofa hoàn toàn không chịu nổi cuộc làm tình của họ, phần lưng dựa nhanh chóng đổ xuống thành chiếc giường lớn.

Yên Lộ bị đè trên giường, đồng thời cũng bị thúc mạnh vào, huyệt đạo thít chặt, một cỗ tinh dịch nóng bỏng ào vào cơ thể cậu theo cú cắm mạnh. Cậu thở dồn dập, thở phì phò. Cao trào tới khiến cả người cậu run rẩy. Hai chân tham lam muốn ôm lấy Chung Tông, để tinh khí của hắn vào sâu hơn.

Nhưng đôi chân lại bị hắn mạnh mẽ tách ra, tinh dịch nóng bỏng vẫn tiếp tục đổ vào. Yên Lộ bị chơi đến đỏ mắt, thậm chí còn luống cuống muốn đẩy Chung Tông ra, nhưng cũng không muốn hắn dừng lại mà cứ mạnh mẽ lên!

Chương 17

Từ sofa chuyển làn sang phòng tắm, Yên Lộ một tay chống vào tường một tay tự cởi sạch. Chung Tông ôm lấy mông cậu vào từ phía sau gây nên tiếng động dính dớp. Hai đùi Yên Lộ phát run, phải đứng chân trước chân sau. Sống lưng cậu dính nước, tuyến thể nơi gáy lộ ra trước mắt hắn, khí tức omega nồng nàn hòa lẫn với hơi nước nóng trong phòng tắm, tất cả đều khiến người ta mất khống chế.

Chung Tông nghiến răng nén nhịn dục vọng muốn đánh dấu cậu, nín thở mà ác liệt va chạm. Tâm trạng nôn nóng bất giác khống chế tinh thần của hắn. Chung Tông túm lấy tóc Yên Lộ, kéo gương mặt cậu quay lại, phủ môi lên.

Nụ hôn thô bạo khiến môi dưới của Yên Lộ bị cắn rách, mùi vị của máu cùng với sự ngọt ngào quyến rũ và tin tức tố của omega kích thích alpha. Chung Tông nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra, đôi mắt đã đỏ lên, mang theo chút hung ác.

Hắn tóm lấy gáy Yên Lộ, lấy tư thái áp chế tuyệt đối mà làm cậu đến đứt hơi. Tay cậu bị nắm lấy, cảm nhận được sự nôn nóng ấy. Chân cậu mềm nhún, sắp không đứng vững. Miệng cậu chỉ có thể mở to thở dốc.

Chung Tông vuốt ve eo cậu một hồi rồi rút mình ra, lật cậu lại, nhấc một chân Yên Lộ lên eo hắn, gần như bế cả người Yên Lộ lên. Tinh khí giương cao một lần nữa đâm vào khe mông của cậu. Thịt huyệt nóng ẩm rất phục tùng mà bao lấy hắn, hơi run rẩy vì động tác này có chút thiếu cảm giác an toàn, nhưng huyệt động cũng vì thế mà thít chặt hơn.

Trong tư thế ấy, hắn bắt đầu lên lên xuống xuống làm cậu. Yên Lộ một tay vịn tường, một tay ôm lấy cổ Chung Tông, mặt đỏ thở dốc nói không nên lời, “Cậu mẹ kiếp… có… ư, có… buông tôi xuống… không.”

Nước ấm bắn cả vào mắt, khiến cậu không mở nổi ra. Làm tình mãnh liệt khiến cậu mệt lả. Trong phòng tắm bức bối, thể chất của Yên Lộ thuộc loại tốt còn phải nghi ngờ, liệu làm xong mình còn đủ sức bò ra ngoài hay không.

Chung Tông cắn vào vai cậu, đè cậu lên tường tiến vào. Vừa làm vừa thở dốc bên tai cậu, khiêu gợi đến độ làm cậu muốn bắn. Nhưng tay không tự an ủi được, hoàn toàn phải cậy nhờ từng trận khoái cảm mãnh liệt từ phía sau. Tinh khí lắc lư trong không trung, ma sát vào cơ bụng đỏ cả lên. Cuối cùng cũng nhờ một cú thọc sâu trong hậu huyệt, quy đầu ác độc của hắn cọ qua xoang sinh sản, cơn tê dại mãnh liệt đổ úp lên bụng cậu.

Yên Lộ như nghẹn ngào mà kêu lên, dịch thể trắng đục phun ra, cơ thể căng lên rồi mềm nhũn xuống.

Chung Tông ôm chặt lấy cậu, an ủi xoa sống lưng cho cậu rồi cũng dừng lại hoạt động trong cơ thể Yên Lộ.

Bắp đùi tê cứng của cậu được thả xuống. Chung Tông ôm cậu ngồi vào bồn tắm, chỉnh nhiệt độ máy sưởi xuống thấp hơn, lấy nước ấm tắm rửa cho cậu.

Yên Lộ mệt lả dựa vào lồng ngực Chung Tông, ánh mắt mê mang nhìn nóc nhà. Thứ đằng sau vẫn chọc chọc vào cậu, Yên Lộ khàn khàn hỏi: “Tôi giúp cậu bắn nhé?”

“Không cần, đợi lát nữa tôi tự xử.”

“Cậu thích xoang sinh sản của tôi thế cơ à?”

“…”

Mấy lần liền, Chung Tông đều để ý mà lưu luyến nơi ấy của cậu. Kỳ thực cũng không phải không thể vào. Chỉ là nếu omega chưa bị đánh dấu, cấu trúc thân thể chưa có biến hóa, cưỡng ép đi vào xoang sinh sản là một chuyện vừa khó khăn vừa đau đớn.

Chung Tông rửa đi dịch thể dính trên bụng cậu, “Mỗi lần chạm vào chỗ đó trông cậu có vẻ sướng. Tôi nói muốn vào ấy chỉ là mấy lời ve vãn trên giường thôi.”

Yên Lộ khó chịu ngậm miệng lại. Cậu thậm chí vừa định bảo, nếu hắn thật sự muốn vào thì lấy bôi trơn chuyên dành cho xoang sinh sản thử xem sao, tiên quyết không đánh dấu là được.

Nhưng hắn đã nói thẳng tất cả chỉ là lời ve vãn, hắn nào có hứng thú với xoang sinh sản của cậu. Điều này cũng nói lên rằng hắn không muốn kết hợp với cậu.

Mặc dù lúc bắt đầu, không muốn kết hợp là thật, nhưng một alpha thực sự thích một omega, lúc làm tình thì sao có thể kiềm chế dục vọng muốn đánh dấu đối phương.

Yên Lộ hất bàn tay trên người xuống, đứng dậy bước khỏi bồn tắm, dứt khoát mà thô bạo cọ rửa mình mẩy rồi bật cửa rời đi.

Chung Tông ngồi trong bồn tắm, bất đắc dĩ thở dài. Hắn giơ mu tay phải lên, máu vẫn còn nhễ nhại trên đó, đây là lúc hắn suýt nữa đã đánh dấu Yên Lộ, phải cưỡng ép dục vọng muốn cắn ấy lên bản thân.

Hắn không dám làm tiếp.

Dựa vào thành bồn tắm, hắn gác tay che mắt, cảm thấy sự việc bắt đầu phát sinh sai lệch và hỗn loạn mà mình không thể khống chế, thậm chí còn cố ý buông thả.

Kỳ thật bộ phim [Không thể chạm vào] kia, chính là một lời từ chối khéo léo.

Hắn và Yên Lộ hai năm gần đây không hề đụng mặt nhau. Người bạn chơi chung từ bé đến lớn, đột nhiên biến thành omega. Chuyện này hắn không mất nhiều thời gian đã có thể tiếp nhận.

Lần gặp lại nhau sau gần hai năm ấy, hắn đang cũng nhóm nữ sinh sinh hoạt đoàn đi mua đồ ăn vặt, xa xa đã nhìn thấy một nhóm người chạy tới. Người chạy đầu chính là Yên Lộ. Cậu nhìn thấy hắn, đôi mắt mở to, thậm chí còn bối rối đến nỗi trượt chân.

Chuyện sau đó thế nào không nói nhiều, cậu chỉ hoảng loạn nhìn hắn rồi tiếp tục chạy về phía trước nhưng không kịp. Đám người kia vì cú trượt chân của Yên Lộ mà bắt kịp cậu, cấp tốc truy đuổi rồi vậy đánh.

Chung Tông trầm sắc mặt, trước hết giải tán các nữ sinh bên cạnh, sau đó gọi điện báo cảnh sát rồi gia nhập trận chiến.

Không phải hắn không sốt ruột, nhưng thay vì sốt ruột thì nên làm những chuyện có hiệu quả hơn.

Lúc Yên Lộ bị côn sắt đập gãy tay, hắn ở bên cạnh nhìn đến đỏ mắt, sau đó trong hỗn chiến, Chung Tông nhìn chằm chằm kẻ đánh cậu, lôi gã ra mà giẫm nát từng ngón tay gã.

Cảnh sát tới, hiện trường hỗn loạn, Yên Lộ được đón đi, còn hắn bị đưa đến đồn cảnh sát.

Hắn không quan tâm chuyện này lắm, quả nhiên không lâu sau hắn cũng được bảo lãnh ra. Cha cho hắn một bạt tai, hắn cũng chỉ lạnh nhạt liếm khóe môi rách, cúi đầu nhận lỗi.

Sau đó biết Yên Lộ về nhà rồi hắn mới có chút do dự, hơn cả thế là muồn giải hòa khúc mắc giữa hai người, bèn tìm cớ đến gặp cậu.

Lúc trước hắn hoàn toàn cô độc trong uất ức của bản thân, chán nản sống một quãng thời gian, càng không có tâm trạng quan tâm tới chuyện trở mặt với Yên Lộ.

Trong thời gian ấy, hai người thậm chí còn không hề có một trao đổi tiếp xúc.

Mang tâm lý đi giàn hòa, lại phát hiện người anh em có kỳ phát tình. Hắn có chút mê hoặc, có chút động tâm, còn cả niềm vui nào đó khi phá vỡ mối quan hệ cũ.

Hắn tổn thương Yên Lộ rồi.

Cũng chính từ lần đó, hắn biết Yên Lộ thích hắn.

Mặc dù đối phương luôn miệng nói hai người chỉ là quan hệ pháo hữu. Nhưng hắn biết. Yên Lộ kích động, Yên Lộ cao trào, thậm chí là khi cậu khóc kêu, ánh mắt luôn không dời hắn. Đáy mắt cậu là sự nén nhịn và quyến luyến, làm sao hắn lại không thể phát hiện chứ.

Nhưng Chung Tông không thể đảm bảo bản thân có thể không cô phụ trái tim cậu hay không.

Hắn chơi bời từng ấy thời gian, bị vô sô người hất nước vào mặt, tạt tai, thậm chí còn gọi người tới đánh.

Hắn chưa đánh dấu Yên Lộ, cậu vẫn còn tự do. Chuyện liên quan đến Yên Lộ, hắn vô cùng thận trọng, căn bản không dám vì một phút xúc động mà kéo đối phương vào phạm vi của mình.

Mặc dù hắn rất muốn.

Nhưng không dám.

Kẻ sở khanh như hắn, cũng có thứ mình muốn trân trọng.

Chương 18

Yên Lộ chậm rãi thích ứng với cuộc sống hiện tại, và hơn hết là thời gian cậu và Chung Tông được ở bên nhau. Mặc dù hai người rất dễ vì những vấn đề nhỏ nhặt mà cấu véo nhau, nhưng thời gian thân mật lại không hề ít.

Hôm nay cậu và Trần Khanh cùng dọn dẹp đồ đạc trong tiệm. Trần Khanh từ ngày bị đánh dấu đến giờ, ngày nào cũng tỏa bong bóng màu hồng, lâm vào cơn sốt tình. Cũng không biết hai người rốt cục đã xảy ra chuyện gì.

Ngày trước còn tìm cậu đánh Chung Viễn, hôm nay đã yêu đến chết đi sống lại. Yên Lộ bày tỏ hoàn toàn không hiểu. Cậu cũng đã thử thăm dò, kết quả Trần Khanh đỏ mặt liếc cậu một cái, Yên Lộ suýt nữa bị đôi mắt ẩn tình ấy giật điện chết.

Anh chỉ nói: “Đợi cậu bị đánh dấu sẽ biết.”

Yên Lộ không hiểu, trước khi đánh dấu và sau khi đánh dấu có gì khác biệt. Vấn đề không phải người đánh dấu là ai ư? Cậu lẳng lặng sờ hình xăm nơi cổ, lòng thầm nói: Thời trung nhị cậu đã lấy ký hiệu của Chung Tông xăm lên chỗ này rồi.

Đóng cửa tan làm, Yên Lộ đút tay vào túi, chậm rãi cất bước về phía con phố ăn uống dưới tòa nhà. Cậu mới nhắn tin hỏi Chung Tông ăn khuya không, hắn chưa đáp. Đành cứ tự mua vậy. Hôm nay không hiểu sao cậu lại đói thế.

Gói một phần ốc đồng xào, một phần bún ốc, mấy xâu thịt dê và nửa cân tôm tiểu long, xách thêm vài lốc bia, Yên Lộ hăng hái vô cùng, định bụng hôm nay say bia loạn tình.

Suy cho cùng là vì tần suất làm tình của hai người thật ít, qua kỳ phát tình thì hầu như không có, khiến Yên Lộ bị ‘đói’ rồi. Mà hai đứa họ mới 18 tuổi, độ tuổi xúc động, một hai lần sao đủ ‘no’.

Yên Lộ tay xách túi ni lông, bước vào thang máy mồm ngậm điếu thuốc cho can đảm, phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Cậu đấy cửa vào nhà, vừa cởi giày vừa gọi Chung Tông qua đón mấy hộp thức ăn, nhưng gọi mãi không thấy ai đáp. Cậu kéo giày ra, vội vàng ngẩng lên, trên sofa có một người đang nghiêm chỉnh ngồi đấy.

Là cha Yên.

Yên Lộ ngây ra, Chung Tông từ trong bếp bưng một ly trà tới, nhìn biểu tình của Yên Lộ, thở dài đến gần cậu, cầm lấy túi ni lông rồi thấp giọng nói: “Chú Yên vừa tới không lâu.”

“Là cậu?”

“… Sắp khai giảng rồi, Yên Yên.”

“Có phải cậu nói hay không?!”

“…”

Yên Lộ không đợi hắn đáp, cũng hiểu được hòm hòm. Cậu xỏ chân vào đôi giày vừa cởi, muốn rời đi.

Chung Tông chặn ngang eo cản lại, “Bình tĩnh chút.”

“Mẹ kiếp buông ông ra!”

Phía sau, một giọng nói trầm thấp vang lên: “Yên Lộ, về nhà thôi.”

Là cha cậu…

Yên Lộ không thể kiềm chế được cay cay trong mũi, trong giây lát không giãy giụa, nhưng cũng không muốn quay lại. Trong lòng thậm chí còn chút oán hận. Chung Tông dựa vào cái gì để giúp cậu ra quyết định?

*

Đêm nay thật dài, mà cũng thật ngắn.

Yên Lộ im lặng ngồi xuống sofa. Bữa ăn khuya trên bàn dần dần nguội lạnh.

Chung Tông tránh mặt trong thư phòng, cha Yên ngồi đối diện với cậu, thấp giọng khuyên bảo. Đại khái là ông không ép Yên Lộ phải vào học tại trường cho omega nữa, mấy năm nay ông cũng đã làm sai không ít chuyện rồi. Yên Lộ dù thế nào cũng phải về nhà, tiếp tục đi học, không thể lang thang bên ngoài được.

Yên Lộ im lặng rất lâu, cũng thấp giọng đáp: “Hôm nay cha về trước đi, để con suy nghĩ đã.”

Cha Yên vẫn muốn nói thêm, nhưng Yên Lộ đã lắc đầu, “Hôm nay muộn lắm rồi, cha về trước đi. Mai con nghĩ xong sẽ tự về.”

Hai người lại cùng im lặng giằng co hồi lâu, cha Yên cuối cùng vẫn đứng dậy rời đi.

Yên Lộ ngồi ngây ra một lúc, tựa như đang nghĩ gì đó mà cũng như không nghĩ gì, tâm tư hỗn loạn nhớ về những ký ức mấy năm qua. Lòng cậu bị giày vò đến muốn rơi lệ, nhưng cũng chỉ đành cắn răng, sống chết nuốt lệ xuống. Có những thứ không dám hy vọng, mà hy vọng rồi lại chỉ thêm thất vọng. Cậu cũng không dám khóc, khóc rồi sau này lại phải khóc thêm lần nữa, chi bằng cứ giống ngày trước, chôn mọi sự trong lòng, xem như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh.

Thật khó khăn mới bình ổn được tâm trạng, cậu bước về phía thư phòng, mở cửa ra. Chung Tông đang đeo kính đọc sách, nghe thấy tiếng động bèn ngẩng lên, “Nói hết rồi?”

Yên Lộ không đáp, chỉ im lặng nhìn hắn.

Chung Tông tháo kính xuống, nhàn nhạt thở dài, mở hai tay ra, “Lại đây để tôi ôm nào.”

Yên Lộ bướng bỉnh đứng nguyên tại chỗ, vẫn cứ chằm chằm nhìn hắn. Cậu không thể lên án cái gì, cũng không thể hiểu được. Tâm ý của cậu rõ ràng là hắn biết, hắn cũng biết cậu không muốn về ngôi nhà ấy, vì sao còn đưa cha Yên tới đây.

Chung Tông đứng dậy bước về phía cậu, Yên Lộ nhíu mày lùi lại, nhưng hắn đã ôm lấy cậu vào lòng. Chung Tông chôn cằm vào mái tóc cậu, ngữ khí ôn hòa nói: “Dù sao cũng phải học đại học, hơn thế nữa còn công ty của chú Yên. Nếu cậu không học gì hết thì ai đến quản lý nó?”

Yên Lộ trợn mắt, nói cứng: “Sản nghiệp của ông ta liên quan gì đến tôi, tôi chắc gì đã tiếp nhận.”

“Lại nói linh tinh rồi, dù quan hệ cha con hai người không tốt đến đâu, trong lòng chú Yên cũng biết ai mới là người nối nghiệp.”

“Mẹ kiếp cậu có thấy mấy năm nay ông ấy đối xử với tôi thế nào không?”

“Suỵt… Đừng kích động, nghe tôi nói…”

Chung Tông ôm chặt lấy cậu, tay phải không ngừng vuốt ve sống lưng Yên Lộ, đợi tâm tình đối phương bình ổn lại mới thả lỏng. Hắn nhìn thẳng vào mắt cậu, “Tôi muốn vào đại học C, cậu muốn đi với tôi không?”

“… Cái… cái gì?” Là ý gì?

Tâm trạng Yên Lộ có chút hoang mang, ánh mắt lóe lên, hồi lâu không dám đối diện với Chung Tông.

Ánh mắt hắn rất dịu dàng, bàn tay mờ ám vuốt ve gáy cậu, thậm chí giọng nói như đầu độc người ta, “Tôi sẽ vào đại học C, đi cùng không?”

Yên Lộ nghẹn hồi lâu, cuối cùng mới thở hắt một hơi, có chút buồn bực nhìn Chung Tông, “Cậu đã biết từ lâu rồi đúng không?”

“Đoán xem?”

Đoán cái búa.

Yên Lộ dùng sức ôm chặt lấy hắn, sống chết không buông, “Cùng nhau?”

“Ừ, cùng nhau.”

*

Yên Lộ không biết lúc này mình mang tâm tình gì, mà có lẽ tâm tình gì cũng có, sâu sắc nhất chính là không nỡ. Cậu không nỡ rời đi. Nhưng Chung Tông đã khiến cậu bị mê hoặc, cậu phải về nhà, để cùng vào đại học C với hắn.

Nếu không vào được đại học C, Chung Tông được bao nhiêu kẻ yêu thích thế, khẳng định sẽ bị vây công, sau đó bị cướp đi. Cứ nghĩ đến khung cảnh này, Yên Lộ lại hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Cậu ôm chặt lấy Chung Tông, đến chân cũng quắp lên người hắn, đè cho đối phương dở khóc dở cười, khổ sở chịu đựng ngủ qua một đêm.

Ngày hôm sau, lúc Chung Tông còn chưa tỉnh cậu đã thu dọn ba lô, dưới ánh đèn mờ ngắm nhìn dùng nhan đang ngủ trên giường. Đây là người cậu thích, thích đến nỗi nguyện vì hắn mà thay đổi. Gom tất cả dũng khí, cậu căng thẳng đến gần bờ môi hắn, thơm lên nhè nhẹ, nhẹ đến độ bờ môi của mình cũng phải run rẩy.

Cậu ngắm hắn hồi lâu, đột nhiên bật cười, cười một cách xấu xa, ngữ khí lại thật dịu dàng, “Ngốc, tôi nhất định sẽ vào đại học C, đợi tôi đấy nghe chưa.”

Sau đó cậu ngồi dậy, dứt khoát rời đi. Về đến nửa đường cậu mới gọi điện cho Thạch Anh, thằng nhãi này ra nước ngoài chơi lâu thế rồi mà vẫn chưa về, còn không gọi cho cậu một cuộc điện thoại, cứ như mất liên lạc vậy. Cậu ở nhà Chung Tông hơn một tháng, thằng khốn này cũng không thèm gửi đến một cái tin nhắn thăm hỏi.

Điện thoại tút tút hồi lâu, cuối cùng cũng có người nhấc máy, nhưng lại là một giọng nói có khẩu âm dày, lười nhác đáp: “Bonjour.”

Yên Lộ ngây cả người, cậu nhìn lại số điện thoại hiển thị mới xác định mình không gọi nhầm số. Một lần nữa áp máy lên tai, lần này người nghe đã đổi thành Thạch Anh.

Giọng Thạch Anh hơi khàn, chính là cái giọng vừa mới sướng xong. Yên Lộ bị chính suy đoán của mình thả sấm. Cậu cẩn trọng hỏi: “Thạch Anh?”

“A! Đại ca!”

“Vừa nãy là ai?”

“Hả… Không, không ai hết!”

Yên Lộ trợn mắt, cái kiểu chưa đánh đã khai này sao quen thế nhỉ, nhỏ thì là Tiểu Hoa nhà trẻ, lớn thì là nữ sinh ngoan lớp bên cạnh, có lần nào Thạch Anh yêu đương không phản ứng như vậy. Chỉ có điều sao lại thành thế này?

Người ngoại quốc? Thạch Anh trước khi nghỉ hè vẫn còn là một tiểu beta thuần khiết, tiểu beta chỉ dám xem phim đọc truyện bậy bạ chứ người mình thích đến gần đầu đã bốc khói. Yên Lộ mặc dù tò mò chuyện gì xảy ra, nhưng hiện tại cậu có chuyện quan trọng hơn cần nói.

“Thạch Anh, tôi phải về trường chăm chỉ học tập, sau này không lăn lộn nữa.”

“Sao? Cái gì?! Đại ca, chúng ta khó khăn lắm mới…”

“Tôi cảm thấy đã đến tuổi thu tâm rồi.”

“Hả?”

Yên Lộ nghiêm trang làm buổi trò chuyện súp gà cho tâm hồn, dọa Thạch Anh đờ đẫn cả người, sau đó cậu nói tạm biệt, gặp ở trường sau rồi cúp máy.

Thực ra họ mới chỉ lăn lộn quanh vài con đường và mấy quán game quanh trường học, hay phát sinh xung đột với các trường khác. Yên Lộ cũng ham chơi, dần dà dùng nắm đấm đấm ra một đường, thời gian dài kéo bè kéo lũ, người trong trường đều cho Yên Lộ là một beta tàn bạo.

Cảm giác được coi trọng như vậy khiến Yên Lộ mê muội, nhưng bởi vì quá kiêu ngạo cậu mới bị đánh vào bệnh viện, cũng không thấy mấy tên trước đại ca sau đại ca đến thăm.

Ngoại trừ Thạch Anh thì chỉ có Chung Tông tới vài lần, hắn nửa đêm lén tới thăm, còn tưởng cậu không biết à. Y tá tám chuyện vài câu cậu đã biết rồi. Trong đám người cậu quen, khiến y tá thành hoa si như vậy ngoại trừ Chung Tông còn ai nữa.

Chuyện đã qua, coi như Yên Lộ một thời máu nóng mê muội, cũng biết nước sâu nước cạn. Người quan tâm đến bạn sẽ đặt sự quan tâm ấy trong tim, còn đứa xoen xoét treo từ hay ý đẹp trên miệng thì vĩnh viễn bạn cũng không biết sau lớp da người của nó là gì.

===

(Update lảm nhảm của người dịch)

Làm xong một cái mình post lên wordpress luôn, không kịp tâm hự gì vì… buồn ngủ quá  Post xong lăn ra ngủ luôn.

Mà thực thì cũng chẳng có cái chi, chỉ là phát hiện ra truyện dài 37 chương chứ không phải 25 chương như đã tưởng. Tự hỏi đã lấy đâu ra tự tin rằng có thể dịch hết hơn 80k chữ trong vòng 15 ngày

Cơ mà dù sao cũng đi được 1/2 chặng đường rồi đó  Qua chương sau, bối cảnh sẽ chuyển sang cuộc sống đại học của hai đứa nhỏ.

Hôm nay Va lung tung, cống hiến cả ngày cho Yên Yên và Tông Tông. Cưng hai đứa quá. Chương 17 được kể dưới góc nhìn của Tông Tông. Dù bị dán mác tra công, nhưng trong lòng mình, Tông Tông vẫn là một bạn công đạt tiêu chuẩn. Con người mà, lại mới 17-18 tuổi, non trẻ như vậy, bạn ấy chưa chín chắn là điều dễ hiểu. Nhưng về bản chất, Tông Tông vẫn là một bạn công rất dịu dàng, tinh tế mà không kém phần mạnh mẽ.

Mình thích tình yêu giúp con người ta hướng về cái tốt đẹp như vậy. Tông Tông đã làm rất tốt

7 thoughts on “Ngồi yên, tôi tự – Chương 15, 16, 17, 18

  1. mặc dù tên truyện và mở đầu truyện có vẻ là H văn, nhưng thực ra ngoại trừ H thì truyện viết rất nghiêm túc, các nhân vật cũng có lối suy nghĩ rất trưởng thành và hiện thực, đúng là khó kiếm trong bể đam.
    Chờ mong cuộc sống đại học của 2 đứa ah ~~~~

    p/s: bị thích Chung Tông quá đi, thương Yên Yên quá đi ~~~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s