Ngồi yên, tôi tự – Chương 29, 30

30/37 chương rồi 🙂

Chương 29

Khai giảng bận rộn, thời khóa biểu nhiều môn, Yên Lộ chỉ có thể tìm cơ hội đi dạo phố đêm với Chung Tông. Hai đứa la cà mấy hàng quán ven đường, thi thoảng gọi cả Tần Thư và Trần Ninh cùng đi ăn khuya.

Răng của Tần Thư vẫn chưa khỏi, đương nhiên không chịu nổi sự tàn phá của đồ nướng, đành phải ngồi một bên chậm rãi húp cháo. Trần Ninh rất hiểu chuyện, Tần Thư không ăn được, cậu cũng ăn cháo theo hắn. Mấy ngày nay thế mà đã làm gương mặt trẻ con hao mòn không ít.

Tần Thư ngồi bên cạnh, giơ tay gọi chủ quán tới, kêu một đống đồ nướng, xong rồi đẩy về phía Chanh Nhỏ, hàm hồ nói: “Ăn đi.”

“Tôi không ăn!”

“Ăn!”

“Không ăn!”

“Đau…”

“Ở đâu?”

“Ăn.”

“…”

Yên Lộ ngồi đần mặt nhìn. Đáng kinh ngạc hơn là Chanh Nhỏ ngoan ngoãn nghe lời, từng miếng từng miếng bắt đầu ăn, Tần Thư xoa xoa đầu cậu chàng, y như thuần dưỡng thú cưng. Nói không có gian tình, Yên Lộ mới không tin. Cậu len lén sờ mông Chung Tông: “Cậu nhìn người ta đi.”

“Làm sao?”

“Lúc nào cậu mới nghe lời tôi như thế?”

Chung Tông cười, “Trên giường còn không nghe lời cậu?”

Mấy câu lưu manh này thì ai thèm để ý, nhưng mỗi lần như vậy Yên Lộ lại thấy hãnh diện lắm, cảm giác ưu việt toát ra từ trong tim.

Chung Tông còn tương đối nội liễm, nhéo nhéo cặp má Yên Lộ, “Ngoan ngoãn ăn đi.”

Chanh Nhỏ ngồi đối diện, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà lắc đầu, liếc mắt ghét bỏ. Trước đây Chanh Nhỏ còn về phe Yên Lộ, nhưng mấy tháng nay theo Tần Thư, ngược lại càng ngày càng cảm thấy Tần Thư mới là nam thần, dù thiếu một cái răng, hở một cái lợi cũng vẫn dễ nhìn.

Yên Lộ mỗi lần chê mắt thẩm mỹ của Chanh Nhỏ lệch rồi, cậu chàng liền hừ hừ đáp: “Mới không phải, của cậu mới lệch!”

“Tần Thư vừa gầy vừa xanh, nhìn như bệnh hoạn!”

“Mới không phải! Cậu ấy như vậy là thư sinh, tú tài!”

“Vai nâng không nổi, tay nhấc không lên, hai người các cậu mà cặp với nhau á, chắc là cậu ẵm ngửa hắn lên giường.”

“Yên Lộ! Đen tối!”

“Đen tối chỗ nào, văn hóa phẩm ‘chong xáng’ chính là sinh hoạt thường thức.”

“Đừng có kiếm cớ cho sự đen tối của cậu.” Mặt Chanh Nhỏ đỏ bừng, cũng không biết là giận hay là ngượng.

*

Sau một tháng khai giảng và đi quân sự về, Yên Lộ đen thêm một lớp, tự thấy rất có khí khái nam nhi. Nhưng Chung Tông thấy cậu lại chậc chậc chậc lắc đầu, cảm thán tối đến không mò thấy người, chọc Yên Lộ hận không thể cho hắn một chưởng, để hắn mù luôn!

Chung Tông hình thể đẹp, mặc quân phục còn toát lên vẻ hơi vô lại, vừa ngầu vừa mê người, Yên Lộ rạo rực rồi. Cậu bảo Chung Tông giữ lại quân phục, lúc làm một pháo thì mặc vào.

Chung Tông nhìn đôi mắt đảo qua đảo lại suy nghĩ của Yên Lộ, buồn cười mà búng một cái lên trán cậu: “Đầu óc có thể trong sáng tí không.”

“Trong sáng? Cậu thích chơi đồ học sinh hay y tá?”

“…”

Yên Lộ ôm lấy eo Chung Tông, cắn lên môi hắn, ậm ừ nói: “Vậy cậu muốn cái gì, đánh dấu, tươi mát mê hoặc cuồng dã, nhâm quân[1] tuyển chọn.”

[1] nhâm quân: cách xưng hô thời Lương – cổ đại TQ. Yên Yên nhắm cốt nhây (cosplay) cổ trang luôn quá =))

“Cậu chọn đi.”

“Được! Tôi đã sớm muốn làm một phát ở sân bóng rổ rồi, cậu không biết đâu, hồi cấp ba lúc cậu chơi bóng, áo thốc lên thật chết người, ảnh bị chụp lén vẫn còn lưu truyền ở trường cũ đấy.”

“…”

“Tôi muốn cậu mặc đồ chơi bóng, một bên vỗ bóng một bên vỗ mông tôi.”

“…”

“Sau đó làm xoang sinh sản của tôi, lúc cắn tuyến sinh thực thì tiện thể ném bóng!”

“…”

“Biểu cảm của cậu thế nào vậy!”

“…”

“Nè! Đừng đi mà, tôi nói đùa thôi không được sao!”

*

Lễ Quốc khánh phải về nhà, Yên Lộ không tình nguyện lắm, cậu đã lên kế hoạch đi du lịch với Chung Tông rồi ấy chứ, nhưng hắn phải ra nước ngoài thăm ông bà ngoại. Yên Lộ nhàm chán, đành quay về.

Cậu tụ tập với Thạch Anh, nhìn nó và bạn trai người Pháp khoe mẽ tình yêu; lại đi gặp Trần Khanh, phát hiện anh đã kết hôn, còn mang thai nữa.

Yên Lộ thấy hơi kỳ quái khi nhìn cơ thể nam tính của đối phương nhu hòa đi khi có thêm một bộ phận. Mặc dù omega mang thai và ông bầu là chuyện bình thường, nhưng với số lượng omega quá nhỏ như vậy, một người đàn ông có bụng bầu vẫn là chuyện hiếm.

Trần Khanh hỏi Yên Lộ có muốn sờ bụng anh không, cậu lắc đầu nguây nguậy, “Không được, em sức lớn, sờ hỏng thì làm sao.”

Trần Khanh kéo tay cậu, nhẹ nhàng đặt lên bụng mình, “Coi như mỡ bụng đi, cục mỡ biết động đậy.”

Anh cười, chớp chớp mắt với Yên Lộ, trông vừa thân thiết mà cũng thật đáng yêu, khiến Yên Lộ thả lỏng nhiều lắm. Cậu sờ lên lớp da bụng mềm mại ấm áp, đôi mắt tròn xoe cả lên.

Trần Khanh bị biểu cảm này chọc cười, vui vẻ vô cùng, “Cậu sau này rồi cũng có, đến lúc ấy nhớ chú ý đấy.”

“Cái… cái gì, đừng nói ra lời khủng bố vậy chứ.”

“Chẳng lẽ để Chung Tông nhịn không đánh dấu?”

“Đâu có được!”

“Các cậu còn nhỏ, đợi hai năm nữa hẵng đánh dấu.”

“…” Yên Lộ như có suy nghĩ, cẩn thận sờ sờ phần bụng ấm áp kia.

*

Chung Tông về nước, gọi điện cho Yên Lộ, kêu cậu qua. Hắn mang quà về cho cậu. Yên Lộ do dự trong điện thoại, ậm à ậm ờ mà không đáp ứng. Hắn thấy vậy cũng không gấp, nghe ra ý Yên Lộ thì chỉ nói “được” rồi cúp máy.

Yên Lộ nhìn ống nghe, tiếng tút tút đã vang lên, cả người thấy không khỏe. Đây là cái tâm lý đi nước ngoài rồi vừa mắt trai Tây gái Tây hơn?

Lãnh đạm vậy mà coi được à!

Cậu nóng ruột gọi điện lại, Chung Tông một lần nữa bắt máy: “Làm sao?”

“Tôi không qua, cậu có mất hứng không.”

“Cậu thích là được.”

“Đệt! Chung Tông, có phải cậu nhìn trúng tuấn nam mỹ nữ nào rồi không, A hay B hay O.”

“Nghĩ nhiều là bệnh, phải chữa.”

“Tôi…!”

“Tôi qua nhà tìm cậu.”

“Á! Ông già ở nhà, cậu đừng qua.”

“Làm sao, cậu sợ tôi giở trò với cậu? Dưới lầu hướng đông nhé?”

“Ọe! Muốn giở trò cũng là tôi giở trò với cậu. Tôi không phải… Cũng không biết phải nói sao với cậu.”

“Cho nên tôi không có cơ hội đến cửa tìm người? Chú Yên thực ra thích tôi lắm đấy.”

“Không được. Cậu đừng qua, tôi giấu không được biểu cảm.”

“Được rồi.”

Cúp máy xong, Yên Lộ quăng điện thoại, nằm thẳng trên giường.

Cậu đang nghĩ đến chuyện của Trần Khanh. AO kết hợp, không hoài thai mới bất thường, thậm chí tỷ lệ AO trúng thầu còn cao hơn các kết hợp khác rất nhiều. Các cặp đôi AO vào đêm đánh dấu, chỉ cần không dùng biện pháp phòng ngừa, hầu như đều trúng.

Nhưng Yên Lộ cậu đã không coi mình là omega nhiều năm như thế, đột nhiên nghĩ đến chuyện sinh con. Cậu sợ muốn chết.

Hơn nữa, bộ dạng cậu như thế này, trông thế nào cũng không giống một người sẽ mang thai! Nếu là Chung Tông, người cao chân dài da trắng, mặt còn đẹp nữa… Nếu hắn mang thai, bụng to lên, gương mặt khẳng định là tỏa thánh quang.

Còn có thể ra sữa…

Nghĩ đến cảnh Chung Tông bị sữa tươi rưới ướt, Yên Lộ lập tức cuồn cuộn máu nóng, cứng rồi.

Chương 30

Yên Lộ chân trần nhảy xuống giường khóa cửa, định bụng lấy ảnh Chung Tông ra “quay tay” thì màn hình điện thoại lóe lên nhắc nhở có cuộc gọi đến.

Yên Lộ nhìn người gọi, thật là muốn gì được nấy mà. Cậu bắt máy, có chút biếng nhác nói: “Gì vậy?”

“Sao cái giọng lại thế kia?”

“Cậu nói xem?”

“Tôi quấy rầy chuyện tốt của cậu rồi hả.”

“Đâu có, cậu kêu vài tiếng lên đi để chuyện tốt của tôi kết thúc mau chút.”

“Đừng lắm mồm nữa, nhìn dưới lầu.”

Yên Lộ dự cảm là có chuyện, quăng điện thoại, nhoài ra cửa sổ nhìn. Quả nhiên Chung Tông đang đứng bên kia đường, thấy cái đầu của cậu thò ra liền vẫy vẫy tay.

Yên Lộ còn quản trước sau cố kỵ cái gì, lập tức đạp lên giày, bịch bịch bịch chạy xuống lầu, xông thẳng ra khỏi cửa, chạy đến trước mặt Chung Tông. Cánh tay giơ lên, kéo Chung Tông cao hơn mình ôm vào ngực, xoa xoa đầu hắn: “Phắc, nhớ chết cha rồi!”

“Không phải tôi quấy rầy chuyện tốt của cậu sao?” Chung Tông phối hợp khom lưng, tay đỡ lấy eo Yên Lộ, cười cười mặc cho cậu giày vò mái tóc, khiến nó rối tung.

“Cậu chính là chuyện tốt bự nhất của tôi.” Ngữ điệu thấp xuống, Yên Lộ vừa ngượng nghịu vừa buông người ra, giả bộ ghét bỏ nói: “Không phải bảo đừng qua à.”

Chung Tông vẫn ôm lấy eo cậu, “Ừ thì cậu không cho tôi vào tìm, tôi đành tới bắt cóc cậu vậy.”

“Hả?”

“Tới nhà tôi đi.”

“Bây giờ?”

Chung Tông nhìn Yên Lộ, tỏ vẻ đáng thương nói: “Tôi mới bị ông nội lấy ba toong đánh một trận này, cậu không an ủi tôi à, không muốn nhìn vết thương của tôi sao.”

“Cái gì? Bị thương là sao? Ông nội sao lại đánh cậu?”

“Tôi nói với ông là lừa được cháu dâu cho ông.”

“A?”

“Chính là đứa con cả nhà họ Yên sát vách ngày trước.”

“A?!”

“Cậu không biết ông nội tôi ghét chú Yên vô cùng?”

Yên Lộ ngây ngẩn lắc đầu, thật sự không biết.

Chung Tông dắt tay cậu, vừa lừa người về nhà, vừa kể lại tin tức giật gân mới nghe được bên nhà ông nội.

Cha Yên từ lúc cậu còn nhỏ đã thích Chung Tông, nhưng ông nội Chung lại rất ghét cha Yên. Bởi vì năm xưa cha của Yên Lộ và cha của Chung Tông từng có với nhau một mối tình AA hoang đường.

Một người tính cách cố chấp, một người phong lưu ngang ngạnh. Sau đó có thể cảm thấy đôi bên không phải tình yêu đích thực bèn chia tay, tự lập gia đình riêng.

Nhưng năm ấy khi chú Yên là một A qua lại với chú Chung, ông nội Chung tức đến suýt phát bệnh tim, liên đới toàn bộ nhà họ Yên cũng bị ghét. Nhiều năm sau, đứa cháu của ông lại chạy đến nói với ông: “Ông nội, cháu nhìn trúng đứa con cả nhà họ Yên.”

Nhìn cháu trai với gương mặt y hệt con trai, nói ra một câu cũng y hệt, ông nội Chung rút luôn ba toong, đuổi theo Chung Tông mà đập một trận.

Chung Tông lơ mơ bị đánh, cũng không dám để ông chạy đuổi theo mình, nhỡ cụ ngã một cái thì hỏng, đành ngoan ngoãn đứng im tại chỗ mặc ông nội quật một trận, quật mệt thì dừng.

Bà nội Chung là một beta dịu dàng, nhưng rất có sức uy hiếp với ông nội Chung. Bà nội đập luôn một cái chén, ông nội kinh hãi, thở hồng hộc lườm Chung Tông rồi quay về thư phòng.

Chung Tông vẫn còn hoang mang, hỏi bà nội chuyện như thế nào vậy, thế mới biết chuyện cũ đã từng xảy ra.

Yên Lộ nghe mà mắt chữ A mồm chữ O. Cậu thấy hơi khó tiêu hóa, lắc lắc đầu, “Tôi còn tưởng ông bô vừa cố chấp vừa bảo thủ, ai ngờ trước kia lại phóng túng như vậy.”

Tình yêu AA, ở thời đại AA bên nhau bị cấm đoán.

Ông bô nhà mình không ngờ điên cuồng thế.

Yên Lộ khoác eo Chung Tông, một đường buôn chuyện về đến nhà hắn. Vừa đến nơi, cậu chạy thẳng đến tủ lạnh, lấy bia ra. Ở nhà vài ngày, ông bô mặt như tấm sắt, khiến cậu không dám hút thuốc uống rượu. Giờ nghĩ lại, đến tình AA ông cũng chơi rồi, hút thuốc uống rượu á, khẳng định năm xưa cũng không ít.

Cha Chung phong lưu thì ai cũng biết, ông bô có thể cặp với cha Chung, đại khái cũng tám lạng nửa cân. Thật kỳ lạ, biểu hiện lấy lòng của cha Yên khiến tâm lý Yên Lộ có chút thả lỏng, nên là chuyện cũ năm đó cậu lại có vài phần hiếu kỳ và thấu hiểu cha mình.

Chung Tông lấy quà trong va li ra, đưa một chiếc hộp nhung cho Yên Lộ.

Cậu bỏ bia xuống, nhận lấy quà mở ra, là một mặt dây chuyền bằng bạc. Chế tác rất khéo léo, hình mãng xà quấn lấy thập tự.

Đó là cái gì, Yên Lô đương nhiên biết rõ.

Cảm giác xấu hổ mãnh liệt lan tỏa từ ngón chân đến đỉnh đầu. Đây là một đạo cụ trong game, tên gọi Thế thân.

Mặt cậu lập tức đỏ bừng, tay ôm lấy gáy. Hình xăm thời trung nhị, là đồ án khi nhân vật trong game của Chung Tông tung kỹ năng, cậu cứ nghĩ Chung Tông không hiểu. Nhưng khi cái Thế thân này xuất hiện, đã nói với cậu rằng, hắn hiểu hết.

Thế thân là đạo cụ mà nhân vật của Yên Lộ năm ấy thường trang bị. Thế thân nghĩa như tên gọi, chính là chịu mọi thương tổn cho người nhận được kỹ năng. Khi tất yếu, có thể chuyển dời được cả thương tổn tử vong.

Đạo cụ này rất ngầu, giá cũng rất cao, gần như ai cũng muốn, cho nên lúc nó xuất hiện, Yên Lộ mãi mới cướp được.

Yên Lộ vẻn vẹn vì Chung Tông dùng có mấy lần, thế mà hắn nhớ được. Chung Tông đương nhiên cũng biết hình xăm trên gáy cậu có ý nghĩa gì.

Yên Lộ nín nhịn hồi lâu mới mở miệng nói: “Cậu biết từ lúc nào?”

“Từ sớm rồi.”

“…”

“Lúc mới đầu thấy quen mắt, nhìn nhiều thì dần dần nhớ ra.”

Yên Lộ xấu hổ quá, cái cảm giác bí mật bị bóc trần này… Cậu ném dây chuyền vào Chung Tông, giả vờ hung dữ, “Tôi ứ nhận món quà này!”

Chung Tông phì cười, đứng dậy cởi áo, để lộ phần gáy còn đang sưng đỏ, là một hình xăm, chính là đồ án Thế thân.

“Có qua có lại, Yên Yên, thích không?”

Thích, sao lại không thích chứ! Chỉ là ngượng quá đi mất!

Lúng túng vô cùng, cậu nhào lên Chung Tông, đè hắn xuống giường mà cưỡi trên hông hắn, “Cậu thật là phiền.”

“Ha ha, thế à, Yên Yên đỏ mặt.”

“Bị cậu chọc giận.”

“Thế hả?”

Chung Tông nói rồi ôm lấy mông cậu ngồi dậy, chóp mũi đụng chóp mũi Yên Lộ, nhẹ nhàng cọ cọ. Hắn thấp giọng cười cười, như là làm nũng, “Thật thương tâm, tôi phải nghĩ lâu lắm ấy, phần quà này.”

“Hình xăm tình nhân?”

“Không phải.”

“Biển thông báo?”

“Không phải.”

“Vậy là gì?”

“Là thích cậu.”

Yên Lộ như đang mơ, hạnh phúc đến quá nhanh, khiến cậu tiếp thu hơi chậm. Đợi đến khi hồi thần, cậu đã đẩy ngã Chung Tông, tay cũng kích động vô cùng lột quần người ta xuống.

Chung Tông ngược lại không giãy giụa, mặc kệ cho cậu nắm quyền chủ động.

Yên Lộ nhìn bộ dạng thong dong tự tại của hắn mà cắn răng cắn lợi gặm gặm vành tai Chung Tông, “Nếu không phải tôi là omega thì cậu đã sớm bị ngủ với tôi rồi!”

“Tôi đã ngủ với cậu rồi nha.”

“Ý tôi là từ trong ra ngoài!”

Chung Tông ôm lấy eo cậu, lật mình một cái, mạnh mẽ đè người dưới thân, tách mở đôi chân Yên Lộ, “Đánh dấu xong cậu từ trong ra ngoài đều là của tôi.”

Dứt lời hắn dừng lại chốc lát mới do dự nói tiếp: “Nhưng Yên Lộ, cậu thật sự không hối hận chứ?”

Yên Lộ nhìn thẳng vào hắn, nhiệt tình mà mãnh liệt đáp: “Nói nhảm nhiều vậy! Mau lên!”

14 thoughts on “Ngồi yên, tôi tự – Chương 29, 30

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s