Khách điếm lão bản 73

Chương 73: Không bằng trở về 1

 

Văn Sát nộ khí ngất trời quay lại Vô Xá cốc, chứng kiến điện đường vốn xa hoa tinh xảo, ít nhất đã bị hủy một phần ba. Lửa tuy đã bị dập tắt, nhưng trong không khí vẫn sặc mùi cháy sém.

Với phòng ốc bị hủy, Văn Sát tức giận không phải ở chỗ vật chất, mà chính là quyết định bỏ  đi một lần nữa của Mạc Ly.

Lần này nguyên nhân tuyệt đối không phải do hắn, cho nên tất cả lỗi lầm đều thuộc về Mạc Ly.

Văn Sát tuyệt đối chưa từng nghĩ tới, nam nhân diện mạo tầm thường, thậm chí gầy yếu tiều tụy, khiến kẻ khác phải buồn nôn đó, có thể làm Vô Xá cốc thao thiên cự lãng (1)! Không những thế, nam nhân không chút tiếng tăm ấy còn thành công trong việc khiến tiền phân đường đường chủ Lâm Tín khét tiếng tàn nhẫn ích kỷ nghe theo, giúp y chạy khỏi Vô Xá cốc.

(1) thao thiên cự lãng: cơn sóng gió động trời (QT).

Nghĩ đến lúc bị Văn Sát bắt được, Lâm Tín đan thương thất mã (2) chém giết hơn mười danh thị vệ, khí độ kiền nhiên tự nhược (3) kinh người lao vào đám người truy đuổi của hắn. Mà Lâm Tín vẫn tận lực chống đỡ, không để bất luận kẻ nào có cơ hội giết gã, đến lúc cuối cùng bị cô lập, lại giống như anh hùng cái thế tự sát ngay lập tức!

(2) đan thương thất mã: một người một ngựa, đơn thương độc mã (QT).

(3) kiền nhiên tự nhược: kiền – nam tính, nhiên – tự nhiên, tự nhược – như thường (QT).

Quỷ biết Mạc Ly tột cùng đã cho Lâm Tín thứ mê muội nào!

Đích thân Văn Sát dùng kế điệu hổ ly sơn ra ngoài sắp xếp chuyện phân đường phản loạn, nhưng trên đường lại thấy có kẻ lấy trộm pháo tín hiệu của hắn, liền thấy sự tình kỳ quặc. Huống hồ ngay sau đó, hắn còn gặp Hàn Tử Tự vội vội vàng vàng xuất hiện.

Hai người chạm mặt một cái, không cần nói nhiều cũng biết đại sự không ổn. Trên đường khoái mã gia tiên chạy về Vô Xá cốc, xa xa cũng đã trông thấy khói đen lượn lờ trong cốc, ánh lửa dữ dội.

Vốn tưởng là cừu gia tìm tới, hắc bạch hai người lập tức nghĩ tới người nọ một mình trong buồng ngủ, đột nhiên cảm thấy tất cả như nứt vỡ, cũng không ngại mạo hiểm sinh mệnh, song song xông vào tẩm cung Mạc Ly, nghĩ cách cứu viện. Ai ngờ đi đi lại lại hồi lâu, cuối cùng chỉ cứu ra được một cỗ thi thể đã cháy sém.

Hai người lúc đầu còn bị thủ thuật kia che mắt, cho rằng cái thi thể đó là Mạc Ly, tâm trí gần như sụp đổ, nhưng Hàn Tử Tự thận trọng lại phát hiện bất thường.

Nếu là người sống bị hỏa thiêu, chắc chắn cả người đau đớn co quắp cuộn mình, hơn nữa, trong khí quản sẽ tích đầy tro.

Nhưng thi thể này trái lại —- dáng vẻ tự nhiên, toàn bộ không có dấu vết giãy dụa. Trong khoang miệng cũng không có tro. Lại dùng kiếm xẻ khoang bụng ra, kiểm tra mức độ thối rữa của khí quan. Hàn Tử Tự kết luận, người này trước khi bị thiêu, chí ít cũng đã chết mấy ngày!

Bỗng nhiên ý thức được đây là mánh ly miêu hoán thái tử (4), hai nguời không hẹn mà gặp nghĩ tới sự cơ trí khôn ngoan hơn người của Mạc Ly, tức khắc có phản ứng.

(4) ly miêu hoán thái tử = mèo đánh tráo thái tử.  Kế “trộm rồng thay phượng” hay “mèo rừng đổi thái tử”, có từ thời Tống Chân Tông (cảm ơn Tiêu Trúc).

Hắc bạch hai người trong thời gian ngắn ngủi, từ lo lắng e sợ, khủng hoảng bi thống đến nộ khí xung thiên, trong đầu cái thứ ít ỏi gọi là lý trí đã sớm bị đố kỵ cùng phẫn nộ thiêu đứt.

Vì thế một mạch, thả chó dữ đi tìm Mạc Ly, ngay tại bãi cỏ hoang dùng thân thể “giáo huấn” y một phen.

Sau đó, Hàn Tử Tự ôm lấy Mạc Ly thần tình đờ đẫn, như miếng giẻ rách trở về Vô Xá cốc. Đưa Mạc Ly vào Thiên điện chưa bị lửa lan đến, Hàn Tử Tự sai thị tỳ nhanh chóng sắp xếp một nhuyễn tháp.

Nhìn đôi mắt sớm đã không còn chút tình cảm của Mạc Ly, trong lòng Hàn Tử Tự nhất thời khó chịu như bị thiên đao vạn quả.

Nhớ lại mới trước đó, hai người bọn họ còn đang ở đùa giỡn vui cười trên bãi cỏ hoang cách Đông Noãn các không xa. Hắn từng cho rằng, chỉ cần kiên nhẫn, cuối cùng một ngày Mạc Ly sẽ xúc động, mà dù không được, ít ra cũng khiến Mạc Ly tha thứ cho lỗi lầm trước kia.

Nhưng thế nào mà sự việc chuyển biến quá nhanh… Chỉ một cái chớp mắt, Mạc Ly với hắn lại giống như bị Vương Mẫu dùng cây trâm vẽ Ngân hà cách trở?

Hàn Tử Tự đưa tay xoa lên gò má gầy gò nhô cao.

Nụ cười đáng yêu ngày xưa của Mạc Ly, vẻ tức giận linh động của Mạc Ly, rốt cục đã chạy đâu mất rồi?

Bức một người từ sinh động đến tình cảnh này, với Hàn Tử Tự mà nói, sao có thể vui sướng nổi?

Huống chi, Mạc Ly đã từng yêu hắn, mà chính hắn, hiện tại cũng rất quyến luyến người này…

Hàn Tử Tự bỗng có một thôi thúc, “Không bằng buông tay”…

Hắn nhớ nụ cười của Mạc Ly, nhớ những lời mộc mạc giản dị lại có thể sưởi ấm nhân tâm, nhớ nụ hôn dịu nhẹ tặng vào má mình…

Ngày xưa còn coi đó chẳng là gì, tới hôm nay nhìn lại, lại thành báu vật vô giá.

Ôm con người gấy yếu ấy vào lòng, cánh tay Hàn Tử Tự siết chặt.

Cho tới bây giờ, chưa có ai khiến hắn thấy khó dứt bỏ như vậy.

Một khi chọn lựa buông tay, tựa như dùng đao chém đứt toàn bộ tâm phế hắn.

Đang lúc tư tưởng tranh đấu kịch liệt, Văn Sát nóng nảy đã đá văng cánh cửa Thiên điện, trong tay kéo theo một mớ huyết nhục gì đó đi vào.

Hàn Tử Tự giương mắt nhìn, thấy cái thứ ở trong tay Văn Sát. Hắn thoáng cả kinh, nhanh chóng bịt mắt Mạc Ly lại.

Hàn Tử Tự cất giọng thanh lãnh, quát lớn: “Văn Sát, ngươi điên hả? Mau vứt thứ kia ra ngoài!”

Văn Sát cười tà mấy tiếng, đáp:

“Ngươi cho ngươi là ai, có tư cách gì ra lệnh cho ta?”

“Hay là…” Giọng nói Văn Sát mang theo ý trào phúng, “Ngươi chẳng lẽ vì hắn đau lòng?”

Chuyển tầm mắt về Mạc Ly, Văn Sát tiếp:

“Hiện tại hắn to gan, mỗi lẫn đều coi lời ta là gió thoảng bên tai. Hắn khinh ta không dám làm gì bằng hữu hắn sao?”

“Ta hôm nay xem xem hắn còn không tin không!”

Kỳ thật, ngay từ lúc Văn Sát đá cửa xông vào, Mạc Ly đã thấy hoảng hốt, sơ sơ cũng thấy thứ trong tay Văn Sát là gì.

Chỉ là Hàn Tử Tự phản ứng rất nhanh, động tác vô cùng cấp tốc, y chưa kịp xác định là gì đã bị một bàn tay bịt kín đôi mắt.

Trước mắt Mạc Ly đột nhiên tối om, nhưng trong đầu không ngừng nghĩ tới thứ ở trong tay Văn Sát.

Nghĩ tới lời Văn Sát nói.

“Không ———-“

Thân thể Mạc Ly bắt đầu run rẩy kịch liệt.

Y dùng mười ngón tay vô lực tách bàn tay Hàn Tử Tự ra.

“Buông ra…”

“Buông ra a…”

Thanh âm cơ hồ không thể nghe rõ.

Hàn Tử Tự biết Mạc Ly đã thấy được chút gì đó, nhưng kiên quyết không buông ra.

“Ly nhi ngoan, ta lập tức mang ngươi rời khỏi đây, người đừng nhìn, được không?”

“Quên đi, mau quên đi!”

Dứt lời, ngón tay liền tìm tới thụy huyệt của Mạc Ly.

“Không, Hàn Tử Tự, ta van ngươi, buông ra…”

Nước mắt nóng hổi tràn qua kẽ tay Hàn Tử Tự, lòng bàn tay Hàn Tử Tự áp vào đôi mắt Mạc Ly liền thấm ướt.

“Ta van ngươi…”

“Ta van ngươi rủ lòng thương…”

Cả người Hàn Tử Tự chấn động, lời cầu xin thống khổ không ngừng của Mạc Ly, cũng biết trước sau giấy không bọc được lửa, buộc lòng chậm rãi bỏ bàn tay che khuất đôi mắt Mạc Ly.

Tầm nhìn của Mạc Ly rơi xuống thứ bị vứt trên mặt đất đó.

Huyết nhục lẫn lộn, mùi tanh hôi tản ra, như một bãi bùn thối rữa khiến người ta buồn nôn.

Mạc Ly cố gắng căng mắt, buộc mình không được bất tỉnh. Tầm mắt rơi vào cái đống không nguyên vẹn đó, vẫn khiến đôi mắt Mạc Ly như bị vạn kim nhọn chọc vào.

“Không!”

“Không!!”

“Không!!!”

Mạc Ly thình linh nổi điên dùng tay kéo lấy tóc mình, sức mạnh khác thường, cơ hồ mỗi lần đều kéo rơi một mảng tóc.

Vừa thét lên, vừa lắc đầu, thân thể gầy yếu của Mạc Ly lại bắt đầu co quắp.

Hàn Tử Tự biết tình huống có chút khó khống chế, nhanh chóng dùng hai tay chăn hành vi tự hại mình của Mạc Ly.

“Văn Sát, đủ rồi! Mau đem vật kia ra ngoài!”

Văn Sát mặc dù bị kinh hãi bởi phản ứng quá kịch liệt của Mạc Ly, nhưng nét mặt vẫn thập phân hiếu thắng. Vừa nghĩ đến chuyện Mạc Ly bảo vệ kẻ này như vậy, cơn ghen trong lòng nổi lên, càng không thèm để ý tới lời gọi hàng của Hàn Tử Tự.

Văn Sát nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Mạc Ly, tâm phiền ý loạn, rốt cục không nhẫn nổi, nghĩ muốn một cước đá cái thứ kia ra khỏi cửa.

Ai ngờ hắn vừa nhấc chân, Mạc Ly từ trên giường bỗng nhiên lao đến —- Y đẩy Hàn Tử Tự đang kiềm chế mình, cả người lăn xuống tháp. Mạc Ly liều mạng ôm lấy cái chân đang giơ lên của Văn Sát.

“Văn Sát, ta van ngươi, đừng đá hắn, đừng đá hắn…”

Văn Sát được Mạc Ly ôm, lòng lập tức mềm nhũn, chẳng còn chút hơi sức mà thực hiện nốt động tác.

Mạc Ly thấy Văn Sát thu thế, loạng choạng ngồi bệt xuống đất.

Mạc Ly không nói gì, chỉ thút thít không thành lời.

Quá nhiều nước mắt, dường như vĩnh viễn không có tận cùng, khiến vạt áo ướt đẫm một mảng.

Chẳng còn chút khí lực. Vết thương toàn thân cũng hạ thể đau đớn sau thi ngược, khiến mỗi động tác của y thật gian nan, vốn thể lực thê thảm, lại vừa dùng hết tất cả để đẩy Hàn Tử Tự và ngăn Văn Sát.

Y run rẩy, thu thêm chun chút hơi tàn, bò tới khối huyết nhục lẫn lộn trước mặt.

Mà cái thứ đen đúa toàn máu kia, lớp da vẫn còn như của một người sống —- Mấy canh giờ trước, dưới lớp da đó còn là một sinh mệnh! Đó là người đã xuất hiện giữa tuyệt cảnh, không ngừng khích lệ y “đừng từ bỏ”, cho y chút ánh sáng ấm áp nơi bóng đêm tuyệt vọng, cho y dũng cảm một lần nữa theo đuổi tự do!! Đó là người đã tử bỏ cả bản thân giúp y dẫn truy binh rời đi, không sợ chết — Lâm Tín!!!

Hai tay run rẩy, Mạc Ly không chút suy nghĩ, vươn ra, bắt lấy khối da kia.

Hàn Tử Tự nhìn thấy, ở bên ngăn cản: “Ly nhi, đừng…”

Còn chưa nói xong, đã thấy y ôm chặt lấy nhân bì huyết nhục lẫn lộn đó vào lòng.

Mạc Ly là vậy, ôm lấy khối da thịt rách máu, kinh tởm khiến người ta muốn nôn kia siết vào lòng mình!

Nước mắt trào như vỡ đê rơi vào máu thịt tanh hôi, nhiễm đỏ cả áo trắng vừa thay, thật khiến người ta thấy xơ xác tiêu điều.

“Lâm Tín!!!”

“A a a a!!!! Lâm Tín!!!!”

Mạc Ly bỗng nhiên ngửa mặt gọi một tiếng dài, hai mắt nóng lên.

Huyết lệ hai dòng chảy xuống từ đôi mắt y, trên khuôn mặt xanh xao càng khiến người ta đau lòng.

Trước mắt Mạc Ly là một màn đen kịt.

Thân thể y mềm nhũn, cùng Lâm Tín, ngã xuống trong vũng máu.

Chú thích thêm:

(4) ly miêu hoán thái tử:

Đấy là kế “trộm rồng thay phượng”, “mèo rừng đổi thái tử”. Thời Tống Chân Tông, đông cung hoàng hậu Chương Hiến ko có con, thị tì của hoàng hậu (sau này là Lý Thần Phi) lại mang long thai của nhà vua. Hoàng hậu biết thế thì lo, chẳng may sinh ra con trai, sẽ lập làm Thái tử, trong tương lai con quý mẹ thơm lây, thị tị thành nương nương, mình thì bị đẩy vào lãnh cung. Thế là hoàng hậu nghĩ ra kế “trộm rồng thay phượng”, thực hành kiểu đục nước béo cò, bèn cũng giả làm bụng to bằng cách nhét vào đó 1 cái gối, giấu Chân Tông, nói rằng mình cũng mới mang thai. Sau đó mua chuộc 1 số thị tì gần gũi, theo dõi hành động và diễn biến của Thần Phi. Đến lúc Thần Phi trở dạ sinh đc con trai, hoàng hậu cho người kiếm 1 con mèo mới đẻ đem đổi vào đó, bế đứa trẻ trao cho hoàng hậu. Hoàng hậu cũng nhân dịp này bỏ vật độn trong bụng, nói mình sinh con trai.
Thế là đứa trẻ thì đc lập thành thái tử, rồi lên ngôi hoàng đế, là Tống Nhân Tông. Ngôi hoàng hậu của ả từ đầu đến cuối ko hề bị lung lay, bá chủ đông cung cho đến chết.
Còn tục truyền chuyện Bao Công xử án Quách Hoè ko phải sử liệu đáng tin, chỉ là kịch bản sân khấu mà thôi.

(Tiêu Trúc)

+++

*nức nở*

Đọc lại vẫn thấy mắt ươn ướt ~

Cái hôm edit tốn cả cuộn giấy vệ sinh để xì mùi… Mạc Ly a ~

22 thoughts on “Khách điếm lão bản 73

  1. văn sát, em trước đây rất thik anh
    em có xu hướng thik tên nào bá đạo, trẻ con, vừa điên cuồng vừa si mê
    cơ mà anh thì…. hơi quá rồi

    em bắt đầu sợ anh rồi ý….

    anh hàn, em quay qua ủng hộ anh

  2. cũng đỡ đau lòng là Lâm Tín tự sát, mình có cảm giác đỡ đau lòng hơn là bị mần cho nát bấy rồi mới chết…. Mạc Ly của chúng ta tật đau lòng quá mức rồi… khóc ra máu kia…. thật đau lòng…

  3. ta mún khóc quá bắt đền nàng Lu giả nc mắt cho ta……………………………….Ôi ML….tư đầu truyện đã thấy e khổ rồi số phận thật trêu ngươi mà ….VS HTT ta là ta *hận* các ngươi từ đầu truyện rồi….ôi Lâm Tín =((((((…..tội ảnh quá*rút khăn giấy*……*chấm chấm nc mắt*

  4. Sắp rồi, cố lên, cố lên, sắp đến đoạn hai người này trả giá rồi, cho dù chỉ là thoáng qua cũng đủ để mình mát dạ một ít rồi.

    ML bỏ trốn thì nổi giận, nổi giận thì cho chó rượt, bản thân thì cường bạo tại chỗ, rồi xách về như cái giẻ rách. Ai được quyền nổi giận, chỉ có HTT và VS được quyền nổi giận khi ML trốn đi hay sao? Còn ML, ML có quyền gì? Bị giam cầm, bị cường bạo, bị hạ cổ Hợp hoan, bị đối xử như súc vật, ko có được mảnh áo che thân…ML có được quyền nổi giận, hay phản kháng hay ko? Ko có, chỉ có nhịn nhục, chỉ có cố gắng chịu đựng. Phản kháng duy nhất là bỏ trốn, chỉ có thế thôi, mà đổi lấy là bao hành hạ tủi nhục thêm, vì đã dám trốn đi. Đây gọi là tình yêu?

    Sao Lâm Tín có thể vì ML mà tính mạng cũng ko cần, chỉ đổi lấy một nụ hôn nhẹ ở trán, mà đem đến cho ML hi vọng, tự do, dù chỉ là trong thoáng chốc, nhưng cũng là chút ấm áp duy nhất cho ML trong khi tuyệt vọng. Hai người luôn bảo mình yêu ML này mang đến cho ML những gì?

    VS khi ko có kí ức về khoảng thời gian chung sống khi xưa, từ sau khi phản bội thì chưa bao giờ đối xử với ML như con người, khỏi phải bàn đến rồi. Nhưng HTT, lòng đã từng nghĩ rằng chỉ cần kiên nhẫn là được, vậy kiên nhẫn đó có thật sự đã bỏ ra đủ hay chưa? Chỉ cần thấy ML trốn đi, đồng nghĩa với làm trái ý mình, là cùng với VS trừng phạt liền, rồi mới ngồi đó hối tiếc những dịu dàng trong quá khứ của ML, có quá muộn hay ko?

    Đúng là HTT ít ra vì hối hận còn bận tâm đến tâm trạng của ML hơn tên VS kia. Nhưng mình vẫn ko thể chấp nhận được.

    Chờ đợi, rất chờ đợi chương tiếp theo.

  5. A, cái tích “ly miêu hoán thái tử” thì mình biết :”> ko phải báo đâu, là mèo đó =))
    Đấy là kế “trộm rồng thay phượng”, “mèo rừng đổi thái tử”. Thời Tống Chân Tông, đông cung hoàng hậu Chương Hiến ko có con, thị tì của hoàng hậu (sau này là Lý Thần Phi) lại mang long thai của nhà vua. Hoàng hậu biết thế thì lo, chẳng may sinh ra con trai, sẽ lập làm Thái tử, trong tương lai con quý mẹ thơm lây, thị tị thành nương nương, mình thì bị đẩy vào lãnh cung. Thế là hoàng hậu nghĩ ra kế “trộm rồng thay phượng”, thực hành kiểu đục nước béo cò, bèn cũng giả làm bụng to bằng cách nhét vào đó 1 cái gối, giấu Chân Tông, nói rằng mình cũng mới mang thai. Sau đó mua chuộc 1 số thị tì gần gũi, theo dõi hành động và diễn biến của Thần Phi. Đến lúc Thần Phi trở dạ sinh đc con trai, hoàng hậu cho người kiếm 1 con mèo mới đẻ đem đổi vào đó, bế đứa trẻ trao cho hoàng hậu. Hoàng hậu cũng nhân dịp này bỏ vật độn trong bụng, nói mình sinh con trai.
    Thế là đứa trẻ thì đc lập thành thái tử, rồi lên ngôi hoàng đế, là Tống Nhân Tông. Ngôi hoàng hậu của ả từ đầu đến cuối ko hề bị lung lay, bá chủ đông cung cho đến chết.
    Còn tục truyền chuyện Bao Công xử án Quách Hoè ko phải sử liệu đáng tin, chỉ là kịch bản sân khấu mà thôi. :))

  6. ta muốn khóc khóc aaaaahhh…a sát anh cần phải hận như vậy không…sao còn chưa hiểu yêu hận mà đói xự người yêu như thế?

    thấy đấy hai anh…một vai phụ lâm tín biết thương yêu ly như thế trong thời gian ngắn chiếm được một phần tình cảm mà giống không còn nữa cua ly…a sát càng tàn nhẫn nhiêu thì anh càng giếc nhanh đi những gì tốt đẹp còn lại cúa a vong trong lòng ly…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s