Khách điếm lão bản 87.2

Chương 87 (tiếp)

Đến lúc sắc trời dần tối, đoàn người bọn họ đã tìm được một khách điếm dừng chân.

Mã phu như thường lệ tới thông phô ngủ, Mạc Ly vốn định đặt hai gian hảo hạng, nhưng Cẩn Nhi cứ quấn lấy y, muốn cùng ngủ.

Mạc Ly biết trước kia Cẩn Nhi phải chịu đựng nhiều đau khổ, nhưng tâm tình thì vẫn là tiểu hài tử, phỏng chừng thiếu cảm giác an toàn, cho nên rất thích bám người.

Chạy một đường dài cũng thực mệt, Mạc Ly không chịu được sự nài nỉ của Cẩn Nhi, liền gật đầu đồng ý.

Hai người vào phòng, nhanh chóng rửa mắt rồi cởi áo đi ngủ.

Cẩn Nhi suy nghĩ chốc lát, ngồi dậy rồi tháo mặt nạ ra, dù sao ở trước Mạc Ly nó cũng không cần phải cấm kỵ nữa.

Tuy hai người cùng ngủ một giường, những Cẩn Nhi từ trước đến nay có bệnh lạ giường, nhìn Mạc Ly hình như đang ngủ, nhưng chính nó lại không hề buốn ngủ, chỉ nhắm mắt dưỡng thần.

Ngay sau đó, từ bên ngoài khách điếm, đột nhiên có một viên đá phi vào, đánh trúng huyệt đạo của Cẩn Nhi, Cẩn Nhi tức khắc giật mình, hai mắt chỉ kịp mở lớn.

Nó cảm thấy thân thể không thể động đậy được, họng cũng không phát ra tiếng.

Chỉ thấy cửa sổ khách điếm bị mở ra, ánh trăng nhàn nhạt, Cẩn Nhi nhìn thấy hai nhân ảnh một đen một trắng đi vào, ánh trăng như thế, Cẩn Nhi cũng không thấy rõ khuôn mặt bọn họ.

Chẳng biết là ai, Cẩn Nhi định kêu lên báo động Mạc Ly, nhưng không biết Mạc Ly đang ngủ rất sâu, mà hai người xông vào kia võ công thực cao cường, một loạt động tác như vậy cũng không để tiếng động nào phát ra.

Chỉ thấy hắc y nhân đi tới bên giường bọn họ, đưa tay điểm thụy huyệt của Mạc Ly, tựa hồ phòng ngừa Mạc Ly tỉnh lại.

Còn bạch y nhân lại tìm bấc đèn, trong phòng liền sáng lên, Cẩn Nhi mới nhìn rõ dung mạo người xông vào.

Phải tả thế nào đây?

Bạch y nam tử phong thần tuấn dật, giơ tay nhấc chân rất có phong thái đại hiệp. Còn hắc y nam tử lại có sát khí lạnh lùng, nhưng vẫn không che đậy hết dung nhan đẹp đẽ cùng sự ngang ngược in trên trán.

Hai người này, chỉ long hoa phục sức trên mình thôi cũng đã biết thân phận không tầm thường, lại càng không kể đến lưu quang bội kiếm trong tay bọn họ. Cẩn Nhi đưa mắt, nhìn hai thanh tuyệt thế danh binh kia đã biết là ai.

Hắc y nhân dựng nó dậy, thô bạo lật lật mặt nó: “Thực thì cũng được, nhưng kém xa Mạc Mạc.”

Bạch y nhân cười: “Ngươi là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi…”

Hắc y nhân nhổ một bãi nước bọt, mắng: “Ngươi con mẹ nó đừng có bốc mùi thế.”

Hắc y nhan ghé sát vào bên tai Cẩn Nhi, tràn đầy tà khí, nói: “Xem ngươi với Mạc Mạc là không có ý đồ, ta sẽ không làm khó dễ ngươi, nếu không, hừ…”

Giọng nói hai người này cứ vang vang, Cẩn Nhi bị dọa, không khỏi run rẩy.

Hàn Tử Tự thấy Văn Sát bắt nạt tiểu hài tử, liền mở miệng: “Ngươi đừng dọa hắn, cẩn thận người kia sau này tìm ngươi tính sổ.”

Văn Sát không đồng ý: “Ta sợ hắn?”

Hàn Tử Tự nghiêm mặt với Cẩn Nhi:

“Ngươi không cần sợ, chúng ta sẽ không thương tổn ngươi, cũng sẽ không hại Mạc Ly. Ngược lại, chúng ta vẫn luôn bên cạnh bảo vệ hắn.”

Hàn Tử Tự vừa nói xong, Cẩn Nhi liền tỉnh ngộ.

Thảo nào từ khi Mạc Ly xuất hiện, những kẻ hay tới tìm mánh từ Tiêu Tương uyển đều biến mất một cách khó hiểu, lẽ nào là do hắc bạch hai người trước mặt?

“Tại hạ Hàn Tử Tự, tên kia là Văn Sát.”

Nghe hai cái tên như sấm dội, dù Cẩn Nhi vùi thân ở Tiêu Tương uyển cũng biết địa vị bọn họ, nhất thời càng kinh hoàng.

Thấy Hàn Tử Tự đi tới trước giường, nhẹ ngàng ôm lấy Mạc Ly đang ngủ say vào lòng, mà ánh mắt hắn nhìn Mạc Ly, thật ôn nhu như nước.

Văn Sát lại đem Cẩn Nhi đặt lên ghế, cúi người trước mặt nó, nói:

“Chuyện ta và Hàn Tử Tự xuất hiện, giờ chưa muốn để Mạc Mạc biết, ngươi tốt nhất ngậm chặt miệng cho ta, giữ bí mật này trong bụng. Nếu không…”

Đôi mắt Văn Sát lộ vẻ cân nhắc: “Ta sẽ đem ngươi cho Hi Vựu, thế nào?”

Nghe thấy cái tên này, trong giây lát, đôi mắt Cẩn Nhi mở lớn.

“Miêu Cương cổ vương, ngươi có biết không? Nghe nói các ngươi là bạn cũ?”

Chưa chờ Văn Sát nói xong, nước mắt Cẩn Nhi đã lã chã.

Hàn Tử Tự nói: “Văn Sát, ngươi khi dễ hắn làm gì?”

Dứt lời, đặt Mạc Ly xuống, đi tới cạnh Cẩn Nhi. Hai tên thân thể to lớn bao vây mình, cái bóng vĩ đại như quỷ mị phủ lên người, vô hình trung lại càng thấy áp bách.

Hàn Tử Tự nói: “Ngươi có biết, Hi Vựu đang tìm ngươi khắp nơi?”

Trong con ngươi Cẩn Nhi, khi nghe nói thế, ngoài sợ hãi còn mang theo nét bi thương nhàn nhạt.

“Thực không dám giấu, chúng ta định là khi Mạc Ly rời Tiêu Tương uyển xong sẽ đưa ngươi tới chỗ Hi Vựu, nhưng ngươi lại đột ngột muốn theo Mạc Ly… Ngươi thực sự phải cảm tạ Ly nhi, hắn vô tình giúp ngươi.”

Văn Sát nói: “Chúng ta có thể đáp ứng, không đem ngươi tới chỗ Hi Vựu, nhưng cũng có điều kiện.”

Dứt lời liền đưa tay giải huyệt cho Cẩn Nhi.

“Chúng ta vì vài nguyên nhân, hiện nay chỉ có thể bí mật bảo vệ Mạc Ly, nhưng ngươi cũng biết, từ trước đến giờ hắn chỉ biết cắm đầu giúp người, lại không chịu chăm sóc bản thân.”

“Ngươi ở bên hắn chúng ta yên tâm hơn một chút. Ngươi hảo hảo chiếu cố ăn uống sinh hoạt cho hắn, chúng ta bên này có chút dược giúp hắn bổ thân, ngươi trộn vào cơm cho hắn ăn, nếu không hắn bôn ba thế này, sớm muộn sẽ ngã bệnh.”

“Cuối cùng, cũng là điều kiện quan trọng nhất: Đừng nhắc đến chúng ta trước mặt hắn.”

Hắc bạch hai người lạnh lùng nhìn Cẩn Nhi, như nháy mắt là có thể giết nó được.

“Nếu một ngày nào đó, hắn từ miệng ngươi mà biết tới sự tồn tại của chúng ta, đó sẽ là ngày ngươi phải trở về bên Hi Vựu, ngươi đã rõ chưa?”

Vẻ đấu tranh hiện lên trong mắt Cẩn Nhi, Hàn Tử Tự và Văn Sát cũng biết, trong một thời gian ngắn nó chưa thể quyết định.

Hàn Tử Tự nói: “Không sao, dù ngươi đáp ứng hay không, Ly nhi cũng sẽ không biết đêm nay chúng ta đã xuất hiện.”

“Hơn nữa, dọc đường nếu không có chúng ta che chở, Ly nhi đã sớm xảy ra chuyện. Ngươi giúp chúng ta giấu hắn, với hắn mà nói cũng là chuyện tốt. Ngươi cứ suy nghĩ kỹ đi…”

Rõ ràng, hắc bạch hai người sẽ chẳng để Cẩn Nhi vào mắt, nói xong liền tiến lại giường Mạc Ly.

Cẩn Nhi tuy biết thế này là phi lễ, nhưng với hành vi kỳ quái của hai người vẫn không nhịn được liếc mắt qua.

Thấy Hàn Tử Tự vừa ôm lấy Mạc Ly, một tay còn vuốt ve gương mặt y, miệng gọi khẽ “Ly nhi, Ly nhi.”

Còn Văn Sát, trực tiếp nâng mặt Mạc Ly, hôn y.

Qua qua lại lại, tiếng hôn khát tình tràn trề phát ra, vào tai Cẩn Nhi, khiến nó không hiểu sao lại xấu hổ, tim đập nhanh.

Tình cảm trần trụi trong ánh mắt hai nam nhân với Mạc Ly, Cẩn Nhi có thể nhận ra, nhưng một màn trước mặt thế này, thực cũng kinh thế hãi tục.

Không ngờ sau lưng Mạc Ly lại là những nhân vật nguy hiểm thế…

Trực giác cảm thấy hai người này coi Mạc Ly như trân bảo, sẽ không tương tổn tới tiên sinh, Cẩn Nhi thoáng an tâm quyết định.

May mà hai người ngoài ôm hôn thì không làm gì Mạc Ly nữa.

Cẩm Nhi mãi một hồi mới phản ứng, nhìn hai nam nhân đang ôm Mạc Ly trên giường kia, đành phải ngoan ngoãn chọn cách ra khỏi phòng, ngồi bên cửa, thần tình hoảng hốt mà miên man suy nghĩ.

Nghĩ về gút mắc giữa Mạc Ly và hắc bạch kia, nghĩ về quá khứ không thể chịu nổi của mình và Hi Vựu…

Đến lúc một lần nữa Cẩn Nhi thanh tỉnh, sắc trời đã sáng.

Nó phát hiện mình đã trở về bên cạnh Mạc Ly như đêm qua.

Hắc bạch hai người đã sớm không thấy tung tích, nếu không phải vì trong vạt áo có một bình sứ đầy dược hoàn, Cẩn Nhi có lẽ còn nghĩ chuyện đêm qua chỉ là một giấc mơ.

Quay đầu nhìn Mạc Ly, phát hiện Mạc Ly vẫn ngủ say, chỉ là môi hơi sưng, trên cổ cũng có thêm hai vệt hồng ban ấn ký.

Đột nhiên nhớ lại hành vi ám muội đêm qua của hắc bạch, Cẩn Nhi không khỏi đỏ mặt, nhìn Mạc Ly có phần e dè.

Đúng lúc Mạc Ly yếu ớt chuyển tỉnh, mở mắt liền thấy gương mặt tuyệt sắc của Cẩn Nhi đang đỏ như cà chua, vội vàng cúi đầu nhìn tư thế ngủ của mình.

Kiểm tra một hồi cũng không phát hiện ra chuyện gì bất thường, Mạc Ly tức cười gõ gõ cái trán Cẩn Nhi: “Sáng sớm ngẩn ra nhìn ta làm gì, dậy ăn sáng thôi.”

Cẩn Nhi xoa xoa trán bị gõ, khúm núm ứng một câu rồi đứng lên.

Từ đó, Cẩn Nhi cũng không dám ở chung phòng với Mạc Ly nữa.

28 thoughts on “Khách điếm lão bản 87.2

  1. ax……=3=…2 a ý bá đạo quá cỡ=))))))…….mấy chương này cảm giác đc yên bình đôi chút rồi…….sao Yue nghi sắp có sóng gió nổi lên nhì >”<…ah wen thks Blue đã edit nha…*chụt chịt*
    p/s: tiển thể lụm phong bì lun ^^

  2. yêu bộ nì wua đi mất
    haz thật ko bít a mạc gặp đc 2 người này là phúc hay là họa đây
    lúc đầu ta đọc còn mún chạy khỏi 2 a , bây h thì ngọt ngào chít người
    hâm hộ wua
    sao đời ko có đẹp như truyện nỉ :((
    s2 ta yêu nàng s2

  3. Mấy chương sau nhẹ nhàng hơn mấy chương trước .
    Chương này ngọt ngọt nâng nâng.Thấy hai anh âm thầm chăm sóc em mà theo em chạy lung tung cũng thấy tội !Ai bảo hai anh trước đói xử với em thế chứ.
    Ko biết sau này còn sóng gì nữa ko?
    Cảm ơn bạn nhiều!!^-^

    • Ừm ừm ~ Mấy chương này biển lặng gió vi vu ~ Sau này còn đợt sóng nữa, là đợt sóng cuối. Chúng ta hãy thưởng thức giây phút yên bình đã đi 😀

  4. tội thằng bé Cẩn quớ =)))))))))))
    2 anh shương chít được~ Vậy mà đến lúc qua phiên ngoại Ly mới chấp nhận 2 anh sao T^T …. Thiệt mong chờ được đọc típ từ Blue nak~
    thank nàng nhìu :*

  5. ấy da tội bé Cẩn quá đi, chuyện của bé coi bộ cũng không kém hấp dẫn ah
    2 anh TựSát (hơi bị thích cái tên) dọa xanh cả mặt con người ta, thiệt là…=.=
    ai cũng biết chuyện chỉ riêng bé Ly ngây thơ, hồn nhiên là không :))
    *kiss*thanks nàng

  6. Biết là nói thế này sẽ có người ném cà chua nhưng mà ta thấy bức xúc quá.

    Ngoại trừ việc không được xuất hiện trước mặt Mạc Ly thì hai anh có gì tội nghiệp đâu chứ, còn ăn đậu hũ của Mac Ly nữa kìa. Hừ hừ

  7. dong qua ty ty va thao thao deu la nhung ng viet nhat thu da cong hay nhat ma ta tung biet. bo nay cua Thao Thao khien cho ta doc ko ngung dc. hehe, nang gang fuong suc edit deu den nha nang 🙂

  8. ùi, hay quá, thanks ss nha
    xấu hổ quá, đọc hết 1 lược rùi mới com thanks ( sao thấy tội lỗi quá 😦 ) ss tha lỗi cho ta nhá :”>

  9. Tiểu oa nhi Hắc oa, Bạch oa đã xuất hiện, đúng là hai người này cũng đâu có thiệt thòi gì, toàn đêm đêm chạy vô ôm ôm, hôn hôn ML mà, Cẩn nhi bị dọa một trận hết hồn nha, suýt tí nữa bị bắt trả về cho Hi Vựu rồi.

    ML ôm dĩ nhiên là hai tiểu oa này ngừng khóc rồi :), nhưng thật ra hai người đã nhượng bộ nhiều rồi, biết tôn trọng ML hơn rồi, nên mới tìm cách khác để gần ML.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s